Chương 77 - Gọi điện cho người thân
Vân Khả Khả nhìn thành phố được canh phòng cẩn mật, ánh giáp bạc của Thần Phạt Quân lấp lánh tương phản với bức tường cao ngất ngưởng.
“Sao một cái thành phố biên giới lại được vũ trang tận răng thế nhỉ…?”
Hệ thống phòng thủ mạnh ngoài sức tưởng tượng. Thành phố được bao quanh bởi tường cao, và trên tường còn lắp đặt cả thiết bị dò tìm phù thủy.
“Vào kiểu gì đây? Bình thường mình cứ bay vèo qua là xong, nhưng mụ phù thủy kia có cho mình giấy thông hành đâu. Đông người thế này liệu có chui lọt không trời…?”
Vân Khả Khả tính đi đường vòng, nhưng cái kết giới thánh quang sáng rực đã dập tắt ý định đó. Dù chắc chắn có nhân sự cấp cao của Giáo Hội trấn thủ ở đây, nhưng bản thân cô cũng là phù thủy Bậc 2 cơ mà.
“Hay là đánh thẳng vào? Nhưng thế thì phiền phức lắm…”
“Sao không đi bộ vào cho rồi~?”
Một giọng nói phía sau làm cô giật mình. Lạc Miêu Miêu đang lơ lửng bên cạnh, tay cầm cái kính viễn vọng soi mói thành phố.
“Ái chà, Mẹ nhỏ sợ bị người ta tưởng nhầm là phù thủy xấu xa chứ gì~?”
“Ách… đại loại thế. Với lại đừng có gọi ta là ‘Mẹ nhỏ’!”
“Ok, Mẹ nhỏ ơi! Không vấn đề gì đâu, Mẹ nhỏ à!”
“Ngươi! Haizz, thôi bỏ đi.”
Vân Khả Khả thở dài đáp xuống đất. Vũ Khả Khả chạy lại, và Vân Khả Khả giải thích tình hình.
“Sao thành phố biên giới lại được trang bị thiết bị dò tìm phù thủy nhỉ…?”
“Ai mà biết, phiền chết đi được! Bốn người bọn mình vào kiểu gì đây? Thôi thì cứ đánh vào cho nhanh!”
Vân Khả Khả vò đầu bứt tai. Với đội hình hai Bậc 2, một Bậc 3, một đứa chưa rõ sức mạnh, và một tù binh đang ngủ, bọn họ là một thế lực đáng gờm.
“Chắc trong thành cũng có ma sơ cấp cao, nhưng tuổi gì so với bọn mình~”
“Nhưng làm thế có gây rắc rối cho chị không? Dù sao thì…”
Lời của Linh Sương khiến cả bọn im bặt. Họ không thể mạo hiểm làm hại Lạc Vũ Tích được. Đúng lúc đó, tiếng vỗ tay thu hút sự chú ý của họ. Lạc Miêu Miêu đứng trên tảng đá, tay chống hông.
“Có vẻ mọi người đang gặp rắc rối nhỉ. Đã đến lúc để thiếu nữ xinh đẹp số một đến từ tương lai, tài sắc vẹn toàn như con đây ra tay giải quyết vấn đề rồi~”
Vân Khả Khả và những người khác nhìn đứa con gái tương lai của Lạc Vũ Tích, cái vẻ mặt tự đắc của nó khác một trời một vực với bà mẹ mình.
“Nó có thật là con của bà chị yếu nhớt đó không đấy? Kiêu căng vãi…”
“Em thấy con bé cũng dễ thương mà, đúng không?”
Vũ Khả Khả thì thầm, bênh vực Lạc Miêu Miêu. Linh Sương thì im lặng. Lạc Miêu Miêu thấy mọi ánh mắt đổ dồn về mình liền nhảy xuống khỏi tảng đá.
“Chúng ta đi tìm mẹ con đúng không? Chỉ cần đi qua là được chứ gì~”
“Đã bảo rồi, toàn bộ biên giới được bảo vệ bởi kết giới thánh quang. Ngay cả con ruồi cũng không chui lọt nếu không qua máy quét…”
Lạc Miêu Miêu, như đã lường trước điều này, lôi từ trong túi ra một khối tinh thể hình vuông. Vân Khả Khả nhìn khối tinh thể phát sáng đầy khó hiểu.
“Cái gì đấy?”
“Tinh Thể Thời Gian đó. Nó có thể kết nối xuyên thời gian, không gian, và mọi chướng ngại vật~”
“Hóa ra chỉ là cái điện thoại thôi à? Tưởng cái gì ghê gớm lắm…”
Vân Khả Khả mất hứng, nhưng Lạc Miêu Miêu thản nhiên truyền năng lượng vào khối tinh thể, và nó biến mất.
“Bình thường con không thích làm thế này đâu, mất cả vui khi đi du lịch. Nhưng gọi trợ giúp là cách nhanh nhất rồi~”
Một khe nứt thời gian quen thuộc xuất hiện, và một đôi giày cao gót bước ra, theo sau là một người phụ nữ tóc vàng mắt vàng, sự hiện diện của bà ấy lấp đầy khu rừng bằng một nguồn năng lượng khủng khiếp, như thể thời gian đã ngừng trôi.
“Chuyện gì thế này? Áp lực quen thuộc này…”
Vân Khả Khả cảm thấy như bị trói chặt. Hàn khí của Linh Sương rò rỉ ra ngoài, mắt cô dán chặt vào người phụ nữ bước ra từ khe nứt. Vũ Khả Khả cũng câm nín.
“Sao thế Miêu Miêu? Con gặp rắc rối gì mà không giải quyết được à~?”
“Mẹ Ailani~ Chỉ là rắc rối nhỏ thôi ạ, nên con cần mẹ giúp một tay~”
Mắt Vân Khả Khả mở to hết cỡ. Người phụ nữ đó là Ailani, Thánh Nữ Ngôn Linh, thánh khí của bà ta còn mạnh hơn gấp bội so với trước đây.
“Thánh Nữ Ngôn Linh!”
“Hửm? Lâu lắm rồi ta mới nghe thấy cái tên đó đấy. Nhưng ta thích được gọi là Thánh Linh Nữ Thần hơn~”
Ailani quay người, thần khí của bà ta bao trùm cả lục địa. Một vòng hào quang xuất hiện sau lưng, đôi mắt vàng kim tỏa ra ánh sáng thánh khiết. Ngay cả Phù Thủy Thời Gian đang uống trà trong lâu đài cũng cảm thấy tách trà trên tay nứt toác. Tất cả những thực thể hùng mạnh trên thế giới đều cảm nhận được sự giáng lâm của một tồn tại vô song.
“Mẹ Ailani! Bình tĩnh lại đi! Mẹ mà làm loạn quá khứ là ảnh hưởng đến tương lai đấy!!”
“À, phải rồi, phải rồi. Ta hơi phấn khích tí vì được con gái cưng triệu hồi ấy mà~”
Ailani trở lại vẻ dịu dàng thường ngày. Vân Khả Khả và những người khác vẫn còn choáng váng trước màn phô diễn sức mạnh vừa rồi. Lạc Miêu Miêu khua tay trước mặt họ, thấy không phản ứng gì, liền quay sang Ailani.
“Mẹ Ailani, thật tình! Thế giới hiện tại chịu không nổi sự giáng lâm của một vị thần đâu đó!”
“Xin lỗi, xin lỗi mà~”
Ailani cười hối lỗi. Lạc Miêu Miêu thấy ba người kia vẫn đang đơ như cây cơ, quyết định đi vào vấn đề chính.
“Giờ thì, con cần mẹ giúp một việc, Mẹ Ailani~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
