Mở đầu: Dâng đất đây, tôi cho lại "Tỷ lệ ủng hộ"
Tôi đi tranh cử Tổng thống.
Với việc xây dựng hình tượng một ứng viên trẻ tuổi đầy năng lượng, tôi đã làm nên kỳ tích khi giành được 9,3% tỷ lệ ủng hộ dù chỉ đại diện cho một đảng phái nhỏ nhoi.
Dẫu vậy, tôi vẫn chỉ xếp thứ ba, cửa thắng gần như bằng không. Mục tiêu duy nhất lúc này là cố lết qua mốc 10% phiếu bầu để vớt vát lại tiền vận động tranh cử.
Nhưng đúng lúc ấy, tai ương ập xuống. Hội chứng TS. Một căn bệnh quái đản biến đổi cả giới tính lẫn tuổi tác của một người đàn ông trưởng thành chỉ sau một đêm.
Ngay giữa tâm bão tranh cử, tôi rơi vào một tình cảnh trớ trêu đến mức nực cười: Một ứng viên Tổng thống trong hình hài "bé gái".
— Thưa ứng viên Kang Jiwoo. Chính sách giải quyết tỉ lệ sinh thấp của cô quá viển vông. Chỉ với ngân sách 10 nghìn tỷ won, cô định hỗ trợ nhà ở cho các cặp vợ chồng mới cưới kiểu gì? Đây chẳng phải là cô đang tung hỏa mù bằng mấy chính sách mị dân sao?
— Ơ, ngân sách…? Ngân sách thì… ưm, cái đó, tôi… ơ…
Hội chứng TS đâu chỉ thay đổi mỗi ngoại hình. Nó kéo cả trí tuệ tụt dốc không phanh. Đầu óc tôi giờ đây đã thoái hóa về đúng trình độ của một đứa trẻ con.
— Hơ? Tôi quên béng mất rồi… Tôi xin lỗi…
'Dễ… dễ thương quá đi mất……………!'
Thế mà chẳng hiểu sao, tỷ lệ ủng hộ dành cho tôi lại cứ thế tăng vùn vụt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
