Chương 56: Rion lên tiếng kể
Enjoy!
----------------------------------
Rion lên tiếng kể
“Rokudou-kun.”
“Ừm~?”
“Chuyện tuần lễ vàng ấy… thật sự để tớ đi cùng cũng được à?”
“Ý là đi chơi à? Được chứ, có gì đâu. Hay là cậu bận tâm chuyện đó à?”
Trước lời nói của Wada-kun, hỏi lại như vậy.
“Ừm… ban đầu là ba người các cậu hẹn với nhau mà. Tớ chỉ đứng nhìn, nghĩ là ‘hay thật đấy’ thôi… nên tớ cứ tưởng mình làm các cậu phải để ý, phải bận tâm vì tớ.”
“Cậu nói cái gì vậy trời.”
Tôi khẽ huých nhẹ vào vai Wada-kun.
Chắc cũng chẳng mạnh gì… chỉ chạm nhẹ thôi, vậy mà cậu ta lại làm bộ ngả người ra sau một cách hơi quá đà. Dù thế, tôi vẫn tiếp tục nói.
“Đúng là ban đầu chỉ có tụi tớ bàn với nhau thôi, nhưng lúc đó đâu phải tụi tớ mời cậu vì nghĩ ‘không biết Wada-kun có muốn đi không nhỉ’ đâu. Chỉ là thấy cậu đang nhìn sang, rồi tự nhiên nghĩ rủ luôn Wada-kun cho vui vậy thôi.”
“Thật sao?”
“Ừ. Với lại Takeshi còn đang đi tìm cậu nữa cơ.”
“…Ra là vậy.”
“Nên là đừng có nghĩ nhiều nữa.”
Thật ra chỉ là đi chơi thôi mà, chẳng cần phải để tâm đến mức đó.
Có lẽ với người khác thì khác, nhưng ít nhất với tụi tôi, nếu tình cờ gặp nhau ngoài phố, hỏi lịch trình thấy rảnh là sẽ rủ đi luôn.
“Nên là đừng lo nữa nhé.”
“Ừ… cảm ơn cậu, Rokudou-kun.”
Nhưng mà… hóa ra cậu ấy lại để tâm đến mấy chuyện này.
Đã là học sinh cấp ba rồi, có thêm những mối quan hệ mới là chuyện hiển nhiên. Tôi cũng biết rằng nếu cứ mãi do dự, ngần ngại thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều.
“Này, Wada-kun.”
“Sao thế?”
“Nếu có chuyện gì muốn làm, hay điều gì muốn thử, thì cậu nên chủ động tham gia vào. Tớ không nói là phải làm mọi thứ, nhưng nếu sau này mới nghĩ ‘giá mà lúc đó mình làm rồi’ thì khó chịu lắm, đúng không?”
“Ừm… nghe cậu nói cứ như người lớn ấy nhỉ.”
Thì… bởi vì tôi đã sống hai lần rồi mà.
Dù ký ức đã mờ nhạt đi rất nhiều, nhưng mỗi khi bình tĩnh nghĩ lại, đôi lúc tôi vẫn nhớ mang máng rằng từng có những chuyện như thế.
Ví dụ như câu chuyện về một cậu con trai có người mình thích. Cậu ta có nhiều cơ hội nói chuyện, thậm chí còn ngồi cạnh cô gái ấy… nhưng vì ngại ngùng, không dám nhìn thẳng, nói chuyện cũng không trôi chảy, để rồi bị hiểu lầm là ghét đối phương. Cuối cùng, hai người chẳng còn tương tác gì nữa.
(Mình nhớ là cậu ta từng nói… “giá mà lúc đó nói chuyện nhiều hơn”.)
Nếu đây chỉ là một tưởng tượng vụt qua trong đầu thì thôi coi như xui, nhưng nếu là một người nào đó tôi từng quen, từng thân thiết… thì cũng hơi “emo” thật.
“………”
“Sao thế?”
“Không có gì… chỉ là tớ thấy Rokudou-kun đôi khi trông trưởng thành hơn tụi tớ ấy. Kiểu như—đúng rồi! Giống mấy nhân vật chuyển sinh trong manga ấy!”
Đừng có nói đến chuyển sinh chứ.
Nói thật thì đúng là vậy đấy, nhưng nghe người khác nói thẳng ra thì xấu hổ lắm. Lỡ ai đó nghe được rồi hỏi “Chẳng lẽ cậu là người chuyển sinh à!?” thì sao.
Dĩ nhiên chẳng có ai hỏi vậy, cũng chẳng có ánh mắt nào nhìn tôi đầy nghi vấn cả…
Thay vào đó, có một bàn tay đặt lên vai tôi.
“Có vẻ vui nhỉ, Nagi-kun.”
“…Rion?”
“Tousaka-san…?”
Người đứng sau lưng tôi là Rion.
Chỉ cần quay đầu lại, tôi đã thấy cô ấy đang mỉm cười, nụ cười dịu dàng đáng yêu, từ trên cao nhìn xuống.
Bỏ qua việc nụ cười ấy mang theo một chút áp lực khó tả, Rion chậm rãi chuyển ánh mắt sang Wada-kun rồi nói.
“Nagi-kun là người chuyển sinh à… đúng là từ trước đến nay, cậu ấy luôn trông chín chắn hơn những đứa trẻ khác thật.”
“À, hóa ra là vậy sao.”
Này này, sao Rion lại hùa theo câu chuyện này chứ.
Rion đang đứng ngay sau lưng khi tôi ngồi trên ghế… nói thật thì phía sau đầu có cảm giác mềm mại chạm vào khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Nhưng nếu vì thế mà mình tỏ ra ngây ngô, ngốc nghếch thì chắc sẽ trở thành trò cười của cả lớp…
…mà khoan, chỉ là trò cười thôi thì liệu có đủ không đây?
“Nagi-kun ngày ấy thật sự rất tuyệt vời đấy. Khiến người khác phải nghĩ như vậy, vậy mà cậu ấy vẫn luôn cố gắng bước chậm lại để sánh vai cùng những đứa trẻ khác… bạn bè của cậu ấy cũng rất nhiều nữa.”
“Waa… đúng là khác xa với tớ thật.”
“Vậy mà dù ở trong hoàn cảnh nào, cậu ấy cũng luôn để ý đến tớ… lúc nào cũng nắm tay, dắt tớ đi.”
“À… ừ…”
“Ồ!”
Bàn tay của Rion nhẹ nhàng lướt qua má tôi.
Những ngón tay thon dài, mềm mại, mang theo cảm giác mịn màng dễ chịu đến mức chỉ muốn thả mình theo cảm giác ấy… nhưng tôi không được quên rằng đây là lớp học.
Mà này, Wada-kun… dù cậu có thích mấy câu chuyện kiểu thanh mai trúc mã đến đâu thì cũng đừng có phấn khích rõ ràng như thế ở mấy cảnh này chứ, làm ơn đi…
“À… à này, Tousaka-san!”
“Có chuyện gì sao?”
“Tớ chỉ muốn hỏi… những người biết quan tâm như Rokudou-kun thì có phải sẽ được yêu thích không?”
“Ừm~ Nagi-kun thì không hẳn là ‘được yêu thích’ đâu nhé.”
“Ừ… đúng là vậy thật.”
Không phải là tôi chưa từng muốn được yêu thích, chỉ là… việc ở bên cạnh Rion quá đỗi tự nhiên, đến mức tôi chưa từng nghĩ nhiều về điều đó.
Dù vậy, nghe chính Rion nói rằng tôi “không phải là người được yêu thích” thì… thú thật là cũng hơi chạnh lòng.
“Wada-kun.”
“V-Vâng!”
“Nagi-kun đúng là từ trước đến nay rất xuất sắc, nhưng cậu ấy không phải là ‘người chuyển sinh’ hay gì tương tự đâu nhé.”
“T-tớ biết mà… chỉ là nói đùa thôi.”
“Tớ biết chứ. Xin lỗi vì đã nói nghiêm túc quá — chỉ là, dù đó là sự thật hay lời nói đùa, dù là hiểu lầm hay không… thì cũng có những điều chỉ cần một mình tớ biết là đủ rồi.”
“Rion?”
Vừa nghe thấy tiếng cười khúc khích phía sau, Rion liền hạ giọng, nói như thể chẳng có gì đặc biệt.
“Mà này, Nagi-kun. Tuần lễ vàng tớ sẽ sang nhà ở nhờ khoảng ba ngày, nếu có món gì muốn ăn thì cứ nói thẳng nhé. Đừng ngại.”
Chỉ một câu nói ấy thôi, mà tôi có cảm giác như thời gian đã ngừng trôi trong khoảnh khắc.
Trước mặt tôi, chỉ có Wada-kun là đôi mắt sáng lên rõ rệt… còn người gây ra “thảm cảnh” này — Rion — thì trông thật sự rất vui vẻ.
Và kỳ lạ thay, thay vì hoảng loạn, tôi lại thấy bình tĩnh.
Bởi vì… chỉ cần Rion vui, thì như thế cũng chẳng sao cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
