Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Web Novel - Chương 3: Được Chăm Sóc

Chương 3: Được Chăm Sóc

“...Mình làm chuyện dại dột quá rồi.”

Tôi nằm trên giường lẩm bẩm, cổ họng đau rát, đầu óc quay cuồng, chân tay mỏi nhừ cùng cảm giác mệt mỏi rệu rã bủa vây.

Giả sử tôi là con nhà quý tộc thượng lưu, chắc hẳn giờ này đang có người hầu hạ chăm nom. Thế nhưng, một gia đình quý tộc hạ cấp chẳng bao giờ đủ dư dả để thuê người đi theo hầu hạ suốt thời gian con cái học tại học viện.

Dường như phía học viện cũng hiểu rõ điều đó, nên các phòng trong ký túc xá của quý tộc hạ cấp được thiết kế để học viên có thể tự lập hoàn toàn.

Nếu nói theo kiểu kỹ thuật hơn, thì đây chắc là nơi để người chơi thực hiện sự kiện nấu cơm hộp của Fine trong trò chơi.

Dù sao thì, ngay sau ngày dầm mưa đó, tôi đã bị cảm nặng. Tôi phải xin nghỉ học sớm để về nằm bẹp trong căn phòng nhỏ ở ký túc xá này.

Tại Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, chỉ cần trải qua ba năm mà không gây ra rắc rối gì là sẽ tự động được tốt nghiệp.

Những kẻ thuộc gia tộc thượng lưu dường như đang mải mê bày mưu tính kế gây hấn lẫn nhau trong các cuộc tranh giành bè phái, nhưng đó là chuyện chẳng liên quan gì đến những quý tộc hạ cấp như tôi.

Vậy nên, tôi cứ việc yên tâm mà nghỉ ngơi thế này thôi, nhưng mà...

“Giá mà thăng cấp cũng giúp tăng khả năng miễn dịch thì tốt biết mấy...”

Có lẽ chuyện này cũng nhằm tạo ra một sự kiện trong tuyến công lược của một nhân vật nào đó, nơi Fiene sẽ chăm sóc khi người ấy bị cảm, rồi đến ngày hôm sau lại bị lây bệnh, để sau đó được chăm sóc ngược lại.

Nghĩ lại mới thấy, thế giới này thực sự xoay quanh Fine.

Trung tâm của thế giới, một nhân vật chính. Sức nặng của việc định sẵn vận mệnh ngay từ khi sinh ra lớn đến nhường nào?

Và cảm giác đau đớn khi bị tước đoạt vị trí nhân vật chính đó sẽ ra sao?

Không được. Cơn cảm cúm khiến suy nghĩ của tôi càng lúc càng trở nên vẩn vơ.

Trước mắt phải uống nước đã. Ngay khi tôi vừa định ngồi dậy.

‘Cộc cộc.”

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Lạ thật. Giờ này đáng lẽ các học viên khác đều đang lên lớp cả.

Khả năng quản lý ký túc xá đến thăm hỏi cũng gần như bằng không. Lão ta chỉ giỏi giả vờ quan tâm rồi vẫy đuôi nịnh bợ những kẻ có quyền thế mà thôi.

“Cộc cộc.”

Trong khi tôi còn đang suy tính, tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.

Nếu là kẻ thô lỗ thì hẳn đã tông cửa xông vào từ lâu rồi, xem chừng không phải là một cuộc tấn công.

Vả lại, địa vị của tôi cũng chẳng có gì để bị nhắm tới.

“Vâng, ai thế—!?”

Tôi uể oải mở cửa, rồi trợn tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy người đang đứng gõ cửa.

“...Chào cậu, Ash. Tôi đến để trả lại chiếc áo.”

Một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc hồng và đôi mắt màu ngọc bích, Fine Staudt, đang đứng đó với chiếc áo đồng phục đã được giặt sạch và gấp gọn gàng trên tay.

“...Sao cô biết tên tôi? Lại còn cả phòng ký túc xá nữa, bằng cách nào mà—”

“Trong áo đồng phục có thứ này.”

Nói đoạn, cô ấy lấy từ trong túi ra một tấm thẻ học sinh.

Trên đó có dán ảnh chân dung và ghi rõ họ tên của tôi bằng ma pháp sao chép.

“Vì đang giờ học nên ban đầu tôi định gửi lại chỗ bảo vệ, nhưng nghe nói cậu đang ở phòng ký túc xá nên tôi đã trực tiếp mang tới đây.”

“À, ừ. Cảm ơn cô...”

Quên cả thẻ học sinh mà đưa áo cho người ta, đúng là mình ngốc thật mà.

Tôi tự cười nhạo hành động của chính mình, rồi đưa tay định nhận lấy chiếc áo từ Fine thì—

“Ơ, kìa...?”

Bất chợt, sức lực biến mất, cơ thể tôi lảo đảo đổ nghiêng về phía Fine.

Cô ấy nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, rồi áp tay lên trán tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Này cậu. Cậu đang bị cảm phải không?”

“...Ừ thì. Nhưng chỉ cần ngủ một giấc là sẽ khỏi thôi, không cần bận tâm đâu.”

Tôi nói rồi định rời khỏi vòng tay của Fine, nhưng cơ thể vẫn không chút sức lực, lần này tôi suýt ngã ngửa ra sau.

Thấy vậy, Fine liền bước vào trong phòng, giữ chặt lấy người tôi để tôi không bị ngã.

“Vào phòng ngủ thôi. Nghe lời tôi nhé?”

“Không, không cần làm phiền cô đến mức đó đâu.”

“Nghe lời tôi nhé?”

“...Được rồi.”

Dưới sự hỗ trợ của Fine, tôi cũng lết được về giường trong phòng ngủ và nằm xuống.

Trông thật thảm hại, nhưng có lẽ lúc này cứ nghe theo lời cô ấy là tốt nhất.

“Cậu có thấy đau ở đâu không?”

“Mũi, họng, và cả đầu nữa...”

“Nhìn qua thì đúng là bị cảm rồi. Cậu có thuốc không?”

“...Không có.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì được rồi.”

Nghe câu trả lời của tôi, Fine lộ vẻ mặt như vừa hạ quyết tâm, rồi đưa cả hai tay về phía tôi.

“Có lẽ sẽ hơi khó chịu một chút, nhưng xin hãy chịu đựng nhé.”

Sau lời cảnh báo, cô ấy niệm câu thần chú của ma pháp giải trừ trạng thái bất thường mà chỉ Thánh Nữ mới dùng được. “Thanh Tẩy Trạng Thái”.

Ngay lập tức, đôi tay cô ấy tỏa sáng, đồng thời một làn khói đen mờ ảo bốc lên từ người tôi rồi tan biến ngay tức khắc.

Cảm giác mệt mỏi và đau họng lúc nãy cũng biến mất theo.

Nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn cả chính là vẻ đẹp của thánh ma pháp mà cô ấy sử dụng.

“Cơn sốt có vẻ đã hạ rồi. Chắc là không sao nữa đâu nhưng để cho chắc chắn, hôm nay cậu hãy cứ nghỉ ngơi yên tĩnh nhé. Vậy tôi xin phép.”

Fine chạm tay lên trán tôi một lần nữa rồi định bước ra khỏi phòng ngủ mà chẳng chờ tôi đáp lời.

“Đ-Đợi đã! Để tôi trả ơn gì đó—”

“Tôi xin nhận tấm lòng của cậu. Như tôi đã nói hôm qua, tôi...”

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ bụng ai đó.

Lúc đầu tôi cứ ngỡ là từ cái bụng chưa ăn gì từ sáng của mình, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Fine, tôi lập tức hiểu ra vấn đề.

“N-Này? Tôi thấy đói bụng quá nên định nấu gì đó ăn, cô có thể giúp tôi một tay không?”

“...Nếu vậy thì. Ash, cậu có muốn ăn gì không?”

“Hả? Cô sẽ nấu cho tôi sao?”

“Tôi không thể để người vừa mới ốm dậy phải nấu ăn được. Vậy, cậu muốn ăn gì?”

“...Thế thì cho tôi xin cháo nhé.”

“Tôi rõ rồi. Vậy cậu hãy đợi ở đây.”

“Ừ-Ừm. Đồ đạc trong phòng cô cứ tự nhiên sử dụng nhé.”

Fine bẽn lẽn rời khỏi phòng ngủ đi về phía bếp.

Có lẽ vì Kizuyoru là một trò chơi Otome do người Nhật sản xuất, nên dù bối cảnh là châu Âu thời trung cổ nhưng vẫn có món ăn Nhật và văn hóa tắm bồn.

Nhờ vậy mà tôi có thể sống ở đây mà không cảm thấy quá xa lạ.

Trong lúc tôi đang thẫn thờ nhìn lên trần nhà, Fine bưng một chiếc khay có nồi đất và bát sứ bước vào phòng ngủ.

Khi mở nắp nồi, một mùi thơm của món cháo trứng ngào ngạt tỏa ra.

“Để cậu phải đợi lâu rồi. Tôi không biết có hợp khẩu vị cậu không...”

“Không đâu, món này ngon tuyệt cú mèo luôn ấy!”

Vị cháo trứng dịu dàng, ấm áp và đậm đà thực sự là một cực phẩm. Bát cháo đầu tiên của tôi biến mất chỉ trong chớp mắt.

“Ơ, cô không ăn sao?”

“...Tôi cũng được phép ăn sao?”

“Cô là người nấu mà, đương nhiên rồi. Đừng ngại, cứ tự nhiên đi.”

“...Vậy thì, tôi xin phép.”

Fine nói rồi lấy thêm một chiếc bát khác, múc cháo và bắt đầu nhấm nháp.

Chợt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má bên phải của cô ấy.

“C-Có chuyện gì vậy?”

“Không có gì đâu, chỉ là đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn một món ăn ấm áp như thế này nên...”

Nhớ lại nội dung trò chơi, Fine ở lộ trình Bad End thậm chí còn không được phép sử dụng nhà ăn, phải sống bằng cách ăn đồ thừa để cầm cự qua ngày.

Nghĩ đến đó, tôi hiểu rằng đây chắc hẳn là bữa ăn tử tế đầu tiên của cô ấy sau một thời gian dài.

Sau đó, chúng tôi chậm rãi cùng nhau ăn hết nồi cháo trứng.

Khi nồi đã cạn sạch, dường như sợi dây căng thẳng trong lòng Fine đã đứt hẳn, cô ấy cứ thế tựa vào cạnh giường mà thiếp đi.

“...Chắc là cô ấy mệt lắm rồi.”

Tôi xếp bát đĩa vào khay, rồi cẩn thận di chuyển về phía bếp để không làm thức giấc Fine.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!