Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 59: Đối tượng yêu đương

Chương 59: Đối tượng yêu đương

Enjoy!

---------------------------------

Đối tượng yêu đương

“Cái này… hoài niệm thật đấy.”

“Ừ nhỉ.”

“À, cậu nhìn xem. Lúc đó tớ lại làm cái mặt khó chịu thế này.”

“Giờ thỉnh thoảng vẫn thấy mà.”

“Nhưng có làm vẻ mặt xấu tính như thế này nữa đâu chứ?”

Tự nói mình như vậy luôn sao…

Sau bữa trưa, thứ mà tôi cùng Rion đang xem chính là cuốn album kéo dài từ quá khứ cho đến hiện tại.

Trong cuốn album được bố mẹ nâng niu cất giữ ấy, không chỉ có hình của tôi mà cả Rion cũng được ghi lại rõ ràng, đầy đủ.

“Nhìn thế này mới thấy Nagi-kun chẳng thay đổi chút nào.”

“Rion cũng vậy thôi.”

Những tấm ảnh này là từ trước khi vào tiểu học.

Tôi và Rion tất nhiên đều đã lớn lên, nhưng dù vậy, những đường nét quen thuộc trên gương mặt vẫn chẳng hề biến mất… mà đúng hơn là cứ thế trưởng thành theo thời gian.

(…Quả nhiên lúc đó trông khác hẳn bây giờ, gần như chẳng có biểu cảm, cũng không hay cười.)

Dĩ nhiên khi ấy Rion vẫn cười, nhưng nếu hỏi có phong phú như bây giờ không thì câu trả lời là không.

Bọn tôi đã thân rồi… nhưng vẫn chưa thể so với hiện tại.

“Hoài niệm thật sự… À, tấm này thì tớ nhớ.”

“………”

Rion vừa xem ảnh vừa cười rất vui.

Nụ cười ấy rạng rỡ hơn hẳn so với ngày xưa, đẹp đến mức không thể so sánh — và việc được nhìn thấy nó ở khoảng cách gần thế này khiến tôi chợt thấy vui, vì đó là đặc quyền của thanh mai trúc mã.

(Này, tôi của ngày xưa… ta làm được rồi nè. Những ngày tháng bên thanh mai trúc mã!)

Thật sự, tôi nghĩ mình có quyền tự khen bản thân một chút.

Rion — cô bạn thanh mai trúc mã — đã ở bên tôi. Không chỉ vậy, bỏ qua chuyện sức khỏe yếu đi thì cô ấy là một cô gái có chỉ số “toàn năng” đến mức quá đáng.

Xinh đẹp, vóc dáng cân đối, cứ như một mỹ thiếu nữ bước ra từ truyện tranh hay anime vậy.

“…Này, Rion.”

“Có chuyện gì sao?”

“Lúc đó ấy… không chỉ vì không thể bỏ mặc cậu, mà có lẽ tớ đã chắc chắn rằng mình có thể thân với cậu.”

Có lẽ… không, chắc chắn là vậy.

Ngay cả nếu không phải thanh mai trúc mã, thì việc tôi sốt sắng hành động vì không muốn bỏ lỡ một cô gái xinh đẹp như thế cũng chẳng phải là không thể. Và kết quả của những hành động ấy đã dẫn đến hiện tại.

“Vậy nên cho tớ hỏi nhé. Việc khi đó tớ cứ dai dẳng bắt chuyện với cậu… bây giờ nghĩ lại, cậu thấy vui chứ?”

Trước câu hỏi của tớ, Rion gật đầu rất mạnh.

“Tất nhiên rồi còn gì. Bởi vì bây giờ tớ đang có những khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc như thế này mà. Thậm chí tớ còn muốn nói với bản thân của lúc đó rằng hãy niềm nở hơn một chút, đừng làm Nagi-kun phải khổ sở như vậy.”

“Ha ha, đến mức đó cơ à?”

“À~ nhưng cũng muốn nói là hãy làm cậu khổ thêm chút nữa đi.”

“Sao lại thế chứ?”

Dù có ký ức tiền kiếp đi nữa thì lúc đó tớ cũng vất vả lắm đấy nhé?

Vì thế tôi liếc nhìn Rion như muốn nói “đừng làm tớ khổ thêm nữa”, nhưng cô ấy chỉ khúc khích cười rồi nói tiếp.

“Hồi đó Nagi-kun nổi tiếng lắm mà… nếu tớ làm cậu bối rối hơn một chút vì tớ, thì có lẽ cậu đã để ý đến tớ nhiều hơn, nhiều hơn nữa rồi.”

“——!”

Lời nói của Rion giáng xuống như một viên đạn nặng nề.

Trái ngược với nụ cười dễ thương ấy, rõ ràng cô ấy đang cố tình trêu chọc tôi. Biết là vậy thì không nên đỏ mặt… nhưng tôi vốn đơn giản, bị nói thẳng như thế thì phản ứng lộ liễu cũng là điều khó tránh.

“Thấy chưa, cứ dễ đỏ mặt như vậy là lại khiến người ta muốn bắt nạt ngay đó. Nào, tiếp theo nên dùng chuyện gì để trêu đây ta~?”

“…Hừ.”

“Á! Đã bảo là đừng vò đầu tớ nữa mà~!”

Quả nhiên, tôi cũng không thể chỉ ngồi yên để bị trêu được.

Bị chọc thì phải trả đũa — không cần đến mức gấp đôi, nhưng nếu để Rion được đà, chắc chắn tôi sẽ còn bị trêu chọc nhiều hơn nữa.

“Ừm, nhưng mà dạo gần đây bị trêu chọc thế này cũng chẳng có gì xấu cả. Chứ hồi đó cậu còn nói thẳng là 'đừng lại gần, đừng bắt chuyện với tôi' nữa cơ mà, nhớ không?”

“Ư…!”

“Hình như còn có cả câu 'làm ơn đừng lọt vào tầm mắt tôi nữa' thì phải?”

“Làm ơn đừng nhắc nữa! Tớ có còn là tớ của ngày đó nữa đâu chứ!”

Hừm, đã dám trêu tớ thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị trêu ngược lại đi nhé!

Có lẽ ký ức ấy đối với Rion vẫn còn rõ ràng lắm, bởi cậu ấy bỗng trở nên hiền hẳn ra, cúi đầu xin lỗi với vẻ ngoan ngoãn hiếm thấy.

“Tớ là người khơi chuyện trước mà, nên cậu không cần xin lỗi đâu. Dù đúng là có lúc tớ cũng từng nghĩ ‘đúng là nhóc con phiền phức’ thật, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mặc kệ cậu cả. Chính vì vậy nên mới có hôm nay.”

“…Phải rồi nhỉ. Chỉ cần nghĩ đến khả năng khi đó mình bị bỏ mặc thôi là tớ đã chẳng thể tưởng tượng nổi mình sẽ ra sao nữa.”

Tôi cũng vậy thôi — tôi cũng chẳng tưởng tượng được.

Nhưng sự thật là mọi chuyện đã diễn ra như thế, và thời gian của hai đứa đã bắt đầu, rồi lặng lẽ được nuôi dưỡng qua từng ngày.

(Rion hồi đó nhỏ con, nên hay ngồi lên đùi mình lắm.)

Có khi vừa ngồi vừa buông lời càu nhàu chiếm trọn chỗ của tôi, có khi chỉ cần tôi lơ đãng nhìn sang chỗ khác mà không phản ứng là cô ấy đã sắp khóc đến nơi… Vậy mà giờ đây lại thành ra thế này, nghĩ lại thì thấy bồi hồi thật sự.

“…Buổi sáng mà hai đứa cứ thong thả thế này thì cảm giác thời gian trôi chậm hẳn đi nhỉ.”

“Ừ… nhưng cũng chẳng tệ chút nào.”

“Đúng vậy. À, Nagi-kun này — tớ hỏi một điều được không?”

“Hửm? Gì thế?”

Lúc đó, tôi hoàn toàn thả lỏng, chẳng hề đề phòng chút nào.

“Nagi-kun với tớ, cậu có xem tớ như một người con gái không?”

“…Ể?”

“Tớ có thể trở thành đối tượng yêu đương trong mắt cậu không?”

Bởi vì cậu ấy đã đột ngột thốt ra những lời như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!