Chương 51: Thay đổi
Enjoy!
--------------------------------------
Thay đổi
“Nếu vậy thì Nagi-kun… Nagi-kun?”
Chiều xuống, tôi đưa Rion về nhà… đến khoảnh khắc chia tay thế này, trong lòng lại bỗng dâng lên một nỗi trống trải khó gọi tên.
Kỳ lạ thật… hôm nay tôi rất kỳ lạ.
Buổi sáng còn bình thường, vậy mà sau những lời qua lại lúc trưa, tôi cứ bồn chồn không yên.
(…cứ như thể, việc tôi chuyển sinh đến thế giới này—tất thảy—đều đã được Rion chấp nhận. Dẫu biết cô ấy chẳng hề có ý như vậy, nhưng những lời ấy vẫn không ngừng vọng lại trong đầu tôi.)
Có lẽ… chỉ đơn giản là tôi đã vui đến thế.
Tôi và Rion là thanh mai trúc mã… cô ấy nói rằng chúng tôi là một thể không thể tách rời. Chỉ riêng việc cô ấy nghĩ về mối quan hệ này sâu sắc đến vậy đã khiến tôi hạnh phúc.
Chúng tôi thường cãi vã, hay đúng hơn là tôi hay bị Rion nói này nói nọ, nhưng rốt cuộc cô ấy vẫn dịu dàng… mỗi lần chạm vào sự dịu dàng ấy, trái tim tôi lại ấm lên vô cùng.
“Nagi-kun, cậu sao vậy?”
Rion nhẹ nhàng đứng trước mặt tôi.
Gương mặt xinh đẹp quen thuộc ấy ngước nhìn tôi, hôm nay cô ấy vẫn đội chiếc mũ beret tôi tặng. Đến mức, giờ đây việc bắt gặp Rion ở ngoài mà không đội mũ beret đã trở thành điều hiếm hoi—nó gần như là “trang bị mặc định” của cô ấy rồi.
“…Không có gì đâu.”
“Chẳng lẽ… cậu thấy cô đơn sao?”
“H-Hả—!?”
Cô đơn… bị nói trúng tim đen, tôi bất giác lớn tiếng.
Rion che miệng khúc khích cười. Nhìn vậy là biết, dù tôi có cố chối thì cũng vô ích… mà thôi, bị cô ấy biết mình thấy cô đơn thì cũng chẳng sao nhỉ? Không, không, vẫn xấu hổ lắm chứ!
“Có vẻ lời nói của tớ đã thực sự chạm đến trái tim cậu rồi, đúng không?”
“…………”
“Fufu, chắc tớ nên dừng lại ở đây thôi.”
Nói rồi, Rion bước tới trước mặt tôi, khẽ đặt tay lên má tôi và tiếp lời.
“Những lời tớ nói rằng chúng ta là một, cậu hãy nhớ kỹ nhé? Cũng giống như việc Nagi-kun luôn trân trọng tớ, thì tớ cũng trân trọng cậu y như vậy.”
“Ừ… biết rồi. Thật là, chúng ta là thanh mai trúc mã mà.”
“Đúng thế. Chúng ta được gắn kết bằng một sợi dây dày đến mức có muốn cắt cũng không thể cắt rời.”
Sau những lời ấy, tôi rời khỏi nhà Rion.
Việc tôi vô thức đứng lại, chờ đến khi chắc chắn cô ấy đã vào hẳn trong nhà… ừm, chỉ là do trách nhiệm đưa tiễn đàng hoàng thôi.
“Không ngờ lại thành ra thế này… Rion quan trọng với mình đến mức đó sao.”
Lẩm bẩm như vậy, tôi cười khổ rồi trở về nhà.
—-----------------------------------
“Này Nagisa.”
“Ừ?”
“…Dạo này ồn ào hẳn nhỉ?”
“Ừ ha…”
“Nhưng mà nhưng mà! Đúng là mãn nhãn thật đấy, nhìn kiểu gì cũng vậy!”
Ngày đi học lại sau kỳ nghỉ, buổi sáng hôm ấy náo nhiệt ngay từ đầu.
Ánh mắt của nhóm “thân quen” chúng tôi dõi theo—tất nhiên là về phía Rion và những người quanh cô ấy, cùng với một gương mặt mới chưa từng thấy trước đây.
“Ha ha, thỉnh thoảng sang lớp bên cạnh thế này cũng không tệ nhỉ~♪ Nhất là khi được ở cạnh Rion-chan thì càng tuyệt!”
Đúng vậy, đó là Saijou-san.
Không chỉ với tư cách một người mẫu ảnh, mà ngay cả khi cùng học chung trường, sức hút của cô ấy cũng lộ rõ theo một cách khác. Có lẽ chính vì thế mà độ nổi tiếng của Saijou-san vẫn không ngừng tăng lên.
Không chỉ con trai trong lớp này, mà cả học sinh nam ở lớp cô ấy hay các lớp khác cũng cứ lén liếc nhìn vào phòng học—đủ thấy cô ấy được chú ý đến mức nào.
“Hai người đó thân nhau vậy từ trước à?”
“Ừ… cũng xảy ra nhiều chuyện lắm.”
Thật sự là rất nhiều chuyện.
Ai cũng tò mò không biết đã có chuyện gì, nhưng tôi chẳng có ý định nói về Saijou-san. Nói ra cũng được, không nói cũng chẳng sao, chỉ là tôi có cảm giác—những chuyện thế này, im lặng vẫn hơn.
“Nhưng phản ứng của mấy bạn nữ bên lớp Saijou-san thì dễ hiểu ghê.”
“Ý cậu là sao?”
“Thì Saijou-san là người mẫu mà, đúng không? Có người thấy việc thân thiết với cô ấy mang lại lợi ích nhất định. Nên khi cô ấy sang bên này, sẽ có người không vui.”
“À ra vậy…”
“Con gái… đúng là đáng sợ thật.”
Theo đuổi một mối quan hệ chỉ vì lợi ích chắc hẳn rất mệt mỏi… nhưng thôi, trên đời vốn đủ loại người, nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì.
Mà nói cho cùng, thân thiết với Saijou-san thì rốt cuộc có lợi ích gì chứ?
“Cho tớ hỏi chuyên gia idol Wada-kun nhé.”
“Cứ hỏi đi, Rokudou-kun.”
“Thân với Saijou-san thì được lợi gì nào?”
Khi tôi nói ra điều mình đang nghĩ, Wada-kun lập tức sáng mắt lên, như thể chờ sẵn câu hỏi này từ lâu.
“Thì tất nhiên là có khả năng được làm quen với những người nổi tiếng trong giới quen biết của Saijou-san rồi! Có khi còn mơ tới chuyện đổi đời nữa ấy chứ. Chắc cũng có không ít bạn nữ nhắm tới điều đó đâu. Mà ngược lại, con trai thì cũng có thể mà.”
“Ra vậy…”
“Đúng là Saijou thì hẳn sẽ có những mối quan hệ đặc biệt thật, nhưng thực tế thì chuyện đó có dễ thành không?”
“Chắc là không đâu. Theo những gì tớ tìm hiểu được thì Saijou-san cực kỳ kín kẽ với mấy chuyện như thế… nên những người cô ấy thân thiết đều là bạn bè theo đúng nghĩa, không hơn không kém.”
“Ể… mà sao cậu điều tra kỹ vậy?”
“Thế này là bình thường mà.”
Đéo bình thường chút nào cả — cả bọn tôi đồng loạt thầm phản bác.
(…Ra là thế.)
Tôi lặng lẽ nhìn về phía Saijou-san. Cô ấy trông thật sự rất vui vẻ.
Dù có một chút màu sắc “tâm linh” kiểu mơ mộng về hoàng tử, nhưng cô ấy tuyệt nhiên không phải người kỳ quặc. Ngược lại, tôi biết cô ấy là kiểu người rất thông minh.
Chính vì vậy, tôi cũng hiểu rằng dù có thân đến đâu, chỉ cần xen lẫn chút ý đồ không trong sáng, Saijou-san hẳn sẽ lập tức cắt đứt quan hệ không do dự… Nghĩ theo cách đó, những cô gái đặt kỳ vọng vào mấy “lợi ích” mà Wada-kun nói đến, chắc cũng sớm nhận ra là vô vọng rồi tự rời đi thôi.
“Mà này, Wada-kun có anh chị em gì không?”
“Tớ là con một. À, nhưng có một người họ hàng, kiểu như anh trai, từ nhỏ đã hay chăm sóc tớ.”
“Ồ?”
“Người đó nhìn rất đáng sợ, nhưng lại cực kỳ dịu dàng. Mặt thì như dân xã hội đen vậy đó, thế mà vì tớ, anh ấy lại mê mẩn mấy bộ rom-com thanh mai trúc mã luôn.”
“Hả!? Sao lại thế được?”
“Thì… chính tớ cũng không hiểu sao anh ấy lại nghiện đến vậy nữa.”
Một gương mặt như yakuza mà lại đắm chìm trong rom-com… không hiểu sao tôi bỗng rất muốn gặp thử người đó một lần.
Dẫu cho việc Saijou-san thường xuyên sang lớp chúng tôi là một thay đổi khá rõ ràng, nhưng nhìn chung thì mọi thứ vẫn trôi qua bình lặng, không có biến động lớn nào.
Thế nhưng… rằng sự giao thoa với cô ấy rồi sẽ mang đến một sự thay đổi cho chính tôi — điều đó, vào thời điểm này, tôi hoàn toàn chưa thể nào ngờ tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
