Chương 44: Ước, ước, và ước
Enjoy!
--------------------------------
Ước, ước, và ước
Tôi ngoái đầu lại phía sau — và cô ấy đang đứng đó.
Nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt hướng thẳng về phía tôi là Saijou-san… Cô ấy đã ở đó từ lúc nào vậy chứ?
“À, xin lỗi nhé Nagi-kun. Thật ra tớ đã để ý thấy cô ấy tiến lại từ phía sau rồi. Cho nên… phản ứng giật mình của cậu thú vị lắm.”
“…………”
“N-Này Nagi-kun! Đã bảo rồi mà, đừng có vò đầu người ta như thế chứ!”
Này này này!
Tôi thì hoảng hồn tưởng gặp thứ gì kinh dị, vậy mà Rion lại chỉ đứng đó xem tôi giật mình cho vui sao!?
“Sao cậu không nói trước hả!?”
“Nếu cô ấy đã định tiến lại gần thì tớ nghĩ, chi bằng cứ để cô ấy nghe luôn câu chuyện thì tốt hơn. Dù sao cô ấy cũng không có ác ý gì cả… Đủ rồi đó! Làm ơn bỏ tay ra khỏi đầu tớ đi!”
Cảm nhận được áp lực thật sự, tôi vội vàng rút tay lại.
Rion vừa chỉnh lại mái tóc vừa nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán trách, nhưng cũng không nói thêm lời nào nữa.
“…Cách cậu chạm vào, hình như đã dịu hơn rồi nhỉ.”
“Ể?”
“Không có gì đâu — à, xin lỗi vì đã để cậu chờ lâu, Saijou-san.”
“Không sao cả. Đứng nhìn thôi mà cũng thấy vui rồi.”
Vui cái gì chứ…
Thôi thì, tôi cũng phải lấy lại tinh thần thôi.
Đứng song song với Rion, tôi đối diện Saijou-san… Cô ấy vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, nhưng sau những gì vừa thấy thì… thật sự không thể nhìn bằng ánh mắt bình thường được nữa.
“Bọn tớ đang nói chuyện gì, cậu biết rồi đúng không?”
“Tất nhiên rồi. Chắc là chuyện về dáng vẻ của tớ mà Rokudou-kun đã nhìn thấy nhỉ?”
“Đúng vậy.”
“…………”
Tôi không thể xen vào cuộc đối thoại giữa Rion và Saijou-san… hay đúng hơn là tôi có cảm giác như mình vừa bị ném thẳng vào giữa cuộc nói chuyện của hai kẻ đứng đầu một thế lực nào đó vậy.
(Không ngờ mình lại có cảm giác như thế này…)
Cả Rion lẫn Saijou-san đều là những mỹ thiếu nữ.
Trong lòng tôi, Rion đương nhiên là người xinh đẹp và đáng yêu nhất, nhưng Saijou-san cũng sở hữu vẻ ngoài đủ sức sánh ngang với cô ấy.
Lại còn thông minh, đứng hạng hai của lớp Hai trong kỳ kiểm tra năng lực… Chỉ cần luôn giữ nụ cười trên môi thôi cũng đủ khiến đám con trai say mê rồi. Nhưng nói thẳng ra — tình huống này chẳng khiến tôi vui chút nào.
“Hôm ấy, đúng tớ là biết Rokudou-kun đang ở đó. Dù vậy, tớ vẫn nghĩ… nếu là cậu thì nghe cũng không sao.”
“À… cái đó… là thật à?”
“Là thật.”
“……”
Ánh mắt của Saijou-san khi nói “là thật” — không hề do dự.
Cô ấy thật sự khao khát sự tồn tại của một hoàng tử… Không, nếu nhìn theo cách khác thì là khao khát một người khác giới sao?
Ý nghĩ ấy thoáng vụt qua, nhưng chắc chắn không đơn giản đến vậy.
Ngược lại, nếu hỏi cô ấy rằng có phải chỉ là muốn một người khác giới hay không, e rằng hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ.
“Hai người vẫn chưa về à?”
“Bọn tớ định về rồi, nhưng giờ ta lại đang nói chuyện thế này.”
“Vậy nói thêm một chút nữa nhé.”
“Tớ thì không sao. Còn Nagi-kun thì sao?”
“…Tớ cũng không vấn đề gì.”
Trong hoàn cảnh này mà còn có thể thản nhiên nói “thôi tạm biệt nhé” rồi quay lưng rời đi thì đúng là đáng để tôi nể thật sự.
Vì đường về trùng nhau một đoạn, ba người chúng tôi cùng bước đi… Và sau một lúc, Saijou-san cất tiếng.
“Tớ muốn có một hoàng tử. Một hoàng tử chỉ yêu mình tớ, chỉ nhìn mỗi mình tớ, và ở bên tớ cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Một hoàng tử chỉ thuộc về riêng tớ.”
Nặng nề quá rồi đấy… Cô ấy đi phía trước nên tôi không nhìn thấy biểu cảm, nhưng thật lòng mà nói — tôi cũng chẳng dám nhìn.
“Tớ không biết vì sao mình lại khao khát đến mức này. Nhưng… nếu là Tousaka-san thì chắc sẽ hiểu, đúng không? Cảm giác muốn có một người quan trọng đến mức có thể gọi là ‘hoàng tử của riêng mình’ ấy.”
“Tớ không phải là không hiểu. Chỉ là… tớ không mỹ hóa nó thành hoàng tử như cậu. Những chuyện như thế, nghĩ theo cách gần gũi hơn một chút thì tốt hơn.”
“Thế à? Nhưng mà… cũng giống nhau thôi mà.”
Saijou-san xoay người lại, hướng về phía chúng tôi, rồi tiếp tục cất lời…
“Vị hoàng tử mà có lẽ một ngày nào đó tớ sẽ gặp được… Khi nghĩ đến việc phải làm sao mới có thể gặp được người ấy, tớ đã nghĩ rằng công việc nổi bật như hiện tại là lựa chọn tốt nhất. Có rất nhiều người dõi theo từng cử chỉ, từng hành động nhỏ của tớ… dù theo nghĩa tốt hay xấu, thì tất cả những điều đó, với tớ, đều giống như đang kéo sợi dây định mệnh lại gần hơn, đưa tớ đến với hoàng tử của mình.”
“…Vì thế nên cậu mới làm công việc người mẫu ảnh sao?”
Nghe tôi hỏi, cô ấy gật đầu thật mạnh, không chút do dự.
“Ừ. Bây giờ hoạt động trên mạng cũng rất sôi nổi, nên tớ cũng có khá nhiều cơ hội làm việc chung với những streamer hay người phát sóng nổi tiếng. Fan của họ đôi khi có những cách tiếp cận khá phiền phức, nhưng với tớ thì chẳng sao cả… thậm chí còn có cảm giác rằng, chính những điều ấy đang đưa tớ tiến thêm một bước về phía định mệnh.”
…Tôi thật sự nghĩ rằng cô gái này khá là khác thường.
Nhưng dù kỳ lạ, cô ấy vẫn nói chuyện rất có lý, vẫn giữ được những chuẩn mực thông thường. Vì thế… rốt cuộc, tôi nên đánh giá cô ấy như thế nào đây?
“Cậu đang tiếp tục công việc này vì mục tiêu của riêng mình. Vậy những người hâm mộ hiện tại… với cậu, họ không quan trọng sao?”
“Không hề. Tớ đúng là đang tìm kiếm hoàng tử của mình, nhưng công việc bây giờ cũng rất vui — ít nhất thì tớ chưa từng cảm thấy những người luôn ủng hộ tớ là phiền phức cả.”
“Vậy sao…”
“Dù hoàng tử vẫn là ưu tiên hàng đầu.”
“……”
Tôi từng nói, từng nghĩ rằng cô gái này giống Rion.
Nhưng nghĩ lại thì… hoàn toàn không giống chút nào.
Càng nói chuyện, tôi càng không tìm ra điểm chung giữa họ — có lẽ, từ đầu đến cuối, đó chỉ là sự hiểu lầm của riêng tôi mà thôi.
“Lần này tớ kể những chuyện này ra… ừm, có nhiều lý do lắm. Nhưng quan trọng nhất là vì tớ muốn thân thiết hơn với Rokudou-kun và Tousaka-san — đặc biệt là với Tousaka-san.”
“Ara, ra là vậy.”
“Ừ ♪ Thế nào? Mình nghĩ là chúng ta hoàn toàn có thể trở thành bạn bè bình thường đó nhé.”
“Chuyện đó thì còn tùy vào sau này, nhưng đúng là có vẻ chúng ta khá hợp nhau.”
“Ồ, vậy là quan hệ bạn bè được xác lập rồi ha?”
“Được thôi. Rất mong được giúp đỡ, Saijou-san.”
“Cũng mong được giúp đỡ nha, Tousaka-san!”
Vậy là Rion và Saijou-san đã chính thức trở thành bạn bè — vỗ tay nào… phù.
Từ giữa chừng tôi đã bị đẩy ra ngoài cuộc, nhưng thật lòng mà nói, tôi chẳng buồn cũng chẳng tiếc gì cả… thậm chí còn thấy nhẹ nhõm hơn.
Ngay lúc tôi nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, Saijou-san lại nhìn về phía tôi.
“Này, Rokudou-kun.”
“…Gì vậy?”
Dù thấy mình giật mình là khá đáng xấu hổ, tôi vẫn nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Cùng lúc cảm nhận được bàn tay Rion nhẹ nhàng chồng lên tay mình, lời nói của Saijou-san lại vang lên, rõ ràng đến mức cứ như khắc sâu vào tai tôi vậy.
“Xin cậu đừng trở thành hoàng tử của tớ nha? Tớ không muốn đối đầu với Tousaka-san đâu.”
Không khí quấn lấy da thịt lạnh đến rợn người… nhưng xem ra, tôi cũng đã trưởng thành hơn trước rồi.
“Không đâu. Ngay từ đầu tớ đã chẳng hợp làm hoàng tử gì cả.”
“Ơ kìa, tiếc ghê ♪”
Tôi có thể đáp lại như thế.
Và nhờ vậy, tôi cũng đại khái hiểu được con người của Saijou-san rồi… nói thật thì, tôi thà không hiểu còn hơn.
“…Fufu, đúng là một người khá thú vị nhỉ.”
Thật sao?
Cho đến khi đưa Rion về tới nhà, tôi vẫn cứ mãi suy nghĩ xem rốt cuộc, “thú vị” của cô ấy nằm ở chỗ nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cắm flag cmnr :v