Chương 40: Bước đầu tiên, trước tiên phải làm hòa cái đã
Trời đã hửng nắng được vài ngày, nhưng đêm qua lại đổ mưa, khiến tấm ga trải giường mà ông chú bảo vệ quên thu vào cũng bị ướt sũng. Đã là cuối tháng Ba, sau cơn mưa nhiệt độ giảm xuống đáng kể, cả thành phố Tô Nam như chìm trong làn mưa bụi mờ ảo.
Chú mèo nhỏ vừa tìm được tổ ấm mới vẫn còn một quãng đường nữa mới trở thành "mèo lười đại ca".
Niên Niên rất chăm chỉ, sáng sớm đã thức dậy, tự mình ngồi bên cửa ban công ngắm mưa. Những chậu cây cảnh bị nước mưa làm ướt, thỉnh thoảng từ đầu lá lại rơi xuống một giọt nước.
Chú mèo nhỏ cứ chăm chú nhìn giọt nước ấy, cảnh tượng này trong mắt nó như đang chuyển động chậm, giọt nước chạm vào thành chậu hoa, vỡ tan thành nhiều giọt nhỏ hơn rồi thấm vào đất biến mất tăm.
"Niên Niên"
"Miao?"
"Ăn sáng thôi nào"
"Miao u~"
Tống Gia Mộc vệ sinh cá nhân xong, lấy một bát hạt đổ cho Niên Niên, lại ra bể cá múc một bát nước, Niên Niên chỉ thích uống nước trong bể cá thôi.
"Trời mưa rồi, lúc đi nhớ mang theo ô đấy"
"Con biết rồi"
"Con đừng có lúc nào cũng mang ô đi rồi lại quên mang về, nhà mình dù có bán ô cũng không chịu nổi cái kiểu phá của con đâu!"
"... Ơ? Đây chẳng phải là cái ô lần trước con làm mất sao? Tự nó về à?!"
Tống Gia Mộc cầm lấy chiếc ô gấp màu xanh đậm bên cạnh tủ, chẳng lẽ cái ô này còn có "chức năng không bao giờ mất"? Cậu nhớ rõ hôm đó đã bỏ quên ở lớp học, ngày hôm sau nhớ ra đến lấy thì ô đã không thấy đâu nữa.
Lý Viên lườm cậu một cái cháy mặt, không nhịn được mà véo cậu một phát: "Còn dám nói! Con tự nghĩ lại xem đã bao nhiêu lần là Thiển Thiển giúp con mang cái ô bỏ quên về rồi?"
"Suỵt... đau!"
"Không đau thì con không để tâm được!"
Tống Gia Mộc cạn lời, thầm nghĩ mình bộ là đất sét hay sao mà cả hai người phụ nữ này đều thích nhéo cậu thế không biết. Cậu cầm chiếc ô gấp trên tủ, từng nếp ô màu xanh đậm được xếp lại cực kỳ gọn gàng, sắp xếp với khoảng cách rất đẹp mắt.
Nếu là cậu dùng ô bình thường, dùng xong cũng chỉ cuộn bừa một nhát là xong. Bây giờ cái ô được gấp chỉnh tề thế này, nhất thời cậu còn chẳng nỡ mở ra dùng.
"Con đi đây"
"Miao"
Tống Gia Mộc thu dọn đồ đạc, mở cửa lớn, ánh mắt tự nhiên rơi vào cánh cửa đối diện.
Tốc độ đóng cửa chậm lại, cậu đứng ở cửa chỉnh lại bộ quần áo vốn chẳng cần chỉnh, rồi lại mở ba lô xem có quên thứ gì không, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa đối diện, tưởng tượng một ai đó cũng đồng thời mở cửa ra.
Tiếc là màn chờ đợi giả vờ giả vịt này chẳng có kết quả, cửa đối diện không hề mở, ước chừng Vân Sơ Thiển đã đến trường rồi.
Không phải lúc nào cũng tình cờ gặp nhau được, nhưng quả thật chỉ có lần này cậu cố ý muốn gặp mặt, tiếc là không gặp được. Xuống lầu, cậu bung ô, bước vào làn mưa bụi lất phất.
...
Đến phòng học, Tống Gia Mộc đi vào từ cửa sau, ô treo bên cửa sổ ngoài hành lang, nơi đó đã treo đầy đủ loại ô ngũ sắc. Bước vào phòng học, không khí ấm áp hơn nhiều, chưa đến giờ lên lớp, các bạn học đều đang tán gẫu. Ánh mắt cậu lững lờ nhìn về phía dãy ghế đầu, chuẩn bị bắt trọn bóng dáng thiếu nữ.
Thời tiết lạnh hơn một chút nên Vân Sơ Thiển mặc thêm một chiếc áo len, trong tay áo chỉ lộ ra mấy đầu ngón tay nhỏ nhắn đang cầm bút, chiếc cổ trắng ngần giấu trong cổ áo len, nếu luồn tay vào đó chắc chắn sẽ rất ấm áp.
Một tay cô cầm bút, nghiêng đầu nói chuyện với Viên Thái Y bên cạnh, hai người không biết đang tán chuyện gì mà trông rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại thấy cô lộ ra vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Như có cảm ứng, Vân Sơ Thiển quay đầu lại, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau. Khoảng cách xa thế này cậu chắc chắn không nghe thấy tiếng cô, nhưng trong não bộ Tống Gia Mộc lại như hiện lên rõ mồn một giọng nói của cô, cô chỉ nói đúng một chữ: "Hừ!"
Tống Gia Mộc cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ là cằm và ánh mắt cùng hất lên trần nhà, thế là Vân Sơ Thiển cũng giống cậu, trong đầu hiện lên giọng nói của cậu, cậu cũng chỉ nói một chữ: "Xì."
Tống và Vân xin được khẳng định lại lần nữa, đây không phải là "tâm linh tương thông" đâu nhé, đây là "người hiểu bạn nhất chính là kẻ thù của bạn" đấy.
Được rồi, nói gì thì nói, tuy đôi bên đều có chút không phục, nhưng rõ ràng là tâm trạng ủ rũ vì buổi sáng âm u mưa gió đã tan biến ngay khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, mặt trời đã ló rạng rồi.
"Gia Mộc bên này, tớ để chỗ cho cậu rồi!" Trương Thịnh vẫy tay gọi cậu một tiếng.
Tống Gia Mộc bước tới, ngồi xuống cạnh cậu ta. Chỗ này tầm nhìn tốt, có thể nhìn thấy nghiêng mặt của phần lớn các bạn nữ phía trước, hôm nay là hai lớp học chung nên Trương Thịnh rất biết chọn vị trí.
Cậu thì chẳng có hứng thú ngắm gái, vừa ngồi xuống đã lộ vẻ mệt mỏi mà dụi dụi mắt.
"Sao thế? Đêm qua 'tự thưởng' quá đà à?"
"Làm gì mà ngày nào cũng thưởng được, tớ đang suy nghĩ chuyện đại sự đời người"
"... Đây là vừa mới thưởng xong buổi sáng? Đã bắt đầu suy nghĩ đại sự đời người rồi cơ à?"
"Cút cút"
Tống Gia Mộc đúng là ngủ không ngon, đêm qua cứ mải miết sắp xếp lại mối quan hệ với Vân Sơ Thiển.
Mối tình thanh mai trúc mã đúng là khiến người ta ngưỡng mộ, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, biết rõ gốc rễ, bố mẹ hai nhà lại thân thiết, chẳng cần lo lắng chuyện bố mẹ vợ hay bố mẹ chồng tương lai, sự ăn ý nhất định cũng là thứ người khác không bì kịp, một ánh mắt là biết đối phương nghĩ gì, hai người cũng đã thấy bộ dạng điên cuồng nhất, xấu xí nhất, chân thực nhất của nhau, vòng bạn bè trùng lặp, mạng xã hội minh bạch, ưu điểm nhiều không đếm xuể.
Nhưng điểm mấu chốt nhất nằm ở chỗ, chính vì sự quen thuộc này đã che lấp đi một loại tình cảm nào đó, dưới dòng thời gian đằng đẵng, khả năng trở thành "anh em tốt" hoặc ngày càng xa cách lại cao hơn nhiều so với việc trở thành "người yêu".
Bây giờ Tống Gia Mộc đang gặp phải vấn đề đau đầu này, cậu bóc tách từng lớp một, muốn biết tình cảm chân thực nhất của mình đối với Vân Sơ Thiển rốt cuộc là như thế nào.
"Này, này"
Bàn tay đáng ghét của Trương Thịnh quơ quơ trước mắt cậu.
"Gì thế?"
"Cậu không phải đang ở 'thời gian hiền triết' sao, sao cứ nhìn chằm chằm mấy bạn nữ phía trước thế? Để tớ đoán xem cậu đang nhìn ai nhé..."
Trương Thịnh nhìn theo hướng mắt của cậu, liệt kê những cô nàng ở hướng đó.
"Viên Thái Y? Cô ấy cũng khá xinh, dáng người lại rất chuẩn, nhưng có vẻ không phải gu của cậu..."
"Vu Hàm? Cô này xinh, lại biết phối đồ và trang điểm, nhưng nghe vẻ danh tiếng không được tốt lắm..."
...
"Lớp trưởng? Hì hì"
Trương Thịnh liệt kê mấy cô gái nhưng đều tự phủ quyết giúp cậu, mãi cho đến khi nhắc tới Vân Sơ Thiển, cậu ta mới tỏ vẻ chắc chắn, cười trêu:
"Là cô ấy phải không? Người ta đúng là xinh thật, mà nhìn cũng rất hợp với cậu"
Lần này Tống Gia Mộc không vội phản bác nữa, tò mò hỏi: "Sao cậu lại thấy hợp?"
"Cảm giác thôi, kiểu như tướng phu thê ấy, cứ nhìn là thấy hợp, kiểu như 'tương nhu dĩ mộc' , ở bên nhau lâu rồi người ngoài nhìn vào sẽ thấy rất hợp"
"Thế thì phải trao đổi nước bọt hằng ngày cho đến khi gen của cả hai đều thay đổi à?"
Tống Gia Mộc thấy thật vô lý, cậu có ăn nước bọt của cô hằng ngày đâu. Tuy nhiên đây cũng chẳng phải lần đầu, thường xuyên có bạn trong lớp buôn chuyện xem hai người có phải một cặp không, hồi nhỏ thì thấy rất xấu hổ, giờ thì không còn nhạy cảm như trước nữa.
Tống Gia Mộc suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: "Trương Thịnh, làm sao để biết một đứa con gái có thích mình hay không?"
"Cái này à, dựa theo kinh nghiệm đọc truyện ngôn tình nhiều năm của tớ thì phán đoán người khác có thích mình hay không không dễ đâu, sơ sẩy một tí là dính 'ảo giác đời người' ngay"
"... Thế có cách nào chính xác hơn chút không?"
"Thì cậu cứ tán cô ấy đi, nếu cô ấy có ý với cậu thì chắc chắn sẽ phối hợp, hoặc chủ động tạo cơ hội cho cậu đấy"
Tống Gia Mộc chống nắm đấm lên môi, rơi vào trầm tư. Hiện tại cậu chưa làm rõ được tình cảm của mình, cũng chưa làm rõ được tình cảm của Vân Sơ Thiển, vậy thì phải làm sao...
Cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên, Tống Gia Mộc mới ngộ ra. Nghĩ xa xôi thế làm gì! Vân Sơ Thiển bây giờ vẫn đang là đối thủ một mất một còn với cậu kia kìa, chẳng lẽ bước đầu tiên không phải là làm hòa trước sao!
Khôi phục lại mối quan hệ "tốt nhất thiên hạ" năm xưa rồi mới tính tiếp, nếu không cứ hễ gặp mặt là đấu khẩu thì có là thần tiên cũng chẳng biết đối phương thực sự nghĩ gì.
Đúng, phải tìm cách làm hòa với cô ấy đã... Nhưng bước đầu tiên này xem ra cũng chẳng đơn giản chút nào...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
dựa vào nhau mà sống