Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 18: Cô ấy bị cảm cũng đáng yêu vô cùng

Chương 18: Cô ấy bị cảm cũng đáng yêu vô cùng

Enjoy!

-----------------------------

Cô ấy bị cảm cũng đáng yêu vô cùng

Trời bắt đầu trở lạnh—đó cũng là khoảng thời gian con người dễ đánh mất sự cân bằng mong manh của sức khỏe.

Tôi thì đã lâu rồi không còn dính dáng gì đến cảm cúm… thế nhưng với cô ấy, dường như ngay cả một cơn cảm nhẹ cũng vẫn là “người hàng xóm quen mặt”, lúc nào cũng rình rập ở gần bên.

“Tớ bị cảm rồi. Hôm nay không thể đến trường được.”

Tin nhắn ấy đến ngay trước khi tôi rời khỏi nhà.

Cứ đến mùa này là y như rằng, năm nào Rion cũng sẽ bị một trận cảm khá nặng. Và có vẻ như năm nay, dù thế nào đi nữa, cô ấy cũng không thể tránh khỏi bàn tay của số phận ấy.

Tôi hiểu rõ rằng so với người bình thường, mỗi lần bị ốm đối với Rion đều vất vả hơn rất nhiều. Thế nên dĩ nhiên là tôi lo lắng cho cô ấy—nhưng dù vậy, tôi cũng không thể vì thế mà nghỉ học để chạy ngay đến bên cạnh cô được.

“……………”

Chuyện buổi sáng là vậy, và rồi tôi phải trải qua một ngày ở trường mà không có Rion bên cạnh… Dẫu biết thế, trong lòng tôi vẫn không khỏi bồn chồn—liệu cô ấy có ổn không?

“Lo cho công chúa hả?”

“Ừm… cũng có chút.”

Tôi gật đầu trước câu nói của Takeshi.

Sau khi đã vượt qua một căn bệnh nghiêm trọng như thế, tôi không nghĩ rằng Rion lại có thể gặp chuyện gì lớn chỉ vì cảm cúm… nhưng đời người mà, ai biết trước được điều gì. Bảo tôi đừng lo thì cũng thật khó.

“Hình như mấy người bạn của Asumi-san cũng không được vui cho lắm.”

Akihiro vừa nói vừa liếc nhìn về phía nhóm bạn thân của Rion.

Asumi-san và những cô gái khác hôm nay đều yên lặng hơn thường ngày—cảm giác ấy giống hệt như khi Rion còn đang nằm viện.

Có lẽ Asumi-san vẫn đang liên lạc với Rion, nên tôi nghĩ chắc cô ấy cũng đã biết rằng tình hình không đến mức quá nghiêm trọng… nhưng dù vậy, bầu không khí vẫn có chút trầm lắng.

“Tan học tụi mình sẽ đi thăm, giờ thì chỉ có thể cầu mong cho cậu ấy mau khỏe lại thôi.”

“Ừ.”

“Chuẩn luôn.”

Khi câu chuyện về Rion tạm lắng xuống, thì đúng lúc ấy—có lẽ vừa đi từ nhà vệ sinh về—một người bước vào lớp. Itou.

Vẻ ngoài bất lương của cậu ta vẫn không thay đổi, nhưng kể từ sau chuyện lần trước, cậu ta trở nên trầm lặng đến cực đoan—nói không ngoa thì giống như biến thành một con người hoàn toàn khác.

(Trước đây còn hay bị cậu ta lườm nguýt… mà giờ thì cũng không thấy nữa.)

Đang nghĩ ngợi như thế thì ánh mắt của tôi và Itou vô tình chạm nhau. Thế nhưng ngay lập tức, cậu ta đã quay đi, tránh né ánh nhìn ấy.

“…Thôi, kệ vậy.”

Đối với tôi, Itou là kiểu người tốt nhất không nên dính dáng. Dù có chút thương hại cho chuyện khi ấy, nhưng nếu nhờ vậy mà cậu ta trở nên ngoan ngoãn hơn thì cũng coi như ổn. Rion cũng từng nói với tôi như vậy—nên có lẽ, kết cục này là tốt nhất.

“Thôi, chắc sắp có giáo viên vào rồi, tớ về chỗ đây.”

“Gặp lại sau nhé.”

“Ừ.”

Bạn bè lần lượt trở về chỗ ngồi, tôi cũng bắt đầu chuẩn bị cho tiết học.

Tôi kiểm tra điện thoại, xem thử Rion có nhắn gì không—nhưng chẳng có gì cả. Thành thật mà nói thì tôi có chút buồn… nhưng đồng thời, việc không có tin tức gì cũng khiến tôi yên tâm phần nào.

Rồi thời gian trôi qua, đến giờ nghỉ trưa. Sau khi ăn xong cùng bạn bè, tôi có dịp nói chuyện với một cô gái.

“Gì thế? Cậu nhìn mặt tớ chằm chằm vậy?”

“À… xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi cũng được mà.”

Asumi-san—một trong những người bạn thân của Rion.

Trên đường từ nhà vệ sinh trở về, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Cô ấy khẽ vẫy tay ra hiệu, và tôi làm theo, đứng đối diện cô ấy như thế này.

“Tớ với cậu… hình như chưa từng nói chuyện riêng nhiều nhỉ?”

“Ừ.”

“Thế mà cả hai đều thân với Rion.”

Asumi-san mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng.

“Rion rất tin tưởng cậu, nên tớ cũng tự nhiên mà tin cậu luôn. Thành ra dù chẳng nói chuyện mấy, tớ vẫn nghĩ là tụi mình thân nhau rồi đó.”

“…Nghe hơi đáng sợ nhỉ.”

“Ái chà ♪ câu đó không được nói đâu nha.”

Nhưng nghĩ kỹ thì… tôi cũng hiểu cô ấy muốn nói gì.

Tôi thường xuyên nói chuyện với Asumi-san và mọi người thông qua Rion. Vì cả hai bên đều trân trọng Rion, nên chuyện tâm sự, hỏi han, nhờ vả lẫn nhau cũng không phải là hiếm…

Không không—nghĩ lại cho kỹ thì, đây chẳng phải đã là mối quan hệ thân thiết rồi sao?

“Không biết Rion… có nghỉ ngơi đàng hoàng không nữa.”

“Chắc là có thôi. Với lại nếu có chuyện gì thì… à không, mà có chuyện thì cũng phiền lắm, nhưng bên cạnh còn có Kurumi-san… à, mẹ cậu ấy mà.”

“À, vậy thì yên tâm hẳn rồi.”

Chúng tôi nhìn nhau cười nhẹ. Nhân đó, tôi chợt nhớ ra điều gì nên tiếp lời.

“Thật ra ấy, tớ với Rion có khá nhiều người quen chung, cả bạn bè riêng nữa. Nhưng kỳ lạ là tụi tớ hiếm khi nói về chuyện ‘làm sao mà thân nhau’. Bạn bè tớ nói chuyện với Rion rất tự nhiên, còn tớ thì cũng nói chuyện bình thường với Asumi-san và mọi người thân với Rion. Kiểu như… chẳng ai thấy cần phải hỏi.”

“Ừm… đúng thật nhỉ. Có hỏi ‘người đó là người thế nào’ thì có, chứ ‘làm sao mà thân’ thì đúng là hiếm khi hỏi thật.”

“Chắc cũng có người tò mò, nhưng ít nhất là tụi mình thì không.”

“Có vẻ là vậy.”

Nói đến mức này thì chắc Asumi-san cũng hiểu ý tôi.

Chúng tôi trở nên thân thiết thông qua Rion, lại còn là những người cùng hướng đến một ngôi trường cấp ba giống nhau—nghĩ vậy nên tôi mới muốn hỏi.

“Thế Asumi-san quen thân với Rion như thế nào vậy?”

“Cậu muốn biết à?”

“Ừm… nếu cậu không muốn nói thì cũng không sao đâu.”

“Không sao mà. Để xem nào… thật ra cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt cả. Chỉ là lúc tớ đang ở một mình thì Rion chủ động bắt chuyện thôi.”

“Hửm? Nghe vậy thì đúng là chẳng có gì lạ để không trở thành bạn bè nhỉ.”

“Ừ. Một cuộc gặp gỡ rất đỗi bình thường—chỉ trừ một điều thôi.”

Asumi-san khẽ mỉm cười.

“Là lời nói của Rion… thấm vào lòng người ta một cách rất dễ chịu.”

Cô ấy nhắm mắt lại, như đang nhớ về khoảnh khắc ấy, rồi tiếp tục bằng giọng nói dịu dàng đến mức khiến người nghe cũng bất giác mềm lòng—cứ như thể Rion đang ở ngay bên cạnh.

“Không biết phải diễn tả sao nữa… kiểu như bị nhìn thấu, nhưng lại không hề khó chịu. Lúc đó tớ không hòa thuận với gia đình, nên không quen với việc được ai đó dịu dàng đối xử. Vậy mà Rion lại để tâm đến tớ… đến mức chính tớ cũng thấy lạ, sao mình lại dễ dàng mở lòng đến thế.”

“…Ra vậy.”

“Ừm… à mà nói ‘không hòa thuận’ thì cũng không phải là cãi vã gì đâu. Chỉ là công việc của bố mẹ ấy mà… tớ không cam tâm, hay đúng hơn là không thể chấp nhận được.”

“Ồ?”

“Rồi tớ có kể sơ qua cho Rion nghe… nhờ vậy mà tớ mới thử cố gắng chấp nhận gia đình mình hơn một chút.”

“…Đúng là chuyện không nên tùy tiện hỏi thật.”

Asumi-san bật cười khẽ.

“Cũng phải thôi, chuyện trong gia đình mà.”

Tôi vẫn chưa hiểu hết mọi chuyện, nhưng có một điều rất rõ ràng—Asumi-san đã được Rion cứu rỗi theo cách nào đó. À, ra vậy… thế nên cô ấy mới quan tâm đến Rion nhiều như thế.

Vậy thì những người khác cũng…?

“À, mấy người khác thì bình thường thôi. Trường hợp của tớ khá đặc biệt ấy mà.”

“Ra thế… đúng là Rion nhỉ.”

“Muốn biết thêm thì tự hỏi Rion đi. Chứ nói đến đây thôi tớ đã thấy hơi ngại rồi.”

“Vậy à… thế để khi nào có dịp, tớ hỏi thử vậy.”

Liệu tôi có nên bước sâu vào câu chuyện ấy không—tôi vẫn còn phân vân. Nhưng nếu có lúc thích hợp, có lẽ tôi sẽ khẽ khàng hỏi Rion.

“Hôm nay cậu sẽ đi thăm Rion chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

“Biết ngay mà. Tớ cũng sẽ nhắn tin cho cậu ấy, nhưng cậu nhớ nói giúp tớ là tớ đã rất lo cho cậu ấy nhé?”

“Cứ giao cho tớ. Tớ sẽ nói đàng hoàng.”

“Ừm, nhờ cậu nha!”

—---------------------------------------

“Cháu xin phép vào ạ.”

Sau giờ học, tôi đến nhà của Rion.

Vừa bấm chuông xong thì Kurumi-san đã ra mở cửa, nở nụ cười dịu dàng quen thuộc, rồi để tôi đi thẳng lên phòng của Rion.

“Cảm ơn cháu đã đến thăm nhé. Sợ lây cảm thì khổ lắm nên đáng ra cô phải bảo cháu đừng ở lâu… mà nghĩ lại thì chắc cũng vô ích thôi ha.”

Không không, cháu sẽ về sớm mà—tôi cười khổ đáp lại.

Đứng trước cửa phòng, tôi khẽ gõ “cốc cốc”. Bên trong có tiếng đáp lại, tôi mở cửa bước vào.

“Yo, thấy sao rồi Rion?”

“Chào Nagi-kun. So với buổi sáng thì đỡ hơn nhiều rồi đó—cảm ơn cậu đã đến.”

“Thanh mai trúc mã mà. Nhưng tớ cũng không định ở lâu đâu, lát nữa là về ngay thôi.”

“…Vậy à.”

Rion lộ rõ vẻ thất vọng. Dáng vẻ ấy đáng yêu đến mức khiến tim tôi khẽ rung lên, nhưng tôi không nói ra, chỉ lặng lẽ tiến lại gần và khẽ vỗ vỗ lên mép giường.

Khi bị cảm, con người ta thường trở nên yếu mềm hơn—ít nhất là tôi như vậy, và tôi cũng biết Rion chẳng ngoại lệ.

“…Nagi-kun, hôm nay cậu học hành đàng hoàng chứ? Có thấy cô đơn không? Có cãi nhau với bạn bè không? Itou-kun có lại kiếm chuyện không? Có bị bắt nạt hay gì không…?”

“…Này Rion, cậu định làm mẹ tớ luôn à?”

Tôi buông lời trêu chọc khi thấy cô ấy kéo chăn che nửa khuôn mặt.

Rion lí nhí “tại vì…” với giọng yếu ớt, nhưng ngay sau đó, như sực nhớ ra điều gì, cô ấy vội lấy lại vẻ nghiêm chỉnh—không muốn để tôi thấy mình quá yếu đuối.

“…Có lẽ ngày mai tớ sẽ ổn thôi. Nếu có kéo dài thì cùng lắm là ngày kia tớ sẽ quay lại trường.”

“Vậy à. Nghỉ ngơi cho đàng hoàng rồi hãy quay lại nhé.”

“Vâng… Fufu.”

“Gì thế?”

“Không có gì… chỉ là tớ thấy rất vui khi cậu đến thăm thôi.”

“…Ra vậy sao.”

“…Này, xong việc rồi đúng không? Lây bệnh thì phiền lắm, nên cậu mau về đi.”

Này Rion, miệng thì nói vậy mà tay cậu vẫn đang nắm chặt vạt áo tớ kia kìa?

“Hay tớ ở lại thêm chút nữa nhé?”

“Nếu Nagi-kun muốn thì… cũng được thôi.”

“Đúng là chẳng chịu thành thật gì cả, cái cô bạn thanh mai trúc mã này.”

“…Đồ kiêu ngạo, Nagi-kun ngốc.”

Và thế là, dù không quá lâu, tôi vẫn ở lại thêm một chút, tiếp tục trò chuyện cùng Rion—trong căn phòng yên tĩnh, nơi hơi ấm và sự dịu dàng lặng lẽ lan tỏa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!