Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web novel (Chương 61 ~ 90) - Chương 61: Ngay ngày đầu tiên ở lại qua đêm đã xảy ra sự cố rồi

Chương 61: Ngay ngày đầu tiên ở lại qua đêm đã xảy ra sự cố rồi

Enjoy!

-----------------------------------

Ngay ngày đầu tiên ở lại qua đêm đã xảy ra sự cố rồi

“…Fufu~”

“Đã bảo đừng cười mà!”

“Xin lỗi nhé. Chỉ là lúc nãy trông cậu đáng yêu quá thôi.”

Bị nói là “đáng yêu”, là đàn ông con trai thì chả vui vẻ gì cho cam.

Tôi bước nhanh lên trước một bước, tỏ vẻ giận dỗi. Rion liền nói “xin lỗi” rồi lập tức sánh bước ngay bên cạnh.

(…Thật là, mình biết trước thế nào cũng thành ra thế này mà.)

Vừa mới lúc nãy thôi, tôi nhìn thấy thứ không nên thấy trong phòng rồi được Rion an ủi. Còn bây giờ, hai đứa đã ra ngoài để đi mua sắm, vậy mà hễ có cơ hội là Rion lại mỉm cười, như cố tình khơi lại chuyện khi nãy.

…Dù vậy, việc tôi lại có thể yếu lòng đến mức được Rion dỗ dành như thế, đúng là sơ suất thật.

“Cậu không bảo tớ dừng lại à?”

“Có cần phải nói không? Nếu một người thanh mai trúc mã quan trọng rơi vào trạng thái như vậy, thì việc lặng lẽ chấp nhận và ở bên cạnh cũng là điều hiển nhiên mà.”

“……………”

Trong ngôi nhà quen thuộc, tôi đứng đó một mình mà khóc… còn Rion thì không ở bên cạnh.

Cảnh tượng ấy, tôi lại cảm thấy như một tương lai có thể đã xảy ra… không, thậm chí còn giống như một ký ức tôi từng trải qua ở đâu đó.

Không thể nào… không thể nào có chuyện đó được. Vậy mà nỗi bất an cứ như bóp nghẹt lấy cơ thể tôi—và rồi tôi đã… dựa dẫm vào Rion.

“Những lúc thế này, tớ lại muốn nghe cậu nói mấy lời độc miệng quen thuộc.”

“Ara, vậy thì tớ xin phép không nói nhé. Lúc này đây, tớ sẽ chỉ dùng những lời dịu dàng nhất để bao bọc cậu thôi.”

“Ực…”

Thật sự mà nói thì… Rion từ nãy đến giờ dịu dàng quá mức rồi!

Thanh mai trúc mã dịu dàng thì đương nhiên là tốt, hơn nữa còn rất đáng mừng… nhưng mà, nhưng mà ấy! Sự dịu dàng đó thoải mái đến mức khiến tôi chẳng biết phải làm sao cho phải!

“Vậy hôm nay cậu muốn ăn gì nào?”

“…Bò hầm.”

“Nghe hay đấy. Vậy quyết định thế nhé.”

Thế là hôm nay chọn bò hầm.

Trên đường đi về phía khu phố mua sắm, cảm giác ngượng ngùng lúc nãy cũng biến mất từ lúc nào. Đến khi nhận ra, tôi đã nắm tay Rion mà bước đi.

Đáng sợ thật—đến mức tôi thậm chí còn không nhớ nổi lần gần nhất mình nắm tay Rion là khi nào.

“…Mà từ lúc nào tụi mình nắm tay vậy?”

“Suốt từ nãy giờ mà?”

“Thiệt luôn hả?”

Ừm, đúng là bệnh nặng rồi.

—-------------------------------------

Việc mua sắm dưới phố diễn ra suôn sẻ.

Đây không phải nơi xa lạ gì—từ bé đến lớn tôi và Rion đã tới đây không biết bao nhiêu lần. Với mấy cô chú trong khu phố thì bọn tôi là những gương mặt quen thuộc.

Có lẽ vì vậy mà chỉ cần đi cạnh nhau thôi cũng bị gọi lại hỏi han. Bà bán rau còn nói “lấy đi, không cần tiền đâu” rồi nhét cho đủ thứ… cảm thấy áy náy thật đấy, nhưng cuối cùng tôi vẫn đành nhận lấy sự tốt bụng ấy.

“Nhiều thật đấy…”

“Ừ…”

Trên bàn bày đầy chiến lợi phẩm mua sắm.

Dù món chính hôm nay vẫn là bò hầm, nhưng chừng này nguyên liệu thì từ mai trở đi chắc chắn cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện nấu nướng nữa.

Bên ngoài trời đã tối hẳn thì chuông cửa vang lên.

“Là ai nhỉ… để tớ ra xem.”

Tớ nghĩ chắc là người giao hàng thôi, nhưng tôi vẫn lập tức nắm lấy tay Rion.

“Để tớ ra cho.”

Dù nói là vậy chứ, làm gì có chuyện nguy hiểm gì xảy ra—nhưng coi như đây cũng là một kiểu quản lý rủi ro vậy.

“Vậy thì… nhờ cậu nhé.”

“Ừ, để tớ.”

Được Rion tiễn, tôi bước ra phía cửa.

Kết quả đúng như dự đoán — chỉ là đồ giao đến mà thôi, chẳng có gì phải lo lắng cả.

“Nhưng mà…”

Quay lại phòng khách, nhìn Rion khoác tạp dề, bắt đầu chuẩn bị nấu nướng, tôi bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.

Bình thường, nơi này hẳn phải có bố mẹ cậu ấy ở nhà… vậy mà từ giờ, trong khoảng ba ngày tới, tôi sẽ chỉ ở đây cùng Rion, hai người mà thôi.

Nghĩ đến đó, tôi chợt buột ra một ý nghĩ ngớ ngẩn — thế này chẳng phải giống vợ chồng sao… — rồi cứ thế đứng im, chăm chú nhìn tấm lưng của cô bạn thanh mai xinh đẹp trước mặt.

“Không hiểu sao lại thấy yên tâm ghê. Khi đang nấu ăn thế này mà cảm nhận được ánh nhìn của Nagi-kun phía sau thế này.”

“Vậy à?”

“Ừ. Không chỉ là cảm giác dù có chuyện gì xảy ra thì cậu cũng sẽ giúp tớ… mà còn khiến tớ muốn cố gắng nấu một bữa thật ngon cho cậu nữa.”

“…Này, Rion.”

“Gì vậy?”

Tay cầm muôi, Rion quay đầu lại.

Chỉ một cử động nhỏ thôi mà cứ như có lớp lọc nào đó được phủ lên — vẻ đáng yêu của Rion dường như được đẩy lên trọn vẹn. Hà… hôm nay tôi thật sự không ổn rồi.

Sau đó, vì đã chuẩn bị xong nước nóng, tôi được ưu tiên tắm trước.

Tắm xong quay lại phòng khách, gọi Rion rồi đổi lượt cho cậu ấy vào phòng tắm… nhưng chỉ một lúc sau, một tiếng hét vang lên.

“Áááááá!!”

“Rion!?”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng đó, tôi lập tức lao thẳng về phía phòng tắm.

Tiếng nước từ vòi sen vẫn xối xả, rõ ràng đây là lúc cậu ấy đang tắm nhưng tôi không thể dừng lại.

Ép chặt trái tim đang đập loạn xạ, tôi mở cửa phòng tắm đánh “rẹt” một cái.

“Rion!!”

“N-Nagi-kun!”

Rion ngã ngồi bệt trên nền gạch… chiếc khăn tắm đã hoàn toàn tuột ra, để lộ làn da trắng muốt cùng toàn bộ những nơi đáng lẽ không nên nhìn thấy.

Dù tôi lập tức quay mặt đi, trong đầu vẫn chỉ còn một câu hỏi — rốt cuộc vì sao cậu ấy lại hét lên như vậy?

“N-Nó… nó ở đó…”

“…À.”

Theo hướng Rion chỉ, tôi nhìn thấy một sinh vật có đôi chân dài ngoằng.

Thứ này thật ra chỉ thỉnh thoảng mới gặp, lúc tôi tắm trước cũng không hề thấy — rốt cuộc nó từ đâu chui ra vậy?

“Xin lỗi… tớ chỉ hé cửa một chút vì nghe thấy tiếng động, ai ngờ nó lại chui vào…”

“…À, ra là vậy.”

Theo lời Rion, hình như cậu ấy nghe thấy tiếng lạ nên mở hé cửa, đúng lúc đó thứ kia nhân cơ hội xâm nhập vào.

Mà nghĩ lại thì… hóa ra Rion cũng yếu mấy chuyện này nhỉ. Ừm.

“Rồi rồi, đang là giờ tắm của cô thanh mai trúc mã quan trọng của tao đấy. Xin lỗi nhé, làm ơn ra ngoài dùm.”

Hình dạng thì chẳng dễ gây thiện cảm chút nào… nhưng cũng không đến mức phải giết. Tôi tìm cách đuổi nó ra ngoài.

“Cảm ơn cậu, Nagi-kun… hức, được cứu rồi.”

“Không có gì… chuyện nhỏ mà—”

“Nagi-kun?”

…Rion này, cậu biết không — hiện tại cậu đang không mặc gì cả đấy.

Trời ạ… mới chỉ ngày đầu tiên ở lại thôi mà đã lắm chuyện thế này rồi, tha cho tôi với!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!