Chương 70 - Hiền lành là bị leo lên đầu ngồi ngay
Lạc Vũ Tích rơi vào một tình huống khó đỡ chưa từng thấy. Cô bị một nàng tiên bé bằng lòng bàn tay dắt vào một căn phòng trống. Cũng không hẳn là nguy hiểm gì cho con, con nhỏ tiên nữ chút ét này mới Bậc 10, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của cô.
"Cô biết thừa tôi là phù thủy rồi mà~"
"A ba, a ba, a ba... tối nay ăn gì nhỉ...?"
"Đừng có giả ngu! Tưởng tôi dễ lừa lắm hả...?"
Bertha bay vèo vèo quanh người Lạc Vũ Tích, cánh đập liên hồi. Lạc Vũ Tích nhìn cái tướng bé tẹo của nó mà chẳng thấy sợ chút nào. Mấy mụ phù thủy cô gặp trước đây toàn "hàng khủng" thèm khát cô thì chớ, chứ cái con tiên nữ bé tin hin này thì làm ăn được gì?
"Được rồi, không diễn nữa. Ừ tôi biết cô là phù thủy. Sao? Định giết người diệt khẩu à~?"
"Thiệt tình, sao tôi phải làm thế chứ...?"
Thấy Bertha không có vẻ gì là hung hăng, Lạc Vũ Tích bắt đầu lờn mặt. Dù là phù thủy đi nữa thì tiên tộc cũng chẳng có gì đáng sợ. Nhưng cô chưa kịp "gáy" thêm câu nào thì Bertha đã đậu xuống lòng bàn tay cô, trưng ra bộ mặt đưa đám như sắp khóc.
"Cô biết đấy, tôi là tiên nữ. Tộc tiên sống theo bầy đàn, kẻ mạnh nhất trong tộc cũng chỉ mới đạt Bậc 6..."
"Hả..."
"Vì sự tồn vong của bộ tộc, tôi đã tự nguyện trở thành phù thủy, hy vọng tìm được chỗ nương tựa ở Vương Quốc Phù Thủy. Nhưng mà... ngay cả khi đã là phù thủy, đồng bào của tôi vẫn chỉ là món đồ chơi giải trí cho đám phù thủy cấp cao kia..."
Bertha đưa tay gạt nước mắt. Lạc Vũ Tích vốn đã chuẩn bị tinh thần để khô máu, ai ngờ bị "đánh úp" bằng màn kịch bi thảm này nên trở tay không kịp. Nhìn Bertha nhỏ bé đáng thương, cô bỗng thấy chạnh lòng.
"Thế sao cô lại mò đến Giáo Hội...?"
"Sau khi thất bại ở Vương Quốc Phù Thủy, tôi chỉ còn cách tìm đến một thế lực ngang hàng. Nhưng Giáo Hội không nhận người ngoài, tôi đành phải xin tị nạn bằng cách bán kiến thức về phù thủy và giúp thiết kế bộ giáp Ma Pháp Thiếu Nữ..."
Bertha nức nở nghẹn ngào. Lạc Vũ Tích nhìn những giọt nước mắt bé xíu lăn dài, nhất thời chẳng biết nói gì để an ủi. Cốt truyện game làm gì có đoạn này đâu. Cảm giác cơ thể nhỏ nhắn của Bertha nằm gọn trong lòng bàn tay lạ lùng thay lại rất dễ chịu.
"Chả trách sao bọn phù thủy lại thích lấy mấy cô làm đồ chơi."
"Và nếu cô tiết lộ thân phận của tôi, là một phù thủy, tôi sẽ..."
"Được rồi, được rồi, tôi hiểu mà. Tôi không giống mấy tên cuồng tín ở Giáo Hội hễ thấy phù thủy là đòi chém giết đâu."
Lạc Vũ Tích thở dài. Cô chỉ định đi lấy trang bị mới thôi mà, tự nhiên lại vướng vào drama này. Bertha đứng dậy, bay lên trán Lạc Vũ Tích và đặt lên đó một nụ hôn nhẹ.
"Cảm ơn nhiều lắm! Nếu chị không tố giác và để tộc của tôi tiếp tục được Giáo Hội bảo kê... nếu chị có hứng thú với cơ thể nhỏ bé này, tôi sẽ không kháng cự đâu, muốn làm gì cũng được~"
"Người cô bé hơn cả bàn tay tôi, tôi làm ăn được gì cơ chứ— Hửm~?"
Lạc Vũ Tích đang nói dở thì khựng lại, nhìn chằm chằm vào nàng tiên. Mái tóc trắng như tuyết, đôi cánh bướm trong suốt, cơ thể tuy tí hon nhưng tỷ lệ lại hoàn hảo đến từng milimet, đôi chân thon dài và bàn chân nhỏ xíu đặt trên tay cô mềm mại như hai viên kẹo dẻo marshmallow.
"S-Sao thế... chị Sơ? Mắt chị nhìn ghê quá..."
"Không có gì, tôi chỉ thắc mắc, con gái loài người như tôi vào lầu xanh tiên tộc thì được phục vụ kiểu gì nhỉ...?"
"À, ra là chuyện đó. Làm tôi cứ tưởng chị định dùng kỹ năng [Thống Ngự Phù Thủy] lên người tôi chứ."
Bertha thở phào nhẹ nhõm, đậu lên vai Lạc Vũ Tích rồi thì thầm vào tai cô:
"Nếu chị tò mò thế, sao không tự mình đến trải nghiệm thử xem~?"
"Không đời nào, tôi là ma sơ thanh tịnh và đức hạnh, sao có thể lui tới mấy chốn ô uế đó được chứ!"
Lạc Vũ Tích từ chối một cách đầy chính nghĩa, ra vẻ công dân gương mẫu. Nhưng trong lòng cô thì đang tính toán xem nên học phép ngụy trang nào để tan làm thì ghé qua chơi.
"Lầu xanh do tiên nữ vận hành á? Vận hành kiểu gì nhỉ...? Kể ra cũng tò mò phết."
"Phải tìm cách quay lại con phố đó mới được..."
Trong lúc Lạc Vũ Tích đang chìm đắm trong suy tư, Bertha đã bay đến cái bàn gần đó, dùng ma pháp rót một tách trà, rồi điều khiển cái tách tí hon bay về phía Lạc Vũ Tích.
"Chị Sơ này, nói chuyện nãy giờ chắc khát rồi nhỉ. Dùng chút trà nha~?"
Lạc Vũ Tích cầm lấy tách trà uống cạn một hơi mà không chút do dự. Dù có độc đi nữa thì cô tự hồi máu là xong, sợ gì. Cô hoàn toàn không để ý thấy những hạt bụi bạc lấp lánh từ cánh của Bertha rơi vào trong trà và tan biến ngay lập tức.
"Trà ngon phết đấy nhỉ~"
Bertha nở một nụ cười bí hiểm, vẻ đáng thương ban nãy đã bay biến sạch trơn. Lạc Vũ Tích cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó sai sai. Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, mờ mịt.
"C... cái... quái... gì... thế này...? Đánh thuốc... trong trà... thời đại nào rồi mà còn chơi bài cũ rích này nữa...?"
Lạc Vũ Tích phải dựa lưng vào tường để giữ thăng bằng, mắt nhìn chăm chăm vào Bertha. Nàng tiên nhỏ lúc này đang đậu trên miệng tách trà, đôi chân trần đung đưa, trên môi nở nụ cười đắc thắng.
"Cô nghĩ mấy trò mèo này hạ được tôi sao...?"
[Thần Thuật: Đại Hồi Phục]
Một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ bao trùm lấy cô, sức lực dường như trở lại đôi chút, nhưng cơn chóng mặt thì vẫn y nguyên, chẳng thuyên giảm tí nào.
"Chuyện gì thế này? Sao không có tác dụng?!"
"Ma pháp hồi phục chỉ chữa lành được tổn thương vật lý thôi. Nhưng nếu loại thuốc ta cho cô uống không gây hại gì cho cơ thể thì sao nào~?"
"Tại sao... tại sao cô lại làm thế với tôi? Những gì cô nói ban nãy toàn là xạo ke hết à...?"
"Không, chuyện cần Giáo Hội bảo kê là thật. Ta chỉ muốn chắc chắn rằng cái miệng xinh xắn của cô sẽ được giữ kín thôi. Lỗi là tại cô mềm lòng quá, không chịu dùng [Thống Ngự Phù Thủy] lên ta ngay từ đầu~"
Chân tay Lạc Vũ Tích mềm nhũn, cô trượt dần xuống đất, mí mắt nặng trĩu. Trước khi mất đi ý thức hoàn toàn, cô nghe thấy câu nói cuối cùng của Bertha:
"Cơ thể mượt mà thật đấy, lại còn thơm mùi mật ong nữa chứ~"
Lạc Vũ Tích nghĩ thầm trong cay đắng:
"Mẹ nó chứ, lại thêm một đứa nữa thèm khát cơ thể mình..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
