Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 138: Hãy nhìn cho kỹ

Chương 138: Hãy nhìn cho kỹ

268 Tên: Fan vô danh

Cuối cùng cũng ra lò.

Sự tương phản giữa hai chị em đúng là đỉnh của chóp.

Ông nào chưa mua thì mua lẹ đi.

269 Tên: Fan vô danh

Có mấy trang nhìn đố mà phân biệt được ai là chị ai là em.

Sinh đôi chưa chắc đã giống nhau đến mức này đâu.

270 Tên: Fan vô danh

Nhưng ở mấy trang khác thì lại thấy rõ mồn một là hai người hoàn toàn khác nhau.

271 Tên: Fan vô danh

Kỹ năng trang điểm quá ảo diệu.

272 Tên: Fan vô danh

Tui cũng muốn có một bà chị như vậy.

273 Tên: Fan vô danh

Thì đấy, xinh cỡ đó thì tha hồ mà lôi ra làm búp bê thay đồ cho vui.

274 Tên: Fan vô danh

Mình là em gái đây, bà chị toàn tự ý lấy quần áo mình mặc xong không thèm trả, đêm nào cũng ôm gối khóc thầm.

275 Tên: Fan vô danh

Chưa tày đâu, tôi là em trai đây, phòng bà chị bừa bộn như bãi rác, bao nhiêu ảo mộng về con gái tan tành mây khói.

276 Tên: Fan vô danh

Này, dừng lại đi.

Chị tôi không làm mấy trò đó đâu.

Ngày nào cũng nấu cơm, chăm sóc, cưng chiều tôi, và trong bụng bả đang mang giọt máu của tôi đấy.

277 Tên: Fan vô danh

Hoang tưởng đến mức đó thì đáng sợ thật đấy!

278 Tên: Fan vô danh

Nói gì thì nói.

Hình như Hino-chan với chị bả không sống chung thì phải.

279 Tên: Fan vô danh

Hình như thế.

Nghe bảo cũng mới gặp lại nhau gần đây thôi.

280 Tên: Fan vô danh

Sinh nhật cách nhau 4 tháng, chị em cùng cha khác mẹ.

Gia đình này có vẻ lắm drama ngầm phết.

281 Tên: Fan vô danh

Thật á?

282 Tên: Fan vô danh

Vậy ra đợt tạm nghỉ vừa rồi đúng là do vụ bà chị này à?

283 Tên: Fan vô danh

Sốt đâu? Xin cái tên kiểm chứng nào?

284 Tên: Fan vô danh

Đây nè. h**ps://t*mu**/Y,shutola/shougatsu

Cái clip ở đền thờ dịp đầu năm năm nay ấy.

285 Tên: Fan vô danh

Thật kìa.

Mà bà chị lóng ngóng hậu đậu trông cưng vãi.

286 Tên: Fan vô danh

Câu "R-Rất m-mong được g-giúp đỡ ạ!" đúng là chí mạng.

Ghiền quá tui coi đi coi lại đoạn đó chục lần rồi.

287 Tên: Fan vô danh

Thế này thì bảo sao Hino-chan chả mê như điếu đổ.

288 Tên: Fan vô danh

Ra là vậy, xem clip thì thấy Hino-chan phải kèo nài dữ lắm bà chị mới chịu chụp chung.

Làm tốt lắm Hino.

289 Tên: Fan vô danh

Bà chị định tính sao về tương lai nhỉ?

Chưa chốt à?

290 Tên: Fan vô danh

Mong hai chị em tiếp tục sát cánh cùng nhau.

291 Tên: Fan vô danh

Còn cái này nữa này. h**ps://t*mu**/Y,shutola/ibento1

292 Tên: Fan vô danh

Cái talk show ở sự kiện quảng bá à.

293 Tên: Fan vô danh

Bà chị nói vấp nhiều ghê.

Lại còn bắt được câu "C-Căng t-thẳng quá ạ" nữa chứ.

Hà hà.

294 Tên: Fan vô danh

Hình như vẫn còn sự kiện nữa đấy.

Giờ đi vẫn kịp xem bà chị ngây ngô nói vấp lắp bắp ngoài đời thực.

295 Tên: Fan vô danh

Gần nhất là khi nào, ở đâu?

296 Tên: Fan vô danh

Tự vác xác lên trang chủ mà xem htt**/Hino/official

Có ghi rành rành trên đó đấy.

297 Tên: Fan vô danh

Tốt bụng quá.

Tôi quyết định nhận ông 296 làm chị gái của mình.

298 Tên: Fan vô danh

Bẻ thẳng thành cong thì hơi kỳ.

……

"V-ậy-đ-ó, thế nên cậu cứ để Hiori-chan lo vụ này là ổn rồi."

"……Th-Thế à."

Rin giơ chiếc máy tính bảng đang mở mấy cái diễn đàn mạng và SNS ra, nói với vẻ mặt vô cùng đắc thắng.

Trái ngược với Rin, tôi lại mang một vẻ mặt lo âu tột độ hướng về phía Hiori đang đứng trên sân khấu.

Hiện tại, chúng tôi đang có mặt tại khu vực tổ chức sự kiện nằm trên tầng 7 của một tòa nhà hiệu sách lớn.

Chính là cái nơi mà tôi từng đến cùng Yasutora hồi trước.

Với diện tích bằng cỡ nửa cái nhà thi đấu, sức chứa lên đến 300 người, lúc này hội trường đang chật kín khán giả đến tham dự buổi ký tặng và talk show giao lưu của Hiori và Hino.

Dù đang đứng trên sân khấu, nhưng có vẻ do quá căng thẳng, màn chào hỏi của Hiori cứ lắp bắp, giọng thì the thé: "H, Hôm nay, mong mọ ngừi, giúp đ, đỡ, ạ". Nhìn bộ dạng đó, tôi không khỏi lo lắng không biết em ấy có ổn không. Được mỗi cái là đoạn cuối em ấy cố gồng mình nói tròn vành rõ chữ.

Thế nhưng, trái với sự lo lắng của tôi, khán giả bên dưới lại nhìn Hiori bằng ánh mắt vô cùng ấm áp, dễ chịu.

Khổ nỗi, chính chủ Hiori lúc này thì mặt đỏ gay gắt như quả gấc.

Nhân tiện, nếu tính cả đợt ở đền thờ, thì đây đã là sự kiện quảng bá thứ 4 rồi.

Với tần suất 1 đến 2 lần một tuần, và vì hai người vẫn đang đi học, nên các sự kiện thường được sắp xếp vào khung giờ chiều tối.

Đến lần thứ 4 này, về cơ bản Hiori cũng đã quen thuộc với các quy trình.

Mới đầu thì em ấy bị ngợp, hôm nay có vẻ đã quyết tâm làm đàng hoàng hơn…… nhưng có vẻ như sự nhiệt tình lại phản tác dụng, dẫn đến màn chào hỏi vừa rồi.

Trong lòng tôi ngổn ngang những mối lo.

Nhưng nhìn phản ứng của khán giả, tôi muốn tin rằng những lo lắng của mình chỉ là thừa thãi.

Bởi vì, ngay từ đầu chúng tôi đã chẳng thèm giấu giếm thân phận "chị gái cùng cha khác mẹ" của người mẫu nổi tiếng Arise Hino khi ra mắt cuốn sách ảnh này.

Tuy điều này dễ bị dính mác "scandal", nhưng nếu chủ động phơi bày, nó lại trở thành một thứ vũ khí sắc bén để khơi gợi sự tò mò của độc giả.

Và có vẻ doanh thu cũng đang rất khả quan.

Dù không nắm rõ chi tiết, nhưng nghe nói bản in đầu tiên với số lượng lớn đã được bán sạch sành sanh chỉ trong vòng 2 tuần kể từ ngày phát hành.

Sau mỗi lần tổ chức sự kiện, hình ảnh của Hiori và Hino lại được lan truyền rộng rãi, tạo ra một vòng lặp hoàn hảo: in bao nhiêu cũng không đủ bán.

Cảm giác như tôi đang bị cuốn theo hiện thực diễn ra ngay trước mắt, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến tôi chưa kịp tiêu hóa gì cả.

"Thế, cậu tính sao?"

"……Tính sao là tính sao?"

"Chuyện của Hiori-chan ấy. Ý tớ là sau này cậu định để cậu ấy thế nào. Cứ để cậu ấy làm tiếp, hay chỉ chốt kèo vụ này thôi."

"Chuyện, đó thì……"

Đang mải mê suy nghĩ, câu hỏi bất thình lình của Rin khiến tôi giật thót tim.

Như để lảng tránh, tôi phóng tầm mắt lên sân khấu, và lại thấy Hiori đang luống cuống khi bị Hino trêu chọc bằng những câu đùa nằm ngoài kịch bản.

"……Tiếp tục làm sao được. Cậu nhìn bộ dạng của em ấy bây giờ đi, rõ ràng là không phù hợp. Em ấy đang quá sức rồi."

Đó là những suy nghĩ chân thật nhất của tôi.

Đúng là Hiori rất nỗ lực. Thậm chí tôi vô cùng kính trọng em ấy.

Nhưng nếu hỏi liệu em ấy có thể tồn tại trong cái thế giới chuyên nghiệp này hay không, thì những lo lắng trong tôi vẫn không thể nào xua tan được.

Độ nhận diện của Hiori với công chúng đang tăng lên một cách chóng mặt.

May mắn thay, hiện tại phần lớn đều là phản ứng tích cực, nhưng chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đó.

Như để chứng minh cho suy nghĩ của tôi, cả hội trường bỗng chốc ồ lên, rồi chìm vào bầu không khí lạnh ngắt.

"Có thật là chị đã dồn bố ruột của mình vào cảnh thất nghiệp, rồi mới tỏ ra thân thiết với Hino-san không?!"

"Cái gì!"

"!"

Đó rõ ràng là những lời lẽ sặc mùi ác ý.

Một khi đã dấn thân vào thế giới này, việc phải đối mặt với những đòn tấn công kiểu đó là điều không thể tránh khỏi.

Tôi đảo mắt tìm xem kẻ nào vừa thốt ra câu đó, và bắt gặp một cô gái có ngoại hình khá xinh xắn đang đứng phắt dậy, ném cái nhìn đầy căm hận về phía Hiori.

"……Cô bé đó, là con gái của một nhân vật mà Arise Naoki đang định nâng đỡ đấy."

"Chết tiệt, ra là thế!"

Vào thời điểm Hino xảy ra chuyện tạm ngừng hoạt động, Arise Naoki đã bắt đầu xúc tiến việc lăng xê những người mới khác.

Đối với Tập đoàn Akatsuki thì đó không phải là chuyện xấu, nhưng việc ông ta bất ngờ bị sa thải chắc chắn sẽ có những người bị vạ lây.

Đối với cô gái này, việc đó chẳng khác nào đột ngột bị cướp mất cơ hội và chỗ dựa vững chắc.

Nói là thù dai hận vặt thì cũng đúng.

——Với tư cách là một nhân viên, tôi có thể làm gì lúc này?

Để ngăn chặn những lời công kích nhắm vào Hiori, tôi phải nhanh chóng giải quyết tình huống này.

Đuổi cổ cô ta ra ngoài? Lên tiếng cảnh cáo? Hay là giật dây từ phía sau để đánh trống lảng sang chuyện khác?

Nghĩ ra đủ cách, nhưng nếu dùng biện pháp mạnh, thì bầu không khí này cũng khó mà cứu vãn.

Đứng ngồi không yên, ngay lúc tôi định nhảy bổ ra, Rin đã đặt tay lên vai ngăn tôi lại.

"Không sao đâu Subaru. Cứ bình tĩnh theo dõi đi."

"Rin……!"

Trái ngược với sự nôn nóng của tôi, Rin lại tỏ ra vô cùng điềm tĩnh.

Không phải là cô ấy không tức giận với cô gái kia.

Vừa nghi hoặc không hiểu ý Rin là gì, tôi lại hướng mắt về phía Hiori để xem tình hình sẽ diễn biến ra sao.

"Dạ, à ừm…… Bố của tôi…… hôm nay trước khi ra khỏi nhà, vẫn còn bịn rịn tình tứ với mẹ tôi lắm…… Ơm, có, có lẽ, bố tôi muốn nghỉ việc để được ở bên cạnh mẹ suốt đời chăng……"

"Đ-Đúng thế! Lúc nào hai người họ cũng dính lấy nhau, nhìn mà thấy ngại giùm luôn ấy!"

"A, a ha ha……"

Cùng với tiếng cười gượng gạo đầy khó xử của Hiori, bầu không khí trong hội trường bỗng chốc dịu lại.

Nhờ có sự đỡ lời của Hino, hai người đã thành công lật ngược thế cờ bằng cách khoe khoang tình cảm chị em thân thiết.

Cô gái vừa đặt câu hỏi hậm hực cúi gầm mặt ngồi xuống.

Mọi người xung quanh cũng chẳng thèm bận tâm, lập tức chuyển sang chủ đề khác.

"Thấy chưa Subaru. Hiori-chan mạnh mẽ hơn cậu tưởng nhiều đấy…… Bởi vì, đó là cô gái mà tớ đã công nhận cơ mà."

"Cậu nói…… phải……"

Đúng là vẻ ngoài của Hiori trông rất yếu đuối, dễ bắt nạt.

Thế nhưng, tôi đáng lẽ phải là người hiểu rõ hơn ai hết, rằng ẩn sâu bên trong em ấy là một ý chí kiên cường đến nhường nào.

Tôi nhận ra, chính mong muốn che chở của bản thân đã làm lu mờ đi những nhận định chân thực về em.

Nhìn Hiori lại một lần nữa bị Hino trêu chọc đến mức luống cuống, rõ ràng vẫn là khung cảnh quen thuộc ban nãy, nhưng sao tôi lại có cảm giác như em ấy đang đứng ở một nơi rất xa xôi.

"Này Subaru…… Hãy nhìn Hiori-chan cho thật kỹ đi."

"……Rin?"

Vẫn giữ ánh mắt hướng về phía sân khấu, Rin bất ngờ lên tiếng.

"Với tình hình hiện tại, dù Hiori-chan có muốn hay không, em ấy chắc chắn sẽ chọn tiếp tục công việc này một thời gian nữa."

"Hả? Cậu nói gì——"

"20 triệu yên."

"——……!"

Con số đó quá đỗi quen thuộc. Đó chính là số tiền mà bố tôi đã trả cho Arise Naoki.

"Này Subaru, cậu có biết số tiền bản quyền Hiori-chan nhận được từ cuốn sách ảnh này là bao nhiêu không?"

"Không…… nhưng tớ đoán chắc cũng kha khá."

"Mỗi cuốn 2000 yên, tác giả nhận được 10%. Chia đôi với Hino-san thì mỗi người được 5%. Thế thì…… ừm, trong tháng này chắc là in được cỡ 5 vạn cuốn đấy."

"5% của 2000 yên là 100 yên, nhân với 5 vạn là 5 triệu yên?!"

Một con số phi thực tế.

Không phải là thứ mà một học sinh cấp 3 bình thường có thể dễ dàng chạm tay tới.

Tôi chợt nhớ lại cuốn sổ tiết kiệm với dãy số 9 chữ số mà Hino từng cho xem dạo trước.

Ra là vậy, làm công việc này quả thực có thể kiếm được ngần ấy tiền.

Và rồi, Rin hướng về phía tôi một ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy.

"Đây là một số tiền có thể thay đổi cả cuộc đời con người đấy. Tớ nghĩ hai người nên bàn bạc kỹ lưỡng với tư cách là người một nhà."

"……Lần này chỉ là ăn may thôi, Hiori chỉ ké fame của người mẫu nổi tiếng Arise Hino thôi mà. Tớ không nghĩ sẽ có lần sau đâu."

"Cậu chắc chứ? Thực tế là bên bộ phận truyền thông của Tập đoàn Akatsuki đang có rất nhiều ý kiến muốn mời Hiori-chan làm người mẫu quảng cáo đấy?"

"Chuyện đó……"

Những mong muốn của tôi cứ thế bị Rin lần lượt bác bỏ.

"Thế nên, cậu hãy nhìn Hiori-chan cho thật kỹ đi…… Và, cả tớ nữa."

"……Rin? Ý cậu là……"

"Xin lỗi nhé, ra là cô ở đây à."

Khuôn mặt đau khổ cùng những lời nói đầy ẩn ý của Rin khiến tôi cảm thấy gợn gợn.

Nhưng chưa kịp gặng hỏi, một giọng nói lạ lẫm đã chen ngang, như không cho phép tôi được đi sâu vào vấn đề.

"A, anh là……"

"Ha ha, lâu rồi không gặp nhỉ."

Có vẻ như người này là người quen của Rin.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, diện chiếc áo khoác rất có gu, mang lại cảm giác vô cùng sảng khoái, nam tính. Dù rõ ràng là lớn tuổi hơn chúng tôi, nhưng khoảng cách tuổi tác chắc cũng không quá xa.

Sự xuất hiện của anh ta ở đây có vẻ nằm ngoài dự đoán, khiến Rin phải tròn mắt kinh ngạc.

Anh ta nở một nụ cười khổ, đưa mắt nhìn về phía cô gái đã buông lời ác ý lúc nãy. Nhìn theo ánh mắt đó, Rin khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Chắc chúng ta nên đổi chỗ nói chuyện nhỉ."

"Được vậy thì tốt quá."

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng tôi có thể suy đoán được phần nào.

Chỉ là, khả năng của tôi cũng chỉ dừng lại ở mức đó.

Rin và người đàn ông nọ mất hút vào phòng nghỉ của nhân viên phía trong.

Có vẻ như họ có chuyện quan trọng cần bàn bạc, nên đã tỏa ra một luồng khí cự tuyệt những người xung quanh.

Chỉ là một nhân viên làm thêm quèn, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn.

Cảm giác như Rin cũng đang dần bỏ lại tôi phía sau, một nỗi bất an vô hình dấy lên trong lòng tôi.

Thế nhưng, mặc kệ cảm xúc của tôi, mọi thứ xung quanh vẫn cứ không ngừng thay đổi.

――Và tôi, buộc phải cay đắng chấp nhận sự thật phũ phàng đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!