Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web novel (Chương 61 ~ 90) - Chương 71: Saijou nổi giận

Chương 71: Saijou nổi giận

Enjoy!

----------------------------------------

Saijou nổi giận

Sự kiện có Saijou-san tham gia… đúng là náo nhiệt khủng khiếp.

Rõ ràng cô ấy còn chưa xuất hiện, thậm chí chương trình cũng chưa chính thức bắt đầu, vậy mà không khí đã sôi sục đến mức khó tin.

“Ghê thật, đông vui quá trời.”

“Đúng đó… này, lát nữa chụp hình với cái kia đi!”

Thứ mà Takeshi chỉ tới là tấm standee kích thước bằng người thật của Saijou-san.

Ngay lúc này đã có rất nhiều người đứng tạo dáng chụp ảnh, mà nghĩ lại thì — trong bối cảnh thế này, làm vậy cũng chẳng có gì xấu.

Saijou-san trong bộ bikini đen nổi bật… hừm, vòng một đúng là căn tràn sức sống, như chỉ chực chờ tràn ra ngoài vậy.

“…!?”

Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy sau gáy nhói lên một cái.

Không đau, chỉ giống như bị kim châm nhẹ… một cảm giác rất kỳ lạ. Tôi đưa tay lên chạm thử nhưng chẳng có gì cả.

“…Sao thế?”

“Phản ứng y như chiến binh vừa cảm nhận được sát khí ấy.”

“Sát khí à…”

Ra là sát khí sao…

Chẳng lẽ tôi đã thức tỉnh bản năng chiến đấu? — thôi, mấy trò đùa ngu ngốc đó gác sang một bên đã.

Nhưng cái phản xạ gần như vô thức vừa rồi, cứ như tôi thật sự cảm nhận được sát ý của ai đó vậy. Nghe thì hoang đường, thế mà lại thấy hợp lý một cách đáng sợ.

Nếu vậy thì là sát khí của ai?

“Thế theo hai người, là của ai?”

“…Ừm.”

“…Đợi chút.”

Dù chuyện “sát khí” nghe rất vô lý, vậy mà cả hai lại nghiêm túc suy nghĩ hẳn hoi. Không phải giả vờ đâu, tụi nó đang thật sự phân tích.

“Nếu bình tĩnh xem xét tình huống nhé? Vừa rồi Nagisa đang nhìn standee của Saijou-san… mà trên cái standee đó thì có gì?”

“Có bộ ngực tuyệt phẩm của Saijou-san chứ gì nữa.”

“Đúng vậy. Thế mà ngay lúc nhìn thấy thì cậu lại cảm nhận được sát khí… suy ra, phải là người không thích cảnh đó. Vậy thì chỉ có một người thôi phải không.”

“…Công chúa nhỉ.”

“Ừ… hình như cô ấy cũng đang có mặt ở đây đúng không?”

Ể… vậy là muốn nói cái vừa rồi là do Rion á…?

Muốn cười kiểu vớ vẩn thật, nhưng nghĩ lại thì trước đây tôi cũng từng bị Rion nói mấy vụ liên quan đến Saijou-san rồi… mà quan trọng nhất là — nếu là Rion thì chuyện đó có khả năng xảy ra được thật.

“Mà… có khi là Rion đó.”

“Cẩn thận vào.”

“Mới quen nhau mà. Tụi này không lo đâu.”

“Ừ.”

Không, mà hai người tin nhanh quá cũng đáng sợ đấy…

Thôi thì, sau đó bọn tôi giết thời gian lung tung, tiện thể thử tìm Rion và Asumi-san xem sao — dĩ nhiên là chẳng thấy đâu.

“Có phiếu số rồi đó… mấy cậu nghĩ có trúng không?”

“Ngốc à, cậu nghĩ ở đây có bao nhiêu người?”

Hai người đàn ông đứng phía trước vừa cầm máy ảnh vừa nói vậy.

Cái phiếu số là thứ giống như vé rút thăm, được phát ở quầy tiếp tân trước khi vào. Hình như trong sự kiện sẽ có một màn mini game kiểu bingo, ai được gọi trúng số thì sẽ nhận quà.

Số của tôi là A58… không biết tổng cộng bao nhiêu người, nhưng chắc chắn là chẳng mong chờ phép màu gì đâu.

“…Mà có trúng thì cũng chẳng biết vui ở chỗ nào.”

Với tôi, Saijou-san là bạn cùng lớp — một người quen cũng khá thân thiết. Nhưng với những người ở đây thì không phải vậy.

Có lẽ vì thế mà khi nghe câu vừa rồi, hai người phía trước quay lại trừng tôi dữ dội, khiến tôi vội cúi đầu xin lỗi.

“Với bọn mình thì cô ấy chỉ là bạn cùng trường thôi, nhưng cũng có fan từ rất xa tới đó.”

“Đúng vậy. Cẩn thận lời nói nha, Nagisa.”

“…Ừ. Thấm rồi.”

Chuyện này mà gặp người nóng tính thì chắc bị đấm thật ấy chứ chẳng đùa.

Mà nghĩ kỹ thì lời vừa rồi đúng là không hay với fan, hơn nữa cũng thiếu tôn trọng công sức của Saijou-san.

“……………”

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào tấm phiếu số trên tay.

Thứ này thì Akihiro và Takeshi cũng có, nhưng nói thật là lúc tôi nhận nó thì có chút khác biệt.

Những người khác đều nhận từ người trông như là nhân viên sự kiện, còn riêng tôi thì có chút khác thường… bởi vì trong chuyện này, Saijou-san đã trực tiếp nhúng tay vào khá sâu.

“Nè~~— Rokudou-kun ơi~”

Một giọng nói gọi tôi đầy bất ngờ, vang lên đúng khoảnh khắc trước khi tôi bước vào trong hội trường, rồi một cách rất tự nhiên, tấm phiếu được nhét vào tay tôi.

Dĩ nhiên, ở nơi này, gọi thẳng họ của tôi, lại còn từ khu vực dành cho người liên quan thì dù là trong bóng tối cũng chỉ có thể là một người duy nhất… Saijou-san.

“……………”

Cái phiếu này… hay chính xác hơn là con số ghi trên đó — nếu nghĩ rằng nó không có ý nghĩa gì thì đúng là ngu ngốc đến tận xương tủy.

Ngay từ lúc được chính tay Saijou-san đưa cho, thì chắc chắn phải có chuyện gì đó rồi.

Đúng lúc ấy, trên sân khấu bắt đầu có động tĩnh, và cả tôi lẫn mọi người xung quanh đều tự nhiên im lặng lại.

“Thưa quý vị, xin chân thành cảm ơn vì đã chờ đợi lâu.”

Ồ, xem ra sự kiện cuối cùng cũng bắt đầu.

Sau giọng nữ MC, một khoảng lặng ngắn ngủi — rồi như bị xé toạc, tiếng reo hò bùng nổ khắp nơi.

“Xin chào—! Hôm nay mọi người đến đông đủ quá, cảm ơn tất cả nhaaa!!”

Cầm micro trên tay, Saijou-san xuất hiện.

Vừa nãy tôi đã thấy cô ấy trong bộ đồ bơi trên tấm standee, nhưng khi đứng trên sân khấu, Saijou-san lại khoác lên mình một trang phục mát mẻ, khoe trọn đường cong và khe ngực không chút nương tay. Tôi thấy không ít chàng trai xung quanh đỏ mặt ra trông thấy.

“…Đúng là lợi hại thật.”

“…Gợi cảm ghê.”

Này, đừng có nói thẳng là “gợi cảm” chứ.

Đúng là trang phục đó hợp với không khí mùa hè, chỉ đơn thuần là thời trang thôi… dù phải thừa nhận rằng ánh mắt khó mà không bị hút về vòng ngực đầy đặn và cặp đùi săn chắc ấy.

(Mà nghĩ kỹ thì… mình đâu có nói với Saijou-san là sẽ đến đây. Rion cũng vậy. Thế mà sao cô ấy lại giống như đã biết trước, thậm chí còn đợi sẵn…?)

Mang theo thắc mắc đó trong lòng, tôi tiếp tục theo dõi sự kiện.

Và rồi, khoảnh khắc mà tấm phiếu được sử dụng cuối cùng cũng đến.

“Bây giờ, người nào đang giữ tấm phiếu trùng với con số mình rút được, xin mời lên sân khấu để chụp ảnh đôi với mình nha~♪ Có lẽ đây sẽ là khoảnh khắc mà mọi người được ở gần mình nhất trong hôm nay đó~”

“Uooooooo!!”

“Tôi! Tôi! Tôi đây—!!”

Không khí sôi sục đến mức tôi suýt bị áp lực tiếng hò reo làm chao đảo.

Nói nặng thì đúng là ồn ào đến đau đầu… nhưng trong đám đông thế này, Rion có ổn không nhỉ?

À mà thôi, bên cạnh cô ấy có Asumi-san — hộ vệ tối thượng — chắc không sao đâu.

“……………”

Rồi cuối cùng… khoảnh khắc đó cũng đến.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm phiếu trong tay.

Trên sân khấu, Saijou-san đưa tay rút thăm… và con số được xướng lên.

“A58 nhé. Rồi, người có phiếu A58 xin mời lên đây nào~!”

…Cái này rõ ràng là sắp đặt rồi còn gì!!

Tôi gào thét trong lòng như vậy, nhưng cũng hiểu rõ rằng nếu nói toạc ra thì chỉ chuốc thêm rắc rối, dù có bị coi là đùa cợt đi nữa.

“Ê, ê ê!”

“Là cậu á!?”

Tiếng của Akihiro và Takeshi khiến toàn bộ những người xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người được chọn là tôi, trở nên nổi bật không đường trốn.

Nhưng đúng lúc đó, tấm phiếu trên tay tôi bỗng nhiên biến mất.

“Đưa đây!”

Là một trong hai gã đứng phía trước.

Hắn gần như xô tôi sang một bên rồi giật lấy phiếu, nở nụ cười đắc thắng và thản nhiên bước đi — có lẽ hắn nghĩ rằng chỉ cần leo được lên sân khấu thì mọi chuyện sẽ được quyết định.

Tôi có nói là ánh mắt xung quanh dồn về phía mình, nhưng thực ra cũng chỉ là vài chục người gần đó. Chuyện này không thể truyền tới sân khấu, cũng chẳng ai trên kia nhận ra.

“Này, đồ khốn!”

“Mày làm cái—!”

Akihiro và Takeshi vừa định lên tiếng thì một giọng nói vang lên qua micro, đóng băng mọi chuyển động trong không gian.

“Đừng có gian lận chứ — này, người ở đó kia. Nếu bây giờ cậu trả lại phiếu cho chủ nhân thật sự thì tôi sẽ bỏ qua.”

Giọng nói ấy lạnh lẽo đến mức rợn người, đồng thời mang theo một áp lực không thể chối cãi.

“Đừng tự tiện làm mấy chuyện đó nhé… nhanh lên, trả lại đi. Nào, nhanh.”

Gã đàn ông run rẩy, mặt tái mét, lắp bắp trả lại tấm phiếu cho tôi.

…Khoan đã, thế này chẳng phải còn nổi bật hơn lúc bước lên bình thường sao…?

“Rồi~ vậy thì người ở đó, lên sân khấu nhé~♪”

…Xem ra, không đi không được rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!