Chương 38: Nụ hôn
Nhất định là tư thế mở cửa của mình không đúng rồi.
Rầm một tiếng, Tống Gia Mộc đóng sầm cửa phòng lại, rồi mới mở ra lần nữa. Lần này thì hay rồi, động tĩnh lớn đến mức thu hút sự chú ý của cả hai người phụ nữ và một con mèo, tất cả đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào cậu.
"Cửa... hình như có tiếng động lạ." Tống Gia Mộc giả vờ kiểm tra cửa.
"Con tắm xong chưa? Xong rồi thì mang quần áo ra đây để giặt một thể luôn." Lý Viên lên tiếng.
"Vâng."
Tống Gia Mộc mang quần áo bẩn ra bỏ vào máy giặt, đổ thêm một nắp nước giặt. Bước ra từ phòng vệ sinh, cậu luôn cảm thấy mình lạc lõng với khung cảnh hài hòa trong phòng khách, tự nhiên cũng chẳng có hứng thú nhập hội.
Cậu vờ như không thấy Vân Sơ Thiển, tự mình đi tới tủ lạnh lấy chai nước định chuồn về phòng.
"Lấy cho Thiển Thiển hộp sữa chua nữa."
Tống Gia Mộc đành lấy thêm một hộp sữa chua. Trong khi đó, Vân Sơ Thiển cũng giả vờ như không thấy cậu, vừa cắn hạt dưa vừa xem tivi, chỉ có điều ánh mắt không kìm lòng được mà cứ liếc về phía cậu.
"Này, sữa chua của cậu."
"Cảm ơn."
Tống Gia Mộc đặt hộp sữa chua xuống định chạy lấy người, kết quả lại bị mẹ gọi giật lại.
"Thiển Thiển đặc biệt tới tìm con đấy, con định đi đâu? Cả ngày cứ trốn trong phòng nghịch điện thoại máy tính, chẳng biết ngồi xuống trò chuyện với người ta gì cả."
Vân Sơ Thiển không ngờ hai mẹ con họ nói một hồi lại lôi mình vào, còn "đặc biệt tới tìm"... Nghe câu này, thiếu nữ cảm thấy không tự nhiên chút nào.
Quan trọng là muốn giải thích cũng không tìm được cơ hội xen vào: Cháu đến tìm mèo mà! Tìm mèo thôi!
"Ngồi đó đi." Lý Viên chỉ vào chỗ trống bên cạnh Vân Sơ Thiển.
Tống Gia Mộc do dự một chút rồi ngồi phịch xuống. Là một người đàn ông sắp sở hữu tâm thái mạnh mẽ, dù có ngồi sát cạnh Vân Sơ Thiển cũng không thể làm lòng cậu dao động mảy may. Ai sợ người đó chột dạ!
Vân Sơ Thiển vội vàng nhích ra xa một chút. Tống Gia Mộc vừa tắm xong mang theo hương thơm của sữa tắm, tạo ra một luồng mùi hương ấm áp bên cạnh cô rồi cứ thế ngồi xuống.
Hừ, Vân Sơ Thiển phi thường dĩ nhiên cũng sẽ không vì chuyện này mà dao động tâm thái! Một Tống Gia Mộc to lù lù thế kia, cô cứ coi như không thấy, dù cho cánh tay hai người đã ép sát vào nhau giữa ghế sofa.
Cô cảm thấy cậu cứng ngắc như một bức tường. Cậu cảm thấy cô mềm mại như một viên kẹo bông. Dù mặt cả hai vẫn tỉnh bơ, nhưng nhịp tim thì rất thành thật, đập thình thịch nhanh hơn hẳn.
Lý Viên hoàn toàn không có ý định nhường không gian cho đôi trẻ. Chiếc sofa bốn chỗ, bên cạnh bà vẫn còn chỗ trống nhưng bà nhất quyết không nhích.
Thế là thứ tự ngồi trên sofa là: "Bà - Vân Sơ Thiển - Niên Niên - Tống Gia Mộc".
Niên Niên nằm giữa hai người, mỗi người một nửa, rất công bằng.
Tivi đang chiếu một bộ phim ngôn tình, Tống Gia Mộc chưa xem, Vân Sơ Thiển cũng chưa, nhưng không sao, mẹ vừa xem vừa tóm tắt cốt truyện. Vân Sơ Thiển có vẻ rất hứng thú, trò chuyện với dì Lý về nhân vật và tình tiết, thỉnh thoảng lại trêu đùa Niên Niên.
Ngược lại, Tống Gia Mộc như người ngoài cuộc, tẻ nhạt uống nước, thỉnh thoảng nghịch cái đuôi của Niên Niên và liếc nhìn thiếu nữ bên cạnh. Hôm nay cô không để chân trần mà đi một đôi tất trắng đáng yêu, chẳng lẽ là để đề phòng tên "cuồng chân" là cậu?
Đáng ghét, cậu đi tất trắng tớ lại càng không rời mắt được đấy biết không?
Tống Gia Mộc không dám nhìn nhiều, nếu không Vân Sơ Thiển mà hỏi thẳng trước mặt mẹ: "Sao cậu cứ nhìn chân tớ thế?" thì cậu sẽ "đăng xuất" tại chỗ mất, vì tâm thái chưa mạnh đến mức đó. Để tìm lại thế trận, cậu liền gia nhập vào cuộc trò chuyện của "mẹ chồng nàng dâu" bên cạnh.
"Nghe nói cậu tìm tớ à?"
Câu hỏi này đúng là đánh thẳng vào điểm yếu! Cậu muốn xem Vân Sơ Thiển tiếp chiêu thế nào! Nhất định là đỏ mặt tía tai, chân tay luống cuống cho xem!
Vân Sơ Thiển quả thực sững người một chút, mắt vẫn nhìn tivi không thèm quay đầu, thản nhiên đáp: "Chẳng phải cậu bảo tớ qua xem mèo sao?"
"Ồ, phải nhỉ."
"Nãy cậu cúi đầu nhìn cái gì đấy?"
"...!!"
Tống Gia Mộc lập tức căng thẳng, lén liếc nhìn mẹ rồi dùng ánh mắt cầu xin nhìn Vân Sơ Thiển.
"Tớ... có nhìn gì đâu, thì xem tivi thôi, rảnh thì thường xuyên sang nhà tớ xem tivi với mèo nhé..."
"Ồ, được thôi."
May mà Vân Sơ Thiển tha cho cậu, không đào sâu vấn đề này. Cái cô nàng xảo quyệt này, vẻ ngoài thì như không để tâm, hóa ra nãy giờ vẫn lén quan sát cậu!
Nhận lấy miếng táo mẹ gọt, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển mỗi người một nửa, "rắc rắc" cắn miếng táo, giống như hai con rối gỗ cùng nhìn chằm chằm vào tivi.
Trên màn hình, nam chính nhấc bổng tay nữ chính ép vào tường, rồi kề mặt sát tới, hôn nồng nhiệt... Đạo diễn cũng rất "có tâm" khi quay cận cảnh cử động của môi...
Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc đang xem tivi cũng trợn tròn mắt...
Tống Gia Mộc ho khụ một tiếng, dời mắt đi chỗ khác, cầm chai nước uống ực ực. Vân Sơ Thiển mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt, cúi đầu lấy tay che mắt Niên Niên lại...
"Eo ôi, kinh chết đi được!" Lý Viên vội vàng chuyển kênh. Hai cái đứa mặt dày kia còn ngồi vững được, chứ bà mẹ thì chịu không nổi, ném điều khiển sang một bên rồi kiếm cớ chuồn lẹ.
Mẹ không còn ở đây, hai người trẻ tuổi đều cảm thấy tự nhiên hơn hẳn, dù sao thì đây cũng là những cảnh phim mà hồi nhỏ hễ gặp phải là sẽ bị người lớn che mắt...
Tống Gia Mộc cầm lấy điều khiển, chuyển lại kênh cũ. Không chuyển thì thôi, chuyển xong lại càng "hỏng bét", sao nam nữ chính đều lăn ra giường rồi thế kia??
Màn hình là một màn "lăn lộn tử thần", sau đó chăn trùm kín cả hai, chỉ còn thấy cái chăn động đậy, thỉnh thoảng rơi ra vài món quần áo...
Tống Gia Mộc lén liếc nhìn Vân Sơ Thiển, mặt cô đỏ bừng, ngón tay thì trêu mèo nhưng ánh mắt cứ liếc về phía tivi, xem đến mức nhập tâm. Quay đầu lại bắt gặp ánh mắt cậu, thiếu nữ có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng hỏi: "Cậu nhìn gì?"
"... Cậu thích xem cái này à?"
"Cậu... cậu đừng nói lung tung, tớ chỉ đang tìm tư liệu thôi."
"Cậu còn nhớ lần đó không..."
"... Lần nào?"
Tống Gia Mộc hạ thấp giọng: "Hồi tiểu học có lần chúng mình được nghỉ sớm về nhà ấy, cùng xem tivi cũng thấy cảnh hôn nhau, rồi cậu bảo thử một chút, thế là... Á! Đau... đau, mẹ tớ vẫn còn ở đây mà... đau!"
Vân Sơ Thiển xấu hổ đến mức mặt đỏ rực, đưa tay nhéo mạnh vào đùi cậu mấy cái, không rõ là vì thẹn hay vì giận. Cô lườm cậu, thì thầm: "Cậu nói khẽ thôi! Ai mà nhớ mấy chuyện đó chứ? Không lẽ cậu vẫn còn nhớ đấy à? Bạn học Tống Gia Mộc, cậu thật là... thật là..."
"Vô liêm sỉ!"
Cô không nói tiếp được nữa, lại dùng đôi chân đi tất trắng đáng yêu đạp mạnh vào chân cậu một cái, rồi ôm mèo về ổ chơi.
Tống Gia Mộc ực ực uống nước. Nụ hôn thuần khiết đến cực điểm năm đó như xuyên qua thời gian in lại trên môi, khiến trái tim cậu ngứa ngáy râm ran. Ký ức được đánh thức, cảm xúc khoảnh khắc năm ấy giống như loại rượu ủ lâu năm, nồng nàn đến mức khiến người ta say lòng.
Cho đến tận lúc về, Vân Sơ Thiển vẫn giữ ý không thèm nhìn cậu. Chỉ có điều, sau khi về đến nhà, cô đã đập cho con gấu bông ngủ cùng một trận tơi bời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
