Chương 2: Ứng cử viên Tổng thống chuẩn "Sao"
"Thế chốt theo phương án của Giám đốc Bong nhé. Chi tiết cụ thể chúng ta sẽ bàn trong cuộc họp sau."
Hướng đi chung coi như đã định.
Đúng như đề xuất của Giám đốc Bong, chúng tôi sẽ theo đuổi hình tượng "dễ thương".
Không phải ai cũng đồng tình.
Chỉ là họ chẳng đào đâu ra cách nào khá khẩm hơn.
'Tổng thống cute? Cái quái gì thế này...'
'Biết thế ngày xưa đừng có nghe lời đường mật mà gia nhập cái Đảng Tân Phong này!'
'Toang thật rồi ông giáo ơi!!!'
Mang theo nỗi lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, các thành viên lục tục rời phòng họp.
Cuộc họp chiến lược mật kết thúc lúc 9 giờ sáng.
Chánh văn phòng Han Seoyoung buông mình xuống ghế như một cọng bún.
Cơn khủng hoảng tạm qua đi cũng là lúc sự kiệt sức ập đến như sóng thần.
'Sáng sớm đã phải chạy đôn chạy đáo vào bệnh viện, rồi lại sấp ngửa chuẩn bị tài liệu, đối phó với mấy ông nghị già... Cảm giác não mình sắp chảy ra khỏi tai rồi.'
Cô thở dài thườn thượt, ánh mắt vô tình chạm phải Kang Jiwoo.
***
Lúc này đây, Kang Jiwoo trông chẳng khác gì một bé gái tiểu học.
Ngồi lọt thỏm giữa phòng họp trống huơ trống hoác, cô bé đang chăm chú vào thứ gì đó cao siêu lắm.
Seoyoung tò mò ghé mắt nhìn. Hóa ra "Ứng cử viên" đang nghịch ngón tay.
Hai ngón trỏ và ngón giữa hóa thành đôi chân nhỏ, "bước đi" trên mặt bàn gỗ.
"Vèo~"
Người-ngón-tay nhảy cóc qua mấy cái bàn, miệng cô bé còn tự lồng tiếng động.
'Trẻ con. Trẻ con hoàn toàn.'
Hội chứng TS gì đó, nghe bảo thế.
Đến Seoyoung tận mắt chứng kiến còn thấy khó tin.
Nếu bệnh viện không xác nhận ADN vẫn là một người, chắc cô đã báo công an tìm trẻ lạc rồi.
Ọc ọc...
Một âm thanh "kém sang" vang lên giữa phòng họp yên ắng.
Jiwoo rụt vai, hai tay ôm lấy cái bụng nhỏ.
"Thưa Ứng cử viên, hay là mình đi ăn sáng nhé?"
***
Jiwoo lảng tránh ánh mắt cô như một đứa trẻ nhút nhát.
"Ứng cử viên?"
"...B-bơ gơ."
Tiếng lầm bầm nhỏ xíu như muỗi kêu.
Seoyoung nhíu mày, kiên nhẫn hỏi lại:
"Ngài nói gì cơ?"
"Hăm... hăm bơ gơ... Ăn cái đó có được không...?"
Trái tim Seoyoung hẫng đi một nhịp.
'Cưng xỉu!'
Bao nhiêu mệt mỏi, bực dọc tan biến đâu hết.
Nếu trên đời có loại kẹo dẻo mang hình người, thì chắc chắn là cảm giác này đây.
Cô chỉ muốn lao vào véo cái má phúng phính kia một cái.
Nhưng lý trí chợt kéo cô lại.
'Có khi nào nhân cách cũ đã biến mất hoàn toàn rồi không?'
Seoyoung quyết định thử lòng.
"Bé Jiwoo ơi. Bé muốn ăn hăm-bơ-gơ hả? Để chị gọi phần trẻ em cho bé nhé?"
"Tôi không phải trẻ con... Tôi là Ứng cử viên..."
"Hừm. Ứng cử viên, à không, tiền bối Jiwoo. Có thật là anh vẫn ở trong đó không đấy?"
Môi Jiwoo bắt đầu mếu máo, trề ra.
Trông như sắp òa khóc đến nơi.
'Chết cha, mình đùa hơi quá trớn rồi.'
Cô chợt nhớ lời bác sĩ dặn: Đừng cố đào sâu vào vấn đề danh tính, có thể gây tác dụng ngược.
'Xin lỗi tiền bối. Nhưng tại anh dễ thương quá mức quy định, em không kìm lòng được.'
Seoyoung nhẹ nhàng xoa đầu Jiwoo.
Cô nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy, dắt ra khỏi phòng.
"Đi nào, đi ăn hamburger. Vì bây giờ ngài là trẻ con nên được quyền gọi phần Kid’s Meal đấy. Có tặng kèm đồ chơi nữa cơ."
"...Tôi không cần đồ chơi."
'Dỗi rồi à?'
Mới hôm qua thôi, cô còn là Chánh văn phòng của một ứng cử viên Tổng thống nghiêm trang.
Thế mà chỉ sau một đêm, cô cảm giác như bà cô già đang dắt cháu đi chơi cuối tuần.
'Tay gì mà mềm nhũn, núng nính. Cầm thôi cũng thấy chữa lành tâm hồn...'
Cô siết nhẹ tay Jiwoo.
Sự thay đổi này, ngẫm lại cũng không hẳn là tệ.
Trẻ con thích McDonald's vì có đồ chơi.
Tất nhiên, Seoyoung gợi ý món này không phải vì cô thích đồ chơi.
Người lớn ai lại chơi mấy thứ đó.
Sở thích duy nhất của cô là nghiền ngẫm chính sách vĩ mô.
Nhưng mà... sao mắt cô cứ dán chặt vào món đồ chơi kia thế nhỉ?
"Thưa Ứng cử viên. Nếu ngài muốn chơi thì cứ tự nhiên."
"K-không... Tôi không muốn..."
"Ngài nhìn nó chằm chằm từ lúc bước vào, nói thế ai mà tin."
Seoyoung nhanh tay lắp ráp món đồ chơi rồi đặt ngay trước mặt Jiwoo.
Đó là một chú cá heo chạy bằng dây cót, cái đuôi cứ quẫy quẫy liên hồi.
"Ngài cứ chơi đi, đừng ngại."
"Tôi ổn mà..."
"Thôi được, tôi cứ để đây, lúc nào thích thì ngài chơi."
Con cá heo nằm chỏng chơ trên bàn.
Seoyoung đúng là ngây thơ.
Dù thân xác có teo nhỏ, nhưng đường đường là Kang Jiwoo, đời nào lại đi nghịch cái thứ đồ chơi rẻ tiền này?
"Bây giờ vừa ăn vừa nghe tôi nói nhé. Như đã thống nhất trong cuộc họp, chúng ta sẽ đặt cược tất cả vào sự 'dễ thương' của ngài. Nghe nực cười lắm đúng không? Tôi cũng thấy thế."
Rẹt... rẹt...
Đúng là nực cười thật.
Nhưng Jiwoo hiểu tình thế của cả đảng lúc này.
Họ đã bị dồn vào chân tường.
"Chi tiết chiến lược mai sẽ bàn. Hôm nay tôi sẽ giúp ngài làm quen với... hoàn cảnh mới. Quần áo thì có mỗi bộ cộc mua vội lúc nãy, giờ phải đi sắm thêm đồ, rồi còn làm tóc nữa..."
Rẹt... rẹt...
Đặt cược vào sự dễ thương.
Với Jiwoo, kẻ từng được mệnh danh là "Đấu sĩ Tranh luận", đây chẳng khác nào một sự sỉ nhục.
'Nhưng mình làm gì còn lựa chọn nào khác.'
Tạm thời cứ nương theo họ vậy.
Giờ không phải lúc giữ cái tôi sĩ diện hão.
Trong cái cơ thể bé tẹo này, khả năng kiểm soát của cô gần như bằng không.
Phải, giống hệt con cá heo lên dây cót này vậy.
Lời nói, hành động cứ tự tuôn ra, như thể có ai đó vặn cót sau lưng.
"Chúng ta sẽ ghé trung tâm thương mại gần đây. Nếu thấy mệt hay có gì bất thường, ngài phải bảo tôi ngay nhé."
Rẹt... rẹt...
Con cá heo đồ chơi vẫn miệt mài quẫy đuôi.
Trùng hợp thay, cả con cá heo lẫn tóc của cô bây giờ đều một màu hồng phấn.
Kể ra cũng... dễ thương đấy chứ.
Tự nhiên thấy đồng cảm lạ lùng.
Chẳng lẽ cô lại thấy gắn bó với món đồ chơi nhựa này sao...?
Rẹt...
"Ứng cử viên. Ngài có đang nghe tôi nói không đấy?"
Rẹt... rẹt...
"Ứng cử viên!"
Rẹt... Rẹt... rẹt...
"Ngài mà không tập trung là tôi tịch thu đồ chơi đấy nhé?"
"Á đừng!!"
Cô hoảng hốt chộp lấy con cá heo, ôm khư khư vào lòng.
Không phải vì sợ mất đồ chơi.
'Mình... mình ngồi vặn cót con cá này từ bao giờ thế hả trời?!'
Cô kinh hoàng nhận ra bản thân đã chìm đắm vào trò chơi vô tri này lúc nào không hay.
Rõ ràng đã thề là không đụng vào rồi mà.
Thế mà vừa lơ là một chút, tay đã tự động vặn cót tanh tách.
Ôi, nhục nhã quá.
"Phụt. Quý hóa thế cơ à?"
"Đ-đừng lấy cá heo của tôi..."
"Rồi rồi, tôi không lấy đâu."
Seoyoung đang cười cô.
Hay là... ánh mắt kia là sao?
Mắt cô ấy sáng rực lên như đèn pha ô tô vậy.
Ừ thì cô ấy vốn thích trẻ con mà.
Nói thật lòng, chính Jiwoo soi gương còn thấy mình dễ thương muốn xỉu, huống chi là người khác.
'Thế nên mới khó thích nghi kinh khủng đây này...!'
Bảo sao Bong Soohee lại nằng nặc đòi dùng chiêu bài "mỹ nhân kế" phiên bản nhí.
Hiệu quả đến đâu chưa biết... nhưng thôi, đâm lao phải theo lao.
"Ăn xong rồi thì đi mua quần áo nào."
"...áy."
Từ "quần áo" vừa thốt ra, miệng cô đã tự động phản chủ.
"Ngài bảo gì cơ?"
"V-váy... Mua váy... được không...?"
Ha ha. Váy á?
Kang Jiwoo đại tài mà lại đòi mặc váy?
Cái gu thẩm mỹ trẻ con chết tiệt này!
***
Seoyoung đưa Jiwoo đến một trung tâm thương mại lớn gần văn phòng.
Sáng ngày thường nên khá vắng vẻ.
Tuyệt vời.
'Bác sĩ đã dặn hạn chế đến chỗ đông người và tránh gây chú ý mà.'
Một nhân viên bán hàng cúi xuống ngang tầm mắt Jiwoo, giọng ngọt ngào:
"Ôi chao~ Bé xinh quá đi mất. Bé tên là gì nào?"
"...oo."
"Sao cơ? Cô nghe không rõ."
"Ka-Kang Jiwoo!"
Jiwoo trở nên nhút nhát hơn hẳn.
Cứ đà này thì phải cho đi học lớp "Bé tự tin" trước khi đi tranh cử Tổng thống mất.
'Cảm giác y hệt bà mẹ bỉm sữa.'
Seoyoung từng mơ về cảnh này.
Một mái ấm hạnh phúc, chồng hiền con ngoan.
Chỉ là không ngờ "đứa con" này lại là sếp của mình.
"Ứng cử viên, ngài thích bộ này không?"
Jiwoo gật đầu khe khẽ.
Cô bé đã tự chọn một chiếc váy.
'Ngài ấy... thật sự muốn mặc cái này á...?'
Một thiết kế nhìn thôi đã thấy bí bách: hình nhân vật hoạt hình to tướng, vai bồng bềnh như quả bí ngô, tùng váy xòe rộng lụng thụng.
Đã thế còn màu hồng cánh sen chóe lóe, kim tuyến rắc đầy lấp lánh đui mù con mắt.
Mặc đi diễn văn nghệ thì được, chứ mặc thường ngày thì đúng là thảm họa thời trang.
"Ngài chắc chứ? Nó hơi bóng bẩy quá, mặc bình thường sợ không hợp..."
"Không... Đẹp mà..."
Seoyoung chịu, không thẩm nổi vẻ đẹp này, nhưng rõ ràng Jiwoo đang mê mẩn lắm rồi.
'Thôi thì chiều vậy. Mua thêm mấy bộ bình thường nữa là được.'
Thú thật, ngân sách đang hẻo lắm rồi.
Dân tình cứ tưởng làm chính trị là giàu nứt đổ vách, nhưng nếu không chấm mút hối lộ thì cũng giật gấu vá vai thôi.
Nhưng tốn tiền cho Jiwoo lúc này, cô không thấy tiếc chút nào.
Vì Jiwoo dễ thương quá mà.
"Thanh toán giúp tôi."
Trong lúc Seoyoung đang trả tiền, mọi người bắt đầu xúm lại quanh Jiwoo.
"Bé con nhà ai mà xinh thế nhỉ?"
"Diễn viên nhí hả?"
"Hình như thấy ở đâu rồi thì phải."
Ban đầu chỉ là vài tiếng thì thầm.
Nhưng đám đông tụ tập ngày một nhanh...
"Sao đông thế?"
"Nghe bảo có sao nhí đang ở đây."
"Uầy, xinh thật đấy. Nét nào ra nét đấy."
"Mắt to tròn, da trắng bóc."
"Hay xin chụp kiểu ảnh nhỉ?"
Người hiếu kỳ vây kín, bắt đầu mạnh dạn hơn.
"Chị là mẹ bé à? Bé cưng quá! Cho em chụp tấm hình được không?"
"À không, tôi không phải mẹ bé..."
"Em thấy bé trên tivi rồi đúng không? Em hâm mộ lắm!"
"Không phải đâu, nhầm rồi..."
"Bé tên gì thế cưng ơi?"
"Làm ơn, mọi người lùi lại chút được không ạ?"
Seoyoung vẫn độc thân.
Chăm trẻ con đã khó, giờ lại bị cả đám đông vây quanh hỏi han, cô bắt đầu hoảng loạn.
Giọng cô trở nên gay gắt:
"Làm ơn đừng chụp ảnh! Mọi người lùi ra xa chút đi!"
Bầu không khí chùng xuống.
'Thôi chết. Phản tác dụng rồi.'
Chuyện nhỏ thôi.
Nhưng với chính trị gia, mỗi cử tri là một lá phiếu, sơ sẩy một chút là thành phốt ngay.
"Ý tôi là, cháu nó không phải diễn viên..."
Ngay khi cô đang cố cứu vãn tình thế, một gương mặt quen thuộc xuất hiện.
Cặp kính râm to bản cũng không che giấu được vẻ mặt "lạnh lùng girl" đặc trưng.
Áo phông, quần đùi, tay cầm cốc cà phê hút.
'Giám đốc Bong Soohee?'
Cố vấn truyền thông của đảng.
Cô ấy trườn qua đám đông mượt như một con lươn.
Rồi đứng phắt cạnh Jiwoo, cô ấy dõng dạc tuyên bố:
"Do lịch trình bận rộn nên chúng tôi chỉ cho phép chụp ảnh trong 10 phút. Ai muốn chụp ảnh hay quay phim thì vui lòng xếp hàng trật tự!"
"Oa! Được chụp ảnh kìa!"
"Nhanh lên! Có 10 phút thôi!"
"Chắc là sao hạng A rồi, lịch trình căng thế cơ mà."
Đám đông lập tức răm rắp xếp hàng.
Thật không thể tin nổi, Bong Soohee đã kiểm soát tình hình chỉ bằng hai câu nói.
Dù vậy, Seoyoung vẫn không hài lòng.
Cô ghé tai Giám đốc Bong thì thầm:
"Giám đốc Bong, sao cô tự quyết mà không hỏi ý tôi?"
"Sao cơ?"
"Họ tưởng Ứng cử viên là người nổi tiếng. Nhỡ sau này rắc rối thì sao?"
Rột... rột...
Rột...
Bong Soohee hút cạn đáy cốc cà phê, tạo ra tiếng động chói tai.
Một lúc sau, cô ấy mới thủng thẳng đáp, như thể đường truyền bị lag mất vài giây:
"Hiểu lầm thì càng tốt chứ sao?"
"...?"
Một ứng cử viên Tổng thống dễ thương đến mức bị nhầm là minh tinh màn bạc!
Trực giác mách bảo Bong Soohee rằng:
Vụ này sẽ viral khủng khiếp đây.
Và quả nhiên, ngày hôm sau, mạng internet bùng nổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
