Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 24: Cuộc sống mới thong thả hơn tôi tưởng

Chương 24: Cuộc sống mới thong thả hơn tôi tưởng

Enjoy!

----------------------------------

Cuộc sống mới thong thả hơn tôi tưởng

Sau lễ nhập học, cuộc sống cấp ba của bọn tôi chính thức bắt đầu… và chẳng mấy chốc đã chạm đến cuối tuần đầu tiên.

Tôi từng run run lo lắng, vì cùng với Rion đứng ở vị trí đại diện cho lớp, không biết rồi sẽ bận rộn đến mức nào. Nhưng thực tế thì chẳng có gì cả… đúng hơn là bởi vì Rion, trong vai trò lớp trưởng, quá mức xuất sắc.

“Xách việc cho mọi người mà cứ như làm từ lâu rồi ấy, Tousaka ghê thật.”

“Có người làm lớp trưởng như vậy thì ai mà dám phàn nàn chứ.”

“Thật sự rất giỏi nhỉ, Tousaka-san.”

“Ừ ừ! Không ngờ lên cấp ba lại gặp được người như thế đó!”

Chỉ mới chưa đầy một tuần, vậy mà cả lớp đã thừa nhận năng lực của Rion.

Là thanh mai trúc mã, tôi chẳng còn gì để bất ngờ trước những điều Rion làm được. Nhưng nghe nhiều người khen ngợi cô ấy như thế, tôi vẫn thấy vui một cách rất chân thành. Với tôi, đây giống như một nền móng tuyệt vời cho quãng đời cấp ba mà Rion có thể mỉm cười bước đi.

“Phải nói là… ghê thật đó, Tousaka.”

“Đúng là khí chất công chúa nhỉ.”

Ngay bên cạnh tôi, Akihiro và Takeshi vừa nói vừa nhìn về một hướng.

Nơi ánh mắt họ dừng lại, dĩ nhiên là có Rion. Không chỉ Asumi-san, mà còn vài nữ sinh khác đang vây quanh cô ấy.

“Hồi cấp hai cũng vậy mà. Rion lúc nào cũng lập nhóm rất nhanh. Mà điều đáng nể là… những người tụ lại quanh cậu ấy chẳng ai mang ác ý cả.”

“Đúng thật… mới mấy ngày đã thành người nổi tiếng rồi.”

“Khả năng giao tiếp đúng cấp quái vật. Rion thì khỏi nói, mà Asumi-san cũng thế.”

Ừ thì… Rion vốn là bậc thầy giao tiếp rồi.

Ngoài nhóm của Rion ra, những nhóm khác trong lớp cũng dần hình thành. Cảnh tượng này chẳng xa lạ gì, hồi cấp hai cũng từng thấy, nhưng nhìn lại vẫn có cảm giác rất “tuổi học trò”. Những cộng đồng nhỏ bé tự nhiên được tạo nên, đó có lẽ chính là nét đặc trưng của thời học sinh.

(À phải rồi… Rion từng nói với mình chuyện đó.)

Thực ra, ngay ngày nhập học, sau khi tạm biệt Asumi-san, Rion đã đưa ra cho tôi một “câu hỏi”.

“Vậy thì, Nagi-kun, cho cậu một đề bài nhé. Vì sao tớ lại tự nguyện làm lớp trưởng? Hãy thử suy nghĩ xem—thời hạn… khoảng nửa năm là được.”

…Quá sức luôn.

Thời hạn thì dài thật, nhưng cô ấy bảo tôi có thể nói bất cứ suy nghĩ nào nảy ra ngay lúc đó. Tôi đã thử đoán đủ kiểu, nhưng tất cả đều sai. Đến lúc buông xuôi, tôi nói đại rằng vì muốn thống trị lớp học, thì Rion lại cười và bảo “cũng khá gần rồi đó”.

Cái đó chắc chắn là bẫy mà… đúng không?

(Nhưng mà… là Rion đấy. Nghĩ kỹ thì, không phải là hoàn toàn không thể… Nhưng mà là Rion cơ mà… Ừ, chính là vì là Rion nên lại càng khó hiểu… chịu.)

Dù sao thì, theo lời cô ấy, với tôi của hiện tại thì khả năng nhận ra đáp án còn chưa tới mười phần trăm. Thế nên tôi đã ngừng suy nghĩ.

Cũng giống như việc Rion nhanh chóng kết bạn với rất nhiều người, thì dù không nhiều đến vậy, bọn tôi cũng dần xây dựng được những mối quan hệ mới.

“Thanh mai trúc mã đúng là thân thật đấy… ngưỡng mộ ghê.”

Ngoài ba đứa tôi ra, có thêm một người nữa xuất hiện—người trước giờ không đứng ở đây.

Cậu bạn với cặp kính đặc trưng ấy, chính là Wada-kun, người đầu tiên ứng cử làm lớp phó.

“Wada-kun hòa nhập nhanh ghê.”

“Aha… nhưng mà thân được với mấy cậu thì tốt quá. Tớ cũng hơi lo cho cuộc sống cấp ba mới mà.”

Không phải kiểu “tự nhiên thân nhau lúc nào không hay”. Giữa bọn tôi và Wada-kun có một khởi đầu rất cụ thể.

Trong giờ giải lao, lúc ba đứa tôi đi vệ sinh về, Akihiro—với vóc dáng cao to—đã vô tình đâm phải Wada-kun ở cuối hành lang.

“Nếu có va vào ai thì tớ muốn là một mỹ nữ cơ!”

“Xin lỗi vì là tớ nha.”

“…Kiểu bạn này đúng là trước giờ tụi mình chưa có.”

Tôi gật đầu đồng tình.

Wada-kun là một fan anime chính hiệu, đặc biệt yêu thích những bộ romcom thanh mai trúc mã. Ngoài ra cậu ấy cũng xem đủ thể loại, và bản thân còn thừa nhận mình là một otaku nặng đô—một kiểu người hoàn toàn khác với bọn tôi.

“Ngay khi biết cậu với Tousaka-san là thanh mai trúc mã, tớ đã nghĩ ngay: không được phép xen vào mối quan hệ đó! Cậu có biết câu này không? ‘Kẻ phá hoại thanh mai trúc mã sẽ bị ngựa đá văng xuống Tam Đồ Xuyên’ đó!”

Rõ ràng chẳng có câu nào như vậy cả, nhưng việc cả ba cùng lúc phản bác có lẽ cũng là một lý do khiến bọn tôi trở nên thân thiết.

Lên cấp ba, các mối quan hệ gần như được reset. Nhưng chính việc chậm rãi xây dựng những kết nối mới như thế này—đó mới là tinh hoa của một cuộc sống mới.

“Nhưng mà… nghĩ lại thì trường này đúng là toàn siêu nhân ha.”

“Nghe nói lớp bên có cả idol áo tắm đang hoạt động đó?”

“Ừ ừ! Rồi còn—”

Những câu chuyện của bạn bè, tôi cũng nghe qua đâu đó rồi. Vì là một trường khá nổi tiếng, nên dù không nhiều, nhưng đúng là có những học sinh hoạt động trong giới giải trí.

Nghe đồn ngay ngày đầu đã nhận hơn chục lời tỏ tình, nhưng thành thật mà nói… tôi chẳng mấy hứng thú.

“Nhìn là biết Nagisa không quan tâm rồi.”

“Không phải là hoàn toàn không… chỉ là nghe đến idol thì không đến mức phải chạy đi xem ngay.”

“Ồ~ thế à?”

“Tớ thì muốn xem đó! Trên tạp chí thấy rồi, trông cũng ra gì lắm—”

“Tớ cũng có xem! Idol thì với otaku bọn tớ không thể bỏ qua được!”

Ừm… hồi cấp hai cũng có mấy đứa ồn ào kiểu vậy, nhưng Wada-kun chắc còn cao tay hơn.

Dù là chuyện idol hay không, nhờ cậu ấy rất rành thông tin nên nói chuyện cũng vui. Ít nhất thì… việc một người kiên định theo đuổi sở thích của mình như vậy, thật sự đáng nể.

…Đúng là đáng nể mà, phải không?

(…Hửm?)

Khi đang trò chuyện cùng những người bạn mới, có cả Wada-kun, tôi bỗng cảm nhận được một ánh nhìn nào đó, liền theo phản xạ đưa mắt về phía ấy.

Đó là nơi Rion và mọi người đang tụ tập… sao vậy nhỉ?

Cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào tôi—một ánh nhìn khiến lòng người không mấy dễ chịu. Có lẽ chỉ là ảo giác thôi… chắc là tôi nghĩ nhiều quá rồi.

“Có chuyện gì à?”

“Không có gì.”

“Vừa nãy cậu nhìn về phía công chúa mà?”

“Công chúa?”

Thôi nào, mấy cái nội bộ kiểu đó để lúc chỉ có bọn mình thì hơn.

Với lại… hồi cấp hai, bạn bè của Rion vốn đã rất đông, những người trò chuyện với cô ấy—như Asumi-san—cũng không hề ít.

Nói cách khác, hiểu tôi muốn nói gì chứ?

Lên đến cấp ba rồi thì đừng có đem mấy trò công chúa với hiệp sĩ ra quảng bá nữa.

“Mà này, Nagisa.”

“Gì vậy?”

“Tousaka hình như đang được để ý kha khá đó. Có chuyện gì thì nói ngay nhé.”

“…Ừ, cảm ơn.”

—-----------------------------------

Hồi cấp hai, bữa trưa chỉ có mỗi suất ăn tập thể. Nhưng ở trường này thì khác—có thể mang cơm hộp, hoặc dùng nhà ăn đều được.

Nghe nói nhà ăn có đầu bếp đẳng cấp hàng đầu, tay nghề cực cao nên rất nổi tiếng. Tôi cũng từng nghĩ thỉnh thoảng thử cho biết… nhưng rốt cuộc, cơm mẹ làm vẫn là số một.

“…Ừm, ngon thật.”

“Cậu ăn trông ngon lành ghê.”

Rion mỉm cười nói khi nhìn tôi ăn ngon lành từng miếng.

Ăn trong lớp cũng không tệ, nhưng được ngồi ở nhà ăn rộng rãi thế này lại mang một cảm giác khác. Hơn nữa, việc mang cơm hộp vào đây cũng được cho phép, nên ngoài bọn tôi ra, vẫn có không ít học sinh đang dùng bữa theo cách ấy.

“Cơm mẹ tớ làm thì làm sao mà không ngon cho được.”

“Phải đó. Tớ cũng rất thích món ăn của Misato-san.”

Bọn tôi là thanh mai trúc mã, nhà của nhau cũng đã ra vào không biết bao nhiêu lần.

Thành ra tôi ăn món của Kurumi-san không ít, còn Rion thì lớn lên cùng những bữa cơm mẹ tôi nấu—nói không quá thì chúng tôi gần như được nuôi lớn bằng đồ ăn của mẹ người kia.

“…Này, Rion.”

“Gì thế?”

“Cậu… vẫn nổi bật thật đấy.”

“Đúng là tinh mắt nhỉ, Nagi-kun. Mới sau lễ nhập học có bao lâu đâu mà đã được chú ý thế này, tớ cũng thấy khá cảm động đó.”

“Người ta nhìn cậu chứ có nhìn tớ đâu.”

Nhà ăn là nơi học sinh toàn trường tụ tập, nên không chỉ có mỗi khối lớp của bọn tôi.

Vẻ đẹp của Rion dường như vẫn phát huy tác dụng ngay cả ở ngôi trường này. Ngoại hình ấy thu hút ánh nhìn của rất nhiều người—điều đó chẳng hề thay đổi dù đã lên cấp ba. Hơn nữa, cô ấy còn đảm nhận vai trò đại diện tân sinh, nên có lẽ lúc này, Rion là cái tên nổi tiếng nhất trong số các học sinh mới.

“Nếu có chuyện gì thì nói ngay nhé? Nói với Asumi-san cũng được.”

“Tớ hiểu mà. Với lại, tớ sẽ cố gắng hết sức để không rơi vào những tình huống như thế ngay từ đầu.”

“Vậy thì tốt.”

“Fufu~♪ Cảm ơn vì đã lo lắng cho tớ.”

Cuộc sống mới đã bắt đầu—tôi đã thở phào nghĩ rằng mọi thứ yên ả hơn mình tưởng.

Chỉ là… tôi không hề nhận ra, những chuyển động âm thầm dưới mặt nước kia mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!