Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 100

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 84 - Cưng chưa đủ trình đâu~

Chương 84 - Cưng chưa đủ trình đâu~

Lạc Vũ Tích tỉnh dậy, đập vào mắt là cái trần nhà lạ hoắc, đầu óc vẫn còn lơ tơ mơ. Cô ngồi dậy trên chiếc giường êm ái, nhìn quanh căn phòng vừa quen vừa lạ.

“Thật tình, sao mình lại bất cẩn thế nhỉ? Chắc do stress quá độ rồi…”

“Dậy rồi à. Cô cũng dễ tin người thật đấy, dám lăn quay ra ngủ trước mặt ta như thế.”

Lạc Vũ Tích nhìn tinh linh ấm trà đang ngồi trên ghế sofa gần đó, tay cầm sách đọc, dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc. Cô để ý thấy bộ đồ ma sơ rách rưới của mình đã được thay bằng bộ đồ thường dân. Cũng tốt, dù sao bộ cũ cũng bị đám Vampire xé nát tươm rồi.

“Cô thay đồ cho tui à?”

“E hèm… Ta chỉ tiện tay thay giúp cô thôi. Ta không có làm gì kỳ quặc đâu đấy nhé!”

Tốc độ lật sách của tinh linh ấm trà tăng lên vùn vụt, như thể đang cố giấu giếm cái gì đó. Lạc Vũ Tích chả lo, dù sao bả cũng chỉ là một làn khói.

“Được rồi, không cần giải thích, tui tin cô mà…”

“C-Cô biết đấy, dù ta chưa bao giờ rời khỏi cái ấm trà này, nhưng ta…”

“Nhưng cô là một làn khói, nên khoản kia chắc cô không làm ăn gì được đâu nhỉ~”

Câu nói bâng quơ của Lạc Vũ Tích làm tinh linh ấm trà đứng hình. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

“Ta không làm ăn gì được…”

“Khoan… tui đùa thôi mà!”

Lạc Vũ Tích quay lại và thấy tinh linh ấm trà, toàn thân bao trùm trong hắc khí, trông cay cú tột độ. Lạc Vũ Tích chợt nhớ lại một cảnh trong game, khi nhân vật chính trêu chọc một mụ phù thủy và sau đó bị “giáo huấn” ra bã.

“Hehe… Ta không làm ăn gì được sao? Sao cô không thử xem ta làm được gì nhỉ…?”

Tinh linh ấm trà nhìn Lạc Vũ Tích, đôi mắt rực lửa giận dữ. Lạc Vũ Tích hối hận vì cái miệng hại cái thân. Vừa thoát khỏi hang ổ Vampire, giờ lại sắp bị một con tinh linh ấm trà “giáo huấn” sao?

“Tui lỡ mồm tí thôi, sao cô quạu thế? Cô định giáo huấn tui à…?”

“Chưa ai dạy cô là cấm kỵ nhất là chê người khác ‘yếu’ sao?!”

Một luồng khói đen bắn ra, quấn chặt lấy cổ chân Lạc Vũ Tích và kéo tuột cô xuống giường. Lạc Vũ Tích hoảng loạn, cảm giác tồi tệ ập đến.

“Bình tĩnh đi! Tui xin lỗi vì câu nói đó được chưa? Thật đấy! Tui xin lỗi rồi mà, cô còn muốn gì nữa?!”

“Cô nghĩ xin lỗi là xong chuyện à?!”

“Thế cô muốn gì?! Cô chỉ là làn khói thôi, làm gì được tui chứ… ơ?”

Lạc Vũ Tích nhìn luồng khói khổng lồ tụ lại thành một cái bóng hình chữ nhật to tướng, phủ bóng đen lên người cô. Sự kiêu ngạo ban nãy bay biến sạch trơn.

“Khói của cô đa năng phết nhỉ, biến thành cái hình thù này cũng được…”

“Vẫn còn nữa đấy~”

Tinh linh ấm trà giật mạnh, và Lạc Vũ Tích bị đè chặt xuống giường. Nhìn cái bóng đen hình chữ nhật khổng lồ kia, Lạc Vũ Tích toát mồ hôi hột. Cô từng bị “nghiền” nát trước đây, nhưng cái này ở đẳng cấp khác hẳn. Cô sẽ giống mấy nữ chính trong mấy bộ doujinshi kỳ quái, bị “bơm đầy” oàn toàn mất.

“Khoan, tui xin lỗi! Tui chính thức xin lỗi, ok?! Tui không nên coi thường cô!”

“Hừ! Cái này to lắm đấy, ráng mà chịu đựng đi~”

Tinh linh ấm trà, thấy vẻ mặt hoảng sợ của Lạc Vũ Tích, cười nhếch mép và tách chân cô ra, rồi lao tới. Lạc Vũ Tích tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhưng… chả có gì xảy ra cả.

“Hửm… bắt đầu chưa dợ?”

Lạc Vũ Tích ngồi dậy nhìn tinh linh ấm trà đang đứng sừng sững phía trên, cái bóng đen khổng lồ của ả chỉ lơ lửng trên váy cô, thậm chí còn chả chạm vào người.

“S-Sao có thể thế được?”

“Gì cơ? Nhanh thế á? Tưởng cô mạnh mẽ thế nào, hóa ra dù có biến hình đáng sợ đến đâu thì cũng chỉ là làn khói thôi…”

Lạc Vũ Tích ngồi dậy, nhìn tinh linh ấm trà đang trân trối nhìn mình không tin nổi. Cô đá chân một cái, sợi dây trói bằng khói tan biến.

“Xem ra cô đúng là không ‘làm ăn’ được gì thật~ Nhìn thì hổ báo cáo chồn, mà chạm vào thì mềm xèo~”

Lạc Vũ Tích vén váy lên, nhìn tinh linh ấm trà với vẻ trêu chọc, nỗi sợ hãi ban nãy biến mất tăm.

“Non thật đấy. Mỡ dâng miệng mèo mà còn không ‘vào’ được~”

“Ta! Ta không có!”

“Thôi dẹp, nói chuyện với cô phí thời gian. Không ngờ tui suýt bị một làn khói dọa chết khiếp…”

Lạc Vũ Tích đứng dậy, rồi chú ý đến một chiếc lồng chim bằng vàng trên bàn. Bên trong là một dáng người nhỏ bé quen thuộc.

“Đây là…”

“Ta tìm thấy cô ta ở phòng khách. Chắc bị hút vào cùng lúc cô bước vào. Ta nhốt tạm vào lồng chim…”

Lạc Vũ Tích nhìn Vicky đang nằm trong lồng, vẻ mặt chán đời như mất sổ gạo. Cô thắc mắc. Chẳng phải chỉ mình cô vào được cái ấm trà này sao?

“Này, cô bảo không ai khác vào được mà!”

“Sao ta biết được? Lúc ta ra ngoài thì thấy nó đang đứng trên sofa, cười như con dở ấy…”

Tinh linh ấm trà ngồi bên mép giường, trả lời Lạc Vũ Tích một cách miễn cưỡng. Cô đã hí hửng tưởng được độc chiếm một mỹ nữ, ai dè giờ lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc.

“Thôi được rồi, đừng có làm mặt đưa đám thế. Nếu một làn khói mà đè được tui ra thật, thì tui mới là người phải đội quần đấy…”

Lạc Vũ Tích xua tay, nghĩ thầm Tâm hồn mong manh dễ vỡ thật. Cô nhìn Vicky trong lồng. Nếu cô có thể mang người khác vào, thì chỗ này có thể trở thành một công cụ bá đạo.

“Nếu mình dùng khả năng này để thả một đội quân vào thành địch…”

Đầu óc Lạc Vũ Tích nhảy số liên tục. Cô nhìn dấu ấn hình chìa khóa trên ngực. Chỉ cần lấy nó ra là không gian trong ấm trà đã mở rộng. Kể cả không dùng vào việc khác, thì đây cũng là một căn cứ bí mật hoàn hảo.

“Cái này ngon nha~!”

Sự phấn khích của Lạc Vũ Tích bị cắt ngang bởi một giọng nói quen thuộc.

“!!!”

Bản ngã bóng tối của cô đang lơ lửng trước mặt, vẻ mặt đầy ranh mãnh.

“Vậy lựa chọn của cô là gì~?”

A. [Chấp nhận sức mạnh của chìa khóa và trở thành thực thể song song ánh sáng và bóng tối, một "bug game" của thế giới này.]

B. [Từ chối sức mạnh của chìa khóa và tự lực cánh sinh giành lấy ngai vàng…]

C. [Trao chìa khóa cho Lạc Vũ Tích bóng tối.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!