Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 23: Nếu thấy việc giơ nấm đấm lên có ích thì hãy làm thôi

Chương 23: Nếu thấy việc giơ nấm đấm lên có ích thì hãy làm thôi

Enjoy!

-----------------------------------------

Nếu thấy việc giơ nấm đấm lên có ích thì hãy làm thôi

“Rồi, vậy bọn tớ về trước nghen!”

“Cảm ơn đã rủ bọn tớ nha!”

“Ừ, mai gặp lại.”

Akihiro và Takeshi vừa vẫy tay vừa rời đi.

Sau khi buổi sinh hoạt cuối ngày kết thúc ngay sau lễ nhập học, chúng tôi rủ thêm vài người quen thân rồi ghé vào một quán ăn gia đình để dùng bữa trưa.

Nói về thành phần thì… thực ra chẳng có gì thay đổi cả.

Chỉ có tôi, Rion, Asumi-san, Akihiro và Takeshi — năm người như thường lệ.

“Xem ra dù đã lên cấp ba, họ cũng chẳng thay đổi mấy nhỉ.”

“Ừ, chắc thế thôi. Hai người đó vốn học chung từ cấp hai, không thay đổi nhiều lại khiến tớ thấy yên tâm hơn.”

“Cũng đúng. Hơn nữa, chỉ cần là bạn của Nagi-kun thì tớ chẳng có gì phải lo.”

Rion thì không nói làm gì, nhưng ngay cả Asumi-san cũng tỏ ra khá dịu dàng với Akihiro và Takeshi.

Có lẽ vì quen biết qua tôi, và cũng bởi Rion có thiện cảm với họ — chắc là vậy.

“À đúng rồi. Akina vừa nhắn cho tớ, bảo là dù học khác trường thì cũng nên gặp nhau đi chơi định kỳ đó.”

“Thế thì tuyệt quá. Dù có phải xa nhau vì lên cấp ba, những sợi dây gắn kết vẫn thật đáng trân trọng.”

“Ừm!”

Akina — cái tên ấy tôi cũng biết.

Cô ấy là bạn học cấp hai, thân với Rion và Asumi-san.

(Dù xa nhau, tình bạn vẫn tiếp tục… nghe cứ như đang gợi lại ký ức của kiếp trước vậy.)

Từ tiểu học lên trung học cơ sở thì còn dễ, nhưng khi bước vào cấp ba, việc tất cả cùng học chung một nơi gần như là điều không tưởng.

Những mối quan hệ bị đứt quãng là chuyện khó tránh, nhưng tôi cũng từng trao đổi liên lạc, hẹn gặp nhau vào ngày nghỉ…

Ừm… đúng là hoài niệm thật.

“…Mà ở thế giới này, những sợi dây ấy vẫn còn.”

“Cậu đang nói gì vậy?”

“Sao thế?”

“À, không có gì đâu.”

Oops, lỡ buột miệng nói ra mất rồi.

“Thế Akihiro với Takeshi đi rồi, bên này định làm gì tiếp?”

“Thật ra tớ muốn đi mua sắm với Rion một chút.”

“Ừm. Nên là tớ muốn Nagi-kun ở cạnh bọn tớ luôn.”

“Ờ… vậy cũng được.”

Nhưng… như thế có ổn không nhỉ?

Một mình tôi đi theo sau hai cô gái — lỡ bị hiểu nhầm là kẻ khả nghi rồi bị báo cảnh sát thì sao?

“Có vẻ cậu ta đang lo lắng gì đó?”

“Là Nagi-kun đấy mà. Chắc lại lo mấy chuyện chẳng đâu vào đâu.”

“‘Chẳng đâu vào đâu’ là sao… thôi thì cũng là tớ nghĩ quá.”

“…Cứ nói thử xem. Cậu đang bận tâm điều gì?”

“Thật ra, người bận tâm hơn chắc là Rion đó.”

Asumi-san bật cười khúc khích, còn Rion thì quay phắt đi, hừ nhẹ một tiếng: “Không có đâu.”

Thế nhưng ánh mắt lén liếc về phía chúng tôi của cô lại đáng yêu đến lạ, khiến tôi và Asumi-san nhìn nhau rồi cùng gật gù đồng tình.

“…Tự nhiên thấy không vui chút nào.”

“Ái chà, xin lỗi xin lỗi~ Nào, đi mua sắm thôi!”

Thế là chúng tôi hướng về trung tâm thương mại gần đó.

Tôi đã nghĩ mình sẽ đi sau hai người, nhưng Rion lại sánh bước ngay bên cạnh tôi — điều đó khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Và giờ đây, tôi đang thong thả ngắm nhìn hai cô gái hào hứng lựa quần áo.

“…Đúng kiểu nữ sinh cấp ba thật.”

Chỉ cần nhìn họ là tôi đã nghĩ vậy.

Cuộc sống học đường mới… tôi và Rion vừa bước vào đã mang trên vai những trọng trách không nhỏ. Nhưng nghĩ kỹ thì, việc mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến mức không hề xảy ra va chạm nào cũng là điều đáng mừng.

Dĩ nhiên, có vài người trông không mấy hài lòng… nhưng chuyện đó thì để sau vậy.

“Phù…”

Hay là ngồi ghế nghỉ một lát…

Ngay lúc tôi vừa nghĩ thế —

“Hử? Rokudou phải không?”

“Ể?”

Bị gọi bằng họ, tôi lập tức quay lại.

Giọng nói này… quen lắm. Nên tôi đã linh cảm ngay — và đúng như dự đoán.

“…Oikawa-sensei sao?”

“Ồ! Quả nhiên là em à, Rokudou!”

Người đàn ông mập mạp kia nở nụ cười rạng rỡ.

Oikawa-sensei — giáo viên chủ nhiệm của tôi hồi năm lớp tám.

Sau đó thầy chuyển sang dạy ở một trường khác… nhưng tôi không ngờ lại gặp lại thầy ở đây.

“Oikawa-sensei… thầy lại tăng cân rồi à?”

“Này! Sao em vô lễ thế?”

“Em xin lỗi.”

“Thật là…”

Dù từng thân thiết, nhưng kiểu nói chuyện bỗ bã thế này với giáo viên chắc cũng hiếm.

Với tôi, Oikawa-sensei không chỉ là thầy giáo — mà còn là người từng tiếp thêm cho tôi rất nhiều sức mạnh.

Thầy tiến lại gần tôi với nụ cười hiền, rồi đột nhiên sắc mặt đổi khác, bước nhanh hơn.

“Rokudou! À mà này — thầy nghe nói nhiều chuyện lắm… Tousaka ổn chứ?”

Cái tên thầy nhắc đến — là Rion.

Không biết hiện giờ thầy đang công tác ở đâu, nhưng thầy từng rất quan tâm đến sức khỏe yếu ớt của Rion. Có lẽ… thầy vẫn luôn dõi theo cô.

Nhìn phản ứng này, chắc hẳn thầy cũng biết chuyện Rion từng nhập viện khi năm ba…

“Rion thì không sao đâu thầy. Thầy nhìn kìa, ở đằng kia.”

Rion và Asumi-san vẫn chưa nhận ra sự có mặt của Oikawa-sensei. Khi ánh mắt thầy ấy bắt gặp hai người đang mua sắm—đặc biệt là khi thấy Rion—thầy thở phào một hơi rất khẽ, như thể vừa trút bỏ được một nỗi lo đã đè nặng từ lâu.

“Trông em ấy khỏe mạnh thật… vậy là tốt rồi.”

“Giờ thì thầy không cần lo nữa đâu. Rion khỏe lắm—thầy thấy rồi đấy. À mà, bọn em đang học ở trường cao trung Joushou.”

“Ồ! Vào được một ngôi trường ghê gớm đấy.”

“Và… em làm lớp phó, còn Rion là lớp trưởng.”

“Ha ha ha! Chắc Asumi lại ép các em nhận việc khó rồi chứ gì?”

Quả nhiên là thầy chủ nhiệm từng dẫn dắt cả lớp—nhạy bén đến đáng sợ. Oikawa-sensei nhìn về phía Rion với vẻ trầm ngâm đầy xúc cảm. Có lẽ thầy muốn hỏi rất nhiều điều—rằng đã có chuyện gì, rằng cô ấy đã trải qua những gì—nhưng thầy không hỏi thêm. Đó hẳn là sự tinh tế rất riêng của thầy ấy.

“…Bọn em thật sự đã được thầy giúp đỡ rất nhiều.”

“Thế thì không gọi là giúp đỡ đâu. Thầy chỉ làm điều mà một giáo viên cần làm—bảo vệ học sinh của mình.”

“Dù vậy thì… em cũng là người đã dùng bạo lực.”

“Em đã hối hận rồi mà, đúng không? Với lại, nghĩ thế nào thì người sai cũng là bên kia. Em không cần phải tự dằn vặt nữa đâu, Rokudou.”

“…Vâng.”

“Ừ.”

Điều thầy nhắc tới là gã senpai từng quấy rối Rion—rồi sau đó biến mất khỏi trường. Tôi vốn rất hiếm khi đánh nhau. Một phần vì… đáng buồn là tôi không mạnh lắm, nhưng phần lớn hơn là vì tôi ghét bạo lực.

“…À, họ quay lại rồi kìa thầy.”

Cuối cùng, hai người cũng nhận ra chúng tôi và bước về phía này.

“Ara, Oikawa-sensei.”

“Lâu quá không gặp thầy rồi!”

“Ồ, hai em. Trông khỏe mạnh cả nhỉ.”

Cuộc hội ngộ với Oikawa-sensei dường như cũng khiến Rion và Asumi-san rất vui. Câu chuyện cứ thế rộn ràng không dứt.

(Nghe nói vì ngoại hình mà thầy từng bị học sinh cá biệt trêu chọc, vậy mà chẳng thấy thầy ấy bận tâm chút nào… đúng là một người mạnh mẽ.)

Sau khi bốn người trò chuyện thêm một lúc, Oikawa-sensei xin phép rời đi vì còn đang đợi vợ.

“Gặp lại thầy ấy, tự nhiên thấy nhớ ghê.”

“Ừ nhỉ… À mà này, nghe nói vợ thầy ấy xinh lắm đó. Hay mình bám theo xem thử?”

“Thôi đi, làm thế thì bất lịch sự quá.”

“Đùa thôi mà, đùa thôi.”

“Nhưng trông cậu có vẻ không cam lòng lắm thì phải?”

“Ơ—có… có sao đâu nhỉ?”

Phản ứng quá đỗi lộ liễu ấy khiến tôi và Rion chỉ biết cười khổ. Dạo chơi thêm một lúc, chúng tôi tạm biệt Asumi-san.

“Thế nào rồi?”

“Tớ nghĩ là cũng khá ổn. Có vẻ chẳng ai dám chống đối cả.”

“Chống đối cái gì chứ…”

“Fufu♪”

Xem ra, điều khiến Rion hài lòng nhất trong ngày hôm nay là… không có ai dám làm trái ý cô ấy.

—---------------------------------------

Không phải khoe khoang gì, nhưng tôi rất hiếm khi thật sự nổi giận. Tôi ghét đánh nhau, và càng ghét bạo lực hơn nữa. Thế nhưng—chỉ một lần duy nhất—tôi đã tự tay vung nắm đấm theo ý mình. Tất cả đều liên quan đến gã senpai ấy.

“Đừng có xía vào nữa, đồ rác rưởi. Tao bảo là tao sẽ ‘chơi’ với Tousaka, thì cứ thế mà để yên đi. Ngược lại, mày nên cảm ơn tao mới phải chứ? Tao còn tốt bụng nhận lấy một đứa tàn tật có khiếm khuyết cơ thể đấy.”

Tôi đã bị đánh lén một cú vào bụng, đau đến mức khuỵu xuống. Nhưng khoảnh khắc nghe thấy những lời đó, cơn đau như biến mất. Tôi lao vào gã—không do dự.

Không thể gọi là một trận đánh dữ dội, nhưng đủ để giáo viên phải chạy tới. Và người đã che chở cho tôi đến phút cuối… chính là thầy Oikawa.

“Thưa thầy… em biết bạo lực là sai. Em vẫn luôn nghĩ rằng bảo vệ người khác mới là điều đáng trân trọng, hơn là ra tay đánh ai đó.”

“Đúng vậy… bạo lực là điều không nên.”

“Nhưng… em không lùi bước được. Những gì hắn nói về Rion… em không thể tha thứ. Em đã nóng giận và làm điều sai trái.”

Người đàn ông nào cũng có những khoảnh khắc không thể bỏ chạy—những lúc buộc phải đối diện. Khi ấy tôi đã nghĩ như vậy. Dù sao thì, việc tôi dùng bạo lực vẫn là sự thật.

Thế nhưng, Oikawa-sensei đã nói với tôi thế này:

“Thầy đã nói rồi—bạo lực là sai. Nhưng này, thầy nghĩ việc em làm là đáng khen. Với tư cách giáo viên, thầy không nên nói như vậy… nhưng em là học trò của thầy. Em đã làm tốt lắm.”

Khoảnh khắc đó… hẳn thầy ấy đã rất day dứt. Nếu cuộc trò chuyện này bị người khác nghe thấy, có lẽ thầy mới là người phải chịu trách phạt. Vậy mà thầy vẫn đứng ra gánh vác toàn bộ hậu quả sau vụ ẩu đả.

Cuối cùng, gã senpai kia chuyển trường không lâu sau đó—điều khiến Oikawa-sensei sững sờ. Nhưng… đại khái, mọi chuyện là như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!