Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1132

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25810

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1580 5711

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 80 - Lạc Vũ Tích lên thớt

Chương 80 - Lạc Vũ Tích lên thớt

Lạc Vũ Tích giãy đành đạch trong đống dây trói, nhìn đám thiếu nữ Vampire đang bao vây mình mà đầu đầy dấu chấm hỏi. Cô không hiểu cái mô tê gì đang diễn ra. Rõ ràng cô đã giúp bọn họ, thế mà giờ bọn họ lại "lật mặt" nhanh hơn bánh tráng thế này.

“Ưm!! Ưm!!”

“Chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi. Xin lỗi ngài…”

Đám thiếu nữ Vampire dạt sang hai bên, và một bóng người tóc đỏ quen thuộc xuất hiện. Là Vicky, đội trưởng Đội Cận Vệ Hoàng Gia.

“Ưm!! Ưm! Ưm!”

“Tôi biết ngài đang hoang mang, nhưng tình thế bắt buộc rồi…”

Lạc Vũ Tích ngơ ngác toàn tập. Bọn họ làm theo lệnh ai cơ? Cô có thấy Alice giao tiếp gì với Vicky đâu. Mà chẳng phải Vampire luôn đề cao danh dự sao?

“Đừng có nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu đó. Bọn họ đang làm theo lệnh tôi đấy~”

Lạc Vũ Tích vùng vẫy và thấy Isabelle đang đứng ngay sau lưng mình. Nụ cười thanh lịch và dịu dàng thường ngày của cô ta giờ đây lại toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương.

“Đây là mặt đáng yêu của cô đấy nhỉ? Dễ tin người quá. Cô không nên bất cẩn với tín vật của Vampire như thế chứ…”

Isabelle giơ cái còi xương lên. Mắt Lạc Vũ Tích mở to hết cỡ. Cô đã giữ nó cẩn thận lắm mà. Isabelle "thó" nó từ lúc nào vậy? Cô chợt nhớ lại lúc Isabelle chạm vào người cô dưới gốc cây.

“Nhìn biểu cảm kia là biết cô đoán ra rồi. Nhưng mà hơi trễ rồi cưng à…”

Isabelle tiến lại gần Lạc Vũ Tích đang bị trói gô. Trong căn phòng lờ mờ tối, những đôi mắt đỏ rực của đám Vampire đều dán chặt vào cô. Isabelle giật phăng miếng băng dính trên miệng Lạc Vũ Tích.

“Cô muốn cái gì?! Mục đích của cô là gì?!”

“Tôi vốn chẳng muốn làm gì cả, nhưng chính cô đã dẫn xác bọn họ đến chỗ Alice…”

“Thì liên quan gì đến tôi? Bọn họ đang tìm công chúa của họ mà!”

Isabelle xé toạc quần áo của Lạc Vũ Tích, để lộ vùng bụng trắng ngần. Lạc Vũ Tích hoảng loạn.

“Cái gì! Cô làm cái trò gì thế?!”

“Tôi đã hứa với Nữ hoàng Lilith là sẽ bảo vệ em gái tôi…”

“Đùa à! Cô là nhân loại, nhỏ đó là con lai! Có chút dây mơ rễ má nào đâu!”

“Câm mồm!!”

Isabelle xé toạc một lỗ trên đôi tất da chân của Lạc Vũ Tích, để lộ làn da mịn màng. Đám Vampire xung quanh nuốt nước miếng đánh ực một cái rõ to, mắt sáng rực như đèn pha vì đói khát.

“Chỉ cần lộ chút da thịt thôi là bọn chúng đã không kiềm chế nổi rồi…”

“Cô… muốn làm gì?!”

Lạc Vũ Tích sợ tụt huyết áp, cảm nhận được những ánh nhìn tham lam đang lướt trên da thịt mình. Ngay cả Vicky, người đứng gần nhất, cũng đang nhìn cô với ánh mắt đầy dục vọng.

“Tôi từng thích cô vì tôi không thể thỏa mãn được Alice. Em ấy bảo máu của tôi nhạt toẹt như nước ốc…”

Isabelle tháo găng tay trắng, để lộ đôi bàn tay quấn đầy băng gạc, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp phòng. Nhưng ánh mắt của đám Vampire vẫn ghim chặt vào Lạc Vũ Tích.

“Ra là tôi không hấp dẫn bằng cô sao…?”

Isabelle như thể đã đưa ra quyết định, cầm cái còi xương lên. Lạc Vũ Tích nhận ra rằng bất cứ ai cầm cái còi này đều có thể ra lệnh cho Đội Cận Vệ Hoàng Gia. Cái thiết lập game này vẫn còn hiệu lực.

“Khoan! Tôi hiểu rồi! Cô muốn bảo vệ Alice đúng không? Giờ cô điều khiển được Đội Cận Vệ rồi còn gì, sợ cái quái gì nữa?!”

“Vô dụng thôi. Khoảnh khắc thân phận của Alice bị lộ, mụ nữ hoàng tiếm quyền kia chắc cũng biết rồi…”

Lạc Vũ Tích nhớ lại một thiết lập trong game: Nữ hoàng Vampire có thể cảm nhận được mọi thứ mà thần dân của ả cảm nhận. Đó là lý do cô chưa bao giờ hoàn thành được thành tựu “Bắt cóc Nữ hoàng Vampire”.

“Nhưng cổ an toàn rồi mà! Trong Giáo Hội này ai dám động đến Alice?!”

“Chẳng phải tôi vừa bắt cóc cô sao…?”

Lời của Isabelle khiến Lạc Vũ Tích cứng họng. Rốt cuộc thì ở Apal cũng có cả đống phù thủy lẩn trốn. Và nếu an ninh của Giáo Hội thực sự tốt thì nhân vật chính đã chẳng bị bắt cóc rồi biến thành món “BBQ” cho đám phụ nữ giải trí.

“Nên tôi kết luận là cô phải biến mất. Dù đau lòng lắm, tôi từng muốn chơi ‘some’ với cô mà…”

Isabelle thổi còi, mắt đám Vampire lóe sáng, cơn khát máu trỗi dậy. Bọn họ lao vào Lạc Vũ Tích như thiêu thân.

“Ham muốn của Vampire tỷ lệ thuận với cơn khát máu. Hy vọng cô không bị hỏng hóc hoàn toàn sau khi bọn họ xong việc…”

Isabelle quay lưng bỏ đi, bỏ mặc tiếng la hét của Lạc Vũ Tích phía sau. Cánh cửa vừa đóng lại, quần áo Lạc Vũ Tích đã bị xé nát tươm.

“Khoan, các cô đông thế này! Tui hỏng mất!”

“Thơm phức, trắng trẻo mềm mại quá, em không nhịn được nữa~”

Một cô Vampire ôm chặt lấy chân Lạc Vũ Tích, mặt đỏ bừng vì ham muốn. Vicky trèo lên người cô, liếm môi thèm thuồng.

“Xin lỗi ân nhân, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi chỉ nếm chút thôi~”

Lạc Vũ Tích nhìn đám Vampire trong tuyệt vọng, răng nanh của họ nhe ra, sẵn sàng cắm phập vào da thịt cô. Cô nhắm mắt lại và cầu nguyện, lần đầu tiên trong đời cô thành tâm đến thế.

“Ai cũng được, làm ơn, cứu tui với…”

Cô cảm nhận được sự ướt át trên ngực, cơn đau nhẹ khi răng chạm vào da, cảm giác lưỡi lướt trên bụng, và bàn chân đi tất đang bị mút mát. Ngay khi cô sắp bị “làm thịt” hoàn toàn, Thánh Ấn trên tay cô bắt đầu phát sáng rực rỡ.

“Cái gì thế?! Sáng quá!”

Vicky che mắt lại, ánh sáng soi rọi căn phòng tối tăm, để lộ vô số cánh tay vươn ra từ bóng tối.

“Buông Chủ nhân của bọn ta ra! Đối thủ của các ngươi là bọn ta đây!”

[Thần Thuật Quân Đoàn: Chúa Tể Tiên Tộc]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!