Lời Mở Đầu
“Hầy, mưa rồi.”
“Dự báo thời tiết từ cái máy tiên tri ma pháp ở ký túc xá bảo là hôm nay chỉ có mây thôi mà, thế này thì... tệ thật đấy.”
Gần lối ra vào tòa nhà của Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, những học sinh vừa được giải phóng khỏi sự giam cầm của các tiết học dài dằng dặc đang bị kẹt lại bởi cơn mưa, mỗi người đều than vãn theo cách riêng của mình.
“Này Ash, cậu tính sao đây?”
“Tớ có mang theo ô gấp trong cặp, nên cứ thế này mà về thôi.”
“Này, có khi nào cho tớ che chung với được không—”
“Xin lỗi nhé, nhưng cái này chỉ đủ cho một người thôi. Cậu bỏ cuộc đi.”
Tôi từ chối lời đề nghị của cậu bạn, lấy chiếc ô gấp ra và mở nó lên. Mặc kệ những ánh mắt đầy oán hận đâm sau lưng, tôi bắt đầu bước đi trên con đường dẫn về ký túc xá, nơi những vũng nước đã hình thành rải rác khắp nơi. Dù ký túc xá của học viện khá gần, tôi vẫn phải đi bộ qua khu phố một đoạn.
(Thời tiết thế này, chắc mấy xe hàng rong với cửa tiệm cũng chẳng mở đâu nhỉ.)
Đang vơ vẩn nghĩ ngợi, tôi chuẩn bị bước vào một con hẻm mà dạo gần đây tôi mới phát hiện ra là lối tắt về ký túc xá thì—
“Oái?!”
“Ư...!”
Ở phía cuối con hẻm, thứ mà tôi cứ ngỡ là một đống rác phủ vải bỗng nhiên động đậy, và hai con mắt sáng rực hướng về phía tôi từ trong bóng tối.
Tôi thét lên một tiếng theo bản năng và lùi lại một bước. Nhưng khi đã giãn khoảng cách ra, tôi nhận ra thứ nằm dưới lớp vải kia là một cô gái, cô ấy mặc một bộ đồ có mũ trùm với một chiếc áo choàng rách rưới khoác bên ngoài. Suy nghĩ của tôi thay đổi, và tôi bình tĩnh lại.
(Hả? Chẳng phải người đó là học sinh học viện mình sao...?)
Thoạt nhìn thì rất khó nhận ra vì cô ấy đang đội mũ trùm, lại còn bẩn thỉu và rách rưới, nhưng cô gái, có lẽ trạc tuổi tôi, đang mặc bộ đồng phục của học viện hoàng gia được thiết kế bởi một thợ may danh tiếng ở vương đô. Đó là bộ trang phục làm từ chất liệu cao cấp với những họa tiết vàng thêu trên tay áo, loại đồng phục đặc trưng của giới quý tộc thượng lưu. Và cô ấy đang co rút lại trong con hẻm, ướt sũng dưới màn mưa.
Tôi từng nghe nói rằng chuyện bắt nạt trong giới quý tộc, đặc biệt là tầng lớp thượng lưu, là chuyện cơm bữa. Họ dùng tay chân để quấy rối thành viên của các gia tộc đối địch hoặc những gia đình mới nổi, và khi chuyện bắt nạt bị bại lộ, họ sẽ vứt bỏ những thành viên yếu thế nhất trong phe phái của mình để làm vật tế thần.
Tại Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, một không gian khép kín nơi con em quý tộc bắt buộc phải theo học, những chuyện như thế này có vẻ dễ dàng xảy ra ở bất cứ đâu.
“...”
Dù vậy, tôi không tài nào xua tan được hình ảnh đôi mắt của cô gái ấy ra khỏi tâm trí, đôi mắt dường như đã đánh mất mọi hy vọng và ánh sáng. Tôi không nỡ rời khỏi nơi đó.
“Này, cứ ở đây thế này là cô sẽ bị cảm lạnh đấy.”
Mặc dù nhận thức rõ rằng việc dính líu vào có thể kéo theo rắc rối, nhưng tôi thấy mình đã mở lời với cô ấy từ lúc nào không hay.
“...Làm ơn đừng can thiệp vào. Tôi ở đây vì tôi muốn thế.”
Đáp lại lời gọi của tôi, cô gái chạm vào chiếc mũ trùm đã thấm đẫm nước mưa trở nên nặng trịch và hẳn là rất khó chịu khi chạm vào. Cô ấy liếc nhìn tôi bằng đôi mắt vẫn chẳng chút sức sống, và bằng một giọng nói khước từ người khác, cô ấy trả lời, dùng toàn bộ cơ thể để ra hi⁷ệu rằng tôi không nên can thiệp thêm nữa.
...Không, đời nào có ai tin nổi câu “Tôi ở đây vì tôi muốn thế” khi cô ấy đang mang biểu cảm đó. Chẳng đời nào tôi có thể bỏ mặc một cô gái ướt sũng, rách rưới một mình ở một nơi như thế này.
Nhưng dẫu vậy, có vẻ như dù tôi có cố gắng thuyết phục đến đâu, cô ấy cũng chẳng định rời đi.
Trong trường hợp đó...
“Đây, cầm lấy đi. Không cần trả lại đâu, nhưng nhớ dùng nó cẩn thận nếu cô đi đâu đó nhé.”
Tôi ấn chiếc ô và chiếc áo khoác đồng phục của mình vào tay cô ấy, rồi nhanh chóng chạy biến về phía ký túc xá.
Tôi tưởng như nghe thấy tiếng cô gái gọi với theo từ phía sau, nhưng giọng của cô ấy đã bị át đi bởi tiếng mưa đang ngày một nặng hạt.
Cô ấy thuộc tầng lớp quý tộc cấp cao. Có lẽ cô ấy sẽ chẳng bao giờ tương tác với một kẻ thuộc tầng lớp quý tộc hạ tầng như tôi thêm lần nào nữa.
Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi vội vã chạy ngược về phía ký túc xá dành cho quý tộc hạ tầng. Khi về đến nơi, tôi đã hoàn toàn ướt sũng.
Vừa vào trong phòng, tôi nhanh chóng bỏ bộ đồng phục vào chiếc máy giặt sấy ma pháp tự động kiểu cũ để tránh bị cảm, rồi thay sang bộ đồ mặc ở nhà. Sau đó, tôi đi tắm dưới vòi sen ma pháp. Khi mới chuyển sinh, tôi đã từng kỳ vọng rằng cuộc sống sẽ rất khó khăn trong một thế giới giống như châu Âu thời trung cổ, nhưng nhờ có ma pháp, cuộc sống của tôi gần như y hệt ở Nhật Bản hiện đại. Tôi đã rất may mắn về khoản đó.
Đến khi hoàn thành xong mọi việc vặt, cơn mệt mỏi ập đến cùng một lúc. Tôi nằm vật xuống giường, không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, và sớm chìm vào giấc ngủ sâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
