Chương 73: Người vợ
Enjoy!
----------------------------------
Người vợ
“……Nói sao nhỉ, đúng là cả hai chúng ta đều đã trải qua một phen kinh hoàng thật.”
“Đúng nhỉ…… thật tình, đúng là bó tay với cô ấy luôn.”
Sau khi hoàn thành vai trò của mình trên sân khấu, tôi cùng Rion bước xuống.
Một phần vì nếu cứ quay lại như thế thì xung quanh chắc chắn sẽ ồn ào lên, phần khác là do Saijou-san đã rất tinh ý sắp xếp, để chúng tôi theo lối dành cho nhân viên mà rút vào cánh gà.
Trong lúc sân khấu chính vẫn đang sôi động với phần biểu diễn của Saijou-san, tôi và Rion đứng nép bên cánh gà, lặng lẽ dõi theo.
“Anh đã liên lạc với bạn bè chưa?”
“À, rồi… anh bảo là sẽ ở lại đây thêm một lúc nên không sao. Còn phía em thì Asumi-san thế nào?”
“Mana cũng nói là không vấn đề gì. Lát nữa em sẽ sang nhập hội sau.”
Là vậy đó.
Mà nói mới để ý… từ chỗ này không chỉ nhìn sân khấu rất rõ, mà giọng hát vui vẻ, đầy hứng khởi của Saijou-san cũng vang đến rõ ràng hơn hẳn.
Trước đây từng có mấy kẻ mang tâm lý stalker quấy rối, nhưng lần này xem ra không có chuyện đó, nên cô ấy mới có thể thoải mái, tự do như vậy.
“Dù sao thì lần này đúng là bị dắt mũi toàn tập.”
Tôi lấy ra tấm phiếu mà Saijou-san đã đưa—thứ “bùa chú” khiến tôi bị kéo lên sân khấu trong sự kiện lần này.
Gọi là bùa chú thì có lẽ hơi quá, Saijou-san mà nghe chắc sẽ phản đối, nhưng với người nhận như tôi thì vẫn thấy có chút áy náy với những fan chân chính khác.
“Đúng là xét theo lý thì chuyện này không thể chấp nhận được, nhưng chuyện này chỉ có chúng ta biết thôi. Hơn nữa, đứng từ góc nhìn của Saijou-san, có khi sự cố lần trước vẫn còn để lại dư âm… đúng lúc đó lại thấy một gương mặt quen, nên mới tiện tay đưa cho anh. Anh không nghĩ vậy sao?”
“Nghe cũng có lý… nhưng mà, nhìn kìa?”
Nói rồi tôi đưa tay chỉ về phía sân khấu.
Sau những gì vừa xảy ra, Saijou-san trông phấn khích một cách lạ thường, tâm trạng rõ ràng là rất tốt. Thấy vậy, Rion cũng chỉ biết mỉm cười khổ sở.
“Dù sao thì, về bản chất, mấy chuyện như thế xảy ra đã là không ổn rồi. Kẻ gây ra sự cố hồi đó cũng là fan mà, đã là fan thì đừng làm những chuyện khiến thần tượng của mình gặp rắc rối chứ.”
“Có lẽ đó là vấn đề của việc họ có tự kiềm chế được hay không thôi. Biết kiềm chế mới là cảm giác bình thường của một con người.”
“Em nói vậy chẳng khác nào bảo họ không phải người đâu.”
“Hồi đó tuy chưa thân, nhưng bây giờ đã là bạn rồi mà. Nên em cho phép mình hơi độc miệng một chút.”
“……Ha ha, ra vậy.”
Không lâu sau đó, chúng tôi dặn nhau cẩn thận rồi mỗi người quay về chỗ hội bạn của mình.
Tôi nhập bọn với Akihiro, Takeshi, và Wada-kun—người đã tham gia trong lúc tôi vắng mặt. Trước kỳ nghỉ dài, tôi và Wada-kun vốn đã hẹn sẽ đi chơi, nên việc gặp nhau thế này cũng không có gì lạ.
“……Hử?”
Nhưng có một điều khiến tôi để ý.
Akihiro, Takeshi, rồi cả Wada-kun nữa—ai nấy đều có vẻ không vui.
Ơ… chẳng lẽ họ khó chịu vì tôi lỡ nổi bật quá sao?
Không, chắc không phải vậy. Và rất nhanh sau đó, lý do thật sự đã được tiết lộ.
“Bực thật sự luôn.”
“Mấy gã đứng gần ta ấy… đặc biệt là mấy tên định giật vé từ tay cậu đó, nhớ không? Lúc công chúa bước lên tụi nó nói kiểu như—thằng đó mà là bạn trai cô ấy thì không thể nào chấp nhận nổi.”
À… thì ra là vậy.
Khách quan mà nói, tôi đâu phải loại đẹp trai gì cho cam. So với tôi, Rion xinh đẹp ngang tầm Saijou-san. Không chỉ riêng đám đó, chắc cũng không ít người nghĩ như vậy.
“Thôi, tớ thì chẳng để tâm đâu.”
“Tớ đến sau nhưng nghe cũng thấy khó chịu. Cứ nói mấy câu như thế nên họ mới không thể có được cô bạn gái tuyệt vời như Tousaka-san đó.”
Ồ… Wada-kun cũng gắt ghê.
“Không chỉ là kiểu như Rion đâu. Một người như vậy đâu phải muốn là có.”
“Đúng thế. Nếu công chúa kiểu đó xuất hiện đầy rẫy thì thế giới này hạnh phúc biết bao.”
“Đúng đúng! Tớ mà được thì cũng muốn có một cô bạn thanh mai vừa xinh xắn vừa mỹ miều như vậy lắm chứ!”
“Chuẩn luôn! Rokudou-kun sống xa xỉ quá rồi!”
Xa xỉ cái gì chứ… ừ, thôi thì tôi cũng công nhận vậy.
“Quả thật là xa xỉ thật đấy… chỉ riêng việc có Rion ở bên cạnh thôi đã đủ rồi. Tớ đúng là một kẻ xa xỉ chính hiệu. Hạnh phúc đến mức không còn đường lui… lại còn có thêm những người bạn tuyệt vời thế này ở bên, đúng là xa xỉ không còn gì để nói.”
Vừa nói xong, cả ba người đều tròn mắt nhìn tôi.
Đặc biệt là Akihiro và Takeshi, hai tên ấy như muốn nói thằng này hết thuốc chữa rồi, vừa cười khổ vừa khoác vai tôi.
“Đừng có mà dùng chữ ‘xa xỉ’ cho bọn con trai tụi này chứ.”
“Đúng đó. Bạn cùng giới thì cứ sống bình thường ở trường là tự khắc có thôi mà.”
“…Tình bạn giữa con trai, kiểu này cũng hay phết nhỉ!”
Có lẽ lời tôi nói đã có tác dụng, bởi mấy chuyện bực bội lúc ở hội trường dường như đã bị họ quẳng đi sạch sẽ.
“Rồi! Quyết định nhé, đi chơi thôi!”
“Đi game center trước, rồi bowling!”
“Xong xuôi thì kéo nhau đi ăn ramen!”
“Tớ muốn ghé xem figure cơ!”
“Được luôn! Tiện thể tớ mua thử một cái xem sao… đồ xịn thì khoảng bao nhiêu?”
“Hàng đẹp thì chắc tầm năm vạn yên?”
“Hả!? Figure gì mà đắt thế được chứ!”
Chỉ có Wada-kun—một otaku chính hiệu—mới hiểu rõ thế giới figure sâu thẳm đến mức nào.
Và rồi, khi cả bọn thử bước chân vào một cửa hàng chuyên về figure, chúng tôi đồng loạt chết lặng vì quá sốc.
—--------------------------------
“…Figure đắt vãi thật.”
Ấy chết, dư chấn vẫn còn nguyên đây rồi…
Trời đã tối hẳn, nhưng cũng may là trước sáu giờ tôi đã về đến nhà. Và xem ra Rion cũng đã về trước.
Ánh đèn trong nhà khiến tôi thấy yên tâm lạ thường, tôi mở cửa bước vào.
“Anh về rồi.”
Một lúc sau, Rion bước ra và nói khẽ:
“Mừng anh về.”
Cô ấy đang mặc tạp dề—có lẽ vừa mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
“……………”
“Sao vậy?”
“…Không, chỉ là… trông em cứ như người vợ hiền chờ chồng về nhà ấy.”
Đó là lời buột miệng nói ra, hoàn toàn không qua suy nghĩ.
Nghe đến từ người vợ, Rion không hề tỏ ra ngạc nhiên, cũng chẳng đỏ mặt. Cô nhẹ nhàng quay lưng lại phía tôi.
“Chẳng phải sớm muộn gì cũng sẽ như vậy sao? Nếu đã thế thì… luyện tập trước một chút thế này cũng đâu có gì không tốt, đúng không?”
“—!”
Sớm muộn gì cũng sẽ như vậy đó nha vợ ơi!?
Chỉ với câu nói ấy thôi mà đến lượt tôi đỏ mặt tía tai.
“…Hừm… tự nhiên như thế mà lại nói ra những lời làm người ta vui đến vậy. Anh đúng là thật biết cách khiến người khác hạnh phúc đấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
