Chuyển sinh thành cô gái quá dễ thương, nên tôi nhắm tới mục tiêu trở thành người được yêu mến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

WN - Chương 88: Lan toả tình bạn

Chương 88: Lan toả tình bạn

Dùng ma đạo cụ để tạo ra con đường. 

Nói thì dễ, nhưng thực hiện thì chẳng đơn giản chút nào.

Đầu tiên, về cơ chế của thiết bị phát tín hiệu ma đạo: khi thiết bị con nhận được ma lực phát ra từ thiết bị mẹ, nó sẽ hấp thụ, nén nhỏ lại rồi phản xạ ngược về, từ đó thiết bị mẹ có thể xác định được phương hướng.

Nói cách khác, thiết bị con không cần ma lực, nhưng để vận hành thiết bị mẹ thì cần một lượng ma lực khá lớn tùy vào khoảng cách.

Thú nhân là chủng tộc không sử dụng được ma pháp, dù có một vài ngoại lệ như tộc Thúy Miêu nhưng lượng ma lực trong cơ thể cũng không nhiều. 

Để họ có thể sử dụng được ma đạo cụ này, cứ cách khoảng 20 mét sẽ phải đặt một thiết bị con.

Từ làng của mỗi bộ tộc, cứ mỗi 20 mét phải có ít nhất một mốc chỉ đường bằng ma đạo cụ... Chỉ cần nghĩ đến số lượng thôi là tôi đã thấy xây xẩm mặt mày rồi.

May mắn là việc chế tạo thiết bị con không đòi hỏi kỹ thuật quá chuyên sâu, chứ thiết bị mẹ thì tay mơ không thể nào làm nổi.

Vậy nên, việc chúng tôi cần làm bây giờ chỉ có một: Đó là tập trung chế tạo thật nhiều thiết bị con.

"Ưm... cái này gắn vào đây, rồi làm thế này..."

Tại phòng bệnh của bệnh viện Thúy Miêu, tôi vừa nhìn tờ hướng dẫn của ngài Công tước, vừa cẩn thận dùng dao khắc ma pháp trận lên những tấm gỗ nhỏ. 

Sau khi khắc xong, tôi bọc chúng lại bằng vải rồi xỏ dây qua, tạo thành hình dáng giống như một chiếc bùa cầu may.

"Xong rồi! Cái đầu tiên đã hoàn thành!"

Tôi giơ cao thành quả của mình. Trong khi Lisa đứng bên cạnh kiểm tra xem nó có hoạt động ổn định không, Monica thán phục lẩm bẩm:

"Đúng là Yumie, cậu làm nhanh thật đấy. Tay cậu không sao chứ?"

"Vâng, vốn dĩ từ đầu ngón tay mình cũng không bị ảnh hưởng gì mà."

Vì chỗ bị thương là bắp tay chứ không phải bàn tay. Chỉ cần cánh tay cử động được ở mức nhất định là tôi có thể làm những việc tỉ mỉ này mà không gặp vấn đề gì.

Ngược lại, Seo, người đang sử dụng cánh tay giả hoàn toàn, có vẻ khá chật vật với những công việc đòi hỏi sự khéo léo này.

"A... hỏng mất rồi..."

Chắc là do lỡ tay dùng lực quá mạnh, tấm gỗ đang được khắc ma pháp trận bỗng kêu "rắc" một tiếng rồi vỡ vụn. 

Thấy Seo rũ vai thất vọng, tôi nhẹ nhàng xoa đầu an ủi em ấy.

"Không sao đâu, chúng ta vẫn còn thời gian mà, cứ thong thả mà làm thôi em. ...Để chị xem nào, chỗ này nên làm thế này..."

"Yu-Yumie?"

Tôi vòng ra sau lưng Seo, nắm lấy tay em ấy để trực tiếp hướng dẫn cách làm. Đúng như tôi đoán, Seo đang hơi gồng quá mức. Thường thì cứ mỗi khi tiếp xúc gần với tôi là Seo lại mềm nhũn ra, nên tôi hy vọng cách này sẽ giúp em ấy thả lỏng hơn.

"Đúng rồi, tốt lắm. Em làm giỏi lắm, Seo."

"Ưm... em cảm ơn chị..."

Quả đúng như tôi dự đoán, khi cơ thể không còn bị gồng cứng, Seo bắt đầu chế tạo các thiết bị phát tín hiệu một cách trơn tru như thể những khó khăn lúc nãy chưa từng tồn tại.

Chứng kiến cảnh đó, Monica nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy ghen tị.

"Hừm hừm, mình cũng muốn được Yumie-san dạy như thế... Hay là để mình đóng vai người dạy cũng được nhỉ? Mình sẽ ôm Yumie từ phía sau rồi cầm tay cậu ấy, hai đứa mình sẽ cùng làm việc..."

"Ahaha... chuyện đó để lúc khác nhé."

"Cậu hứa rồi đấy nhé?"

Monica nháy mắt với tôi bằng giọng điệu vui vẻ như mọi khi. 

Có lẽ vì tình hình hiện tại đang khá bất ổn nên cậu ấy đang cố gắng để bầu không khí không trở nên quá nặng nề. 

Thực tế là Seo khi nhìn thấy Monica như vậy cũng đã khẽ mỉm cười.

Cả ba chúng tôi vừa làm việc vừa trò chuyện vui vẻ. Có lẽ vì bầu không khí đó mà lũ trẻ trong bệnh viện bắt đầu tò mò kéo đến xem.

"Nè nè, hôm nay chị Yumie và mọi người đang làm gì thế ạ?"

"Bọn chị đang cùng nhau làm bùa cầu may đấy. Các em cũng nghe chuyện ở làng Xích Hổ rồi đúng không? Bọn chị đang gửi gắm những lời nguyện cầu vào đây để mọi người đều được bình an."

Tôi đưa ra lời giải thích bằng một lời nói dối đã chuẩn bị sẵn. 

Thành thật mà nói, dù có giải thích về "thiết bị phát tín hiệu" thì tụi nhỏ cũng chẳng hiểu được, chưa kể nếu lỡ tin tức lộ ra thì có khi lại đến tai tộc Kim Hồ theo một cách không ngờ tới. 

Dù có hơi cắn rứt lương tâm, nhưng việc tôi dồn hết tâm trí cầu nguyện cho mọi người bình an là sự thật.

Có lẽ cảm nhận được tâm ý đó, lũ trẻ đồng loạt giơ nắm đấm lên đầy quyết tâm.

"Vậy thì tụi em cũng làm nữa!"

"Phải bảo vệ mọi người ở tộc Xích Hổ!"

"Bùa cầu may thì sao mà bảo vệ được?"

"Quan trọng là tấm lòng đó!"

"Em cũng sẽ làm bùa cho ba nữa!"

Từng đứa một nô nức tụ tập lại, cùng tham gia vào việc làm "bùa cầu may". Và làn sóng đó không chỉ dừng lại ở lũ trẻ trong bệnh viện.

"Ồ, bùa cầu may à. Ý tưởng hay đấy."

"Đúng thế, những lúc thế này có một vật như vậy bên người sẽ khác hẳn. Nhớ hồi lão còn trẻ..."

"Ông nội lại bắt đầu kể chuyện ngày xưa rồi kìa!"

"Chạy mau thôi!"

Cả những cụ già đang nằm viện cũng tham gia, vừa làm vừa rôm rả kể chuyện ngày xửa ngày xưa.

"Chà, bùa cầu may à. Không biết tụi tôi có làm được không nhỉ?"

"Nhà tôi cũng đang bàn xem có thể giúp gì được cho tộc Xích Hổ không. Làm xong là sẽ gửi đi đúng không? Để tôi về nhà làm rồi mang tới đây nhé?"

Thậm chí cả những người đến thăm bệnh cũng bị cuốn vào làn sóng đó.

Dù tôi đã nói riêng với một vài người rằng đây thực chất là các ma đạo cụ để tạo lộ trình sơ tán mới... nhưng tôi không ngờ lại có nhiều người tình nguyện giúp đỡ đến vậy.

"Euphemia đúng là một nơi tuyệt vời thật."

Hiện tại, người bị thiệt hại mới chỉ là tộc Xích Hổ. Thậm chí còn chưa có thiệt hại về người. 

Vậy mà mọi người đều lo lắng cho tộc Xích Hổ và dốc hết lòng để xem mình có thể giúp ích được gì không. Sự tốt bụng của các thú nhân khiến tôi thấy thật ấm áp. 

Thấy tôi lẩm bẩm như vậy, Monica mỉm cười:

"Người đã lay động Euphemia chẳng phải chính là cậu sao, Yumie-san?"

"Hả?"

"Đúng là thú nhân có tinh thần đoàn kết rất cao. Nhưng mà... dù là vậy, việc họ sẵn lòng cùng nhau làm những chiếc 'bùa cầu may' không rõ công dụng thế này, chính là minh chứng cho việc họ tin tưởng cậu đến nhường nào đấy."

Monica nói rằng dù thú nhân có đoàn kết đến đâu... không, chính vì họ đoàn kết nên lẽ ra một "người ngoài" như tôi khi đứng ra khởi xướng làm những chiếc bùa kỳ lạ này, đáng lẽ sẽ không ai thèm làm theo mới đúng.

"Chẳng cần phải kêu gọi rầm rộ mà vẫn có thể khiến chừng này người cùng hướng về một mục tiêu, đó chắc chắn là sức mạnh của cậu, Yumie-san ạ. Mình thực sự rất khâm phục đó."

"... E, Ettou, ừm... cảm ơn cậu, Monica-san... mình vui lắm."

Không ngờ lại được khen như thế, tôi cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng lên. 

Vì ngượng nên tôi chỉ biết cúi mặt xuống không dám nhìn thẳng vào Monica, đúng lúc đó, Monica khẽ hôn nhẹ lên trán tôi một cái.

"Chính vì cậu là một người như thế... nên mình mới thật lòng yêu mến cậu."

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt hơi ửng hồng của Monica. 

Vẻ mặt ấy của cậu ấy trông quyến rũ một cách lạ thường... khiến tôi hoảng hốt đứng bật dậy.

"E, Ettou, cái đó, mình... mình đi vệ sinh một chút nhé!!"

Tôi chạy biến khỏi đó bằng cái dáng đi khập khiễng, để lại sau lưng ánh nhìn đầy trìu mến của mọi người. 

Cảm nhận được bầu không khí đó, mặt tôi càng nóng hơn. Khi định thần lại, tôi đã thấy mình đứng ở phòng chờ của bệnh viện.

"Phù... hú hồn..."

Không ngờ Monica lại nói đến mức đó... đúng là làm tôi giật cả mình. Tôi đang cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ, hệt như lần bị anh trai đột ngột hôn ngày trước, thì cửa bệnh viện mở ra và có ai đó bước vào.

Ai thế nhỉ? Tôi nghĩ rồi tò mò nhìn ra... thì thấy cậu bé tóc đen mà chúng tôi đã gặp một lần trước đó đang đứng ở cửa.

"A... Ettou..."

Giữa lúc tôi còn đang ngạc nhiên vì cuộc tái ngộ bất ngờ, cậu bé cất tiếng. Vẻ mặt cậu ấy có vẻ cực kỳ căng thẳng, giọng nói như phải cố gắng lắm mới thốt ra được.

"Cái đó... việc làm bùa cầu may... cho mình... cùng giúp một tay với."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!