Chương 36: Trước tiên phải áp đảo đối phương bằng khí thế
"Đứng lại! Cậu khai mau cho tớ!"
"Đùa cậu thôi, tớ thề là tớ chưa liếm."
"Rõ ràng cậu liếm rồi!"
"Được rồi, tớ liếm rồi."
"Cậu lại đang lừa tớ đúng không?"
"... Thế rốt cuộc cậu muốn tớ liếm hay là không liếm hả?"
Tống Gia Mộc chạy phía trước, phía sau là một Vân Sơ Thiển đang giơ nanh múa vuốt, bộ dạng như thể vừa bị "oan ức" nên phải đuổi theo đòi lại lẽ phải.
Ông chú bảo vệ đang bê chậu rùa phơi nắng chuẩn bị vào nhà, nhìn hai đứa trẻ đuổi nhau chạy vào. Chẳng phải tối qua còn ôm mèo về rất hòa thuận sao, sao hôm nay lại đánh nhau rồi?
Gì mà liếm với không liếm, người trẻ bây giờ chơi bời "thoáng" thật đấy. Ông chú lắc đầu, bị hai đứa này làm cho xao nhãng mà quên luôn cả việc thu cái chăn đang phơi ngoài sân.
Vân Sơ Thiển đuổi Tống Gia Mộc từ cổng khu chung cư tới tận cửa thang máy. Nhân lúc thang máy chưa xuống, cô "tặng" cho cậu mấy đấm trước đã. Chàng trai gây chuyện không dám đánh lại, thu mình vào góc tường ôm đầu phòng thủ. Vân Sơ Thiển vẫn chưa hả giận, bàn tay nhỏ nhắn vừa nhéo vừa cấu, còn áp hẳn tay vào cổ cậu để làm cậu lạnh cóng—cổ cậu đúng là ấm thật đấy.
Nếu là mùa đông, cậu mặc đồ dày quá cô không nhéo được, cô sẽ canh cơ hội luồn tay vào cổ áo cậu để làm lạnh, vừa trừng phạt được cậu, vừa được sưởi ấm tay, đúng là một công đôi việc.
"A... nhẹ thôi... mẹ tớ... mẹ tớ lại đến kìa!"
"Dì đến thì kệ dì, dì tớ còn đến kỳ đây này!"
Rút kinh nghiệm lần trước, Vân Sơ Thiển thận trọng hơn một chút, ngoái đầu nhìn lại, chẳng thấy bóng người nào.
"Quả nhiên là lừa tớ..."
"Á...! Suỵt...! Tớ sai rồi... dừng tay đi...!"
"Tớ không dừng! Ai bảo cậu làm tớ ghê tởm!"
Thực ra cô cũng chẳng giận thật, nhưng không hiểu sao lại rất thích nhéo cậu, cảm giác cực kỳ "đã tay". Nếu là những chàng trai khác, cô chắc chắn sẽ không thế này, nhưng riêng với Tống Gia Mộc, cô lại không kìm lòng được mà muốn động chân động tay.
Mượn cái cớ này, mỗi khi tiếp xúc cơ thể với cậu, trái tim thiếu nữ lại đập nhanh hơn, giống như một loại tình cảm bị kìm nén nào đó được giải tỏa. Cô còn rất muốn, rất muốn... kéo cổ áo cậu xuống... để lại một vết răng nhỏ trên ngực cậu...
Mỗi khi trong đầu nảy ra ý nghĩ đó, Vân Sơ Thiển lại thấy mình thật kỳ quái. Cả người cô dường như nóng bừng lên, từ ngực, cổ, mặt đến cả mang tai đều nóng ran, hơi thở cũng dồn dập hơn một chút.
Dưới phản ứng dây chuyền đó, lực đạo ở bàn tay nhỏ nhắn dần dần yếu đi, nhéo cũng không còn đau nữa, trái lại còn mang theo một chút mùi vị thân mật, mềm mại.
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ, Tống Gia Mộc thừa cơ nắm chặt lấy đôi tay cô.
Vân Sơ Thiển giật mình. Cô thử vùng vẫy nhưng hai tay đã bị lòng bàn tay cậu bao trọn. Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay cậu rất nóng, nóng đến mức làm đồng tử cô run rẩy.
"Cậu... cậu buông tay ra!"
"Thế cậu hứa không được nhéo tớ nữa đi, tím hết cả rồi này..."
"Buông ra nhanh..."
"Cậu hứa trước đã."
"Được rồi được rồi, không nhéo nữa là được chứ gì..."
Tống Gia Mộc bấy giờ mới buông đôi tay nhỏ của cô ra. Phán đoán của cậu về Vân Sơ Thiển không sai, ngoài cái miệng ra thì cả người cô đều mềm, đặc biệt là đôi tay này, cứ như không có xương vậy, nhỏ nhắn và mềm mại. Một đôi tay nõn nà thế này, sao lúc nhéo người lại đau đến vậy chứ?
Vân Sơ Thiển thoát được đôi tay, quả nhiên giữ đúng lời hứa không nhéo cậu nữa. Xem kìa, cô tức đến đỏ cả mặt rồi. Cô giấu đôi tay ra sau lưng, cứ như sợ cậu sẽ lại chộp lấy mà sờ vậy, cô ngẩng đầu lườm cậu, ra vẻ hung dữ.
"Tự dưng lại nắm tay con gái nhà người ta, bạn học Tống Gia Mộc, cậu không có chút liêm sỉ nào à?"
"Chẳng phải cậu cũng tự tiện sờ tớ sao?"
"Làm ơn chú ý cách dùng từ!"
"Dù sao thì nếu sau này bạn gái tớ chê tớ không còn 'trong trắng', tớ sẽ bắt đền cậu."
"Đừng có nằm mơ, không có cô gái nào thèm nhìn trúng cậu đâu."
Hai người chẳng buồn nói nữa. Thang máy xuống, Vân Sơ Thiển bước vào trước, Tống Gia Mộc cũng theo sau. Cô không ấn tầng, Tống Gia Mộc cũng không ấn, cửa thang máy đóng lại, hai người kẹt trong không gian nhỏ hẹp này.
Vô thức, Vân Sơ Thiển nhớ lại cái tủ quần áo hồi thơ ấu. Khi đó, điều cô thích nhất là cùng cậu trốn trong tủ nói thầm. Không gian chật hẹp có thể kéo hai người lại rất gần, cô có thể cùng cậu nói chuyện thật lâu, cho đến khi mệt quá mà tựa vào người cậu ngủ thiếp đi.
Thấy cậu đứng im bất động, Vân Sơ Thiển đành bước lên một bước, ấn tầng 23. Lùi về vị trí cũ, lưng tựa vào vách thang máy, cô ngước nhìn cậu.
"Cậu còn không mau xoay người lại..."
Vân Sơ Thiển thấy cả người không tự nhiên chút nào, cái tên này vào thang máy mà không xoay lưng đi, cứ đứng đực ra như khúc gỗ đối diện với cô.
"Đây là một kiểu tu hành để rèn luyện tâm thái mạnh mẽ của tớ. Nếu cậu chịu không nổi thì tự đi mà úp mặt vào tường."
"Hy vọng lúc trong thang máy toàn người lạ, cậu vẫn có gan như thế này."
Vân Sơ Thiển cũng không thèm úp mặt vào tường, cô cứ thế chằm chằm nhìn cậu. Cô muốn xem cái gọi là "tâm thái mạnh mẽ" của cậu mặt dày đến mức nào.
Trong không gian nhỏ hẹp, hai người đối diện nhìn chằm chằm vào mặt nhau, không ai chịu nhường ai.
Ngũ quan của cô thực sự rất xinh đẹp, làn da trắng nõn mịn màng gần như không thấy lỗ chân lông, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh, chiếc mũi dọc dừa, khóe môi hơi vểnh lên, đôi tai mềm mại và hàng lông mi dài cứ rung rung.
Nhìn nhau một hồi, Tống Gia Mộc bắt đầu thấy chột dạ, ánh mắt không còn dám đối diện với cô nữa...
"Tâm thái mạnh mẽ chỉ có thế thôi à?" Vân Sơ Thiển đắc ý, như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Mặc dù không biết cậu đột nhiên phát điên cái gì mà đòi luyện tâm thái mạnh mẽ, chẳng lẽ là luyện gan để đi tỏ tình với cô gái nào khác?
Nghĩ đến đây, Vân Sơ Thiển càng không thể nhận thua, nhất định phải đè bẹp cậu mới được.
"Cậu tin tớ cởi quần luôn không?" Tống Gia Mộc đe dọa.
"Cởi đi, để tớ xem mưa tháng Sáu lớn hay là của cậu lớn."
"..."
Tống Gia Mộc lẳng lặng xoay người lại. Không ngờ khí trường của cô lại khủng khiếp đến thế, xem ra con đường luyện tâm thái "Thái Sơn sụp trước mặt không đổi sắc" còn xa vời lắm.
Cậu xoay người đi, Vân Sơ Thiển cũng thở phào nhẹ nhõm. Kiểu nhìn nhau đắm đuối thế này, cứ cảm giác như bao nhiêu bí mật nhỏ trong lòng đều bị tiết lộ hết vậy. Nếu cậu ta kiên trì thêm lúc nữa, có khi cô đã ngoan ngoãn úp mặt vào tường rồi.
"Vân Sơ Thiển, cậu khá là xinh đấy."
Phía trước truyền lại giọng nói của cậu, Tống Gia Mộc đang nói bâng quơ vào không trung.
Chỉ một câu này thôi, trái tim vừa mới bình lặng của Vân Sơ Thiển lại phản chủ mà đập thình thịch liên hồi. Đôi tay nhỏ giấu sau lưng vô thức vò vò gấu áo, kéo kéo quai ba lô, đôi giày bồn chồn di di xuống sàn, cô cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì.
Cô không phải chưa từng được khen, nhưng với Tống Gia Mộc, đây là lần đầu tiên kể từ khi tuổi thơ hai người kết thúc.
"Ồ."
"..."
Hai người chìm vào im lặng. Cái thang máy vừa rồi còn khá rộng rãi, bỗng chốc như chật hẹp hẳn lại, chật đến mức như thể ép hai người trần trụi dính chặt vào nhau, muốn trốn cũng không có chỗ mà trốn.
Tầng 23 đã đến, Vân Sơ Thiển lách qua người cậu, không nói một lời mà đi thẳng ra ngoài. Mãi cho đến khi cô định mở cửa vào nhà, Tống Gia Mộc mới chọc chọc vào cái lưng mềm mại của thiếu nữ.
"Tối nay còn qua xem mèo không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu nói này là một cách chơi chữ hài hước, ví von nhẹ nhàng về chuyện kinh nguyệt (đèn đỏ) của phụ nữ, mang ý nghĩa "chuyện nhỏ, không có gì đáng lo". "Dì" ở đây là tiếng lóng chỉ chu kỳ kinh nguyệt, còn vế sau nhấn mạnh rằng tình trạng này rất bình thường và bản thân cũng đang trải qua, không nên quá bận tâm. bạo vl gái con mèo nhà tớ biết lộn ngược:)