Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 168

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2255

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

WN - Chương 86: Rắc rối phát sinh

Chương 86: Rắc rối phát sinh

"Seo, em thật sự không sao chứ?"

"Ưm... em ổn mà."

Đây đã là lần thứ mấy Monica hỏi câu đó kể từ sau khi gặp cậu bé lạ mặt kia, và Seo cũng vẫn vừa cử động cánh tay giả vừa đáp lại cùng một câu trả lời.

Thần Thú Quốc Euphemia là đất nước của thú nhân. Dù vậy, không phải là hoàn toàn không có chủng tộc khác, cũng có không ít người Ortoria đã kết hôn với thú nhân rồi gắn bó phần đời còn lại tại Euphemia.

Tuy nhiên, phần lớn những người đó thường sống ở thị trấn cảng, trung tâm của Euphemia, chứ không phải ở làng của các bộ tộc. Và nếu là khách du lịch thì lại càng không có chuyện họ tìm đến tận những ngôi làng xa xôi thế này.

Chính vì thế, việc một cậu bé lạ mặt chưa từng thấy bao giờ lại xuất hiện ở làng khiến Monica không khỏi cảm thấy nghi ngờ.

"Ưm, mình thấy cậu bé đó không phải người xấu đâu..."

"Yumie-san, không phải kẻ làm việc xấu nào cũng nhất thiết là người xấu đâu cậu. Chính vì là người tốt nên đôi khi họ mới bị lừa gạt rồi bị lôi kéo vào việc xấu đấy... Ối, chị xin lỗi, Seo nhé."

"... Dạ không sao đâu ạ."

Seo, người vốn từng bị lừa mà vô tình khiến gia đình mình lâm vào cảnh nô lệ, khẽ rũ vai buồn bã.

Dù tôi không hỏi quá chi tiết, nhưng có vẻ em ấy vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện đó. Cũng phải thôi... cho đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì về gia đình của em ấy mà.

Nghe bảo Seius-sensei và mọi người vẫn đang truy lùng tung tích của tên tộc Kim Hồ và đồng bọn tộc Thanh Lang phản bội, nhưng vẫn chưa có manh mối nào thực sự hữu ích. 

Shiguto thì sau khi thu thập chứng cứ từ những tàn dư của nhà Neidhart... tàn dư sao? Nghe bảo cũng chỉ tìm thấy vài văn bản ám chỉ sự liên quan đến Đế quốc Bezeluth.

Tình trạng hiện giờ là khả năng cao tộc Thanh Lang đang bị giam cầm ở Đế quốc Bezeluth. Nhưng họ bị nhốt ở đâu hay việc họ có thực sự ở đó không thì vẫn chưa có gì chắc chắn cả.

Trong hoàn cảnh này, bảo em ấy đừng bận tâm thì đúng là quá vô lý.

"Seo ơi, lại đây chị ôm cái nào."

"Ưm..."

Tôi không thể nói những lời vô trách nhiệm như kiểu "Sẽ ổn thôi, đừng lo". Nhưng tôi cũng không thể để mặc Seo phải chịu đựng nỗi đau và mặc cảm tội lỗi một mình.

Dù cảm thấy bất lực vì chỉ có thể làm được bấy nhiêu, tôi vẫn ôm chặt lấy Seo, cố gắng an ủi em ấy hết sức mình. 

Chỉ mong sao... dù chỉ là trong khoảnh khắc này thôi, nỗi đau ấy sẽ được xoa dịu phần nào.

"Em cảm ơn, Yumie... Em thích chị lắm."

"Hi hi, chị cảm ơn nhé. Chị cũng thích Seo lắm."

Thấy Seo nở nụ cười nhẹ nhàng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc đó, Monica khẽ hắng giọng một cái.

"Thật là, chỗ này người qua kẻ lại đông đúc, hai người có tình tứ thì cũng vừa phải thôi chứ. Mình cũng đang phải kiềm chế lắm đấy nhé."

"A, mình xin lỗi."

Đúng thật, dù chúng tôi đang đứng ở rìa đường nhưng vẫn khá là lộ liễu. Phải biết chừng mực thôi.

Nghĩ vậy nên tôi buông Seo ra, thế là em ấy liền chạy sang phía Monica và ôm chầm lấy cậu ấy.

"... Em xin lỗi ạ. Nhưng em cũng thích Monica lắm... nên là, cho em làm thế này một chút thôi."

"... Thật là hết cách với em luôn, chỉ một chút thôi đấy nhé."

Monica dịu dàng đón lấy Seo khi em ấy nũng nịu cọ cọ vào mình.

Ưm, nhìn cảnh này đúng là giống hai mẹ con thật sự. Dù về chiều cao thì trông giống chị em hơn.

"Monica sau này chắc chắn sẽ là một người vợ hiền đảm đang đấy."

"Yumie-san, vậy là mình có thể coi đó là một lời đồng thuận từ phía cậu không?"

"Hở???"

Tôi vừa nói ra suy nghĩ của mình thì hình như nó lại trở thành sự "đồng thuận" cho cái gì đó rồi.

Gì vậy nhỉ, bộ hôn ước với Shiguto đã được chốt rồi sao? Tôi nhớ mang máng nghe bảo hai người họ vốn đã được định sẵn sẽ đính hôn với nhau.

Nếu chuyện đó thành hiện thực thì Shiguto sẽ là Vua, còn Monica là Hoàng hậu. 

Dù giờ vẫn còn nhỏ và việc kết hôn chính thức chắc còn lâu mới tới, nhưng tôi tin chắc hai người họ sẽ biến Ortoria thành một đất nước tốt đẹp. Thật mong chờ tương lai quá đi.

"Yumie-san, chắc chắn là cậu đang hiểu lầm cái gì đó rồi..."

"... Monica, cố lên nhé?"

"Cảm ơn em, Seo..."

Trong khi tôi đang mải suy nghĩ thì không hiểu sao Monica lại rũ vai thở dài, còn Seo thì bắt đầu an ủi cậu ấy.

... Ơ, mình nói sai cái gì à?

Dù không hiểu mình đang hiểu lầm chỗ nào, nhưng chưa kịp hỏi lại cho rõ thì chúng tôi đã đến nhà vợ chồng người cháu của Seius-sensei.

Thôi thì để chuyện đó tính sau vậy, tôi đưa tay gõ cửa.

"Có ai ở nhà không ạ? Cháu đến đưa đồ theo lời nhờ của Seius-sensei đây ạ!"

Tôi cất tiếng gọi nhưng không có tiếng trả lời.

Đang định bụng hay là họ vắng nhà, thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch đầy vội vã từ bên trong.

"Xin lỗi nhé, hiện giờ nhà đang có chút việc bận... Cháu mang thuốc cảm của ông nội đến đấy à?"

"Dạ vâng ạ. ...Mà nhà có việc bận là có chuyện gì xảy ra thế ạ?"

Người đàn ông xuất hiện trông còn già dặn hơn cả Seius-sensei. Nói ra thì hơi kỳ, nhưng anh ấy trông như một phiên bản trưởng thành và cương nghị của Seius-sensei vậy.

Vẻ mặt anh ấy hiện rõ sự cấp bách, trông chẳng giống kiểu "có chút rắc rối nhỏ" tí nào.

Khi tôi thắc mắc hỏi han, người đàn ông lộ vẻ do dự một chút... rồi có lẽ nghĩ rằng chuyện này cũng liên quan đến chúng tôi nên anh đã kể lại sự tình.

"Anh vừa nhận được tin từ làng khác báo tới. Nghe bảo con đường hoa nối giữa các làng đã bị phá hoại... Vì chưa rõ chuyện gì đang xảy ra nên tốt nhất các em đừng rời khỏi làng vào lúc này nhé."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!