Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 877

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1188

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 7

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 52 - Phù Thủy Tội và Phạt? Giám mục Tòa Công Lý?

Chương 52 - Phù Thủy Tội và Phạt? Giám mục Tòa Công Lý?

Nguyệt Hoa Phong Vân chậm rãi bước ra khỏi nhà ga. Dù là Bậc 3 có thể bay về, nhưng cô đang áp giải một Phù Thủy cực kỳ nguy hiểm. Herolise, bị trói bởi hàng tá thiết bị phong ấn ma pháp và xiềng xích nặng trịch, vẫn được vây quanh bởi đám Ma sơ Trừng Phạt ngay tại nhà ga.

"Cảm ơn sự hỗ trợ của các vị Giám mục. Chúng tôi sẽ đảm nhận việc áp giải và giam giữ từ đây."

Bình Nguyệt cúi đầu cảm ơn. Nguyệt Hoa Phong Vân chỉ gật đầu và đi về phía đại sảnh. Lâm Gian sau khi liếc nhìn Herolise bị trói gô như đòn bánh tét, cũng gật đầu rồi đi theo.

"Thiệt tình, ngồi chung xe với đám nghiên cứu đó, cảm giác não sắp nhũn ra..."

Nguyệt Hoa Phong Vân than vãn. Nếu không phải vì sợ xảy ra sự cố cần người hộ tống, có cho vàng cô cũng chả thèm ngồi chung với Bình Nguyệt. Ai cũng biết dân nghiên cứu toàn bọn dở hơi.

"Cô ma sơ kia đi đâu mất rồi..."

"Ý cô là em gái của Lạc Vũ Tích á? Cổ bảo đi tìm chị gái ngay khi xuống tàu rồi. Sao không đi cùng chúng ta đến Giáo Hội rồi hỏi cho nhanh. Thiệt tình..."

Nguyệt Hoa Phong Vân vươn vai cho đỡ mỏi, nghĩ bụng chắc giờ Lạc Vũ Tích đã đến nơi rồi. Cô và Lâm Gian sóng vai đi trên đường phố bên ngoài Giáo Hội, các ma sơ xung quanh đều cúi chào cung kính.

"Chúng ta nên đi tìm cô ấy..."

"Tìm ai? Lạc Vũ Tích? Ở trong Giáo Hội thì có nguy hiểm gì đâu?"

"Nhiệm vụ, an toàn."

Câu trả lời cộc lốc của Lâm Gian làm Nguyệt Hoa Phong Vân thở dài. Nói chuyện với bả mệt não ghê, toàn phải đoán ý.

"Đã về đến Giáo Hội rồi, họ sẽ cử Giám mục mới làm vệ sĩ cho cổ thôi. Đừng có cứng nhắc quá, không ai yêu đâu~"

"Nhiệm vụ chưa hoàn thành..."

Lâm Gian chạy vụt về phía Giáo Hội. Nguyệt Hoa Phong Vân thở dài, tự hỏi sao bả nghiêm túc thái quá vậy. Đột nhiên, cô nhận ra điều gì đó, nhớ lại những tương tác gượng gạo của Lâm Gian với Lạc Vũ Tích.

"Chẳng lẽ Tòa Phán Xét lại đi tương tư Lạc Vũ Tích...?"

Nhưng rồi cô gạt phắt ý nghĩ đó đi. Lâm Gian hiếm khi bộc lộ cảm xúc, lúc nào cũng chỉ biết nhiệm vụ, đến thư tình của mấy em ma sơ dễ thương còn vứt sọt rác. Người như thế biết yêu là gì?

"Chắc mình lo bò trắng răng thôi. Không biết Lạc Vũ Tích đang làm gì ở Apal nhỉ..."

Trong khi đó, tại một căn phòng mờ ảo, Lạc Vũ Tích đánh rơi tách trà, trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô định hành hạ Ann cho đến khi con bé mất trí thì thôi, nhưng rõ ràng mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát.

"Nữa đi, nữa đi, làm ơn, Chủ nhân, Ann nguyện dâng hiến tất cả cho ngài~"

"Hình như mình hơi quá tay rồi..."

Lạc Vũ Tích nhìn con nhỏ loli trước mặt, khuôn mặt dễ thương giờ đỏ bừng một cách bất thường, ánh mắt điên loạn. Mái tóc hai bím màu xanh nhạt đã chuyển sang đen tuyền, và lòng trắng mắt giờ cũng đen ngòm, đồng tử trắng dã trông rợn người.

"Chắc mình phải chuồn ngay thôi. Mình đã hành hạ một cường giả Bậc 3 ra nông nỗi này. Mà sao con bé đổi màu ghê thế kia?"

Lạc Vũ Tích nhìn quanh phòng, thấy ma lực hắc ám cuồn cuộn bao quanh Ann, người đang bị treo lơ lửng giữa không trung bởi dây thừng, tạo thành một cái kén.

[Ann]

Nghề nghiệp: Giám mục → Phù Thủy

Trực thuộc: ~~Giáo Hội~~ (gạch bỏ)

[Đã trở thành tài sản của Lạc Vũ Tích.]

Kỹ năng: (Thần Thuật) (Ma Pháp Đặc Thù)

Danh hiệu: Phù Thủy Tội và Phạt, Tòa Công Lý, Một trong 12 Giám mục, Đồ vật riêng của Lạc Vũ Tích

Cấp bậc: Bán Bậc 3 (Do mất niềm tin vào Nữ thần, không còn nhận được ân sủng, chỉ còn là cái vỏ rỗng của Bậc 3.)

Độ hảo cảm: 100%

Giá trị Sợ hãi: 100%

Độ phục tùng: 100%

[Do sự huấn luyện vô nhân đạo của ai đó, nỗi đau và khoái cảm đan xen khiến cô ta mất niềm tin vào Nữ thần, đánh mất sự kiêu hãnh của một kẻ bề trên, sa ngã thành Phù Thủy, tâm trí giờ đây đã bị "ai đó" nhào nặn lại.]

"Cái quần què gì thế này, mình tạo ra một Phù Thủy á! Lại còn 'Đồ vật riêng' nữa chứ? Toang mẹ nó rồi, mình biến một Giám mục thành Phù Thủy ngay trên đất Giáo Hội rồiiii!"

Lạc Vũ Tích hoảng loạn. Giải thích thế nào đây? Đột nhiên, cái kén nứt ra, một bàn chân trắng nõn thò ra ngoài.

"Chủ nhân, Ann là kẻ tôi tớ bất tài vì đã làm gián đoạn sự trừng phạt của Chủ nhân. Xin hãy trừng phạt Ann đi ạ~"

Lạc Vũ Tích nhìn cô bé trước mặt, mái tóc hai bím đen dài gần chạm đất. Dù tóc và mắt có chút thay đổi, nhưng nhìn kỹ thì vẫn y chang.

"Làm thế nào... mà ngươi biến thành Phù Thủy vậy...?"

Lạc Vũ Tích cố giữ vẻ bình tĩnh nhấp trà, nhưng trong lòng đang gào thét. Cô chỉ muốn bẻ gãy ý chí của Ann thôi, chứ đâu muốn biến nó thành Phù Thủy.

"Em xin lỗi, Chủ nhân! Ann tự ý sa ngã, gây phiền phức cho ngài. Chắc chắn ngài muốn tự tay bẻ gãy ý chí của Ann rồi từ từ huấn luyện mà~"

Ann bò bằng tứ chi, ánh mắt đầy dục vọng không được thỏa mãn, khác hẳn vẻ ngang tàng trước đó. Trông cô bé như một nữ anh hùng sa ngã bước ra từ doujinshi vậy.

"Thiệt tình, ngươi biết làm thế sẽ gây rắc rối cho ta mà vẫn tự ý biến thành Phù Thủy hả!"

"Em vô cùng xin lỗi, Chủ nhân!"

Dù Ann tỏ vẻ sợ hãi, nhưng biểu cảm lại đầy mong chờ. Lạc Vũ Tích dùng chân nâng cằm cô bé lên, nhìn cái bản mặt đó mà đau cả đầu.

"Ngươi biết ta đang rất giận đúng không? Nên ta sẽ trừng phạt ngươi..."

"Ann xin chấp nhận mọi hình phạt từ Chủ nhân. Xin đừng thương hại Ann~"

"Hừ, ta ra lệnh cho ngươi mặc quần áo vào và tiếp tục đóng vai Tòa Công Lý. Đừng để ai phát hiện ra sơ hở~"

"Ơ?"

"Sao? Ngươi dám nghi ngờ mệnh lệnh của ta à? Và trong lúc ta đi vắng, cấm ngươi dùng thủy thuật lên bản thân. Nếu ta phát hiện, ta sẽ xích tay ngươi lại và nhốt vào phòng cấm dục một tuần..."

"Đ-Đã rõ..."

Ann ỉu xìu đứng dậy, liếc nhìn đống đồ chơi khác trong phòng. Cô bé cứ tưởng sẽ có màn "giáo dục" tiếp theo, ai dè chỉ là nhiệm vụ cỏn con. Lạc Vũ Tích bình thản nhấp trà, nhìn Ann mặc đồ và rời đi. Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Hú hồn. Giám mục biến thành Phù Thủy, cái quái gì thế này?!"

Dù backstory trong game có nhắc đến việc nhân vật cấp cao sa ngã thành Phù Thủy, nhưng Lạc Vũ Tích không ngờ được chứng kiến tận mắt. Cô thở dài, nhưng ít ra Ann sau khi thành Phù Thủy không hề oán hận cô, mà dường như thực sự trở thành nô lệ của cô.

"Thế này thì mình vô đối rồi..."

Ann rời khỏi cửa tiệm, nhìn hình phản chiếu của mình trên cửa kính. Trông chả giống Giám mục tí nào, giống ác quỷ hơn. Cô đấm mạnh vào tường, để lại một vết lõm.

"Chết tiệt, sao mình lại sa ngã chứ?! Ta, Tòa Công Lý, đã sa ngã!"

Cô trừng mắt nhìn cửa tiệm, rồi một vẻ mặt điên dại hiện lên. Cô dựa vào tường, hai chân cọ vào nhau, như đang kìm nén điều gì.

"Nếu không sa ngã, mình vẫn có thể tiếp tục được Chủ nhân huấn luyện. Mình muốn bị Chủ nhân đè xuống, những ngón tay thon dài đó dẫn dắt mình~"

Ann hối hận không phải vì cô - một Giám mục - đã sa ngã vì một ma sơ quèn, mà là vì cô đã sa ngã quá dễ dàng, giờ lại phải đi cầu xin thêm.

"Giá mà mình không sa ngã thì tốt biết mấy..."

"Giám mục, ngài đây rồi!"

Một ma sơ chạy về phía Ann, có vẻ mang tin khẩn. Ann nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khôi phục vẻ ngạo mạn thường ngày.

"Giám mục, Phù Thủy Tham Lam, một trong Bảy Đại Tội, đã bị giam giữ tại Ngục Thần Phạt dưới lòng đất. Tôi đến để thông báo về cuộc họp bàn tròn của 12 Giám mục sắp tới..."

"Cái cuộc họp nhàm chán đó à? Ta thà đi xử thêm vài con Phù Thủy còn hơn. Thôi được rồi, ta sẽ đi."

"Giám mục, tóc và mắt của ngài..."

Vị ma sơ nhìn mái tóc và đôi mắt đen tuyền của Ann, lòng trắng đen ngòm và đồng tử trắng dã khiến cô rùng mình. Một làn sương đen bao quanh Ann.

"Mắt ta sao? Ta mới học được thần thuật mới, là sự ban phước của Nữ thần đấy. Còn tóc thì ta nhuộm cho hợp với màu mắt. Sao nào~? Không đẹp à~?"

"Dạ không, chỉ là... trông ngài khác quá..."

"Rồi ngươi sẽ quen thôi~"

Mắt Ann lóe lên tia sáng đáng sợ. Vị ma sơ cảm thấy như bị thú săn mồi nhìn chằm chằm, vội vàng xin phép lui.

"Chán chết. Chỉ có Chủ nhân mới thỏa mãn được ta, cả thể xác lẫn tinh thần~ Mình muốn bị Chủ nhân dẫm đạp và sỉ nhục nữa quá~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!