Cô lớp trưởng lạnh lùng sẽ trở thành vợ tôi

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume 3: Tôi muốn xua tan nỗi sợ đang ràng buộc mình [Chương 61 - 90] - Chương 90: Nhìn hàng thật rồi chỉ biết ngán ngẩm

Chương 90: Nhìn hàng thật rồi chỉ biết ngán ngẩm

Tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ trước hành động của ông già máu dồn lên não ấy.

“Với lại, em với Aki-kun lúc nào cũng hành động cùng nhau, làm sao có chuyện tách ra được chứ? Sao ông ấy lại nghĩ rằng chúng ta sẽ chọn hành động riêng lẻ nhỉ?”

“Đã máu dồn lên đầu thì làm sao mà phán đoán tỉnh táo được.”

“À… ra vậy.”

Nhờ lời Aki-kun, nghi vấn trong tôi cũng được giải đáp.

“Ý đồ của anh trai Youki là phá hoại mối quan hệ. Nếu ông nội nghĩ rằng cháu trai mình vừa dây dưa với cô cháu gái út, vừa lăng nhăng với một cô cháu gái nào đó khác rồi đem hai người ra cân đo so sánh, thì việc ông ấy nổi giận cũng chẳng có gì lạ.”

“Nhưng những chuyện có thể điều tra là ra ngay, sao họ lại không làm vậy?”

“Vì thế mới là hoãn hôn ước đấy chứ? Điều tra xong, nếu không có vấn đề thì khôi phục lại.”

“Ra là vậy.”

Vừa mất lý trí, lại vừa còn giữ được chút tỉnh táo, nghe qua thì thật mâu thuẫn.

Aki-kun vừa suy nghĩ vừa nói tiếp:

“Từ tình hình hiện tại, có thể đoán được rằng mục đích của Youki là phá hoại nhà ăn để khiến chúng ta thất vọng, rồi ép đẩy nhanh lịch trình. Có lẽ hắn nghĩ rằng nếu sự kiện bị hủy thì chúng ta sẽ rảnh rỗi mà hành động.”

“Nhìn vào phản ứng lúc chúng ta không có mặt thì có thể thấy, hắn hành động với tiền đề rằng buổi giao lưu sẽ bị hủy. Rồi chúng ta sẽ di chuyển trong ngày hủy đó và ở lại thành phố này. Thời gian bị nhìn thấy là buổi chiều…”

“Là muốn khiến người ta nghĩ rằng trong lúc nghỉ ngơi ở biệt thự, Aki-kun đã ngoại tình?”

“Chắc vậy. Nhưng chúng ta sẽ không ở đâu khác ngoài bãi biển riêng của nhà Nikawa.”

Chỉ cần hỏi nhà Nikawa là biết ngay sự thật.

Vì chính họ lo liệu buổi giao lưu và biệt thự.

“Hơn nữa, trong khoảng thời gian chúng ta ở lại đây vài ngày, bọn họ định vừa hủy hôn ước vừa trộm cắp. Mục đích là gieo sự nghi ngờ rằng Nagakura đã không bảo vệ được đồ đạc của cháu gái.”

“Kế hoạch lớn vậy là để hủy diệt mối quan hệ giữa hai nhà sao?”

“Mâu thuẫn với nhà Nagakura đồng nghĩa với việc đẩy nhà Shiraki đến diệt vong.”

“Vốn dĩ hai nhà đã có quan hệ như vậy rồi.”

“Lại thêm việc chị Yuuki không còn cơ hội lần thứ hai, nên chắc chắn sẽ sụp đổ.”

“Cả chuyện đó cũng nằm trong tính toán?”

“Có lẽ vậy. Bên phía chị Yuuki cũng có không ít nội gián.”

“Nghe thật không chịu nổi.”

“Nhưng vì người điều tra là chị Yuuki, nên việc ‘không có lần hai’ đã là chắc chắn.”

…Tôi chết lặng.

Ông già và ông bác ngu ngốc kiaaa!

Chỉ trong thời gian ngắn mà làm ra từng này chuyện!

“Có lẽ họ sẽ bị yêu cầu từ chức. Dù sao cũng là cổ đông lớn.”

“Ờ…”

Nghe đến mức này, tôi còn thấy để bố tôi kế nhiệm thì tốt hơn.

Dù ông rất lạnh lùng trong quản trị doanh nghiệp và có nhiều kẻ thù, nhưng vẫn đáng tin hơn.

“Nhưng mà, thực tế thì không bao giờ diễn ra đúng như lý thuyết trên bàn giấy.”

“Đúng vậy…”

Chỉ cần cô gái độc thân kia gặp trực tiếp Aki-kun là sẽ nhận ra ngay khuôn mặt không giống.

Đến lúc đó thì đã quá muộn.

Xin lỗi, quà bồi thường gì cũng vô ích.

Đúng như Aki-kun nói, yêu cầu từ chức chắc chắn sẽ được đưa ra.

“Bỏ qua lý thuyết đi. Đòn phản công của anh, em đã nhận được chưa?”

“Cả nước đều biết mặt rồi mà. ‘Đứa con của quỷ’, ‘lại gần là sẽ bị cưỡng hiếp’.”

Thực tế, buổi giao lưu đã thành công và hành vi phạm tội của anh em Youki bị lan truyền khắp cả nước.

Rồi ngày hôm sau, việc hoãn hôn ước bị đưa ra mà không hề hỏi ý kiến của bố tôi - chính là vấn đề hiện tại.

Tôi thực sự bực bội trước lối suy nghĩ thiển cận của ông nội và bác.

May mà bố tôi đã hành động.

Nếu lấy lời khai thì các tiểu thư khác cũng có thể làm chứng, nên tùy cách hành động mà việc bị buộc từ chức là chắc chắn.

Bởi vì sự tồn tại của Aki-kun đã được truyền đến cả phụ huynh của các tiểu thư rồi.

Nói cho cùng, người không có mặt tại hiện trường thì làm sao cứu được một cô gái độc thân đang đuối nước ở nơi xa chứ?

Dù là Aki-kun thì chuyện đó cũng bất khả thi.

“Dù sao thì hiện tại họ chắc đang dính sai lầm lớn rồi.”

“Sai lầm?”

“Em tự nói rồi mà? ‘Đứa con của quỷ’ đó.”

“À…”

“Việc lộ mặt kẻ trực tiếp gây án. Em nghĩ có nhà thầu nào dám hợp tác với một ‘ác quỷ’ nguy hiểm không?”

“Không đâu. Dính líu đến uy tín vậy mà.”

“Lần chứng kiến này cũng vì thế mà có tác dụng. Có lời khai rằng chính ‘ác quỷ’ đã đẩy người ta xuống.”

“Sức đáng sợ của việc bị lộ mặt là ở đó sao…”

“Thông tin đó được tung ra trước buổi giao lưu. Người duy nhất không biết chắc là cô gái độc thân ở bờ biển thôi.”

“Càng nghĩ càng thấy ‘mỹ nhân đáng tiếc’ ấy đúng là đáng tiếc thật.”

“Cha cô ta mới là kẻ đáng tiếc nhất.”

“Chuẩn.”

Chính ông ta là nguồn cơn khiến mọi thứ tệ hơn.

Tôi đem toàn bộ thông tin này báo cho bố.

Dĩ nhiên là ông nổi giận, vì bản thân bố cũng hoàn toàn không hay biết chuyện này.

Nghe nói bố đã đánh thức ông nội và bác đang ngủ giữa đêm, bắt cả hai quỳ ngồi nghiêm chỉnh rồi mắng cho một trận.

Chuyện này là do mẹ - người đi cùng bố - kể lại.

Vậy là chuyện mẹ tôi tiết lộ kích thước vòng một coi như xí xóa.

“Giải trừ hoãn hôn! Tốt quá rồi~”

“Vậy là ngủ được rồi nhỉ?”

“Ừ! Ngủ được rồi, nên anh ngủ cùng em đi~”

“Hả?”

“Em xin lỗi mà!”

“À, ra là vậy.”

Thế là tôi yên tâm ôm lấy Aki-kun mà ngủ.

“Ngủ thì được thôi, nhưng gối ôm hôm nay em quá đáng lắm đấy… ngạt thở rồi.”

“Aki-kun, em yêu anh~ …khò khò…”

§

Chiều hôm sau.

Một cô gái đã tới biệt thự của nhà Nikawa.

“Thật sự… xin lỗi vì mọi chuyện!”

Trang phục là áo blouse trắng khoác ngoài sơ mi nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, da dẻ thì xuống sắc thấy rõ.

Ngũ quan vốn thuộc dạng xinh xắn, nhưng quầng thâm dưới mắt làm giảm hẳn ấn tượng.

Ngực thì… gần như không có.

Dù là người cùng huyết thống mà thật kỳ lạ, lại thuộc “phe mặt phẳng”.

Không có dấu hiệu cố tình bó hay che giấu gì cả.

Nhìn qua thì cứ tưởng có mặc áp lót, nhưng thực tế có vẻ là không.

Riêng điểm này thì đúng là “chuẩn dòng máu” nhà tôi thật.

Tôi mượn phòng khách, cùng với Aki-kun tiếp nhận lời xin lỗi của cô ấy.

“Là do chị không để ý xung quanh mà lại đi sát mép kè thôi, đúng không?”

“Vâng… hoàn toàn đúng ạ…”

Thái độ hối lỗi thì có.

Chỉ tiếc là ngoại hình kiểu này đáng ra rất dễ khiến đàn ông để ý, vậy mà lại phí thật.

Chỉnh chu lại một chút là có thể rất được yêu thích rồi.Tất nhiên, với điều kiện là gặp người không quá chấp nhất chuyện ngực lớn hay nhỏ.

Lúc đó, Aki-kun, trên người còn phảng phất mùi biển, lên tiếng hỏi:

“Thế, chuyên ngành của chị là gì?”

Cô gái ế tròn mắt ngạc nhiên.

“Hả? À… chị học ngành sinh vật biển, đang nghiên cứu ô nhiễm dầu mỏ.”

Ít nhất thì cũng trả lời đàng hoàng. 

Dù mấy thứ này tôi nghe không hiểu lắm.

“Ừm…”

“Có vấn đề gì sao?”

“Không… chỉ là lĩnh vực anh đã từng nghiên cứu qua rồi, nên nghe cũng thấy bình thường.”

“Kiểu anh từng hứng thú, nhưng giờ thì thôi à?”

“Đại khái là vậy.”

Ừ, cũng đúng thôi. Dù gì anh ấy cũng chính là người tạo ra thứ “bí dược” kia.

Cô gái ế ẩm kia vẫn ngơ ngác.

“Hả?”

Aki-kun lấy hộp đựng danh thiếp từ túi ngực ra.

“Ừm… để xem ai thì hợp nhỉ…”

“Sao thế?”

“Nếu đã làm nghiên cứu thì nên ở môi trường tốt hơn một chút.”

“Rồi sao nữa…?”

À, hiểu rồi.

Nếu có thể thì muốn cho cô ấy ra nước ngoài du học.

Ở lại trong nước thế này rất dễ bị cuốn vào rắc rối của gia tộc.

“Hãy tới gặp giáo sư của trường đại học này. Chị nói tiếng Anh được chứ?”

“À-Vâng, giao tiếp kiểu bản ngữ thì được, nhưng…”

“Thế là ổn. Thư giới thiệu em sẽ gửi giúp.”

Nói xong, Aki-kun lấy điện thoại ra gửi mail ngay.

Cô gái ế kia nhìn cảnh đó, vẫn không hiểu gì.

“Ơ… em là học sinh cấp ba mà? Sao lại…?”

“Aki-kun đã tốt nghiệp đại học ở nước ngoài theo diện nhảy lớp rồi.”

“…Hả?”

Ừ, người thường nghe sao mà tin được.

Aki-kun ho khan một tiếng, cố lấp liếm.

“Khụm… nói chung là có chút quan hệ bên ngoài. Đã nghiên cứu thì nên sang nơi chuyên sâu hơn. Hiện giờ em đang nghiên cứu cách sử dụng các hóa chất đã được sản xuất thương mại thôi.”

“Hóa chất?”

Chỉ nghe thế thì khó hiểu, nên tôi bổ sung chút.

“Thuốc làm tan quần áo.”

“Hả?”

“Đừng nói kiểu đó chứ!? Đó có phải tên chính thức đâu!”

“À, là thuốc làm tan sợi tổng hợp. Một nhóm hóa chất có thể tẩy cả lớp sơn mà dung môi hữu cơ cũng không xóa được.”

“Đó là tên gọi lúc phát triển thôi mà!”

“Sợi tổng hợp… từ dầu mỏ?”

“Ừ, sợi thực vật thì không bị ảnh hưởng.”

“……”

Khoan… chẳng lẽ đề tài nghiên cứu bị trùng?

“L–luận văn của em đâu? Đăng ở đâu?”

À… đúng là trùng thật rồi, xin lỗi nha.

Aki-kun hơi lùi lại trước sự phấn khích của cô ấy.

“Cứ tìm tên em là ra thôi, dù không phải trong ngành hải dương học.”

Nghe vậy, cô gái trợn tròn mắt, lắp bắp:

“M–m–m…”

“Cô gái ế ơi?”

“Không phải! Đó… chỉ là điểm yếu của tôi thôi!”

Vẫn còn đủ tỉnh táo để phản bác luôn, ghê thật. 

“À, là cái đó sao?”

“Chỉ có Saki mới mở miệng ra là gọi người ta là gái ế thôi?”

“Thế à? Nhưng Hana-san thì rõ ràng là vẫn độc thân thật mà.”

“Ự…”

“Này, này, câu đó hơi bị tổn thương rồi đấy!”

“Thôi nào. Ra nước ngoài rồi tìm người tốt nhé. Em chỉ nói được vậy thôi.”

“Ừ… ừm.”

Thế là tôi và cô ấy làm hòa.

Cô ấy nói vài ngày nữa sẽ nộp đơn xin du học.

Ở trường đó có anh trai tôi, nên tôi nhờ anh ấy để mắt giúp.

Tôi cũng nhắn trước cho anh trai rằng Hana-san sẽ sang.

Anh ấy chỉ trả lời đúng một câu:

“Tại sao?”

Tôi đọc xong thì… kệ luôn.

Khi rời phòng khách sang phòng sinh hoạt chung—

“Ê, nghe nói con ‘ác quỷ’ kia bị bắt rồi đó.”

“Hình như nhân viên công ty vận chuyển thấy đáng ngờ nên gọi cảnh sát.”

Chương trình thời sự đang phát bản tin đặc biệt, và cặp đôi ngốc kia chỉ cho bọn tôi xem.

“Chung cư này chẳng phải nhà của Aki à?”

“Thật hả, Akari-kun?”

“Hôm trước định tới chơi mà bị Amane phát hiện nên không đi được.” - Akari nói.

Đi tới gần thì bị Amagoi đuổi theo.

“Là Amane-san à?”

“Dĩ nhiên là anh đã phải bỏ trốn...”

“Thật không?”

“Thật mà.”

“Thật không? Thật không? Thật không?”

“Á, Aoi, nặng quá!”

“Em không có nặng!!”

Có khi do người bị theo dõi là Nikawa-kun thôi.

Aki-kun cười khổ, chắc cũng nhận ra.

“Thôi, coi như đáng đời.”

“À… sự ghen tuông của Aoi-chan à.”

“Bị nghi ngờ bởi một thứ tình cảm nặng nề như thế cũng mệt thật đấy.”

“Ự…”

Nghe vậy, chuyện tối qua lại hiện lên trong đầu khiến tôi không thể phản bác được gì.

Aki-kun nhìn xa xăm, vừa như người ngoài cuộc vừa bình thản theo dõi chương trình thời sự đang phát trên TV.

“Người duy nhất anh thật sự tin tưởng là Akari, nên bị theo dõi cũng là chuyện đương nhiên.”

“Vậy nên bọn chúng mới có thể nắm được hành tung của anh. Vì hành động quá nổi bật.”

“Trong thời gian Inter-High không bị can thiệp cũng là vì thế.”

“Ra vậy. Lúc đó cậu ấy có ở địa phương.”

[Note: Vì Akari là người duy nhất main tin, nên nếu có theo dõi thì cũng là thông qua Akari, chỉ cần bám theo Akari là biết Aki ở đâu. Còn trong thời gian Inter-High Akari rời khỏi địa phương nên khó nắm bắt và gây rối.]

“Còn những lúc khác thì mấy tên cặn bã, rồi cặn bã, rồi cả cặn bã đã bị bắt trực tiếp chạy loạn khắp nơi.”

“Khi không còn quân cờ trong tay thì đến cả những con tốt thí của trùm cuối cũng phải ra mặt.”

Nếu vậy thì sự sụp đổ hoàn toàn của nhà Wadachi chính là chìa khóa để chấm dứt mọi mối quan hệ.

Mà thôi, gác chuyện đó sang bên.

“Nhân tiện, từ mấy màn ghen tuông ban nãy mà thành ra thế này luôn à?”

“Chắc chỉ có hai người đó mới làm được vậy thôi? Ichikawa-san cũng ‘bật công tắc’ rồi mà.”

“Ngay trước mặt bọn mình luôn mà? Mà nhìn thấy thế này cũng không sao chứ?”

“Không phải thế… mà đúng hơn là anh có được phép nhìn hay không vậy?”

Aoi-chan đang trong tình trạng gần như khỏa thân mà quậy tung lên.

“Nhìn vậy anh có thấy hưng phấn không?”

“Bực mình thì nhiều hơn, nên anh chẳng cảm thấy gì.”

“Vậy thì được.”

Nếu mà thấy hưng phấn… thì em sẽ giận thật đấy nhé.

___________________________________________

Mặt yandere của Aoi cũng đáng sợ thật đấy… (´・ω・`)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!