Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25814

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 51 - Giáo dục lại nhỏ Giám mục trẻ trâu online

Chương 51 - Giáo dục lại nhỏ Giám mục trẻ trâu online

Lạc Vũ Tích ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gần đó, thế trận giờ đây đã đảo chiều hoàn toàn. Ann mắt lờ đờ, nằm bẹp dí dưới sàn, vẻ ngạo mạn trước kia bay biến sạch sành sanh. Lạc Vũ Tích bình thản lấy khăn giấy lau tay.

"Tưởng Tòa Công Lý thế nào? Muốn giết chị đây bằng mấy cái kỹ năng mèo cào này á? Cưng cũng chả khác gì con Succubus phế vật kia đâu~"

"Giết... giết ta đi... Giám mục không thể bị sỉ nhục..."

Ann lăn lộn, ấn ký nguyền rủa giật thon thót. Chỉ một cái chạm của Lạc Vũ Tích cũng suýt làm cô ngất xỉu. Cảm giác này chưa từng trải qua. Nhục nhã ê chề.

[Thần Thuật: Thánh Quang Kiếm]!

"Chết đi, chết đi!! Ta thà chết chứ không bao giờ khuất phục ngươi!"

Ann muốn giết cô ta, dù cô ta trông quyến rũ đến mức khiến Ann muốn quỳ xuống liếm chân phục tùng. Nhưng công lý của Ann không cho phép điều đó.

"Vẫn chưa chừa à? Thần thuật bị phong ấn rồi còn giãy giụa cái gì...?"

Lạc Vũ Tích nhìn Ann chật vật gom từng chút năng lượng ít ỏi, tạo ra cái kiếm ánh sáng bé tẹo. Đòn yếu xìu này thì làm ăn được gì. Lạc Vũ Tích cười khẩy, đá thẳng vào bụng cô ta.

"Haizz, cảm giác như mình thành phản diện ấy nhỉ. Nhưng cưng định giết chị mà. Nô lệ mà dám tấn công chủ nhân là hư lắm đấy..."

Ann, đường đường là Tòa Công Lý, chưa bao giờ bị nhục thế này. Cô nghĩ thầm: Dù có bị tra tấn, ta cũng không xin tha. Dù mất sức mạnh Bậc 3, ta vẫn còn lòng tự trọng của Giám mục.

"Nhìn cái mặt kia là vẫn chưa phục đúng không?"

"Hừ, ngươi liệu hồn mà giết ta ngay đi, thuốc này chỉ có tác dụng nhất thời. Hết thuốc là ta thề sẽ giết— Á!!"

Lạc Vũ Tích không rảnh nghe dọa. Cô tóm lấy cổ chân Ann. Mất sức mạnh Bậc 3 thì con nhóc này tuổi tôm so với cô.

"Xem ra ấn ký nguyền rủa chưa tan đâu. Nhạy cảm gớm nhỉ. Hy vọng lát nữa mồm mép cưng vẫn còn cứng được thế này..."

Thấy nụ cười nham hiểm của Lạc Vũ Tích, Ann mất bình tĩnh. Định đá Lạc Vũ Tích ra nhưng bị tóm gọn. Ấn nhẹ vào lòng bàn chân thôi mà người cô ta giật nảy lên.

"Nhạy cảm thế cơ à? Vậy thế này thì sao...?"

"C-Cỡ này... chỉ là muỗi... không ăn thua đâu... Ta... ta là người lớn có kinh nghiệm rồi..."

Lạc Vũ Tích nhìn Ann mạnh miệng nhưng thở dốc. Sực nhớ ra đây là lầu xanh. Kiểu gì chả có đồ chơi.

"Khoan, ngươi định làm gì?!"

"Đi dạo một vòng cửa tiệm nào, chắc chắn có món hợp với cưng đấy~"

Lạc Vũ Tích lôi Ann vào một căn phòng đặc biệt, chứa đầy đủ các loại thiết bị: ngựa gỗ, bàn trói, ghế bàn chải,... mấy thứ cô chỉ thấy trong doujinshi. Ann nhìn mà bủn rủn chân tay.

"Bộ sưu tập xịn phết. Chứ dùng tay mãi cũng mỏi..."

"Không! Không! Ta muốn ra ngoài! Đồ ác quỷ! Ngươi không phải ma sơ, ngươi là Phù Thủy trá hình!!"

Nhìn ánh mắt của Lạc Vũ Tích, Ann biết cô ta làm thật. Cô sẽ bị "hỏng" ở đây, bị chơi đùa như một món đồ chơi. Cô hoảng loạn vùng vẫy, mất hết bình tĩnh.

"Đã bảo không giết cưng rồi mà, nhưng chị sẽ cho cưng trải nghiệm cảm giác sống không bằng chết. À không, cho cưng lên đỉnh chứ~"

Dù Ann có vùng vẫy cỡ nào, quên cả liêm sỉ, cũng vô ích. Mất sức mạnh thì cô ta chỉ là cá nằm trên thớt.

"Cái ghế bàn chải này trông thú vị nè~"

"Làm ơn! Ta sai rồi, ta thực sự sai rồi, đừng dùng cái ghế đó, xin ngươi!"

"Gì dợ? Chưa bắt đầu mà đã xin tha rồi? Thế thì khó xử quá. Leo lên đi."

Lạc Vũ Tích nghĩ thầm: Liên quan đến tính mạng mình mà. Không "giáo dục" đàng hoàng, hết thuốc nó bật lại thì toang. Lại thêm cái ấn ký Succubus, khéo bị nó hành cho ra bã rồi mới bị giết.

"Bật cái này kiểu gì nhỉ? Chỗ này trang bị tận răng thật. Lắm nút thế, nút nào đây...?"

Ann bị ném lên ghế. Ngay khi chạm vào, xích sắt tự động khóa chặt tứ chi, vùng vẫy vô ích. Cô nhìn những cái bàn chải xoay tròn đầy kinh hãi. Lạc Vũ Tích đang mò mẫm thì lỡ tay ấn nút màu đỏ, kích hoạt chế độ xoay tốc độ cao.

"!!!"

"Ồ, chạy rồi kìa. Quay tít thò lò. Nhưng nút nào dừng lại nhỉ...?"

"Làm ơn, ta sai rồi, ta thực sự sai rồi, tha cho ta đi! Ta thề không bao giờ giết ngươi nữa, thấy ngươi ta sẽ vòng đường khác mà!!"

Ann nhìn cái bàn chải chỉ cách mình vài tấc, tim đập thình thịch. Chỉ cái ấn ký thôi chạm nhẹ đã thốn rồi, giờ bị cái bàn chải đó cọ vào thì chết, hỏng người mất.

"Thế à? Xem ra cưng hối cải rồi đấy. Biết sai rồi ha~"

"Ta sai rồi, ta quá ngạo mạn, tha cho ta! Ta hứa không dám có ý đồ gì với ngươi nữa!"

"Đã vậy thì, chị từ chối. Ngoan ngoãn mà hỏng người đi nha~"

Lạc Vũ Tích cuối cùng cũng tìm ra nút chỉnh cự ly. Ngay khi bàn chải chạm vào người, lý trí Ann vỡ vụn. Lạc Vũ Tích cười như ác quỷ, kéo ghế rót trà ngồi xem kịch.

"D... dừng lại..."

"Trà này ngon phết. Con Succubus này cũng biết hưởng thụ thật..."

"Làm ơn... dừng cái thứ quỷ quái này lại, ta làm gì cũng được...!"

"Giá có thêm chút điểm tâm thì tuyệt."

10 phút trôi qua.

"Ta không chịu nổi nữa, tha cho ta!"

30 phút trôi qua.

"Đau quá... ta... ta không dám nữa, tha cho ta đi..."

1 tiếng sau.

"..."

Lạc Vũ Tích ấn nút dừng, nhìn Ann đã ngất xỉu. Một lúc sau, Ann từ từ tỉnh lại, xích vừa mở là ngã oạch xuống sàn. Không muốn ở trên cái ghế đó thêm một giây nào nữa.

"Đủ chưa? Dừng lại đi, ta làm gì cũng được, thả ta ra..."

"Ngài nói gì thế? Mới thử có một món. Còn cả đống đồ chơi kia kìa. Yên tâm, mình thử hết cho đủ bộ nha~"

Lạc Vũ Tích cười dịu dàng như đang bàn chuyện thời tiết. Ann hối hận xanh ruột vì đã chọc vào ổ kiến lửa này. Nhìn đống dụng cụ tra tấn kia, cô chỉ mong được chết quách cho xong.

"Nào, còn nhiều thời gian mà, nhưng đừng lãng phí. Chị còn phải về nữa~"

"Không! Không, khônggggg!!"

[Độ phục tùng: 45%]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!