Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3180

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 144: *Rin và__

Chương 144: *Rin và__

Tâm trí Rin như phủ một màu đen đặc trong thoáng chốc.

Thế nhưng, khi lắng nghe câu chuyện về cuộc hôn nhân được sắp đặt, một phần nào đó trong cô lại cảm thấy như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài.

"Con xin chấp nhận lời đề nghị này."

"R-Rin?!"

"Ồ, tốt lắm tốt lắm!"

Câu nói đó bật ra như một phản xạ tự nhiên.

Ngay từ đầu, cô đã nhận thức rõ mình là một người có xuất thân đặc biệt.

Sinh ra và lớn lên trong một môi trường sống xa hoa, giàu có hơn hẳn người bình thường. Không chỉ vậy, cô còn được tạo mọi điều kiện tốt nhất, được học đủ loại năng khiếu để trau dồi tài năng một cách trọn vẹn nhất.

Và đổi lại, những người xung quanh luôn kỳ vọng cô sẽ trở thành một đứa con gái xứng đáng với danh xưng đại tiểu thư gia tộc Nanjou, và cô luôn cố gắng hết mình để đáp lại sự kỳ vọng đó.

Đối với Rin ngày bé, việc nỗ lực phấn đấu chưa bao giờ là một gánh nặng.

Bởi vì, chỉ cần cô mang về những thành tích tốt, cả bố, cả mẹ và tất cả mọi người đều sẽ cười rất tươi.

『Đạt giải cao cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi cơ à, đúng là tiểu thư nhà Nanjou có khác nhỉ.』

『Cuộc thi Violin cũng bị tiểu thư nhà Nanjou càn quét luôn sao.』

『Mới tiểu học mà đã thi đỗ bằng Anh ngữ cấp Eiken Pre-1(tương đương IELTS 7.0)…… Nếu là tiểu thư nhà Nanjou thì chuyện này cũng là đương nhiên thôi.』

Thế nhưng, những lời khen ngợi dần dần biến chất, trở thành những lời mặc định: Đã là con gái nhà Nanjou thì việc học giỏi, thể thao cừ khôi, hay am hiểu nghệ thuật là những chuyện hiển nhiên phải làm được.

Từ khi nào nhỉ?

Từ khi nào mà, dù cô có mang về kết quả xuất sắc đến đâu, phản ứng của bố mẹ cũng chỉ dửng dưng như bao người khác……

Những nỗ lực cố gắng chỉ với mục đích duy nhất là nhìn thấy nụ cười của bố mẹ, dần dà không còn mang lại cho Rin cảm giác được ghi nhận.

――Việc đạt thành tích cao là điều hiển nhiên, xuất chúng là một lẽ thường tình, một vị đại tiểu thư nhà Nanjou hoàn hảo mà ai ai cũng phải ghen tị.

Chẳng cần đợi đến lúc trưởng thành, ngay từ khi còn là một đứa trẻ, sự thông minh lanh lợi đã giúp cô nhận ra: Đó chính là vai diễn mà thế giới này ép cô phải diễn.

Từ trước đến nay, cô đã được hưởng thụ một môi trường sống đáng mơ ước.

Đổi lại, cô phải gánh trên vai trọng trách bảo vệ chén cơm manh áo của hàng vạn nhân viên và hàng chục vạn người nhà của họ.

Vậy thì, thuận theo vai diễn đó, việc chấp nhận cuộc hôn nhân này cũng là điều đương nhiên thôi.

(A, ra là vậy. Thì ra từ trước đến nay mình đã lầm tưởng rồi)

Những tháng ngày vừa qua mới thực sự là bất thường.

Vì một cơ duyên tình cờ, những người đó đã vô tình nhìn thấy bộ mặt thật đằng sau lớp mặt nạ của cô. Ban đầu, cô thậm chí đã cố tình phơi bày hết mọi thứ từ tính cách thật đến gia cảnh với hy vọng họ sẽ vỡ mộng mà tránh xa. Thế nhưng, họ không hề chế giễu, cũng chẳng ghen tị, mà lại giang tay chấp nhận một Rin hoàn toàn chân thực.

Cô đã có những người bạn thân, được cùng bạn bè đi chơi, được cãi vã, và rồi――――được biết đến tình yêu. ……Cô đã trót yêu rồi.

Khoảng thời gian đó, cô được sống như một nữ sinh bình thường, được tự do khóc, tự do cười, tự do nổi giận…… Những tháng ngày vô giá không thể nào thay thế.

Và rồi, cô đã trót ôm ấp một khao khát xa vời, muốn được ở bên cạnh cậu ấy mãi mãi.

(……Vui thật đấy nhỉ)

Khoảng thời gian đẹp như một giấc mơ đó, nay đã đến hồi kết.

Để bảo vệ Akatsuki và những người liên quan, cô có nghĩa vụ phải hoàn thành trách nhiệm của một người con gái gia tộc Nanjou.

Đây là một nhiệm vụ mà không một ai khác có thể gánh vác thay thế.

Hạ quyết tâm, nhưng để an ủi bản thân, ít nhất cô cũng muốn dùng chiếc mặt nạ đã quen thuộc suốt bao năm qua để chôn vùi những hồi ức tươi đẹp này vào sâu trong dĩ vãng. Ngay lúc đó.

"Không được!"

Bố cô đột ngột lên tiếng phản đối.

Rốt cuộc, đến nước này rồi mà ông ấy còn định nói gì nữa đây?

Bị tước mất cơ hội được đóng chặt nắp trái tim mình, Rin bất giác trừng mắt nhìn bố với đầy oán hận.

◇◇◇

Hôm đó, chẳng biết từ lúc nào, Rin đã thẫn thờ quay trở về nhà.

Khi nhận ra, ánh bình minh đã chiếu rọi qua khung cửa sổ, còn cô thì vẫn đang ngồi bó gối trên giường.

Trong trạng thái ý thức lơ lửng, tâm trí cô cứ mải miết suy nghĩ về chuyện kết hôn――khiến lồng ngực quặn thắt đau đớn.

Dù lý trí có thấu hiểu, nhưng cảm xúc vẫn không tài nào theo kịp.

Dù có tỏ ra chững chạc đến đâu, thực chất Rin vẫn chỉ là một cô bé 17 tuổi mà thôi.

(A…… mình còn phải xin lỗi Hiori-chan về chuyện của Subaru nữa……)

Bất chợt, một nỗi lo âu vụt qua. Dù vụ lùm xùm với Arise Naoki đã khiến mọi chuyện bị bỏ lửng, nhưng khoảng cách giữa cô và người bạn thân Hiori vẫn chưa hề được hàn gắn.

Cô lặng lẽ nhìn xuống bàn tay phải của mình, chính là bàn tay đã tát Hiori, cũng là nguyên nhân dẫn đến sự rạn nứt này.

Thế nhưng lúc này đây, cô không muốn gặp ai cả――đúng hơn là, cô cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để đối diện với mọi người.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong đời, Rin cúp học.

Cô cứ để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa trong sự mơ hồ.

Căn hộ 4 phòng ngủ này quá đỗi rộng lớn đối với một người sống một mình, đứng ở đâu cũng chỉ cảm thấy lạnh lẽo.

Lấy cớ muốn sống tự lập để thuận tiện cho việc đi lại học cấp 3, cô đã vòi vĩnh bố mẹ đủ điều để được dọn ra ở riêng. Nhưng thực chất, đó chỉ là vì cô muốn được trốn chạy sự ngột ngạt để ở một mình――và để có được không gian sống hoàn toàn không phù hợp với một nữ sinh cấp 3 này, cô đã phải dựa dẫm vào đặc quyền mang tên "tài lực của Akatsuki".

Càng nghĩ, cô càng không muốn nán lại căn phòng này thêm một giây nào nữa.

Cô nhanh chóng thay bộ đồ thường ngày, và rồi ánh mắt cô va phải chiếc kẹp tóc được đặt ngay ngắn trên bàn.

Chiếc kẹp tóc mà Subaru đã tặng. Dù chần chừ trong chốc lát, nhưng với suy nghĩ "chỉ hôm nay thôi", cô vẫn nhẹ nhàng cài nó lên tóc.

Chỉ là cô muốn chạy trốn khỏi nơi này, nơi bất cứ thứ gì cũng gợi nhắc đến cái tên Akatsuki.

Chẳng kịp suy tính gì, cô phóng lên tàu điện và cứ thế vô thức bước đi.

(……Chỗ này là)

Nơi cô dừng chân lại chính là khu phố sầm uất, nơi họ từng đụng độ với đám giang hồ, cũng là nơi cô cùng Hiori và Subaru đi chọn quần áo.

Trùng hợp thay, bộ đồ cô đang mặc bên dưới chiếc áo dạ lúc này lại chính là bộ mà Hiori đã tận tay chọn cho cô ngày hôm đó.

Đó là nơi đầu tiên mà cô được trải nghiệm cảm giác đi chơi cùng "bạn bè".

Buổi sáng một ngày trong tuần, khu phố vắng vẻ người qua lại. Thế nhưng, những kỷ niệm ùa về như một dòng thác lũ, thít chặt lấy lồng ngực cô.

Như muốn rũ bỏ những cảm xúc ấy ở lại, cô vội vã rời khỏi đó, lắc đầu mạnh rồi tiến thẳng đến một nơi khác.

(……Tại sao mình lại đến đây nhỉ)

Điểm đến tiếp theo của cô là thư viện.

Vào giữa trưa ngày thường, thư viện hoàn toàn vắng tanh.

Nơi đây chất chứa kỷ niệm lần đầu tiên cô được học nhóm cùng ai đó.

Tất cả những điều đó có được đều là nhờ Hiori và Subaru đã chịu mở lòng kết bạn với Rin.

(Mọi thứ thật mới mẻ và vui vẻ làm sao…… Lúc về, bọn mình còn đụng độ Hino-san trong bộ dạng cải trang y hệt Hiori-chan nữa chứ……)

Vừa hồi tưởng lại những chuyện cũ, cô vừa khẽ vuốt ve chiếc ghế và cái bàn mà họ từng ngồi, rồi nặng nề bước ra khỏi thư viện.

Sau đó, cô cứ thế đi lang thang vô định.

Thế nhưng, dù có đi đến đâu, những ký ức về khoảng thời gian ở bên cạnh Hiori và Subaru cứ liên tục hiện về.

Những câu chuyện vặt vãnh, những mẩu chuyện tào lao, một cuộc sống thường nhật vô cùng đỗi bình dị, nơi cô được là một Rin hoàn toàn tự do chứ không phải là con gái nhà Nanjou. Những ký ức ấy cứ lởn vởn trong tâm trí, bóp nghẹt lấy trái tim cô.

Sợ rằng quyết tâm của mình sẽ bị lung lay, Rin liều mạng bước đi như để xua tan những cảm xúc ủy mị ấy.

……

Điểm đến cuối cùng của cô là Quán Karaoke Celery.

Nơi mà cả 4 người họ đã từng hẹn nhau đến hát.

Việc một thân một mình bước vào quán karaoke quả thực khiến cô có chút e ngại, nhưng cô vẫn cố nài nỉ để được sắp xếp vào đúng căn phòng còn đang trống mà họ đã từng hát ngày hôm đó.

Và rồi, cô gọi đúng món ăn và thức uống hợp tác với tựa game quen thuộc kia――nâng ly với một tiếng "Cạn ly" mang đầy vẻ tự trào, như đang nâng ly một mình.

Bản thân cô cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy.

Có lẽ chính sự vương vấn đã xui khiến cô, Rin đưa tay cầm lấy micro.

(Game à…… Đúng là đã có bao nhiêu chuyện xảy ra nhỉ)

Rin vốn rất thích chơi game từ khi còn nhỏ.

Được hóa thân thành một người hoàn toàn khác và dấn thân vào những cuộc phiêu lưu ――điều đó thường xuyên đánh cắp trái tim cô.

Vừa nghĩ bụng "Dạo này cũng chưa log in", cô vừa cất cao tiếng hát.

Bên cạnh bạn, đang có ai sánh bước (Kimi no tonari ni wa dare ga iru)?

Bạn sẽ chẳng bao giờ phải cô đơn (Kitto hitori ja nai hazu sa)

Hãy thử nở một nụ cười và cất lời chào (Egao de katarikakete goran)?

Nào, hãy cùng nắm tay nhau và vút bay (Saa tomo ni te wo tori tobidasou)!

Bàn tay chìa ra kia, dẫu nhỏ bé và mong manh (Sashidashita te wa, chiisaku tayorinai kamo shirenai)

Nhưng dù vui sướng, hay khổ đau (Tanoshii koto mo kanashii koto mo)

Cũng đều có thể sẻ chia qua cái nắm tay này (Kono te wo tsuujite wakachiau koto ga dekiru)

Vậy nên, chúng ta hãy cùng nhau đi đến tận cùng thế giới (Dakara issho ni doko mademo ikou)!

Đó chính là ca khúc chủ đề của tựa game nhập vai trực tuyến mà cả nhóm từng chơi chung.

Cũng chính là bài hát mà cô từng song ca cùng người bạn thân nhất tại nơi này.

Từng lời ca như những mũi dao vô hình găm thẳng vào nơi yếu mềm nhất trong trái tim cô.

"Oa…… a…… aaaaaa……"

Chỉ còn lại một mình, Rin gào khóc nức nở, bàn tay siết chặt lấy chiếc kẹp tóc.

Một bản trường ca đẫm nước mắt mang một màu sắc tĩnh mịch tựa như một nghi lễ linh thiêng.

◇◇◇

"Từ ngày mai phải xốc lại tinh thần thôi……"

Như để tự thôi miên bản thân, cô vừa lẩm bẩm vừa lê bước về nhà.

Vì đã trót khóc quá lâu, mặt trời đã lặn tự lúc nào.

Lớp trang điểm nhòe nhoẹt, đôi mắt cũng sưng húp.

Bộ dạng này tuyệt đối không thể để ai nhìn thấy dưới thân phận là một Nanjou Rin…… nhưng nhờ được khóc thỏa thích, cõi lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

(Chắc là được phép yếu đuối cho đến khi về đến nhà nhỉ?)

Cô khẽ đặt tay lên chiếc kẹp tóc vừa cài lại ngay ngắn.

Chắc cô chỉ có thể làm một "Rin" bình thường cho đến lúc này thôi.

Một khi bước qua cánh cửa nhà, cô phải quay trở lại với vai diễn "Nanjou Rin".

Cô đã hạ quyết tâm rồi.

"Chỉ cần yếu đuối thêm chút xíu nữa thôi cũng được mà nhỉ", nghĩ vậy, cô vẫn cứ cúi gầm mặt, đôi mắt chỉ dán chặt vào những bước chân vô hồn.

"Rin, san……"

"Hiori, chan……?"

Thế nhưng, trước sảnh căn hộ của cô, người con gái mà cô e ngại phải đối mặt nhất lúc này lại đang đứng chờ.

Có vẻ như em ấy vừa tan học vì vẫn đang mặc đồng phục. Dáng vẻ như thể đã đợi từ rất lâu, sắc mặt nhợt nhạt và những đầu ngón tay tê cóng vì cái lạnh.

Cảm thấy lúng túng, Rin vội vàng đánh mắt sang hướng khác.

"Tớ nghe Hino-san kể chuyện rồi…… Chuyện đó, là thật sao?"

"Chuyện kết hôn á? A ha ha…… ừm, đúng vậy……"

"Rin-san?"

"Bởi vì, tớ là con gái của gia tộc Nanjou mà…… Xin lỗi nhé, tự dưng tớ quên béng mất điều đó đấy."

"Rin, san……"

"Hiori-chan, hôm đó…… xin lỗi vì đã khóc lóc ầm ĩ rồi còn đánh cậu nhé. Vốn dĩ, tớ làm gì có tư cách để thích một ai đó――"

"Rin-san!"

Chẳng biết từ lúc nào, Hiori đã tiến sát ngay trước mặt Rin.

Ban đầu, ánh mắt em ấy còn chất chứa sự lo âu khi nhìn Rin, nhưng rồi dường như nhận ra điều gì đó, em ấy lớn tiếng và dùng sức mạnh mẽ xoay người Rin lại đối diện với mình.

Khuôn mặt đó tuy đang ngập tràn sự phẫn nộ, nhưng rõ ràng là em ấy đang khóc.

"Hiori-cha――"

"Rin-san, tớ xin lỗi vì đã quá chậm tiêu――Nhưng nhờ nhìn thẳng vào khuôn mặt của Rin-san lúc này, cuối cùng tớ đã thấu hiểu được cảm xúc của cậu lúc đó, và cả cảm xúc của chính tớ nữa."

"――Hả?"

Chát ! Một âm thanh khô khốc vang vọng khắp hành lang tòa chung cư.

Ngay trước mắt, là một Hiori đang rơi lệ giàn giụa trong cơn giận dữ.

Phải mất một khoảng thời gian khá lâu, Rin mới lờ mờ nhận ra rằng má mình vừa bị tát.

Nhưng dù có nhận ra, cô vẫn chìm trong sự bối rối cực độ trước tình huống này.

"Tớ…… rất thích Subaru-san!"

"……!"

Tiếng khóc xé lòng cùng lời tỏ tình đó.

Đối với Rin lúc này, nó sắc lẹm và tàn nhẫn hơn bất kỳ một thanh đao nào đâm thẳng vào trái tim cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!