Cô bé tiểu học trở thành Tổng thống

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

2 1

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

(Đang ra)

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

이만두

Bọn tôi không cần phải ép mình để sống chung nữa…

39 2515

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

31 457

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

401 10743

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

31 102

1-50 - Chương 1: Gương mặt vàng của tháng trong làng Ủy ban

Chương 1: Gương mặt vàng của tháng trong làng Ủy ban

Xe tải chạy nườm nượp trên phố.

Đó là những chiếc xe vận động tranh cử.

Tiếng hô hào lạc cả giọng, tiếng lắng nghe dân tình, và cả những điệu nhảy "cây nhà lá vườn" ngượng nghịu của các đảng viên.

Hàn Quốc đang vào giữa mùa bầu cử tổng thống.

— Người lao động nhìn thấy tương lai!

— Tổng thống trẻ, Hàn Quốc trẻ!

— Đổi mới! Tiến bộ! Bứt phá! Sự lựa chọn vững chắc cho ngày mai tươi sáng!

— Hãy bầu cho Ứng cử viên số 5 Kang Jiwoo!

Tôi là Kang Jiwoo.

Ứng cử viên tổng thống ở độ tuổi 30 đầu tiên trong lịch sử Hàn Quốc.

Thú thật, tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại ra tranh cử.

Chỉ là cứ cặm cụi làm việc, nỗ lực hết mình trong từng khoảnh khắc.

Nói trắng ra là tôi gặp may.

Chính trị tựa như dòng sông rộng lớn.

Chính trị gia chỉ là những chiếc lá trôi trên dòng nước xiết ấy.

Kẻ trước người sau chẳng quan trọng. Bạn có thể mắc kẹt vào hốc đá bất cứ lúc nào, hoặc nương theo dòng chảy mà vươn lên dẫn đầu.

Tôi chỉ tình cờ bắt nhịp dòng chảy tốt hơn người khác một chút.

Là tôi may mắn.

***

"Thưa Ứng cử viên, có kết quả thăm dò Gallup rồi ạ."

"Đỏ hay xanh?"

"Đỏ...!"

Tôi nhoẻn miệng cười.

Đương nhiên là phải tăng rồi.

Mới hôm qua thôi.

Tôi vừa làm gỏi hai ứng viên đảng lớn trên truyền hình mà.

"9,7%! Dù còn trong biên độ sai số nhưng đà đang lên!"

Han Seoyoung run sướng.

Cô ấy là Chánh văn phòng, cũng là hậu bối đã theo tôi một thời gian dài.

"Hừm..."

"Sao ngài không vui thế?"

"Tôi tưởng phải qua 10% chứ. Hiệu ứng tranh luận chỉ có thế thôi à?"

"Thắng thì thắng thật, nhưng có ý kiến bảo ngài gay gắt quá."

"Gay gắt á? Tôi hiền khô mà!"

"Thôi xin. Chỉnh lại cái cà vạt đi đã."

Han Seoyoung tháo cà vạt của tôi ra rồi thắt lại.

"Ngài là ứng viên giỏi, nhưng ngài hung hăng quá."

Oan uổng ghê.

Cái đó gọi là logic sắc bén chứ sao lại là hung hăng?

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Han Seoyoung mắng:

"Thắng là quan trọng, nhưng đôi khi phải biết hòa hợp. Mềm mỏng vào. Trắng trẻo, mềm mại như đậu phụ ấy."

"Đám kia nói hươu nói vượn mà bắt tôi diễn vai đậu phụ à? Đáng lẽ phải tạt nước lẩu cay vào mồm chúng nó chứ đậu phụ gì tầm này!"

Tôi tự thấy mình kiên nhẫn lắm rồi đấy.

Cái việc tôi nhịn được trong buổi tranh luận rẻ tiền đó là bằng chứng hùng hồn.

"Họ bảo sẽ giải quyết khủng hoảng việc làm bằng cách tăng biên chế nhà nước, ừ thì nghe cũng được đi. Nhưng khi tôi hỏi tiền đâu ra, họ lại bảo cắt ngân sách quốc phòng? Thế mà bảo tôi đừng to tiếng à?"

Từ lúc nào đó, trình độ chính trị đã xuống cấp thê thảm.

Những trăn trở về tương lai, triết lý chính trị hay tư duy logic đều biến mất sạch.

Chỉ còn lại lợi ích cá nhân, vây cánh và những lời mạt sát nhau tràn lan.

Thứ còn sót lại trên sân khấu này chỉ là chủ nghĩa dân túy rẻ tiền.

"Mấy người đó chắc còn chẳng hiểu mình đang nói gì. Tôi bước vào đây là để chiến đấu bằng sự thật. Chứ làm kiểu nửa vời thì tôi đã chẳng tham gia."

Siết.

"Ặc."

Han Seoyoung thít chặt cà vạt, làm tôi nghẹt cả thở.

"Kính thưa Ứng cử viên? Sự thật thì hay đấy, nhưng chúng ta cần được hoàn lại tiền tranh cử, đúng không?"

"Vâng, thưa cô."

"Nếu không muốn cả lũ chết đói thì ngài làm ơn mềm mỏng giùm, được chưa?"

"Cô nói gì cũng đúng cả, Chánh văn phòng ạ. Ha ha..."

Tiền tranh cử.

Đảng chúng tôi đã đổ 8 tỷ won vào vụ này.

Nếu được trên 15% phiếu bầu, nhà nước sẽ hoàn lại 100% chi phí.

Trên 10% thì được một nửa.

Còn dưới mức đó? Mất trắng.

Nếu chỉ lẹt đẹt một con số...

'Đảng mình phá sản là cái chắc...'

Không đùa đâu, viễn cảnh sờ sờ ra đấy.

Đảng nhỏ kiếm đâu ra 8 tỷ won dễ dàng thế.

Chưa kể chi phí thực tế không nằm trong danh mục luật định còn đội lên nhiều hơn.

"Đến giờ rồi. Đi thôi."

"Đi nào."

Tôi rời văn phòng, đến địa điểm đã hẹn.

Trên một sân khấu ngoài trời rộng lớn.

Giữa lòng Seoul, các đảng viên và người ủng hộ đã tập trung đông đủ.

Bài diễn văn kết thúc, đám đông reo hò cuồng nhiệt.

"Kang Jiwoo! Kang Jiwoo! Kang Jiwoo!"

Tôi thuộc một đảng nhỏ, cơ hội thắng gần như bằng không.

Vậy mà họ vẫn reo hò vì một kẻ nhỏ bé như tôi.

Họ là những người thấu hiểu tấm lòng chân thành mà người khác lại coi là gay gắt.

Nhìn họ, sống mũi tôi tự dưng cay cay.

"Tôi là Kang Jiwoo, ứng cử viên số 5! Tôi sẽ tiếp tục tiến bước!"

Vì những con người này,

Vì người dân,

Vì tương lai của tất cả chúng ta, tôi sẽ chạy đua đến cùng.

"Tôi sẽ...! Tôi nhất định sẽ đền đáp mọi người...!"

Tôi nguyện đốt cháy thân xác này vì điều đó.

***

Tôi đã mơ một giấc mơ.

Ứng viên dẫn đầu qua đời vì... bật quạt khi ngủ.

Ứng viên thứ hai tự nguyện rút lui.

Hóa ra hắn là người thằn lằn, lộ tẩy lúc lột da trong khi vận động tranh cử.

Nhờ thế, kẻ về ba là tôi nghiễm nhiên làm Tổng thống.

Đó là một giấc mơ mà dù đã làm Tổng thống, tôi và cả đảng vẫn hành xử lố bịch.

'Ngon rồi! Thắng cử là được hoàn 100% chi phí!'

'Suýt thì vỡ nợ mà giờ sống lại rồi!'

'Kang Jiwoo muôn năm!'

Làm Tổng thống rồi mà vẫn chỉ lo chuyện tiền nong sao?

Giờ đảng ta có thể ngẩng cao đầu làm đảng cầm quyền!

Biến hình thành đảng lớn tiền tiêu không hết ngay tức khắc!

"Ư..."

Tầm đó thì tôi tỉnh giấc.

Tỉnh vì chính giọng nói của mình.

"Ư... ưm."

Dù hôm qua diễn thuyết mệt rã rời, nhưng sao tôi lại phát ra cái tiếng kỳ quặc thế nhỉ?

Nghe dễ thương đến mức tôi cũng thấy rùng mình.

Tỉnh cả ngủ...

Soạt.

Tôi tung chăn, vươn vai.

"Haaa..."

Sao giọng cứ léo nhéo thế này?

Cảm lạnh à?

Đến khi hoàn hồn, tôi mới nhận ra bộ đồ ngủ rộng thùng thình một cách vô lý.

Tay áo dài thượt, phất phơ.

"Hả?"

Không, không phải áo quần to ra.

Là người tôi nhỏ đi.

"Cơ thể... cơ thể mình teo lại rồi?"

Giọng nói cũng biến thành giọng con gái.

Hồi chưa dậy thì giọng tôi cũng đâu có cao vút thế này.

Sống lưng lạnh toát, linh cảm có chuyện chẳng lành.

Tôi chậm rãi đứng dậy, bước về phía chiếc gương.

Trong gương là một "bé gái tiểu học".

"...Hảaaa???"

Cái quái gì đây?

Mơ à?

Tôi véo má, kéo ra.

Dẻo quẹo như bánh nếp.

"Á đau."

Biết đau.

Cảnh vật xung quanh thì thật đến từng chi tiết.

Vậy là thật sao?

Tôi biến thành bé gái thật rồi?

"???"

Khoan. Từ từ đã.

Hình như tôi từng nghe về cái bệnh hiếm gặp này.

Không thể nào, đúng không?

"Làm ơn đừng là thật."

Tôi vồ lấy điện thoại, tra cứu.

— Hội chứng TS (Trans-Sexual Syndrome) là căn bệnh cực hiếm khiến một người đàn ông trưởng thành đột ngột chuyển đổi sang cơ thể nữ giới, độ tuổi thay đổi ngẫu nhiên.

Hội chứng TS.

Nghe như cái bệnh hiếm gặp tào lao nào đó.

Nhưng hóa ra nó có thật.

Giới học thuật cũng công nhận đàng hoàng.

Vậy là tôi bị hội chứng TS?

Số đen thế không biết.

Nhưng chắc phải có cách chữa chứ?

Tôi lướt đọc tài liệu.

Hơi dài dòng, nhưng tôi là dân chính trị xuất thân từ trường đại học hàng đầu Hàn Quốc mà.

Mấy cái văn bản này tôi đọc hàng ngày, nhằm nhò gì.

1. Quá trình và triệu chứng khởi phát

Hội chứng TS thường xảy ra sau khi ngủ dậy.

Mọi đặc điểm cơ thể thay đổi theo giới tính mới.

Triệu chứng phổ biến là trí tuệ sụt giảm nghiêm trọng...

"Oáp... buồn ngủ quá."

Chắc do buổi sáng thôi nhỉ?

Chẳng tập trung nổi.

Hiểu sơ sơ rồi, bỏ qua đoạn này đi.

Quan trọng nhất: cách chữa trị.

Tôi đang giữa kỳ bầu cử tổng thống.

Làm sao vác cái thân xác bé gái này đi tranh cử được?

Hiện chưa có phương pháp điều trị hội chứng TS.

"Hộc. Làm sao bây giờ...?"

Toang thật rồi.

Từ lúc làm chính trị tôi đã cố gắng không chửi thề, kể cả trong đầu, nhưng thế này thì quá lắm.

Giờ tranh cử kiểu gì đây?

Còn các đồng nghiệp đã sát cánh bên tôi?

Còn những người ủng hộ đã tin tưởng tôi??

Và còn 8 tỷ won tiền tranh cử nữa???

"Hu hu... phải kiếm được trên 10 phần trăm... Không thì tôi và đồng bọn ra đê hết..."

Đến giọng điệu của tôi giờ nghe cũng nực cười.

"Bắt đầu... họp... chiến lược... khẩn cấp..."

"Là 'họp' chứ không phải 'chiến lược' đâu thưa Ứng cử viên?"

"H-họp... chiến lược..."

Tôi triệu tập cuộc họp khẩn với tất cả lãnh đạo đảng đang đi vận động.

Tất nhiên là do tôi ra lệnh.

Nhưng đứng trước đám người lớn này, tự nhiên tôi thấy sợ.

Khoan, sợ á?

Sao lại sợ? Xác thu nhỏ nhưng hồn vẫn là người lớn mà!

"Đây là Ứng cử viên Kang Jiwoo thật hả?"

"Camera giấu kín à?"

"Đang nước sôi lửa bỏng mà làm trò gì thế này?!"

"Đùa kiểu gì đấy? Ứng cử viên Kang Jiwoo đâu rồi?!"

Các bậc tiền bối giận tím mặt.

Cũng phải thôi.

Chính tôi còn chưa tin nổi chuyện này cơ mà.

Họ sốc là đúng rồi.

Rầm.

Han Seoyoung, Chánh văn phòng của tôi, đập tay xuống bàn.

Cả phòng im lặng.

Cô ấy bấm điều khiển, màn hình hiện lên tờ giấy chứng nhận y tế.

"Đây là chẩn đoán vừa nhận từ bệnh viện. Không phải chuyện đùa. Ứng cử viên được chẩn đoán mắc hội chứng TS và đã biến đổi thành một bé gái."

Nhờ Han Seoyoung và mọi người giải thích, các tiền bối mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật.

"T-thật á?"

"Không thể tin được..."

"Bầu bèo gì nữa, xong phim rồi."

Tôi biết là xong phim.

Nhưng dù vậy, lý do tôi tập hợp mọi người ở đây là...

"Chúng ta vẫn phải kiếm đủ trên 10%..."

...Vì tiền hoàn lại.

Đó là nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để không phụ lòng những người đã tin tưởng tôi.

Thấy tôi lắp bắp, Han Seoyoung đỡ lời:

"Ứng cử viên nói đúng. Chúng ta phải bảo đảm khoản tiền hoàn lại."

"Nhưng tình trạng thế này thì làm ăn gì?"

"Không làm gì thì cả lũ dắt tay nhau ra sông Hàn bây giờ. Phải nặn ra cái gì đó đi chứ."

"Hừm. Chánh văn phòng! Ăn nói cẩn thận!"

"Ngài Nghị sĩ thì ấm chỗ rồi, nhưng chúng tôi thì chưa. Mất hết quỹ tranh cử thì đảng ta sẽ ngóc đầu không nổi trong mười năm tới đâu. Trừ khi ngài định bỏ tiền túi ra nuôi đảng, thưa Nghị sĩ."

"Hừm..."

Tiền, tiền, lại là tiền.

Vấn đề cốt lõi vẫn là tiền.

Nhắc đến tiền là mặt mũi ai nấy già đi cả chục tuổi.

Có lẽ vì thế mà họ bỗng thực tế hơn hẳn, thi nhau hiến kế.

"Cái này coi như tai nạn. Chính phủ không hỗ trợ chi phí tranh cử sao?"

"Miễn là bầu cử không bị hoãn, tiền hoàn lại vẫn tính theo tỷ lệ phiếu bầu."

"Hay là dẹp hết đi, đánh vào lòng thương hại?"

"Đấy là ăn xin chứ chính trị gì."

"Vậy phải đổi người. Nếu thay thế thì chỉ có tôi là hợp nhất."

"Nghị sĩ à, ngài ra đường hỏi xem có ai biết tên ngài không. Cá là chẳng ai biết đâu."

"Thế giờ tính sao? Hết cách rồi!"

Dù các đồng nghiệp thông thái tranh luận thế nào cũng chẳng ra giải pháp.

A... Sao tự nhiên tôi muốn khóc thế này?

Sự nghiệp chính trị của tôi chấm dứt thế này sao?

Chí ít tôi tưởng mình cũng phải lên được chức Bộ trưởng chứ.

"Điên mất thôi..."

Han Seoyoung vò đầu bứt tai đầy chán nản.

Ánh mắt cô ấy va phải một người phụ nữ đang ngồi im lặng.

"Giám đốc Bong Soohee. Đừng ngồi ngẩn ra đấy nữa. Cô là cố vấn truyền thông cơ mà. Có cao kiến gì không?"

"..."

Một người phụ nữ có nét mặt cáo, ngồi thừ ra với vẻ mặt chán chường.

Tên cô ấy là Bong Soohee.

Bạn đại học của tôi.

Cô ấy không phải dân chính trị, được mời về giúp chiến dịch thôi.

Nghe đồn là đạo diễn tài năng trong ngành quảng cáo nên chúng tôi mới mời về, nhưng mà...

Lúc nào cô ấy cũng ngồi đó với vẻ mặt chán đời, hồn treo ngược cành cây.

Dáng ngồi lười biếng, chống cằm lên bàn là thương hiệu của cô nàng.

"Giám đốc? Cô có ý kiến gì không?"

Bong Soohee chớp mắt chậm rãi, rồi buông một câu nhẹ tênh.

"Cứ theo phong cách dễ thương đi."

D... dễ thương?

"???"

Mặt ai nấy hiện lên dấu hỏi to đùng.

Họ nhìn cô ấy như thể vừa nghe thấy điều gì hoang đường lắm.

Cô nàng thản nhiên lôi cây gãi lưng ở đâu ra gãi sột soạt, rồi giải thích với vẻ dửng dưng thường thấy.

"Ai mà chẳng thích mấy thứ dễ thương, già trẻ lớn bé gì cũng thế."

"Cô... cô nói cái gì vậy?"

"Thì Ứng cử viên Kang dễ thương thật mà..."

"Đây là bầu cử Tổng thống đấy. Không phải nên tập trung vào chính sách sao?"

Mọi người xì xào bàn tán.

Bong Soohee trả lời tỉnh bơ:

"Đằng nào cũng có mấy ai bầu vì chính sách đâu?"

"!"

Nghe... nghe cũng thuyết phục đấy chứ...?

"Nên cứ cho Kang Jiwoo ăn mặc dễ thương vào. Tôi chỉ là cố vấn thôi, phần còn lại tùy mọi người. Tôi đi ngủ đây. Buồn ngủ chết đi được."

Thở dài.

Vậy ý cô ta là...

Bảo tôi diễn vai dễ thương trước công chúng á?

Tôi, Kang Jiwoo, chiến thần tranh luận...

...Giờ phải tỏ ra dễ thương sao...?

"Hê hê... Hê hê hê..."

Đừng có mà thích thú, chết tiệt thật!!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!