Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 1 - Sự tan biến của chứng nhân - Chap 1 - Hiện trường tỏ tình

Chap 1 - Hiện trường tỏ tình

Tàn khốc.

Những nhân vật bị loại khỏi câu chuyện──chẳng phải cũng giống như đã chết rồi sao? Nếu không xuất hiện, nghĩa là không tồn tại. Mà đã không tồn tại, thì cũng chẳng khác gì đã qua đời.

Vận mệnh của những nữ chính thua cuộc là một đề tài đã được mổ xẻ từ xưa đến nay, một mô-típ cũ rích đến phát chán. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ ngờ rằng chính mình lại dính dáng vào chuyện đó. Một khi đã trở thành chuyện của bản thân, mọi thứ lại hoàn toàn khác.

“――Trưng bày nốt chỗ này là xong rồi nhỉ.”

Tại thư viện, tôi nhìn đống sách đang được xếp chồng trên bàn. Vừa lên lớp mới, tôi đã bị đẩy cho cái chân ủy viên thư viện. Tôi thích manga và tiểu thuyết, cũng chẳng ghét bỏ gì cái mùi hương đặc trưng của sách vở. Chỉ là đôi khi phải ở lại sau giờ học thế này khiến tôi thấy hơi bực mình.

Từ lúc nào không hay, ánh hoàng hôn đã rọi qua khung cửa sổ. Làn gió ẩm ướt của mùa mưa lướt qua gò má. Tiếng hò hét của những học sinh đang mải mê với các hoạt động câu lạc bộ vang vọng từ phía xa.

“――Chẳng lẽ tớ... thật sự không được sao?”

Đột nhiên, một giọng nói mang theo bầu không khí căng thẳng vang lên. Tôi vô thức dừng tay lại. Ngó quanh quất xem âm thanh phát ra từ đâu nhưng chẳng thấy bóng dáng ai. Cứ ngỡ là đội kịch đang tập luyện, định tiếp tục công việc thì một câu thoại tiếp theo lại nã thẳng vào màng nhĩ tôi.

“Tớ đã luôn dõi theo Keiichi! Suốt bấy lâu nay!”

Keiichi, cái tên này nghe quen thật. ──Là bạn cùng lớp với tôi. Mà không, nếu chỉ dựa vào cái tên Keiichi thì cũng có khả năng là một người trùng tên khác.

Có vẻ chủ nhân của giọng nói đang ở bên ngoài. Có lẽ cả cậu chàng Keiichi đó nữa. Dù tay vẫn làm việc nhưng tai tôi cứ tự động vểnh lên nghe ngóng, hóa ra là một màn tỏ tình. Ra là vậy, một chuyện chẳng bao giờ có duyên với tôi.

(...Mà nói chứ, chẳng biết có ai đang nghe lén không mà lại làm rùm beng thế kia, gan thật đấy.)

Chỉ là tò mò thôi. Rình rập thì chẳng hay ho gì. Tôi cũng không có ý định cổ vũ hay trêu chọc gì họ. Tôi chỉ muốn diện kiến dung nhan của cô nàng nào bạo dạn tỏ tình thế kia, và cả gã Keiichi đang đón nhận nó nữa. ...Men theo giọng nói, tôi rón rén đứng sát lại phía cửa sổ.

“Uồi, thật sao. Keiichi... là Sera Keiichi à?”

Suýt chút nữa tôi đã thốt lên kinh ngạc, may mà kịp bịt miệng mình lại. Cô gái đang tỏ tình tên là Orimoto Suzuka. Một mỹ nhân gây ấn tượng mạnh với mái tóc màu hạt dẻ. Không chỉ sở hữu ngoại hình xuất chúng, tính cách nghiêm túc của cô ấy cũng khiến cô rất được lòng cả nam lẫn nữ.

Còn phía nam là Sera Keiichi. Thường được gọi là──nam chính game Galge. Một soái ca đúng nghĩa, cũng là một nhân vật nổi tiếng không kém. Việc Sera và Orimoto là thanh mai trúc mã vốn là điều ai cũng biết. Hừm, có vẻ cuối cùng Orimoto cũng hết kiên nhẫn rồi.

“Vì cậu bảo có chuyện muốn nói... tớ cũng từng nghĩ có lẽ là vậy, nhưng cậu nghiêm túc sao Suzuka?”

Sera có lý do để được gọi là nam chính Galge. Ngoại hình điển trai chỉ là một phần, quan trọng nhất là cậu ta đang sở hữu hẳn một dàn harem. Không chỉ Orimoto mà còn có cả đàn chị, bạn cùng lứa, nghe đâu quân số còn đang tăng thêm nữa.

Ấy vậy mà cậu ta lại chẳng chính thức hẹn hò với ai, khiến đám con trai trong trường oán hận thấu trời. Chẳng hiểu nổi mấy tên đẹp trai nghĩ gì. Mà thôi, dù sao cũng là người thuộc thế giới khác, chẳng bao giờ liên quan đến mình nên tôi cũng chẳng bận tâm.

“Tớ muốn tiến xa hơn mối quan hệ thanh mai trúc mã. Vì tớ thích Keiichi.”

“...Tớ rất vui vì tình cảm của Suzuka. Cảm ơn cậu đã thích một đứa như tớ… Thế nhưng...”

“! Tớ, tớ sẽ trở nên xinh đẹp hơn nữa! Tớ cũng sẽ cố gắng học nấu ăn mà!”

Giọng của Orimoto dù run rẩy nhưng vẫn tràn đầy sự chân thành. Dù tôi chỉ là kẻ xem trộm chẳng có tư cách gì nói năng, nhưng thành thực mà nói, nhìn cảnh này đau lòng quá. Đau lòng kinh khủng. Tôi chưa từng tỏ tình hay được tỏ tình bao giờ, nhưng nhìn là thấy khả năng thành công mong manh như sợi tóc.

“...C-Chẳng lẽ, cậu đã có người mình thích rồi sao?”

“...Xin lỗi nhé, Suzuka. Tớ biết là cậu thích tớ.”

“Người đó là ai? Người tớ có quen không?”

Thử đặt mình vào vị trí của Orimoto, tôi cảm thấy buồn nôn vì sự ngột ngạt này… Nếu là người xa lạ thì còn đỡ, chứ nếu người mình thích lại đi hẹn hò với người quen hay bạn bè của mình thì đúng là tuyệt vọng cùng cực.

“Chuyện đó, tớ không thể nói. Vì nếu nói ra, Suzuka sẽ buồn lắm.”

“Cái gì thế chứ. Vậy nghĩa là người đó là bạn của tớ sao... ra là vậy.”

“Suzuka, tớ ấy mà... tớ rất vui vì đã được làm thanh mai trúc mã của cậu.”

Đó là lời an ủi sao? Nghe như xát muối vào vết thương thì đúng hơn. Giọng nói vốn đang gồng mình mạnh mẽ của Orimoto bắt đầu run rẩy dữ dội hơn.

“Ừm, tớ cũng vậy. ──Cảm ơn nhé, Keiichi.”

“...Tớ về đây. Suzuka cũng về đi, trước khi trời tối hẳn.”

“Tớ biết rồi mà. ...Tạm biệt nhé!”

Tiếng tạm biệt đó là tiếng nói lớn nhất. Có tiếng bước chân rời đi. Keiichi bỏ đi. Orimoto đứng đó, lặng lẽ nhìn trân trân vào bóng lưng ấy. Nhưng Keiichi không một lần ngoảnh đầu lại. Cảm giác như khoảng cách giữa hai người sẽ chẳng bao giờ có thể lấp đầy, làm ngay cả tôi cũng thấy não lòng.

(Đúng là một hiện trường hãi hùng… Thôi thì mình sẽ mang chuyện hôm nay xuống mồ vậy, Nam mô a di đà phật, Nam mô...)

Cứ tưởng sẽ được chứng kiến một sự kiện nồng cháy khi những kẻ thuộc tầng lớp thượng đẳng đến với nhau... ai dè lại trái ngược hoàn toàn. Không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng tan nát thế này. Tôi bĩu môi.

Orimoto vẫn cứ đứng đó, nhìn mãi về hướng Keiichi đã rời đi. Chẳng mấy chốc, ánh hoàng hôn đã nhuốm màu tím nhạt. Orimoto chậm rãi dời mắt, cử động yếu ớt tựa lưng vào gốc cây cổ thụ bên đường. Như thể chẳng còn màng đến việc bộ đồng phục bị lấm bẩn nữa.

“Ít nhất cũng phải ngoảnh lại một lần chứ............ A-aah, đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc... hức...”

Thôi xong rồi. Hào quang tuyệt vọng đang tỏa ra từ khắp người cô ấy. Cô ấy dùng đầu ngón tay lau nước mắt, tiếng nấc nghẹn ngào phát ra. Gương mặt tái nhợt đến mức nếu ai đó giới thiệu cô là một xác chết thì tôi cũng tin ngay được. Không nỡ nhìn thêm nữa, tôi lặng lẽ rời khỏi cửa sổ và tiếp tục công việc của một ủy viên thư viện.

─────

“──Chắc là cô ấy về rồi nhỉ.”

Do mải hóng hớt hiện trường tỏ tình mà công việc của tôi bị đình trệ. Tuy nhiên, đó là trách nhiệm của tôi nên tôi đã cố gắng dứt điểm thật nhanh. Sau khi thu dọn đồ đạc để ra về, vì tò mò, tôi vô thức liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Không thấy bóng dáng Orimoto đâu nữa. Trên bầu trời xa xăm, những ngôi sao nhạt màu đã bắt đầu xuất hiện… Mình cũng về thôi.

Khóa cửa thư viện, trả lại chìa khóa ở phòng giáo viên. Một chuỗi hành động tôi đã quá quen thuộc. Nghề ủy viên thư viện không hẳn là nặng nhọc, nhưng lại tốn thời gian hơn tưởng tượng. Tôi đảm nhận việc sắp xếp sách và hỗ trợ mượn trả luân phiên với các ủy viên khác. Hôm nay đến lượt tôi. Chẳng biết là xui xẻo hay may mắn nữa, tôi lững thững bước đi.

“Nói sao nhỉ, đúng là đã thấy một chuyện không tưởng.”

Vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi đã buột miệng thốt ra những suy nghĩ trong lòng. Một màn kịch giữa nam chính nổi bật của lớp, Sera Keiichi và cô bạn thanh mai trúc mã Orimoto Suzuka… Hơn nữa mỹ nhân Orimoto còn thất bại thảm hại. ──Chuyện này mà để đám con trai trong lớp biết được, chắc Sera bị hội đồng mất. Tôi chỉ cần đứng từ xa quan sát là đủ rồi, nên đã quyết định coi như chưa từng thấy gì.

“...Ơ kìa.”

Trên đường về, phía trước nhà ga. Tôi bắt gặp một chàng trai trong cửa hàng thức ăn nhanh. Dù chỉ là tình cờ, nhưng đó chắc chắn là Keiichi. Ngạc nhiên thay, cậu ta đang mỉm cười. Dù vừa mới từ chối lời tỏ tình cả đời có một của cô bạn thanh mai trúc mã lâu năm, trông Keiichi vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

“Hả, ra là vậy sao.”

Tôi vô thức lẩm bẩm. Cậu ta đang đi cùng một cô gái. Tiếc là góc nhìn khiến tôi không thấy rõ mặt cô gái đó, nhưng nhìn từ phía sau thì chắc chắn là vậy. Và điều khẳng định rõ ràng hơn chính là cả Keiichi và cô gái kia đều mặc đồng phục. Đồng phục của trường tôi đang theo học.

“Đáng sợ thật, mình chưa thấy gì hết, chưa thấy gì hết.”

Vừa đá người ta xong đã vào quán ăn nhanh trò chuyện vui vẻ với một cô gái khác. Mấy tên đào hoa đúng là có hệ giá trị khác hẳn với những kẻ u ám như tôi. Tôi dời mắt khỏi Keiichi, rảo bước nhanh hơn trên đường về nhà.

──Nếu Orimoto mà bắt gặp cảnh tượng đó, chắc sẽ phát điên mất. Cái gọi là hiện trường tu la đấy.

Về đến nhà, làm bài tập, rồi cày nốt đống manga còn dồn lại… Lịch trình sau đó của tôi chỉ có vậy. Sau đó đi tắm rồi đi ngủ. Một ngày trôi qua chẳng có gì thay đổi. Đó là cuộc sống thường nhật của một gã trai bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, chẳng có gì đáng để kể.

Chỉ có một chút khác biệt là tôi đã vô tình nhìn trộm khoảnh khắc kẻ đứng trên đỉnh cao của kim tự tháp giai cấp bị từ chối bởi một kẻ cũng ở đỉnh cao không kém. Chuyện đó chắc cũng sẽ phai nhạt khỏi ký ức sau vài ngày thôi. Học hành vừa đủ, vào một trường đại học vừa tầm, rồi trở thành một mắt xích trong bộ máy xã hội. Tôi chẳng có tiền đồ sáng lạng, cũng chẳng có tầm nhìn vĩ đại gì cho tương lai.

Đó chính là tôi, Kasugai Kotaro.

Tôi đã mơ hồ nghĩ rằng cái cuộc sống thường nhật đó sẽ cứ thế tiếp diễn mãi mãi. Có lẽ suy nghĩ đó là đúng. Thực tại của tôi không giống như anime. Thế nhưng──dường như đã có kẻ thay đổi.

“...Tại sao, tại sao không một ai chịu nói chuyện với mình hết vậy!?”

Ngày hôm sau, trước cổng trường có một nữ sinh. Tên cô ấy là Orimoto Suzuka. Là cô gái tội nghiệp vừa bị tên đào hoa Sera Keiichi đá văng ngày hôm trước… Với gương mặt lộ rõ vẻ bi thương, cô ấy đang gào thét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!