Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Bạn thuở nhỏ - Chương 72: Quả bom

Chương 72: Quả bom

Dù sao thì, mang tiếng là giám sát lẫn nhau nhưng chúng tôi vẫn đăng nhập vào game.

Tiện thể nói luôn, Hiori không sang phòng tôi. Bởi vì bàn học của tôi đào đâu ra chỗ trống để vừa đặt máy tính xách tay vừa bày sách vở cơ chứ.

"Cậu tạo một cái macro để nó tự chế biến nguyên liệu mua ở cửa hàng á. Hơi tốn thời gian nhưng vừa cày tiền vừa lên cấp cho class chế tạo được, cực kỳ hợp lý cho những lúc cắm máy thế này á."

"Ra là vậy, á. Một lần chạy lệnh cũng tốn cỡ 20 phút đấy, á."

"Hai người thật tình……"

Mang tiếng là học bài nghiêm túc, nhưng Hiori vẫn tranh thủ mở lớp "chỉ giáo" cách cày tiền và cày cấp cho chức nghiệp sản xuất bằng cách cắm máy dùng lệnh.

Chỉ cần nghe qua là Nanjou Rin lập tức hiểu cơ chế và áp dụng ngay, quả là đáng gờm. Nhưng Hiori—người tìm ra cái lỗ hổng để trục lợi trong hoàn cảnh này—còn đáng gờm hơn. Giá mà em ấy dùng cái sự nhạy bén đó vào việc học thì tốt biết mấy.

"Chỗ này dùng giới từ 'on' chứ không phải 'at' à?"

"Cái này chỉ cần thế phương trình đầu tiên vào Y là xong đúng không?"

"Chỗ dịch nghĩa cụm 'Ito aware' này tớ chưa hiểu lắm……"

Tuy nhiên, việc có thể trao đổi bài vở qua khung chat cũng mang lại hiệu quả nhất định.

Và rồi, không có biến cố nào xảy ra, ngày nghỉ để tụ tập học nhóm như đã hẹn cũng đến.

◇◇◇

Địa điểm tập trung là trước cửa soát vé ga nhà ga gần trường học vào lúc 9 rưỡi sáng.

Vẫn là địa điểm quen thuộc nhưng thời gian lại khác. Hơn nữa mọi người lại mặc thường phục chứ không phải đồng phục. Chỉ một chút thay đổi đó thôi cũng đủ khiến tôi có cảm giác như mình vừa lạc vào một thế giới song song nào đó.

"Mọi người vẫn chưa đến nhỉ."

"Ừ."

Đứng ở điểm hẹn nhìn quanh, vẫn chưa thấy bóng dáng ai.

Nhìn đồng hồ, mới 9 giờ 18 phút. Cũng không phải là quá sớm.

Nhân tiện, Hiori đang đứng cạnh tôi diện một chiếc váy liền thân mang họa tiết kẻ caro với tông màu gợi liên tưởng đến bầu trời thu, khoác ngoài là một chiếc áo khoác màu lá rụng.

Để tóc không vướng víu lúc học, em đã tết tóc hai bên thành hai bím nhỏ nhắn.

Đây chính là bộ đồ Nanjou Rin đã chọn cho em hôm nọ. Một phong cách đậm chất thu, trầm ấm, khiến em trông có vẻ trưởng thành hơn một chút.

"Ơ kìa, mới có hai người thôi à?"

"A, Rin-san."

"Bọn tớ cũng vừa mới tới thôi."

Người vừa xuất hiện là Nanjou Rin. Cô ấy diện một chiếc áo kẻ sọc ngang trắng đen phối cùng áo khoác denim, bên dưới là chân váy voan màu đen dài ngang bắp chân.

Tuy không có điểm gì quá phá cách, nhưng chính người mặc là Nanjou Rin đã tôn lên vẻ đẹp của bộ trang phục một cách triệt để. Đến mức Hiori cũng phải khẽ thốt lên "Oa" đầy ngưỡng mộ.

Nói thêm thì, đây chính là bộ đồ Hiori đã chọn cho Nanjou Rin hôm trước.

Nhưng với cái "gu" thẩm mỹ thảm họa của Hiori, tôi nhớ là mình đã phải can thiệp, chỉ đạo khá nhiều mới ra được kết quả này.

"Thế nào Kurai? Xin quý ngài cho nhận xét?"

"Người đẹp thì mặc gì chả đẹp."

"Tớ xin nhận lời khen đó nhé. Còn bộ của cậu……"

"À, bộ này hôm trước Rin với Hiori chọn cho tớ đó."

"Hừm…… 'Người đẹp vì lụa' chắc là câu dành cho cậu đấy."

"Tớ sẽ cố gắng trau dồi thêm."

Chúng tôi trao đổi vài câu trêu đùa rồi cùng nhau cười khúc khích.

"Chào mọi người, để mọi người đợi lâu rồi."

"Yo, ngủ quên cắm đầu chạy thục mạng…… Uoooooooo!! Yoshida và Nanjou-san mặc đồ thường kìa! Má ơi, đến đây quả không uổng phí!"

"Soken-kun…… dù sao thì được ngắm mọi người trong trang phục thường ngày thay vì đồng phục đúng là hiếm có khó tìm thật."

"A, a ha ha……"

"Yasutora, cái thằng này…… Nào, bớt tấu hài đi, đi thôi."

Yasutora phấn khích ra mặt, phóng ánh mắt như muốn liếm láp khắp người Hiori và Nanjou Rin. Ánh nhìn trần trụi đó khiến Hiori ngượng ngùng nép vội ra sau lưng tôi.

Vừa nhắc nhở Yasutora, chúng tôi vừa cất bước hướng về phía thư viện.

Thư viện nằm ở khu vực trên đồi gần khu dân cư, ngược hướng với trường học tính từ nhà ga.

Đây là một tòa nhà lớn của thành phố, nhờ lợi thế về địa hình nên bãi đỗ xe cực kỳ rộng rãi.

Dù mới sáng sớm nhưng cũng đã có khá đông người đến sử dụng.

Chúng tôi tìm được một chiếc bàn lớn còn trống, rồi bày sách vở ra và bắt đầu "đóng quân".

……

Khi đã bắt tay vào học, mọi người đều tập trung cao độ.

Xung quanh chỉ còn vang lên tiếng sột soạt, lạch cạch đặc trưng của ngòi bút lướt trên mặt giấy.

Thỉnh thoảng có ai đó lên tiếng, nhưng cũng chỉ là những câu trao đổi ngắn gọn, cần thiết nhất kiểu như "Chỗ này dùng 'have to'", hay "Thử phân tích đa thức này ra trước xem".

Dù có khá đông người nhưng bầu không khí lại tĩnh lặng đến kỳ lạ, khiến chúng tôi cũng ngại không dám hé răng nói chuyện phiếm.

——Ra là vậy, học thế này đúng là vào đầu phết.

Ban đầu tôi còn hơi hoài nghi về tính hiệu quả của việc tụ tập học nhóm, nhưng giờ mới thấy việc này cũng mang lại cảm giác thành tựu ra trò.

Không chỉ có vậy.

Ngay trước mắt tôi, Hiori đang nhíu mày nhăn trán nhìn chằm chằm vào cuốn sách tham khảo, và Nanjou Rin thì đang tận tình chỉ bảo cách giải cho em.

Cảnh tượng này trái ngược hoàn toàn với vị thế của hai người trong game, khiến tôi thấy thú vị và vô tình bật cười khúc khích.

"Subaru, có bài toán nào buồn cười lắm à?"

"Không có gì. Tự dưng thấy vui thôi."

"Thế à…… Tớ thì bắt đầu thấy đói meo rồi đây."

Rột rột, bụng Yasutora réo lên một tràng. Cái bụng réo quá đúng lúc khiến cả đám không nhịn được mà bật cười.

Nhìn đồng hồ, đã hơn 11 rưỡi. Chúng tôi đã học liên tục hơn 2 tiếng đồng hồ, sự tập trung cũng bắt đầu có dấu hiệu giảm sút.

"Hơi sớm một chút, nhưng chắc tụi mình đi ăn trưa luôn nhỉ."

"Tớ tán thành. Vắt óc suy nghĩ tốn sức chẳng kém gì tập thể thao ở câu lạc bộ, bụng sôi ùng ục rồi đây này."

Thế là chúng tôi quyết định quay lại khu vực trước ga để ăn trưa.

Địa điểm được chọn là một quán đồ ăn nhanh bán hamburger mà chúng tôi thỉnh thoảng hay ghé sau giờ học.

Mỗi người gọi một phần ăn theo sở thích, riêng Yasutora theo chủ nghĩa "lượng hơn chất" đã gọi liền một lúc 4 chiếc hamburger loại 110 yên khiến cả đám được phen trố mắt.

"Chà, nói thật là tớ không ngờ mọi người lại cắm đầu vào học nghiêm túc đến thế đấy."

"Cậu đang nói cái quái gì vậy Yasutora."

"Nhưng mà học kiểu này cũng không tồi. Hiệu quả hơn đứt việc tự học một mình."

"Đúng thế thật."

"Không chỉ được hỏi những chỗ không hiểu, mà việc đi giảng bài cho người khác cũng là một cách ôn tập lại kiến thức rất tốt."

Chiếm trọn một góc quán, chúng tôi vừa gặm hamburger vừa rôm rả bàn luận về buổi học nhóm.

Yasutora lải nhải đòi hỏi mấy cái tình huống hường phấn, rốt cuộc cậu ta kỳ vọng cái quái gì ở một buổi học nhóm cơ chứ?

Nói chung, có vẻ mọi người đều đánh giá cao buổi học này, tôi cũng thấy việc tổ chức là một quyết định đúng đắn.

Dĩ nhiên là nhờ vậy mà tiến độ học hành cũng được đẩy nhanh đáng kể. Và hơn thế nữa——

"Hiori-chan, tương chấm gà viên của cậu là loại ngọt à?"

"Của Rin-san là loại cay đúng không ạ? Cậu có muốn đổi thử một miếng không?"

Được chứng kiến cảnh hai cô bạn thân Hiori và Nanjou Rin trò chuyện vui vẻ, thân thiết thế này khiến lòng tôi cảm thấy vô cùng ấm áp.

Chỉ vài tháng trước thôi, đây là viễn cảnh mà tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Tôi thầm mong tình bạn này sẽ mãi bền chặt.

"Hà, nhìn hai đại mỹ nhân thân thiết với nhau bổ mắt thật đấy. Subaru, chúng ta cũng không thể thua kém được, đổi khoai tây chiên cho nhau đi!"

"À, này, tự tiện…… Yasutora chỉ gọi mỗi hamburger thôi mà?"

"Ha ha, Soken-kun, cậu có muốn thử món khoai tây chiên vị ớt Habanero siêu cay của tớ không."

Bị Sakaguchi Kenta dí sát miếng khoai tây chiên đỏ rực vào mặt, Yasutora giật bắn mình né ra sau, miệng thốt lên "Ọe".

Nhìn cảnh tượng đó, cả Nanjou Rin và Hiori đều bật cười trêu chọc "Cậu làm cái trò gì vậy".

Một bầu không khí thật tuyệt vời.

Chuyện bắt nạt Hiori hay rắc rối giữa Nanjou Rin và Sanc đều đã được giải quyết êm đẹp, tôi tin rằng mọi thứ đang tiến triển theo chiều hướng vô cùng tích cực.

Thế nhưng, rắc rối thường xuất hiện từ những nơi ta không ngờ tới nhất.

Ngay khoảnh khắc chúng tôi dùng bữa xong và bước ra khỏi quán, một sự chạm trán tình cờ đã xảy ra.

"……Suu-kun? A…… Nhớ anh quá!"

"……Hả?"

Vừa mới chạm mặt, một cô gái với vẻ ngoài nhạt nhòa, đôi mắt ngấn lệ đã lao đến ôm chầm lấy tôi.

"……A."

"Không thể nào……?!"

"Ch-Chuyện này là sao?!"

"Hai Yoshida-san……?!"

Cô gái đó mặc một chiếc áo khoác trùm đầu màu đen kết hợp với quần bò, đội một chiếc mũ lưỡi trai nhét gọn mái tóc dài vào trong và đeo kính.

Trông cô gái đó giống hệt Hiori thời còn quê mùa, mộc mạc.

Cả Nanjou Rin, Yasutora và Sakaguchi Kenta đều nhìn cô gái đó rồi lại nhìn Hiori bằng ánh mắt kinh hoàng như vừa thấy ma, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa hai người để so sánh.

Có lẽ vì quá giống nhau, nên ai nấy đều tròn xoe mắt, hóa đá tại chỗ.

Đúng là một cô gái rất giống Hiori.

Nhưng Hiori thấp hơn một chút, cơ thể cũng không đầy đặn đến mức này, và nhiệt độ cơ thể khi chạm vào cũng thấp hơn. Hơn nữa, nếu Hiori luôn toát lên một vẻ gì đó hơi ngơ ngác, thì đường nét trên khuôn mặt cô gái này lại sắc sảo và sắc nét hơn.

Trong mắt tôi, đây hoàn toàn là hai người khác biệt.

"……Em là ai?"

"À, phải rồi. Giờ em đang cải trang mà nhỉ."

Nói rồi, cô gái cởi phăng chiếc mũ lưỡi trai cùng với bộ tóc giả và cặp kính, để lộ ra một khuôn mặt khiến tất cả phải ngã ngửa.

"……Hả, đùa nhau à."

"Ch-Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?!"

"Hả, Yoshida-san mà lại……?!"

Lần này, Nanjou Rin, Yasutora và Sakaguchi Kenta lại thốt lên những tiếng kêu kinh ngạc vì một lý do hoàn toàn khác.

"Hii-chan——Arise Hino."

Siêu mẫu đang nổi đình nổi đám, Arise Hino, đang đứng ngay trước mắt chúng tôi.

Sự thật quá đỗi chấn động đó khiến não bộ của bộ ba Nanjou Rin hoàn toàn đình công, không thể load nổi thông tin.

Về phần Arise Hino, cô bé quay sang đối mặt với Hiori—người duy nhất vẫn giữ được sự bình tĩnh—và thả quả bom lớn nhất trong ngày bằng một biểu cảm vừa đau lòng, lại vừa như mang đầy sự áy náy.

"Em xin lỗi…… nhưng mà, em thực sự rất muốn gặp——Onee-chan."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!