Chương 45: Ký ức của Rion
Enjoy!
------------------------------
Ký ức của Rion
“Hể, thì ra cậu ấy là kiểu người như thế à.”
“Ừm. Cô ấy có nhiều thứ khá thú vị.”
Đêm đã buông xuống, kim đồng hồ vừa vượt qua mốc chín giờ.
Nhân chuyện buổi chiều hôm nay, chuyện về Saijou Azusa — người mà Rion vừa bắt đầu xây dựng mối quan hệ — được cô kể lại cho Mana nghe.
Không chỉ đơn thuần là có thêm một người bạn khác lớp, đó còn là mối liên kết được dệt nên từ tay Nagisa. Và trên hết, bởi Azusa là một sự tồn tại không hề bình thường.
“Mana cũng đã đoán ra phần nào rồi, đúng không?”
“Đương nhiên rồi. Nhưng tớ nghĩ cô ấy không gây hại gì cho Rion hay bọn mình cả. Hơn nữa, tớ biết cô ấy là kiểu người biết chừng mực.”
“Điều đó thì tớ cũng đã nghe nói.”
Ngay từ khi nhận ra Azusa có điều gì đó khác thường, Rion đã âm thầm điều tra theo cách của riêng mình — và Mana cũng đã hỗ trợ cô.
Dù vẫn còn những điểm chưa thể hiểu hết về Azusa, nhưng bởi cảm nhận được sự tương đồng nào đó, Rion đã kết luận rằng không có gì đáng lo ngại.
Còn việc không kể chuyện này cho Nagisa thì… chỉ là vì cô muốn nhìn thấy vẻ bối rối của cậu mà thôi. Dĩ nhiên, điều đó tuyệt đối không thể nói ra — nếu không lại bị vò đầu đến rối tung mất.
“Nhưng mà… tìm kiếm hoàng tử à. Đúng là một ước nguyện rất con gái, nhưng nghe qua thì cũng khá là ‘nặng đô’ đấy.”
“Azusa-san thật sự nghiêm túc trong việc tìm kiếm một hoàng tử. Cô ấy tự hào về công việc hiện tại, cũng trân trọng những người hâm mộ mình — nhưng nếu một hoàng tử đúng chuẩn xuất hiện… có lẽ cô ấy sẽ sẵn sàng vứt bỏ tất cả.”
Một hoàng tử… nếu tìm thấy được người đó, Azusa hẳn sẽ buông bỏ mọi thứ — Rion hiểu rất rõ điều này.
Dẫu vậy, Rion cũng biết Azusa là một người thông minh. Chính vì thế, cô lại càng tò mò muốn biết, Azusa sẽ thay đổi ra sao khi gặp được “hoàng tử” của mình.
“Nghe cũng khá thú vị đấy chứ.”
“Ừ, nhưng mà…”
Có một lý do khiến Rion không mong điều đó xảy ra.
Một khả năng dù rất nhỏ, nhưng không thể nói là không có — rằng người cô trân quý nhất, Nagisa, có thể sẽ trở thành “hoàng tử” ấy.
Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi, lòng Rion đã khẽ chao đảo.
(Mình luôn nói chuyện với Nagi-kun một cách thẳng thắn, không hề kiêng dè. Nhưng điều đó tuyệt đối không phải vì mình xem nhẹ cậu ấy. Những điểm tốt đẹp của Nagi-kun… mình là người hiểu rõ nhất. Vì vậy, mình không thể phủ nhận khả năng đó — thậm chí, mình còn nghĩ rằng điều ấy hoàn toàn có thể xảy ra.)
Rion khẽ thở dài.
Việc Nagisa trở nên nổi tiếng, cô không hề mong nó đừng xảy ra — trái lại, với tư cách là bạn thanh mai trúc mã, đó là điều khiến cô tự hào.
(Mình…)
Gần đây, Rion cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn.
Không phải là sự suy nhược, càng không phải là căn bệnh cũ tái phát — mà là một cảm giác rất kỳ lạ, như thể những cảm xúc trong lòng cô đang bị bao phủ bởi một màn sương mờ nhạt.
“Rion? Sao thế?”
“…Không có gì đâu. À, Mana, cho tớ hỏi một chút được không?”
“Ừ, cứ hỏi đi.”
“Dạo này… tớ có gì thay đổi không?”
“T-Tự dưng hỏi câu triết học ghê vậy… Ừmm, tớ thấy chẳng có gì khác cả? Rion lúc nào cũng cười, vì bên cạnh có Rokudou mà.”
“…Phải rồi nhỉ.”
Đúng vậy, lẽ ra chẳng có gì thay đổi cả — Rion gật đầu.
Nhưng cảm giác bất ổn vẫn rõ ràng tồn tại, như thể cô đang cố nhớ lại điều gì đó rất quan trọng… nhưng lại không sao chạm tới được. Một cảm giác khó chịu đến nghẹn lòng.
“Vì sao… tớ lại được cứu sống nhỉ?”
“Rion, đừng nói những điều như thế nữa.”
“À… xin lỗi.”
Nhận ra mình đã lỡ lời, Rion vội vàng xin lỗi.
Sau đó, cô tiếp tục trò chuyện với Mana thêm một lúc, rồi cả hai chúc nhau ngủ ngon và kết thúc cuộc gọi.
“……………”
Đặt điện thoại xuống, Rion đứng dậy.
Cô mở cửa sổ, bước ra ban công. Làn gió đêm mang theo chút lạnh lẽo lướt qua cơ thể — khiến cô khẽ run lên — nhưng ánh mắt vẫn không rời về một hướng nhất định.
“…Nagi-kun.”
Nơi cô nhìn về là hướng ngôi nhà của Nagisa.
Không biết lúc này cậu ấy đang làm gì nhỉ… Rion lặng lẽ dõi theo, rồi bất chợt siết chặt lan can ban công, thì thầm.
“Cảm giác này… thật khó chịu. Rốt cuộc, mình đã quên mất điều gì?”
Có cái gì đó… chắc chắn đã từng xảy ra.
Rion vui mừng vì căn bệnh của mình đã được chữa khỏi — nhưng sâu trong lòng, cô vẫn cảm thấy rằng có một điều gì đó quan trọng đã bị bỏ sót.
Một thứ không được phép quên, một điều tạo nên chính con người cô… Rion cứ mãi suy nghĩ về nó.
“…Thật là rắc rối.”
Mỗi khi suy nghĩ đến bế tắc, Rion luôn nhớ đến gương mặt của Nagisa.
Chỉ cần tưởng tượng ra nụ cười vô tư, ngốc nghếch của cậu thôi, mọi bất an trước đó đều tan biến không dấu vết.
Rion quay lại phòng, nhẹ nhàng cầm điện thoại lên và bấm gọi.
“Alo…?”
Đúng vậy, người cô gọi đến — dĩ nhiên là cậu.
—----------------------------
“Tớ đã rất muốn gọi cho cậu… xin lỗi vì đột ngột làm phiền nhé.”
Đêm qua, Rion đã gọi cho tôi như thế.
Với tôi, chẳng có lý do gì để không bắt máy khi là cuộc gọi từ cô ấy. Trừ khi đang ngủ say đến mức không biết trời đất, còn lại thì tôi luôn nghe máy.
Hơn nữa… bản thân tôi vốn dĩ cũng rất thích nói chuyện với Rion.
“Thế là sau đó Rion đã gọi cho Rokudou à?”
“Ừ. Nagi-kun có vẻ hơi buồn ngủ, nhưng vẫn nói chuyện với tớ.”
“Ồ, Rokudou dịu dàng thật ha.”
Và thế là, ngay ngày hôm sau, câu chuyện ấy đã được Asumi-san chia sẻ lại.
Dịu dàng sao… Tôi lắc đầu.
“Không phải dịu dàng gì đâu. Chỉ là tớ thích nói chuyện với Rion thôi — vậy là đủ rồi mà.”
“…Waa.”
“…Fufu, cảm ơn cậu nhé, Nagi-kun.”
Chuyện này thì… từ xưa đến giờ vẫn vậy.
Thật kỳ lạ, tôi chưa từng một lần cảm thấy việc trò chuyện với Rion là phiền phức.
Nghĩ như vậy, tôi mới nhận ra — đây đúng là một điều hiếm hoi đến lạ.
(Nghĩ cho cùng thì… có chuyện gì liên quan đến Rion mà khiến mình thấy phiền phức không nhỉ?)
Ngoại trừ việc thường xuyên bị cô ấy chọc ghẹo ra, ngay cả những màn đối đáp ấy tôi cũng chưa từng thấy mệt mỏi… Ừm, chắc là vì cô ấy — người bạn thanh mai trúc mã — quan trọng với tôi đến mức đó.
Asumi-san nghe câu trả lời của tôi thì nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi đưa tay xoa xoa đầu Rion.
“Đúng là thế đấy, nhìn thế này là hiểu liền mà.”
“Cậu muốn nói gì vậy?”
“Không có gì đâu~ ♪ Ô hô hô hô hô!”
“Cái kiểu cười gì thế kia…”
“Không biết nữa, sao nhỉ~!”
Asumi-san… ổn thật chứ?
Ngay cả Rion cũng tỏ ra khó chịu, cố gắng gỡ tay ra, nhưng xem ra sức của cô ấy vẫn không thể nào địch lại Asumi-san.
“Nào nào~ Rion dễ thương ghê nha~?”
“…Nếu cậu còn tiếp tục thì tớ sẽ giận đấy.”
“Ơ kìa, giận thì sẽ thế nào nhỉ?”
“……………”
Chọc Rion quá đà thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu…
Dù vậy, Rion hẳn cũng hiểu rằng nổi giận với Asumi-san là vô ích — hơn nữa, dường như cô ấy vốn cũng chẳng hề có ý định thật sự nổi giận.
“Haiz… thôi được rồi, chỉ xoa đầu thì tớ cho phép.”
“Dễ thương ghê~ ♪”
Nhìn hai cô gái trêu đùa nhau, trong lòng tôi lại có chút u uất.
Bởi vì sau giờ học hôm nay vẫn còn buổi họp của ủy ban, đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải chạm mặt Himemoto-senpai… Nghĩ thôi đã thấy chán rồi.
(Thôi thì… cũng có nhiều người để nói chuyện mà.)
Có Chủ tịch Akutsu, có Kodai nữa, cũng không đến nỗi tệ… À mà nhắc mới nhớ, Himemoto-senpai hình như cũng từng tiếp cận cả Kodai.
Người đó cứ như đang không ngừng chiêu mộ những kẻ xuất sắc… rốt cuộc là cần nhiều đến mức nào vậy chứ?
“……………”
Nhưng mà dạo gần đây, mọi thứ thật yên bình.
Theo trực giác của tôi thì cứ đến lúc này là kiểu gì cũng có chuyện xảy ra — mà nghĩ thế lại càng thấy bực mình, vì chính những suy nghĩ như vậy thường khiến chuyện rắc rối thật sự xảy ra.
“Sao vậy?”
“Đang nghĩ gì à?”
“Hả? À… chỉ là tớ nghĩ chắc sắp có chuyện gì đó thôi.”
“Đó gọi là ‘cắm flag’ ấy hả?”
“Không đâu… tớ muốn tin là sẽ không có gì cả.”
Làm gì có kiểu diễn biến thuận tiện như trong manga chứ… Thôi thôi, không được nghĩ nữa!
Quyết định rồi, một thời gian tới sẽ không nghĩ mấy chuyện này nữa.
Asumi-san thì thôi không nói, nhưng Rion dường như đã nhận ra điều gì đó mà không lên tiếng — lúc nào tôi cũng tự hỏi, liệu mình có dễ đoán đến vậy không.
Và rồi, thời gian họp ủy ban cũng đến — Rion bỗng trở nên sắc bén hơn thường ngày.
“Chị nghĩ Tousaka-san xứng đáng với một nơi phù hợp hơn. Chị đã nói nhiều lần rồi, và điều đó cũng chẳng phải là bất lợi gì cho em cả—”
“Em đã nói rồi, là không cần. Chị cũng nên thôi dai dẳng đi thì hơn. Hơn nữa, những thứ mà Himemoto-senpai đưa ra, với em thì không có thứ gì là cần thiết cả — những gì em cho là cần, em sẽ tự mình quyết định.”
Giọng nói của Rion kiên quyết đến mức dứt khoát.
Himemoto-senpai lập tức nghẹn lời, không nói được gì.
Rồi không hiểu vì sao, chị ấy lại trừng mắt nhìn tôi — người đang ngồi bên cạnh Rion.
Nhưng Rion lập tức chặn ngang, tiếp tục dồn ép đối phương… đến mức cuối cùng, Himemoto-senpai trông như sắp khóc đến nơi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
