Chapter 2: Trùm cuối là kẻ không cần trực tiếp ra tay, nhưng lại khiến những kẻ mạnh phải run rẩy kinh hoàng……
Ta yêu cái đẹp.
Nói trắng ra là ta yêu bản thân mình. Bởi vì ta đẹp.
Mỹ nam như thế này, có tìm khắp thế giới cũng chẳng có mấy đâu. Không chỉ khuôn mặt, mà vẻ đẹp hình thể cũng thật tuyệt vời……!
“Nhưng mà, kiếm còn đẹp hơn thế nữa.”
Ngày ngày ta sống trong sự chữa lành khi ngắm nhìn mình trong gương. Tuy nhiên, việc chỉ ngắm nhìn mà thấy thỏa mãn chỉ kéo dài đến năm mười lăm tuổi.
Vào ngày đó──ta đã gặp gỡ. Gặp gỡ thanh kiếm, và kiếm kỹ đó.
Tại Đại hội Võ thuật tổ chức ở Vương đô, ta đã bị mê hoặc khi chứng kiến kiếm kỹ của Kiếm Thánh đời thứ chín. Bởi nó đẹp đẽ và tinh tế hơn bất cứ thứ gì.
Ta không thể chấp nhận việc có thứ gì đó đẹp hơn bản thân mình. Dù thế nào cũng phải đạt được nó, ta đã nghĩ vậy. Kể từ ngày đó, ta cầm kiếm lên và không ngừng rèn giũa.
“Không ngờ lại giành được ngôi vị đời thứ mười…… Cuộc đời đúng là chuyện gì cũng có thể diễn ra theo ý mình thật.”
Thiên hạ ca tụng ta là thiên tài.
Chính Kiếm Thánh đời thứ chín cũng công nhận kiếm kỹ của ta đã vượt qua ông ấy.
Chỉ mất vỏn vẹn bốn năm để vượt qua. Ta chỉ truy cầu cái đẹp, chứ chẳng quan tâm đến sức mạnh. Nhưng kết quả là lại có được khả năng chiến đấu ngang hàng với Dũng giả.
“Hừ, quả không hổ danh là bổn công tử.”
Hôm nay ta cũng vung kiếm trước gương. Trong tình trạng khỏa thân, vừa ngắm khuôn mặt và vẻ đẹp hình thể của mình.
Khung cảnh này hội tụ tất cả những gì đẹp đẽ nhất. Tuyệt vời.
Căn biệt thự đang ở hiện tại được mua bằng tiền thưởng vô địch Đại hội Võ thuật.
Ta rất hài lòng với thiết kế vô cùng đẹp mắt này. Lý do chọn thị trấn này làm nơi sinh sống là vì giá rẻ. Chắc do dịch bệnh hoành hành nên dân số giảm sút.
Kiếm Thánh được thừa kế thanh kiếm cùng với danh hiệu từ người tiền nhiệm. Thanh kiếm đó rất đặc biệt, người sở hữu sẽ có được khả năng kháng bệnh và độc. Do đó, sống ở thị trấn này cũng chẳng có gì phải lo lắng.
“Nào, rèn luyện thế này là đủ rồi.”
Mặc quần áo vào.
Hôm nay ta cần ghé qua Guild. Nghe đâu Guild Master có lời triệu tập, nội dung thì chưa rõ.
Xuất hiện ma thú hùng mạnh nào chăng? Chắc là muốn trực tiếp ủy thác cho mạo hiểm giả cấp S như bổn công tử đây chứ gì.
“Thuận buồm xuôi gió quá, thấy sợ luôn đấy.”
Ta tự ý thức được mình là người được chọn.
Sinh ra đã đẹp hơn bất kỳ ai, lại không ngừng mài giũa không chút thỏa hiệp.
Đặc biệt là điều đương nhiên. Kiếm kỹ cũng chỉ là một phần trong số đó.
“Hửm……?”
Ra khỏi nhà, đi bộ trên phố, ta cảm nhận được những ánh nhìn.
Việc mọi người nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp này là lẽ tự nhiên, nhưng hôm nay có vẻ khác lạ.
“Gì thế nhỉ?”
Cảm giác như những người đi lướt qua đang mang tâm lý cảnh giác.
Ta không nghĩ họ cần phải cảnh giác với Kiếm Thánh. Ngược lại, vì ta là mạo hiểm giả cấp cao nhất bảo vệ thị trấn này, nên an tâm mới là bình thường chứ.
“Chào buổi sáng, bổn công tử đi qua đây. Nào, vui lên đi chứ.”
“Chuyện hôm qua, tôi đã truyền đạt lại rõ ràng với Guild Master rồi nhé?”
“……?”
Bước vào Guild mạo hiểm giả, một mạo hiểm giả cấp C bắt chuyện với tôi. Dù chẳng thân thiết gì, nhưng thái độ cứ như thể vừa cùng nhau nhậu nhẹt vậy.
Đang nói chuyện thì Guild Master bước tới. Dù đã già, nhưng ông ta vẫn mạnh ở mức dưới của mạo hiểm giả cấp S. Khí tức hoàn toàn khác biệt.
“Kiếm Thánh──Narcisstoria Oden, cảm ơn cậu đã đến. Ta cũng cần xác nhận một chuyện nên mới cất công gọi cậu tới đây.”
“Nếu Guild Master-dono đã nói vậy, thì ta xin lắng nghe.”
“Cậu đang nói gì thế? Người nói phải là Kiếm Thánh-dono chứ. Ta ngạc nhiên đấy?”
“……?”
Ta chẳng hiểu ông ta đang nói gì cả.
Guild Master gọi thì ta mới đến, tại sao lại có cái tiền đề là ta phải nói chuyện chứ?
Cứ làm bộ mặt như thể ta vừa gây ra chuyện gì đó và đang chờ báo cáo vậy.
“Emo Sugiru, có phải là sự tồn tại xứng đáng để một Kiếm Thánh như cậu phục tùng không?”
“Ai thế.”
Ta buột miệng hỏi bằng giọng điệu bình thường.
Thật sự là ai vậy chứ?
“Là tội phạm bị truy nã, nhưng Guild không phán xét dựa trên tiêu chuẩn thiện ác. Có phải kẻ mạnh không, có đem lại lợi ích không, đó là tất cả. Là thế lực độc lập với quốc gia, Kiếm Thánh-dono chắc cũng biết điều đó.”
“Ờ……”
Guild mạo hiểm giả không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Là một tổ chức hoàn toàn độc lập.
Giả sử có bị quốc gia truy nã thì vẫn có thể đăng ký.
Chỉ là, việc đó chỉ giúp nhận được công việc chứ không được bảo hộ. Khoảnh khắc thân phận bị lộ qua thẻ mạo hiểm giả khi di chuyển giữa các thị trấn, kết cục sẽ là bị bắt giữ ngay lập tức.
Sống như vậy không thực tế chút nào.
“Do đó không cần phải che giấu. Dù Kiếm Thánh-dono có là thuộc hạ của Emo Sugiru, Guild cũng sẽ không can thiệp. Đây chỉ là xác nhận mang tính cá nhân thôi.”
“Không, không không khoan đã.”
Ta không biết cái gã tên Emo Sugiru nào cả. Cũng chẳng nhớ mình đã trở thành thuộc hạ của ai.
Cứ hỏi xác nhận như thể đó là sự thật hiển nhiên vậy.
“Guild Master, ta không hiểu gì cả. Ông nghĩ bổn công tử đây sẽ trở thành thuộc hạ của ai đó sao?”
“Nhưng mà, ta nghe nói chính cậu đã đi rêu rao điều đó mà?”
“Hả……”
Có người giống hệt ta ở đâu đó chăng?
Không, đã hỏi kỹ càng đến mức này. Hẳn phải có lý do để tin chắc điều đó.
“Hưm, xem ra cậu không có ý định nói rồi.”
“Ngược lại, bổn công tử mới là người muốn hỏi đây…… Emo Sugiru thực sự là ai vậy.”
“Là kẻ chủ mưu sử dụng ma thạch của Ma Vương để âm mưu lật đổ quốc gia đấy. Có tin đồn hắn đang bắt tay với tàn dư quân đoàn Ma Vương để lập ra một tổ chức. Kiếm Thánh-dono, chẳng phải cậu cũng là một thành viên trong đó sao?”
“Không có chuyện đó.”
“Thật chứ? Cậu có thể thề với thần linh không?”
“Ta xin thề với khuôn mặt xinh đẹp này.”
“……Chẳng đáng tin chút nào.”
Guild Master có vẻ không phục. Ta thực sự đâu có giấu giếm gì.
Sự thật là, ta không phải thuộc hạ của tên Emo Sugiru nào đó. Cũng không có ý định làm điều xấu.
“Nếu việc chỉ có thế, bổn công tử xin phép?”
“Ừm, đã làm phiền cậu đi lại rồi.”
“Không s──”
Không sao đâu, ta định nói vậy, nhưng không thể thốt nên lời.
Bởi ta cảm nhận được một luồng ma lực khủng khiếp.
Ma lực và khí tức tuyệt vọng xuất hiện với số lượng hàng chục đơn vị…… Cái gì, chuyện gì đang xảy ra?
“Guh.”
“Guild Master! Tỉnh táo lại đi, đến cả ông mà cũng thế này sao……”
Các mạo hiểm giả khác trong Guild không ai nhận ra. Lượng ma lực quá lớn vượt ngoài tầm với, nên họ không thể cảm nhận được.
Chẳng lẽ, có hàng chục thực thể xuất hiện mà nếu không phải mạo hiểm giả cấp S thì thậm chí còn không thể cảm nhận được ư?
Guild Master đang nôn mửa. Trong số các mạo hiểm giả cấp A, có vẻ cũng có vài người đang cố kìm nén cơn buồn nôn. Càng là người có thực lực thì càng cảm nhận được khí tức tuyệt vọng đó.
“Cái gì, cái gì đã đến thị trấn này vậy?”
“Khí tức này…… Là Thần Linh, những thực thể cổ xưa đã được triệu hồi sao?”
“Hả?”
Thần Linh──là tên gọi chung của những tồn tại thượng đẳng.
Là những quái vật bao gồm cả Thiên sứ, Cổ long, và thậm chí là các vị Thần. Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với Tinh linh. Không phải là sự tồn tại có thể tùy ý triệu hồi.
Nghe nói chỉ một thể thôi cũng cần cấp độ quốc gia để đối phó.
“Khí tức này, có đến hàng chục thể đấy?”
“Ừm, thị trấn này vô phương cứu chữa rồi. Phải nghĩ cách để càng nhiều người trốn thoát càng tốt……”
Không phải quốc gia hay gì nữa, không phải ở cái tầm đó.
Thế giới có thể sẽ bị diệt vong. Vài mạo hiểm giả cấp S hợp sức may ra mới hạ được một thể, và số lượng cấp S đang ở thị trấn này tính cả ta và Guild Master cũng chỉ có ba người.
“Không thể nào.”
“……Đúng vậy.”
“Ngay cả việc bản thân có sống sót nổi hay không còn đáng ngờ.”
“Chí lý, mạo hiểm giả đâu có nghĩa vụ bảo vệ người dân. Lựa chọn đúng đắn có lẽ là tự mình chạy trốn thôi……”
“Hừ, ông nghĩ bổn công tử đây sẽ đưa ra lựa chọn kém duyên như thế sao?”
“Quả không hổ danh là Kiếm Thánh.”
Dù chỉ cứu được vài người, ta cũng sẽ dùng sinh mạng này để giúp người dân chạy trốn.
Cho đến khi tổ đội Dũng giả từ Vương đô đến, cần có người vừa chiến đấu với Thần Linh vừa dẫn đường cho người dân.
“Việc dẫn đường cho người dân cứ giao cho ta. Kiếm Thánh-dono, hãy đối phó với Thần Linh!”
“Đã rõ.”
Guild Master dẫn đường, còn ta sẽ mở đường.
Thú thật, cứu được vài người đã là giới hạn rồi. Dẫu vậy, ta sẽ không vứt bỏ hy vọng.
“Ta sẽ chứng minh danh xưng Kiếm Thánh không phải để trưng!”
*
Đó là sự tuyệt vọng.
Thanh kiếm được kế thừa cũng đã gãy. Đẳng cấp quá khác biệt. Máu chảy rất nhiều. Cứ đà này có khi chết thật. Thực tế là Gilmas đã chết rồi.
Đã vài giờ trôi qua kể từ lúc đó…… Không đếm xuể bao nhiêu người đã chết.
“Khốn kiếp……”
Chẳng cứu được ai cả. Không một ai sống sót.
Mọi thứ vượt quá dự tính.
Nếu Thần Linh được triệu hồi chỉ cỡ Cổ Long, ta đã có thể xử lý. Ta tự tin điều đó.
Nhưng không phải. Thứ được giải phóng xuống thị trấn này là──Serafim.
“Có bao nhiêu thể vậy chứ……?”
Toàn là những tồn tại cấp cao trong giới Thần Linh, và Serafim là một đẳng cấp khác biệt. Được biết đến là tồn tại hùng mạnh chỉ đứng sau các vị Thần. Không phải là đối thủ mà có thể chiến đấu sòng phẳng được.
Dẫu vậy, ta đã dùng thanh kiếm kế thừa tiêu diệt được hai thể. Là vĩ nghiệp đấy nhỉ.
“Không cứu được ai, mà gọi là vĩ nghiệp sao.”
Làm gì có chuyện đó. Chẳng có gì tuyệt vời cả. Một kết cục không hề đẹp đẽ.
Trong lúc chiến đấu ta nhận ra một điều.
Những Thần Linh này đã có khế ước. Tức là chúng bị thao túng một cách nhân tạo. Dù khó tin, nhưng con người đang sai khiến chúng.
“Nếu đánh bại kẻ thi triển……”
Giống như Tinh linh sư, có kẻ đang sai khiến Thần Linh.
Ít nhất phải truyền đạt thông tin này, vừa nghĩ đến đó ta lại bật cười. Vì vô nghĩa rồi.
“Gilmas đã chết. Mạo hiểm giả cấp S còn lại cũng đã chết.”
Rốt cuộc là truyền tin này cho ai đây.
Chiến lực của thị trấn này giờ chỉ còn mình ta. Toàn diệt rồi.
Ngay cả người dân cần cứu cũng chẳng còn ai. Có thể có người đã chạy thoát ở nơi ta không thấy, nhưng không biết được.
“Cái, gì thế?”
Thần Linh biến mất rồi. Không, là kẻ thi triển đã giải trừ sao?
Những Thần Linh đang tàn phá thị trấn đang hóa thành những hạt sáng……
“……Nhắc mới nhớ, tổ đội Dũng giả đã đến chưa? Đã giết được kẻ thi triển chưa?”
Phải rồi, vốn dĩ đây cũng là hành động câu giờ.
Ta đã vùng vẫy để bảo vệ càng nhiều người càng tốt cho đến khi những anh hùng mạnh nhất nhân loại là tổ đội Dũng giả đến. Dù rốt cuộc chẳng bảo vệ được ai.
“Là Dũng giả, sao?”
Ngày xưa, ta từng gặp Dũng giả một lần. Khi tham gia Đại hội Võ thuật, ta đã nói chuyện với Dũng giả đến dự khán.
Quả đúng là khí chất anh hùng.
Ta đã xin giao đấu thử, kết quả là hòa, nhưng cảm giác ngài ấy đã nương tay.
“Này, sao thế này! Tỉnh lại đi!”
“……”
Tránh đống đổ nát, ta bước đi và tìm thấy tổ đội Dũng giả.
Tất cả đều đang ngã gục.
Một quang cảnh khó tin. Không, cũng chẳng lạ. Dù là anh hùng mà đối đầu với Thần Linh đó thì cũng ra nông nỗi này thôi. Nếu họ đã giết được kẻ thi triển, thì chỉ có thể nói là xuất sắc.
“……Kiếm Thánh.”
“Dũng giả, ngài đã giết kẻ thi triển sao?”
Dũng giả nhìn ta với đôi mắt trống rỗng. Hoàn toàn không chút khí phách.
Hẳn là vẫn còn ý thức.
“Không phải, không phải đâu! Bọn ta quá yếu, chỉ là đồ chơi thôi.”
“Ngài đang nói gì vậy?”
Bộ dạng Dũng giả thật lạ lùng. Tinh thần có vấn đề sao?
Ta rưới lọ thuốc có tác dụng chữa trạng thái bất thường lên người y. Chắc là do kiệt sức quá độ thôi.
“Bọn ta, chỉ là được tha mạng thôi……”
“Ý ngài là sao?”
“Này, Kiếm Thánh…… Cậu nghĩ bọn ta mạnh không? Bọn ta yếu lắm, rất yếu. Ta thậm chí chẳng còn biết lý do chiến đấu là gì nữa. Ta phải làm sao đây?”
“Ngài thật sự là Dũng giả đó sao……?”
Cứ như người khác vậy.
Tâm trí hoàn toàn sụp đổ. Đang tuyệt vọng cùng cực.
Hy vọng của nhân loại, vị anh hùng, người bảo hộ mạnh nhất, lại biến đổi thành cái bộ dạng không thể tin nổi này.
“Dù sao thì, đứng dậy đi.”
“Aaah.”
“Vác đồng đội lên, nên quay về Vương đô thôi.”
“……Phải, ha.”
Có vẻ Dũng giả biết thông tin về kẻ thi triển, cần phải báo lại cho quốc gia.
*
Một tuần đã trôi qua kể từ đó.
Ta đã cùng tổ đội Dũng giả đến Vương đô. Ngay lập tức, ta đi thẳng tới Guild mạo hiểm giả.
Trên đường đi, ta đã nghe chuyện về Emo Sugiru và Anh Hùng Order. Chắc chắn đây là nguy cơ của toàn thế giới. Cần phải triệu tập càng nhiều mạo hiểm giả càng tốt.
Hơn nữa, phải là những kẻ mạnh tinh nhuệ nhất.
Tổ đội Dũng giả vì vẫn chưa hồi phục sự mệt mỏi nên hiện tại chúng ta đang hành động riêng.
“Hửm? Fufu, là tranh chân dung sao.”
Trên đường đến Guild, ta nhìn thấy một tờ giấy dán trên tường. Có vẻ là tranh chân dung của bổn công tử. Chất lượng cũng khá đấy chứ.
“Chắc chắn là những người dân chạy thoát khỏi thị trấn đó đã ca tụng ta như một vị anh hùng. Vui thật đấy.”
Trận chiến gian khổ đó quả là có ý nghĩa.
Ta thấy vui sướng, và lâu lắm rồi nụ cười mới lại nở trên môi.
“Quả không hổ danh là bổn công tử, gương mặt đẹp tuyệt trần………… Truy nã? Tiền thưởng?”
Tờ giấy đó là lệnh truy nã.
Trên đó viết nào là thành viên của Anh Hùng Order, nào là dắt theo phụ nữ khỏa thân đi dạo và nhảy chân sáo, nào là làm ngơ trước tiếng kêu cứu của người dân.
“Là ta á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á!?”
*
Việc đu idol đôi khi biến con người trở thành những sự tồn tại nguy hiểm.
Ngay cả tôi, nếu idol Dũng giả bị sỉ nhục, chắc chắn tôi cũng sẽ trút giận lên đối phương.
Gần đây tôi mới nhận ra, mọi người trong Đoàn Cổ vũ Anh hùng có vẻ hơi quá khích về khoản này. Cảm giác như họ chỉ có hai lựa chọn: một là đồng minh cùng đu idol, hai là kẻ thù……
Nói đúng hơn là họ không chấp nhận việc diễn giải khác đi……
“Này, Emo Sugiru-san? Nói lại lần nữa xem nào?”
“Tôi nghĩ là không cần đâu.”
“……Hừ.”
Tôi đưa ra lời từ chối.
Tại căn cứ ngầm do Ma Tướng đeo mặt nạ chuẩn bị, có một gã đàn ông đang quỳ một gối và xin gia nhập hội.
Vẻ ngoài cũng khá bảnh bao. Cơ thể cường tráng, ấn tượng là một gã to con.
Nghe đâu là thủ lĩnh của một băng đạo tặc nổi tiếng. Hắn khoe rằng có bản lĩnh ngang ngửa mạo hiểm giả cấp S các kiểu.
Nghe Ma Tướng đeo mặt nạ nói hắn muốn gặp tôi, nên tôi mới gặp thử.
“Đã hạ mình thế này rồi mà…… Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Thủ lĩnh băng đạo tặc có vẻ đang nổi giận. Nhưng biết làm sao được, Đoàn Cổ vũ Anh hùng là hội những người đu idol, chứ đâu phải tổ chức tà ác gì.
Hay là thử nói về sở thích của tôi xem sao nhỉ?
“Anh sống và tin vào điều gì? Tôi ấy mà, tôi không thích những sự tồn tại rẻ tiền, chưa từng biết đến đau đớn. Tôi yêu thứ ánh sáng hy vọng, thứ ánh sáng hoàn thành sứ mệnh đến cùng.”
“Hả?”
Thủ lĩnh băng đạo tặc có vẻ chẳng hiểu tôi nói gì.
Hắn rút con dao bên hông và chĩa về phía tôi.
“Bảo tao tin vào thần linh hay gì?”
“Thật thất vọng, đối tượng để tin tưởng phải là một cá nhân có thực chứ. Anh không nghĩ thế sao?”
“Hoàn toàn không hiểu mày nói cái quái gì!”
Hắn lao tới định chém tôi. Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy──cơ thể tên đạo tặc nổ tung.
Máu me vương vãi khắp nơi, tên đạo tặc chỉ còn lại mỗi cái đầu lăn lóc. Không, cái gì thế này, máu phun ra như suối, ơ kìa……?
“Ngươi ngẩng cao đầu quá rồi đấy.”
“Phải, nên biết thân biết phận đi.”
Anh kỵ sĩ và Ortlinde đang nổi giận đùng đùng.
Nhìn tình hình này thì chắc là hai người họ đã giết hắn rồi. Có cần thiết phải làm đến mức đó không……
Ma Tướng đeo mặt nạ ngồi trên ghế đằng xa, lặng lẽ nhìn về phía này.
Tất cả mọi người đều có mặt ở đây.
Dù là tội phạm đi nữa, nhưng vừa phát hiện ra không cùng chí hướng đu idol là giết ngay lập tức, cái tư tưởng nguy hiểm này có hơi quá rồi đấy……
“Ihi, thuộc hạ của tên này, ta đã xử lý toàn bộ rồi.”
“Hừ, đối thủ là Thần Linh của ngươi thì kết cục đó là đương nhiên.”
Anh kỵ sĩ và Ortlinde đang tâm đầu ý hợp. Hai người này thân thiết ghê.
Chẳng biết nghĩ gì, anh kỵ sĩ nhặt cái đầu lên và ném về phía tôi.
Cái đầu của tên đạo tặc lăn lông lốc.
“Ơ……?”
“Đầu của rác rưởi dám vô lễ với ngươi đấy. Thích làm gì thì làm.”
“Kết cục xứng đáng thôi.”
Sao lại tự mãn thế kia? Đừng có nhìn tôi với vẻ mặt muốn được khen ngợi như thế chứ.
Mà, anh kỵ sĩ thì không thấy mặt đâu.
Ortlinde cũng dửng dưng trước xác chết. Xét đến hoàn cảnh xuất thân thì có khả năng cô ấy đã quen nhìn người chết rồi.
Thú thật, mấy người này đáng sợ quá. Dù nghĩ là đồng minh đu idol, nhưng vẫn thấy sợ.
“Xin lỗi nhé, Emo-san.”
“Hửm?”
“Lúc mới gặp, anh đã bảo sẽ chấp nhận nên tôi mới dẫn hắn tới, nhưng không ngờ trình độ thấp quá. Chí ít cũng cần chất lượng tối thiểu chứ.”
“Không cần bận tâm đâu.”
Ma Tướng đeo mặt nạ xin lỗi tôi. Đang nói chuyện gì vậy nhỉ?
Lúc mới gặp tôi đâu có nhớ là đã nói sẽ nhận đạo tặc làm đồng minh. Chắc Ma Tướng-san thuộc tuýp người thỏa mãn với việc vui đùa cùng idol trong những ký ức không có thật.
Tôi nghĩ cách tận hưởng đó cũng được thôi. Không phủ nhận đâu.
“Cái đầu này, tính sao đây……”
Tự tay giết người ta mà lại đùn đẩy việc xử lý xác chết cho tôi, quá đáng thật sự.
Mà, thế giới này khác với Nhật Bản kiếp trước, mạnh được yếu thua. Giết người như cơm bữa. Tất nhiên là có pháp luật, và cả luân thường đạo lý nữa.
Chỉ là, thế giới này nhiều nguy hiểm. Hầm ngục là ví dụ điển hình.
“Nhắc mới nhớ, đây là hầm ngục à?”
“À đúng rồi. Độ khó khá cao đấy.”
Căn cứ mà Ma Tướng đeo mặt nạ chuẩn bị hóa ra là một hầm ngục.
Nghe bảo căn cứ nằm dưới lòng đất, lại có chỗ ngủ nên mọi người mới kéo đến đây. Trên đường đi thấy có mấy con quái vật hình nhân nên cũng nghi nghi rồi, ai ngờ là hầm ngục thật……
“Tôi cũng là Dungeon Master mà. Cái lõi do Ma Vương-sama ban tặng vẫn còn hoạt động. Tôi vẫn dùng làm chỗ ngủ, thấy tiện nên gọi mọi người đến thôi.”
“Hể, tiện lợi ghê ha.”
“Cũng có vô số lối ra, nên việc bị xác định vị trí là không thể nà──cũng không hẳn, Emo-san đã xác định được vị trí của tôi mà……”
“Haha, đã bảo rồi mà? Tình cờ thôi.”
“Đúng là vậy nhỉ.”
Ma Tướng đeo mặt nạ cười nhếch mép.
Có vẻ anh ta đã hiểu là do tình cờ rồi.
“Emo-san.”
“Hửm?”
“Tôi có một đề xuất.”
“Cứ tự do phát biểu, nhưng phải chịu trách nhiệm đấy nhé. Nói tiếp đi.”
“Đáng sợ ghê.”
Tôi vừa uống trà vừa giục anh ta nói tiếp.
Đây là loại thượng hạng lấy ra từ Item Box. Mùi hương rất thơm và tôi rất thích, đã pha cho cả mọi người rồi mà chẳng ai chịu uống.
Vốn dĩ ngoài tôi ra chẳng ai chịu ngồi xuống cả. Không ai chịu ngồi vào bàn. Ngay cả Ma Tướng đeo mặt nạ, người duy nhất ngồi ở đằng xa cũng đứng dậy.
Phải rào trước để lỡ Ma Tướng đeo mặt nạ phát ngôn gì đó khiến nhóm Ortlinde nổi điên thì lỗi không phải do tôi mới được……
Bị chém đầu biến thành cục thịt thì kinh lắm……
“Anh có biết cái tên 〝Lão già đường tắt〟 không? Là một kẻ nổi tiếng trong giới bán tin tức, nếu lôi kéo được hắn thì hành động sẽ dễ dàng hơn. Chỉ là không biết nơi ẩn náu. Emo-san thấy sao?”
“Sao nhỉ……”
Tôi cố gắng nhớ lại nhưng chắc là không biết.
Tổ đội Dũng giả không sử dụng, vậy chắc là tay buôn tin tức của thế giới ngầm rồi.
Lý do anh ta đề xuất vào lúc này thì quá rõ ràng. Chắc chắn Ma Tướng-san muốn nói là nên mượn tay hắn để xử lý cái xác này.
“Không, xin lỗi…… Quên đi.”
“Tại sao?”
“Không thực tế lắm. Hắn là tay buôn tin tức hạng nhất chỉ liên lạc với những nhân vật cụ thể. Dù có khả năng chiến đấu cao đến đâu thì việc chiêu mộ cũng rất khó khăn.”
Gieo hy vọng rồi lại bảo là không thể, tàn nhẫn quá. Cái đầu này tính sao đây?
Cảm giác ẩm ướt, tôi chẳng muốn cầm nữa đâu……
Nhưng mà, cũng tại tôi buột miệng nói không cần nên hắn mới bị giết. Tên đạo tặc này, phải chôn cất tử tế và cầu siêu cho hắn thôi.
“Tôi đi thám hiểm trong hầm ngục một chút được không? Có việc muốn thử.”
“À, cứ tự nhiên. Lối ra có vô số, và đôi khi còn ngẫu nhiên nữa. Cẩn thận nhé…… Mà, Emo-san thì chắc không sao đâu.”
“Không, tôi xin trân trọng lời khuyên đó. Vậy, tôi xin phép.”
Tôi cầm cái đầu và bước đi.
Nếu là hầm ngục thì chắc có thể chôn cất mà không bị ai nhìn thấy. Phải tìm một chỗ nào đó phong thủy tốt và cầu siêu cho hắn mới được!
“……Mình mù đường mà nhỉ.”
Quên béng mất, tôi rất dễ bị lạc đường.
Giá mà có Dũng giả trước mặt thì chỉ việc bám đuôi thôi nên không lạc, đằng này……
“Rộng thật.”
Thú thật, tôi hối hận vì không nhờ ai dẫn đường.
Đang đi thì cảnh sắc thay đổi.
Nhìn quanh thì có vẻ như là một ngôi làng bỏ hoang. Hoàn toàn không có bóng người.
“Trong hầm ngục, đây á?”
Nhìn lại phía sau, có một cái bóng kỳ lạ đang lơ lửng. Trông giống cổng dịch chuyển.
Tức là tôi đã ra khỏi hầm ngục và đến một địa điểm ngẫu nhiên nào đó. Trước khi gặp ai đó thì phải đào hố trong vườn nhà nào đấy mà chôn cất thôi.
“Có xẻng không nhỉ.”
Lục lọi trong Item Box để tìm dụng cụ đào.
“Có thật này.”
Tôi dùng xẻng đào trong vườn của một ngôi nhà tồi tàn không người ở.
Ngôi làng này có vẻ chẳng còn ai sống, chôn ở đây chắc không ai phàn nàn đâu.
Đào được một lúc thì chạm phải vật cứng nghe cái “cốp”.
“……Hộp thời gian? Thế giới này cũng có phong tục đó sao.”
Trong lúc tôi đang ngắm nghía cái hộp trông giống hộp thời gian, thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Quay lại, một ông lão đang đứng đó.
Vẫn còn người sống ở đây sao?
“Chào ông, tôi là Emo Sugiru. Tôi có thể hỏi tên ông được không?”
“……Ta sao, người ta gọi ta là Lão già đường tắt. Là kẻ bán tin tức. Ngươi biết rồi mới đến đây à?”
“Chắc là may mắn thôi.”
Là người mà Ma Tướng đeo mặt nạ đã nhắc tới! Tình cờ gặp được thế này đúng là may mắn!
“Cái này, cho ông.”
“……!”
Tôi chìa cái đầu của tên đạo tặc ra. Chắc ông ấy sẽ hiểu là tôi muốn nhờ giúp xử lý xác chết.
Chỉ cần giới thiệu chuyên gia trong lĩnh vực đó thôi cũng tốt rồi……
“Cả cái hộp thời gian này nữa, nếu ông muốn.”
Đưa luôn cả cái hộp thời gian vừa đào được vậy. Chắc ông ấy sẽ tìm giúp chủ nhân của nó.
Phải cùng nhau quay lại căn cứ để bàn về yêu cầu này mới được……
“Emo Sugiru-dono, xin đa tạ……”
“Hả.”
Tự nhiên ông lão bắt đầu khóc.
Ông ấy túng thiếu công việc đến thế sao?
Hay là không có ai trò chuyện nên cô đơn?
“Tôi cần ông.”
Tôi mỉm cười và đưa tay ra. Cái duyên tình cờ gặp gỡ này cần phải trân trọng mà.
Thế là vấn đề xử lý xác chết đã được giải quyết!
*
Thế giới này đã thối nát rồi.
Kẻ mạnh và kẻ yếu bị phân chia rạch ròi.
Không chỉ là câu chuyện về của cải hay tài sản. Mà là câu chuyện về sức mạnh thuần túy. Về khả năng chiến đấu.
“Thần linh làm gì có đâu……”
Kẻ mạnh không biết đến nỗi đau. Chúng không thể hiểu được nỗi đau của kẻ yếu.
Thản nhiên cướp đi những gì quý giá của người khác.
“Chỉ một lần nữa thôi cũng được, ta muốn gặp con bé……”
Ta có một cô con gái độc nhất. Một đứa trẻ đáng yêu.
Tuy không cùng huyết thống, nhưng con bé là tất cả cuộc đời ta. Nếu con bé được hạnh phúc, thì bản thân ta có ra sao cũng được.
Đó là lý do sống, là niềm hy vọng của ta.
“Tại sao, tại sao lại cướp đi chứ? Nếu đã thế thì xin đừng ban cho ta ngay từ đầu……”
Một ngày nọ, con gái ta bị giết. Bị một băng đạo tặc nổi tiếng bắt cóc, và được tìm thấy trong bộ dạng khủng khiếp. Đến tận bây giờ, hình ảnh đó vẫn hiện về trong những giấc mơ, không sao xóa nhòa được.
Thi thể của con gái thật thê thảm. Tứ chi bị chặt đứt, mùi hôi thối nồng nặc của tinh dịch hòa lẫn với máu. Đôi mắt tuyệt vọng. Ta không thể nào quên được tất cả những điều đó.
Đã uất ức đến nhường nào. Đã đau đớn biết bao nhiêu.
“Hãy tha thứ cho người cha vô dụng này, đến cả báo thù cũng không thể hoàn thành.”
Vốn dĩ ta chỉ là một gã bán tin tức quèn.
Nhưng vì báo thù, ta đã thu thập thông tin về băng đạo tặc hung thủ. Ta bước chân vào thế giới ngầm, thề rằng một ngày nào đó nhất định sẽ tìm ra chúng.
Chẳng biết từ lúc nào, ta đã trở thành kẻ được gọi là Lão già đường tắt. Và rồi, cuối cùng cũng tìm ra hắn.
『Yếu nhớt, thứ tép riu như ông đến làm đồ chơi cũng không xong nhỉ? Con gái ông thì mang lại nhiều niềm vui phết đấy. Nó tuyệt vời lắm biết không? Bên trong khít rịt, tiếng khóc nghe cũng kích thích nữa. Sau khi để lũ đàn em chơi chán chê thì bọn ta tổ chức màn mổ xẻ mua vui. Mà, việc phi tang cái xác bị thất bại. Nhờ thế mà ông mới mò đến báo thù được như này đây.』
『Thứ súc sinh……!』
Ta đã bại dưới tay tên thủ lĩnh băng đạo tặc đó.
Dù có được sức mạnh nhờ trả cái giá cho Đọa Thiên Sứ, sự chênh lệch vẫn quá lớn, hoàn toàn không thể chống lại.
Dù có được sức mạnh ngang ngửa mạo hiểm giả cấp A, đó cũng là giới hạn của kẻ phàm nhân. Gã đạo tặc đó sở hữu sức mạnh thuộc hàng top ngay cả khi so với mạo hiểm giả cấp S.
Nhân cách và tài năng chẳng liên quan gì đến nhau.
Dù là kẻ thối nát đến đâu thì vẫn mạnh. Mạnh đến mức phi lý, khiến ta hoàn toàn bất lực.
『Lão già, mày không có giá trị để tao giết.』
『Guh……』
Bị đạp lên đầu, chỉ nghe thấy tiếng cười chế nhạo. Khoảnh khắc đó ta sẽ không bao giờ quên được trong đời.
Dù có mang tâm niệm báo thù, nhưng với kẻ mạnh đó, ta chẳng phải là mối đe dọa. Sinh ra với tài năng đặc biệt thì làm gì cũng được công nhận sao?
Pháp luật, đạo đức, luân lý, tất cả đều vô giá trị. Không ai có thể trừng phạt băng đạo tặc này, và cũng chẳng ai làm thế.
“Dù có cầu nguyện Thần linh, hay van xin Dũng giả thì cũng vô ích thôi.”
Thần linh hay Anh hùng đều sẽ không cứu giúp.
Cũng sẽ không báo thù thay ta. Đương nhiên rồi. Chẳng ai nghĩ đến việc biến một kẻ mạnh như thế thành kẻ thù để trừng phạt cả.
Chỉ khi tai ương giáng xuống bản thân và những người xung quanh, họ mới giác ngộ ra. Mới biết đến nỗi đau.
“Ít nhất, hãy trở về ngôi nhà đã từng sống cùng con bé.”
Ta quyết định sống phần đời còn lại ở nơi đầy ắp kỷ niệm. Vì những ngày tháng sống cùng con bé là báu vật. Giờ đây, ta chỉ còn lại chừng đó mà thôi.
Cái giá phải trả cho Đọa Thiên Sứ là mất đi một con mắt, và tuổi thọ chỉ còn lại bảy năm.
“Hửm?”
Khi trở về ngôi nhà xưa, có một người đàn ông đang đứng đó.
Hắn đang đào đất trong vườn và cầm thứ gì đó trên tay. Làm gì có đồ vật giá trị nào đâu chứ.
“Chào ông, tôi là Emo Sugiru. Tôi có thể hỏi tên ông được không?”
“……Ta sao, người ta gọi ta là Lão già đường tắt. Là kẻ bán tin tức. Ngươi biết rồi mới đến đây à?”
“Chắc là may mắn thôi.”
Dù nói là tình cờ, nhưng hắn lại phản ứng với cái tên Lão già đường tắt.
Quả nhiên, hắn có việc cần nhờ đến ta với tư cách là người bán tin tức. Nhưng ta không có ý định nhận yêu cầu nào nữa.
Bởi báo thù đã không thành. Tiếp tục cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Cái này, cho ông.”
“……!”
Đó là một xác chết. Một cái đầu. Và còn là mới bị giết chưa lâu.
Ta nhận ra khuôn mặt đó.
Là tên đạo tặc kia. Khuôn mặt chết ngu ngốc đến mức khó tin. Cảm giác như hắn bị hạ sát trong nháy mắt mà còn chẳng kịp nhận thức điều gì.
“Cả cái hộp thời gian này nữa, nếu ông muốn.”
“……”
Không phải ngẫu nhiên. Hắn nắm rõ vị trí của ta và mang cái đầu đến.
Hắn đã thay ta thực hiện cuộc báo thù. Chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.
Nhìn cái hộp được trao tận tay, ta cũng nhớ ra. Chắc là bức thư con gái ta đã chôn trong vườn từ rất lâu về trước.
Chuyện đã qua lâu lắm rồi, ta đã quên béng mất.
Đó là ngày ta than thở về công việc với con bé.
Ta đã vừa uống rượu vừa nói những điều đại loại như, công việc chỉ để làm hài lòng một người khách hàng, chứ chẳng giúp ích gì cho số đông.
Con bé tỏ vẻ không vui, dùng bàn tay nhỏ bé nắn nót viết gì đó lên giấy. Con bé bảo khi nào công việc vất vả quá thì hãy đọc nó.
Ta mở chiếc hộp được trao──
『Con yêu bố lắm, người bố có thể mang lại hạnh phúc dù chỉ cho một người.』
Một thông điệp ngắn gọn được viết trong đó.
Trước mắt ta nhòa đi.
Hình như ta đang khóc. Nước mắt không ngừng tuôn rơi. Không phải vì buồn. Mà vì hối hận. Bởi ta đã không còn là người bố mà con gái yêu thương nữa rồi.
Ta đã bước chân vào thế giới ngầm, đã nhúng tay vào cả những việc ác. Ta đã từ bỏ cả việc mang lại hạnh phúc cho một người, chỉ để tâm đến việc báo thù.
“Tôi cần ông.”
Emo Sugiru──Ta biết hắn là tội phạm bị truy nã.
Nhưng ta không tài nào nghĩ hắn là kẻ xấu được. Hắn là kẻ ác biết đến nỗi đau, giống như ta chăng, ta cứ có cảm giác như vậy.
Giết tên đạo tặc kia, và đến bên cạnh ta, người đàn ông này trông như đấng cứu thế vậy.
Tên đạo tặc, ta, và cả Emo Sugiru đều là cái ác như nhau. Nhưng dù vậy, ta muốn trở thành cái ác có ý nghĩa.
“Ta, là kẻ ác.”
“Tình cờ thật đấy, tôi cũng không phải người tốt đâu. Tôi chỉ sống vì một người mình hâm mộ thôi.”
“……”
Cứ như thể tâm can ta bị nhìn thấu vậy.
Sugiru-dono rốt cuộc đã vượt qua nỗi đau nào để chọn con đường đó cơ chứ. Vậy mà hắn lại nói cần một lão già sắp chết như ta sao?
“Ta đã nhúng chàm vào việc ác rồi……”
“Thế giới không vận hành chỉ bằng những điều tốt đẹp đâu. Được gặp ông, tôi vui lắm. Nhìn xem──Ông đã giúp ích rồi đấy thôi.”
“Ta yếu lắm. Chẳng có gì đảm bảo sẽ giúp ích được cho ngài.”
“Khả năng chiến đấu không được gọi là sức mạnh đâu. Tên đạo tặc kia là ví dụ điển hình đấy. Thứ cần thiết chính là sức mạnh chân chính, dù gục ngã vẫn đứng dậy như Dũng giả ấy.”
“Xin dâng hiến cho ngài──toàn bộ bảy năm còn lại. Xin hãy cứ sử dụng thân già này.”
“Không cần phải phục tùng đâu. Chỉ là, tôi muốn ông đi cùng thôi.”
“Đa tạ…… Vô cùng cảm tạ Sugiru-dono.”
Ta cúi đầu, và nắm lấy bàn tay mà Emo Sugiru đưa ra──
*
“Tôi về rồi đây.”
Sau đó, tôi đã quay lại hầm ngục.
Dẫn theo ông Lão già đường tắt, tôi loay hoay mãi mới tìm được đường về phòng cũ. Nói đúng hơn là, có vẻ như Ma Tướng đeo mặt nạ đã dùng ma pháp dịch chuyển để đưa tôi về thì phải?
Lão già đường tắt chắc là túng thiếu công việc lắm, nên vui mừng đến phát khóc. Chắc chắn ông ấy sẽ giới thiệu cho tôi một chuyên gia xử lý xác chết.
“Emo-san, về nhanh thế…… Không lẽ nào, ông già phía sau là?”
“Là ông Lão già đường tắt đấy.”
“Này này.”
Ma Tướng đeo mặt nạ có vẻ ngạc nhiên.
Cũng phải thôi. Dù chỉ là tình cờ, nhưng tôi đã dẫn người về trong khoảng thời gian ngắn thế này mà.
“Cũng giống như lúc gặp Ma Tướng-san thôi, tình cờ cả.”
“……Đáng sợ thật đấy.”
Ma Tướng đeo mặt nạ cười nhếch mép.
Quả thật, tôi cũng thấy sự trùng hợp này đáng sợ. May mắn quá thể.
“Tiện thể giới thiệu bản thân, chúng ta nói chuyện chút nhé.”
Cần phải giới thiệu ông Lão già đường tắt và bàn bạc về kế hoạch sắp tới.
Tôi rót trà cho đủ số người và đặt lên bàn. Lần này mong mọi người uống cho. Hương thơm tuyệt hảo thế này, chắc chắn mọi người sẽ thích.
Xác nhận tất cả đã ngồi vào ghế, tôi bắt đầu vào đề.
“Vậy, bắt đầu từ tôi.”
Nhấp một ngụm trà, tôi bắt đầu giới thiệu bản thân.
“Tôi là Emo Sugiru. Là người chuyển sinh và đang bị đất nước này truy nã.”
“Ta đã biết.”
“Đương nhiên là biết rồi ạ.”
“Hm, là người chuyển sinh sao? Bổn tọa mới nghe lần đầu đấy.”
Nhắc mới nhớ, hình như tôi chưa nói cho anh kỵ sĩ biết. Quả nhiên giới thiệu bản thân là rất quan trọng.
Mà, chắc mọi người cũng chẳng hứng thú gì với tôi đâu, chuyển sang người tiếp theo thôi.
“Về tôi thì chỉ có thế thôi.”
“Ta muốn biết nhiều hơn về Sugiru-sama kia. Tuy nhiên, nhiều bí ẩn cũng quyến rũ lắm.”
“Bổn tọa đồng ý. Ngoài việc cùng cảnh ngộ ra thì ta chẳng biết gì cả.”
Tôi chẳng có quá khứ nào đáng để kể lể.
Chỉ là đi stalk──à nhầm, đi đu idol Dũng giả, còn trước đó thì cũng chỉ đi thu thập vật phẩm ma pháp thôi.
Tiện thể thì gia đình tôi ở thế giới này chết hết rồi, nên tôi độc thân. Chẳng còn ai biết về tôi kể từ khi chuyển sinh cả.
“Thay vì soi mói quá khứ, hãy nói chuyện tương lai đi.”
“……Phải, ha. Chẳng ai có quá khứ vui vẻ để mà kể lể đâu. Giới thiệu bản thân đơn giản là đủ rồi.”
Tất cả đều gật đầu. Chắc mọi người đều có chung cảm xúc.
Đoàn Cổ vũ Anh hùng từ nay về sau──tức là, đây là hội nghị bàn về việc đu idol mà.
Tôi đương nhiên là đẩy thuyền tổ đội Dũng giả rồi! Tuy nhiên, có khả năng mọi người lại muốn đu một ai đó khác. Việc thống nhất quan điểm chỗ này rất quan trọng.
“Vậy, tiếp theo là ta.”
Ortlinde cũng nhấp một ngụm trà giống tôi.
Tôi nghe thấy tiếng cô ấy nói nhỏ là ngon. Tôi lén nắm tay ăn mừng. Vất vả lắm mới kiếm được nên vui thật.
“Ortlinde Marteno. Là Thần Linh Sư, đồng thời là Ma pháp sư thuộc tính Bóng tối. Mong mọi người giúp đỡ.”
“……Đôi mắt đó là Ma Nhãn sao? Sở hữu tận hai cái, ngay cả thời đại của Bổn tọa cũng chưa từng thấy. Lại còn khế ước với Thần Linh, đúng là tài năng nằm ngoài quy chuẩn. Nếu đánh nghiêm túc thì Bổn tọa cũng gặp bất lợi.”
“Ara, vậy ta làm số 2 là được chứ gì?”
“Không thành vấn đề.”
“Chán thật đấy.”
“Nếu Bổn tọa và ngươi đánh nhau, chắc chắn một quốc gia sẽ bị diệt vong. Bổn tọa không muốn giết chóc vô nghĩa nữa.”
Chẳng hiểu lắm, nhưng có vẻ họ đã thỏa thuận xong.
Quả nhiên, hai người này thân nhau thật. Chắc chắn là đang đu cùng một nhân vật rồi.
“Lời thoại không giống của Ma Thần trong truyền thuyết chút nào.”
“Bị Dũng giả đời đầu thuyết giáo, nên trong mấy ngàn năm qua ta đã kiểm điểm rồi.”
“Ara ara.”
Hai người này không chỉ đu idol đơn thuần, mà có vẻ còn mắc chứng hoang tưởng nữa.
Thiết lập bối cảnh, rồi vừa nhập vai vừa đu idol. Tôi hiểu mà, tôi cũng từng có thời gian làm mấy trò tương tự.
Tự nhủ mình là thành viên của tổ đội Dũng giả rồi tận hưởng nó.
“Tôi nghĩ kiểu đó cũng được mà. Không phủ nhận đâu.”
“Hừ, quả nhiên ngươi cũng có mắt nhìn đấy.”
Anh kỵ sĩ có vẻ tâm trạng rất tốt, khoanh tay nói vậy.
Ở đây toàn là những người cùng sở thích mà. Chắc chắn có thể thoải mái bộc lộ bản thân.
“Nào, tiếp theo là Bổn tọa. Mặc dù vậy, chắc chẳng có kẻ nào là không biết.”
“Tôi muốn nghe đấy.”
“Được thôi.”
Có vẻ anh kỵ sĩ cũng chịu giới thiệu bản thân.
“Tên là Kara, người đời gọi Bổn tọa là Ma Thần. Sử dụng Ma pháp Độc hữu dung hợp với thế giới, do đó là thực thể bất diệt đã sống hơn một vạn năm.”
“Ra là vậy.”
Có vẻ là thiết lập như thế.
Nghe câu chuyện thì có vẻ Kara-san đu Dũng giả đời đầu. Chắc chắn vì thế mà anh ta đang roleplay Ma Thần.
Chuẩn bị cả bộ giáp trông rất ra dáng, nỗ lực đáng yêu thật.
Chắc là thích cosplay hơn là đu idol chăng?
“Vậy tiếp theo là tôi nhỉ? Cựu nhân sự thuộc quân đoàn Ma Vương. Được gọi là Ma Tướng đeo mặt nạ. Như mọi người thấy, hiện tại đang được Emo-san chăm sóc.”
Ma Tướng đeo mặt nạ tiếp lời giới thiệu. Khiêm tốn ghê, nói đúng hơn thì chúng tôi mới là người được cậu ấy chăm sóc chứ.
Việc có thể dùng hầm ngục này làm căn cứ, tất cả là nhờ Ma Tướng-san cả.
“Cuối cùng là lão. Lão là kẻ bán tin tức quèn tên là Lão già đường tắt. Lão đến đây với quyết tâm dâng hiến tất cả cho Sugiru-dono. Xin hãy cho lão được ngồi ở hàng ghế cuối cùng.”
“Hừ, được thôi.”
“Hoan nghênh ông. Có vẻ ông rất say mê Sugiru-sama nhỉ.”
“Trong thời gian ngắn mà nắm giữ được lòng người đến mức này. Đáng sợ thật đấy.”
Mọi người lần lượt đưa ra cảm nhận về màn giới thiệu của ông Lão già đường tắt.
Có vẻ ông ấy đang túng thiếu công việc, nên mới bày tỏ lòng biết ơn một cách thái quá như vậy.
“Sugiru-dono.”
“Sao thế?”
“Ở đây có một thiếu nữ đáng thương. Cô bé sống bằng nghề Necromancer, lão không thể cứu được. Xin ngài hãy rủ lòng thương.”
Ông Lão già đường tắt đưa cho tôi một tấm bản đồ.
Địa điểm được đánh dấu có vẻ là khu rừng gần đây.
“Ara, là khu vực khá nguy hiểm đấy.”
“Ortlinde biết chỗ đó sao?”
“Vâng.”
Ortlinde nhìn bản đồ với vẻ đầy hứng thú.
Hay là nhờ cô ấy dẫn đường nhỉ……
“Thiếu nữ Necromancer sao, ra là vậy.”
“Sugiru-dono, xin hãy cứu lấy con bé.”
Tóm lại là──một chuyên gia xử lý xác chết, và lại đang túng thiếu công việc.
Giống như ông Lão già đường tắt, tôi chỉ cần đưa ra yêu cầu là giải quyết xong.
Tức là như vậy đó.
“Vậy đi ngay thôi, tôi có thể nhờ Ortlinde dẫn đường được không?”
“Tất nhiên là được rồi ạ…… Đây là hẹn hò, phải không?”
“Hửm?”
“Không, em nói một mình thôi ạ.”
Ortlinde bảo là đi sửa soạn cho đẹp, rồi chạy sang phòng khác mất tiêu.
Ma Thần Kara-san (tự xưng) hừ mũi vẻ chán nản.
“Bổn tọa cũng đi.”
“Oya? Anh cũng đi sao?”
“Ta muốn biết việc hồi sinh người chết khả thi đến mức nào. Nếu có thể hồi sinh Dũng giả đời đầu thì bằng mọi giá ta muốn gặp mặt.”
“Haha, quả nhiên tôi và anh giống nhau thật. Cả hai đều mê mẩn Dũng giả.”
“Hừ……”
Kara-san có vẻ cũng rất thích đu idol.
Quả nhiên, được nói chuyện với những người cùng sở thích thế này thật là vui.
*
Khoảnh khắc tôi học được cách nói chuyện, cũng là lúc cha mẹ tôi qua đời.
Giữa thảm họa, vì cô bé là tôi khi đó muốn đến gần nguồn cơn của tai ương. Vì tôi đã nói điều đó với cha mẹ, nên hai người họ đã chết.
“Quyền năng như thế này, tôi đâu có cần…… Thứ tôi muốn chỉ là gia đình thôi mà.”
“Razsharte……”
Tôi sinh ra đã mang quyền năng thống trị.
Lời nói chi phối linh hồn. Nếu chống cự sẽ phải chịu đau đớn. Mọi lời nói đều bị chuyển hóa thành mệnh lệnh.
Tôi từ bỏ việc sống giữa những người đang sống từ năm lên năm.
Tôi ra lệnh cho người chết thức tỉnh, và sống cùng họ. Với tư cách là một Necromancer, tôi sống lầm lũi trong vùng nguy hiểm──bên trong khu rừng này.
“Chỉ cần có Sensei là đủ rồi.”
“Một ngày nào đó, em sẽ gặp được người có thể quan hệ bình đẳng với em.”
Chàng thanh niên đã chết trong khu rừng này.
Sensei bảo rằng thầy từng là thủ lĩnh của một tổ đội mạo hiểm giả cấp cao nhất.
Dù là người chết, nhưng sensei là gia đình, là sự tồn tại thay thế người cha của tôi.
“Trên thế giới này làm gì có ai.”
“Có chứ, chắc chắn là có.”
Quyền năng thống trị không thể kiểm soát được.
Chừng nào còn là linh hồn sinh ra ở thế giới này, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Sensei bảo ngoại lệ chỉ có những tồn tại siêu việt như Thần Linh mà thôi.
Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc, trong nhân loại không có ai là đối tượng bình đẳng với tôi cả.
“Hửm……?”
“Sensei, có chuyện gì vậy?”
Sensei đang quan sát khắp khu rừng. Không, sensei đang cảnh giác.
Lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ này. Thầy là người luôn điềm tĩnh và rất mạnh mẽ. Ngay cả khi chiến đấu với chủ nhân khu rừng, tôi nghĩ thầy cũng chưa từng cảnh giác đến mức này.
“Razsharte, tuyệt đối không được chiến đấu với nhóm người sắp đến đây.”
“Nhóm người?”
“E là con người, nhưng họ mạnh quá mức, ta không thể nhìn thấu được. Ngay cả việc câu giờ cũng bất khả thi. Đẳng cấp quá khác biệt…… Không chiến đấu, không bỏ chạy, chỉ còn cách để họ đi qua thôi.”
“Ngay cả Sensei cũng không thắng được sao?”
“Không thể gọi là chiến đấu được đâu. Dù em có ra lệnh cho các xác sống khác, cơ hội thắng vẫn bằng không.”
Lời của Sensei luôn đúng.
Chưa bao giờ sai cả.
Thực sự có những tồn tại khác biệt đang đến gần. Sống bảy năm trong khu rừng này, tôi chưa từng cảm thấy mối đe dọa nào như thế.
Tôi không thể tưởng tượng được dáng vẻ khổ chiến của Sensei, nhưng nếu Sensei khẳng định không thắng được, thì chắc chắn là sự thật.
“Em và Sensei rất mạnh mà.”
“Đúng vậy.”
“Nhưng vẫn không thắng được?”
“Không thể đâu. Họ không phải đối thủ ở cái tầm đó……”
Tôi không biết về thế giới bên ngoài.
Dù vậy tôi biết khả năng chiến đấu của tôi và Thầy rất cao. Thế mà, đến việc chạy trốn cũng không thể, thật khó tin.
“Ba người.”
“Có vẻ là vậy. Razsharte, hãy thử nói chuyện bình thường xem sao.”
“……”
Những bóng người đang đi về phía này gồm ba người.
Một thiếu nữ mặc váy với đôi mắt hai màu. Một tồn tại được bao phủ bởi bộ giáp đỏ toàn thân. Và──một gã đàn ông có bầu không khí mờ ám.
Gã đàn ông mờ ám ở giữa đang vỗ tay.
“Chào, tôi là Emo Sugiru. Những cái xác trên đường đến đây là do em làm sao?”
“Phải.”
“Tuyệt vời. Thấy sao, em có muốn cho tôi mượn sức mạnh không?”
“……”
Gã đàn ông tự xưng là Emo Sugiru đang mời gọi tôi.
Có vẻ hắn định lợi dụng quyền năng của tôi.
Trong quá khứ cũng từng có những kẻ như vậy. Nhưng không có ngoại lệ, bọn họ đều sợ hãi và bỏ chạy. Họ sẽ thấm thía rằng đây không phải là thứ sức mạnh có thể kiểm soát được.
Bởi chỉ cần nói chuyện thôi, người ta cũng sợ hãi tôi rồi.
“Về đi.”
Tôi hướng về phía ba người bọn họ và buông lời.
Dù không cố ý thì nó cũng trở thành mệnh lệnh. Dù ba người này có kháng cự, họ cũng sẽ chịu đau đớn. Cho đến nay chưa từng có một ai không bị ảnh hưởng.
“Lạnh lùng thế.”
Thật không thể tin được, Emo Sugiru vẫn giữ thái độ bình thản.
Nếu kháng cự lại lời nói của tôi thì phải chịu đau đớn chứ. Nhưng trông hắn hoàn toàn không giống như vậy.
“……Tại, sao?”
“Hửm?”
“Sự thống trị của tôi không có tác dụng ư? Emo Sugiru-san, anh không thấy đau khổ sao?”
“Đau khổ thì không, nhưng mà buồn đấy. Tự nhiên bị đuổi khéo mà.”
“……”
Không thể tin được. Không thể nào.
Quan sát kỹ mới thấy, không chỉ Emo Sugiru. Cả kỵ sĩ giáp đỏ và cô gái mặc váy đứng bên cạnh cũng hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Không phải là đang chịu đựng, mà là trạng thái tự nhiên.
Họ nằm ngoài sự thống trị của tôi. Ba người này.
“Quyền năng của tôi chắc chắn có ảnh hưởng đến những linh hồn sinh ra ở thế giới này. Các người là ai?”
“Là tội phạm bị truy nã đang cổ vũ cho Dũng giả, chắc thế.”
Danh tính không rõ ràng, là người khả nghi, nhìn kiểu gì cũng không phải là tồn tại lương thiện.
Dẫu vậy, dù là thế đi nữa.
Hắn là người nói chuyện bình đẳng với tôi. Là người đưa tay ra với tôi.
“Anh không sợ tôi sao?”
“Ngược lại, tôi thấy đáng yêu là đằng khác?”
“Vậy sao.”
Quyền năng của tôi tác động lên mọi linh hồn sinh ra trên thế gian này không có ngoại lệ. Trừ khi là Thần Linh có đẳng cấp linh hồn khác biệt, hoặc linh hồn sinh ra ở thế giới khác thì mới có khả năng đó.
“……Trở thành đồng đội, có được không?”
“Ta đã ký khế ước với Thần Linh. Sự thống trị cỡ đó không ảnh hưởng gì đâu.”
“Với Bổn tọa đây, thứ sức mạnh yếu ớt đó làm sao có tác dụng.”
Cô gái mặc váy và kỵ sĩ giáp đỏ tự tin nói với tôi như vậy. Cỡ đó, sức mạnh yếu ớt, lần đầu tiên tôi bị nói như vậy.
Lần đầu tiên có người nói với tôi những lời đó.
“Uu……”
“Không cần phải khóc đâu. Những lúc thế này thì nên cười mới phải.”
“Là tại lũ yếu đuối kia tệ hại thôi. Ngươi không có tội tình gì cả.”
Tôi cũng có nơi chốn dành cho mình.
Tôi cũng vậy, thực tâm đâu có muốn sống cô độc. Tôi muốn có đồng đội, muốn có gia đình.
“Tôi, đã luôn cô độc.”
“Về bản chất con người ai cũng một mình cả, ai cũng cô đơn thôi. Chính vì thế, để quên đi điều đó, người ta cần một thứ gì đó để tin tưởng.”
“Tôi muốn có một nơi để về…… Luôn luôn, luôn luôn khao khát!”
“Người bất hạnh tìm kiếm hơi ấm. Kẻ hạnh phúc tìm kiếm sự cô độc.”
“……”
“Em thì sao? Nếu đi cùng bọn tôi, ít nhất em sẽ không còn bất hạnh nữa đâu.”
“Em đi.”

Không còn do dự nữa.
Chỉ những người này thôi, là nơi chốn của tôi.
Chỉ những người này thôi, là đồng đội và gia đình của tôi.
“Chào mừng em, hoan nghênh gia nhập. Cho tôi biết tên được không? Người đồng chí hướng mới.”
“Razsharte Arulugan.”
Emo Sugiru-san mỉm cười và đưa tay ra.
Tôi trân trọng nắm lấy bàn tay ấy.
“Chào mừng đến với Anh Hùng Order. Tên của ta là Ortlinde Marteno.”
“Ma Thần Kara này sẽ công nhận ngươi là đồng bào.”
Tôi cũng ghi nhớ kỹ tên của hai người bên cạnh.
Bởi tổ chức Anh Hùng Order này, chính là gia đình và đồng đội duy nhất của tôi.
*
Nếu có thể ngộ ra cái chết của chính mình, hầu hết mọi người sẽ chuẩn bị hành trang sẵn sàng.
Đó có thể là sắp xếp hành lý, chuẩn bị về mặt vật chất, hoặc cũng có thể là thanh toán các mối quan hệ con người. Dù sao đi nữa, con người là loài sinh vật mà mỉa mai thay, càng nhận thức rõ về cái chết thì lại càng suy nghĩ về tương lai và hành động vì nó.
“Tuy nhiên, hiện tại ta đã là người chết rồi……”
Cái chết của ta diễn ra chóng vánh đến mức không ngờ.
Lần đầu tiên khiêu chiến khu rừng thuộc vùng nguy hiểm, ta đã chém hạ từng con quái vật hùng mạnh và tiến lên phía trước. Có lẽ vì thế mà ta đã lơ là. Một thành viên đóng vai trò hồi phục trong nhóm đã bị một con quái vật không quá mạnh nhưng có độc đâm phải.
Và rồi con quái vật đó phun ra khí độc, khiến chúng ta chết một cái chết lãng xẹt. Nếu là một tổ đội mạo hiểm giả thông thường, hẳn họ đã chuẩn bị sẵn vật phẩm nào đó để đối phó với độc. Tuy nhiên, chúng ta vì quá tự tin vào kỹ năng của đồng đội nên đã khiêu chiến mà không chuẩn bị gì.
Kết quả là, cả nhóm bị tiêu diệt chỉ vì một sai lầm nhỏ nhặt.
Tám năm trước──tổ đội mạo hiểm giả được ca tụng là mạnh nhất đã kết thúc như thế đấy.
Tuy nhiên, chỉ riêng ta là có phần tiếp theo. Phải, là Razsharte. Một cô bé nắm giữ quyền năng thống trị. Với tư cách là một Necromancer, có vẻ như con bé đã gánh vác giác ngộ sống cùng người chết.
“Có được nơi chốn để về, tốt quá rồi nhỉ.”
Ta vừa ngắm nhìn Razsharte Arulugan đứng bên cạnh vừa suy nghĩ. Rằng tổ chức Anh Hùng Order mà cô bé chọn làm nơi nương tựa, cũng sẽ trở thành chốn dung thân tốt đẹp cho ta. Ta có dự cảm như vậy.
“……Vâng. Cả Sensei cũng ở cùng nữa.”
Gã đàn ông tên Emo Sugiru trông chẳng có vẻ gì là mạnh mẽ. Chính vì thế mới đáng sợ.
Hai người còn lại thì mạnh. Mạnh một cách áp đảo.
Tám năm trước──dù chúng ta, những kẻ được ca tụng là tổ đội mạo hiểm giả mạnh nhất có hợp sức lại, dù có ở thời kỳ đỉnh cao và chuẩn bị kỹ càng đi chăng nữa, cũng không có cửa thắng.
“Nhờ cậu chăm sóc con bé.”
“Tất nhiên rồi, tôi cũng hoan nghênh cả anh nữa. Nghe cô bé gọi là Sensei, quan hệ sư đồ sao?”
“Vâng, cũng tương tự như vậy. Sugiru-san.”
Emo Sugiru vui vẻ đáp lại lời ta. Một con người kỳ lạ và đáng sợ.
Ta là kẻ mạnh. Chính vì là kẻ mạnh nên ta mới nắm bắt được sự chênh lệch thực lực với hai người kia. Những kẻ tầm thường thậm chí còn chẳng thể cảm nhận được.
Nhưng, riêng Emo Sugiru thì khác.
Ta không cảm thấy gì cả. Ma lực, đấu khí, hay thậm chí là ác ý……
Nếu chỉ có thế thì ta đã đánh giá hắn là kẻ phàm phu tục tử. Tuy nhiên, hai người kia lại phục tùng hắn, và có vẻ rất ngưỡng mộ hắn.
Hắn hoặc là kẻ mạnh đến mức ngay cả ta cũng không thể nắm bắt, hoặc chắc chắn là một kẻ có sức hút phi thường.
“Giao việc cho trẻ con tôi cũng thấy ngại mà…… Có Sensei-san ở đây tôi thấy vui lắm. Quả nhiên tôi rất may mắn.”
“……Là yêu cầu sao?”
“Ừ.”
“Ra là vậy.”
Hẳn là muốn thử thách thực lực của ta và Razsharte.
Đó là phán đoán đương nhiên.
Tuy nhiên, hai người kia quá mạnh. Chiến đấu để chứng minh thực lực là điều bất khả thi. Hắn định thử thách sức mạnh của chúng ta bằng cách nào đây……
“Oya?”
Sự chú ý của Emo Sugiru và hai người kia đột ngột chuyển hướng.
Là loại ma pháp niệm thoại sao?
Theo trí nhớ của ta thì đó là kỹ năng cao cấp mà nếu không phải những tồn tại đặc biệt như Dungeon Master thì không thể sử dụng, nhưng có lẽ thế giới đã thay đổi trong tám năm qua.
“Liên lạc từ Ma Tướng-san, hình như có địch tập kích. Vừa về vừa nói chuyện nhé.”
“……Vẫn còn những đồng đội khác sao?”
“Ừ. Hai người này là──Ortlinde và Ma Thần Kara-san. Còn hai người nữa là ông Lão già đường tắt và Ma Tướng đeo mặt nạ-san, tổng cộng tổ chức có năm người. Tính cả hai người nữa là bảy người nhỉ.”
Số lượng ít ỏi, nhưng chiến lực thì không thể tin nổi.
Cái tên Lão già đường tắt thì ta biết. Ma Tướng đeo mặt nạ cũng vậy. Họ đã nổi tiếng từ tám năm trước.
Hơn nữa, cái tên vừa nghe không thể bỏ qua được. Ma Thần Kara sao?
“……Ma Thần Kara, là Ma Thần đã bị Dũng giả đời đầu phong ấn đó sao?”
“Hô, ngươi biết Bổn tọa à. Nhưng đừng lo, ta không có ý định nổi điên vô nghĩa đâu. Hơn nữa, nếu phải sợ thì nên sợ ả đàn bà kia kìa. Ả còn hơn cả Bổn tọa đấy.”
“Ara ara, thất lễ quá đi mất. Người ta là thiếu nữ mong manh yếu đuối mà.”
“Hả?”
Ta đã nghĩ là cô ta mạnh. Ta biết điều đó.
Nhưng mà, cái tổ chức Anh Hùng Order này rốt cuộc là gì vậy? Chiến lực này là thế nào?
Sự tồn tại vượt trên cả Ma Thần, ta còn chưa từng nghe đến bao giờ. Cả tổ chức này, lẫn gã đàn ông Emo Sugiru đang chi phối nó, hoàn toàn không thấy đáy.
“Tin vui đây. Tưởng là địch tập kích, hóa ra là Dũng giả dẫn theo mạo hiểm giả tới.”
“Ihi……”
“Hừ, thằng nhãi đó à.”
Dũng giả──của thời đại này, nghĩa là cậu ấy sao……
Cậu thiếu niên ngày đó xem ra đã bình an trở thành Dũng giả. Tuy nhiên, vận mệnh thật tàn khốc. Không ngờ ta lại phải dùng kiếm kỹ đã dạy cho cậu ấy để chém cậu ấy.
Dẫu vậy, về mặt cá nhân, ta cũng có chút mong chờ xem cậu thiếu niên ngày đó đã trưởng thành đến mức nào.
“Xin hãy giao cho tôi. Tôi có chút duyên nợ với Dũng giả đời này.”
“Hể.”
Chẳng hiểu sao, ta cảm giác mắt Emo Sugiru đang sáng lên.
Hắn có tâm tư đặc biệt gì với Dũng giả chăng?
“Tôi ấy mà, tôi cũng thích Dũng giả lắm.”
“……Vậy, phương châm là không lấy mạng sao?”
“Đúng thế, tôi không thích những cuộc tranh đấu vô nghĩa. Tuy nhiên, đôi khi cũng có những niềm kiêu hãnh cần phải chiến đấu để bảo vệ. Dũng giả là ví dụ điển hình nhất cho điều đó nhỉ.”
Vì thế nên tôi thích Dũng giả, Emo Sugiru bắt đầu kể lể.
Cảm giác như hắn đang rất hưng phấn.
Hắn dang rộng hai tay, vừa đi vừa nhảy múa trông rất vui vẻ. Tựa như đang chỉ huy một bản nhạc. Tựa như đang tấu lên những âm sắc tuyệt vọng đầy mỹ lệ……
Không giết, chỉ dừng lại ở mức đuổi đi, đó có vẻ là bài kiểm tra thực lực dành cho chúng ta.
“Thiếu niên, nếu cậu định khiêu chiến với Anh Hùng Order……”
Ta của hiện tại đang ở cùng Razsharte. Nếu cô bé đã chọn Anh Hùng Order là nơi chốn của mình, thì kẻ địch của tổ chức cũng chỉ là đối thủ mà ta cần phải chém hạ.
Cho dù đó──có là một trong những học trò cũ của ta đi chăng nữa……
*
Hãy nói về Dũng giả đời đầu một chút.
Tương truyền rằng──cô ấy là chiến binh mạnh nhất trong lịch sử, đã một mình cứu rỗi nhân loại.
Không hề có ghi chép nào về nỗi khổ đau hay sự mâu thuẫn trong cô. Một lần cũng chưa từng nghi ngờ sứ mệnh của bản thân. Nghe nói đó là một vị anh hùng như vậy.
Chỉ riêng Dũng giả đời đầu là không có đồng đội. Câu chuyện anh hùng của cô ấy luôn chỉ có một mình.
Ngoài ra, cô ấy được cho là sống độc thân cả đời, chỉ thân thiết với những người bạn cùng giới…… Chưa từng chìm đắm trong tình yêu nam nữ, chỉ một lòng một dạ tiếp tục làm anh hùng.
“Mình, không có khí chất của một anh hùng……”
“Vrum……”
Với tôi, mọi thứ giờ sao cũng được. Trong một căn phòng trọ, cái bộ dạng than khóc với thiếu nữ Ma pháp sư đồng đội này, chắc chẳng ai nghĩ là Dũng giả đâu.
Tôi không mạnh mẽ như Dũng giả đời đầu……
“Cậu đã cố gắng lắm rồi mà! Cứ nghỉ ngơi đi…… không sao đâu.”
“Chờ đã, cô đi đâu vậy?”
“Bọn tôi sẽ tự chiến đấu.”
“……”
Một quyết định đúng đắn.
Tôi của hiện tại chẳng phải Dũng giả, thậm chí còn chẳng phải chiến binh. Bởi tôi đâu còn giác ngộ để chiến đấu nữa.
“Thực ra thì, tôi đã xác định được căn cứ của Anh Hùng Order rồi.”
“Cái, gì cơ?”
“……Aurora đã gắn Tinh linh lên người cậu đúng không? Có vẻ nó đã chuyển sang Ma Tướng đeo mặt nạ khi cậu tiếp xúc với hắn.”
“Ra là vậy.”
Aurora──một thành viên trong tổ đội Dũng giả. Là Elf Tinh linh sư.
Vào lúc tôi bị Ma Tướng đeo mặt nạ đạp lên người, cô ấy đã ra tay để có thể xác định vị trí.
Quả là người đồng đội đáng tin cậy, kỹ năng thật xuất sắc. Khác với tôi, cô ấy đã tính đến bước tiếp theo.
“Này Vrum, tại sao chứ?”
Vrum Krailer. Đó là tên của tôi, cái tên mà người thường không còn gọi nữa. Vì ai cũng gọi tôi là Dũng giả. Chỉ có các thành viên trong tổ đội mới gọi tôi là Vrum.
“Tôi đã luôn dõi theo cậu…… Dù đối thủ có là cường địch thế nào cậu cũng chưa bao giờ gục ngã, tại sao lần này cậu lại bỏ cuộc?”
“Ortlinde Marteno đã nương tay khi đối đầu với bốn người chúng ta đấy, cô biết không? Lại còn có cả Ma Tướng đeo mặt nạ và Ma Thần Kara nữa. Thắng thế quái nào được!”
“……Quả nhiên, không giống cậu chút nào.”
Tôi biết chứ. Điều đó chính bản thân tôi là người rõ nhất. Tôi chỉ đơn thuần là sợ hãi 〝kẻ đó〟──kẻ chủ mưu, kẻ đầu sỏ mà tôi không dám nhắc tên.
“Không nên chiến đấu với Anh Hùng Order.”
“Ngoài chúng ta ra thì ai thắng nổi chứ!”
“Đất nước này có mạo hiểm giả cấp S. Cũng có thể cầu viện các nước khác mà.”
“Chính cái đó mới không đủ đấy…… Phải có thêm chúng ta vào thì mới mong có cơ hội thắng.”
“Có thể sẽ bị phản bội.”
“……Ý cậu là Kiếm Thánh sao?”
Tôi đã bị Kiếm Thánh phản bội. Không, nói đúng hơn là ngay từ đầu hắn đã không phải đồng minh……
Sau khi đến Vương đô, Kiếm Thánh đã biến mất.
Và rồi──lệnh truy nã được ban bố khắp nơi, tôi mới biết hắn là một thành viên của Anh Hùng Order.
“Hắn cố tình khích lệ tôi, là để biến tôi thành đồ chơi. Hiểu không? Lựa chọn chiến đấu với Anh Hùng Order nghĩa là nhảy múa trong lòng bàn tay của 〝kẻ đó〟 đấy……”
“Dù vậy, nếu là Vrum của mọi khi thì chắc chắn sẽ chọn con đường chiến đấu.”
“Cậu thì…… Frimura làm sao hiểu được. Cậu đâu có nói chuyện với Emo Sugiru.”
Thiếu nữ Ma pháp sư──Frimura làm vẻ mặt như sắp khóc.
Chắc là tôi đã làm cô ấy thất vọng rồi.
Tôi thích Frimura Marinette. Tất nhiên là với tư cách đồng đội, và cả tư cách người khác giới nữa. Tôi không muốn khiến người con gái như cô ấy phải làm vẻ mặt này.
Nhưng, tôi không thể thổ lộ tình cảm được nữa. Vì tôi đã từ bỏ việc chiến đấu rồi……
“Tớ ấy mà, tớ cứ tưởng mình đang chiến đấu bằng ý chí của bản thân.”
“……”
“Nhưng sai rồi. Tớ chẳng suy nghĩ sâu xa gì về quân đoàn Ma Vương, chỉ đơn thuần là giết chóc thôi.”
“Chẳng phải cậu đã cứu nhân loại sao!”
“Lẽ ra có thể cứu vãn bằng đàm phán mà. Thiểu số mà chúng ta vứt bỏ ấy, biết đâu có cách cứu được họ. Kết quả của việc đó là đã sinh ra những tồn tại như Ortlinde Marteno.”
“Chuyện đó, là……”
Chúng ta lẽ ra phải suy nghĩ nhiều hơn, hành động theo ý chí của chính mình.
Lẽ ra phải chiến đấu như những chiến binh, chứ không phải là vũ khí.
Tổ chức Anh Hùng Order, tôi cảm giác như họ đang truy vấn những vấn đề của tổ đội Dũng giả chúng tôi vậy.
“Tại sao lại là chúng ta? Lẽ ra phải làm thế nào? Nói cho tôi biết đi……”
Tám năm trời chiến đấu với quân đoàn Ma Vương vì nhân loại, tất cả chỉ là màn kịch do 〝kẻ đó〟 dựng lên.
Ngay cả Kiếm Thánh từng khích lệ tôi, cũng chỉ là con tốt để thao túng tôi. Tôi, đâu phải là anh hùng gì chứ……
“Chẳng phải cậu định đi tìm Sensei của mình sao? Giờ định vứt bỏ tất cả à?”
“Chuyện đó……”
Tám năm trước──khi tôi vừa được chọn làm Dũng giả, có một mạo hiểm giả đã dạy kiếm thuật cho tôi. Tổ đội mạo hiểm giả mạnh nhất mà tôi tình cờ gặp ở thị trấn khởi đầu. Người thủ lĩnh đó chính là Sensei.
Nghe nói sau khi chia tay tôi, sensei cùng tổ đội đã bước chân vào khu vực nguy hiểm mà ngay cả quân đoàn Ma Vương cũng không dám bén mảng tới, và đã bỏ mạng. Tuy chưa được xác nhận chính xác, nhưng việc không một ai sống sót trở về cho thấy khả năng toàn diệt là chắc chắn. Từ sự kiện đó, nơi ấy được gọi là 〝Khu Rừng Không Lối Về〟.
“Tớ không thể tin được. Những người đó──còn mạnh hơn chúng ta bây giờ. Vậy mà không trở về. Khu rừng đó ẩn chứa điều gì đó.”
“……Chẳng phải đã hứa là sau khi cuộc chiến với quân đoàn Ma Vương kết thúc sẽ đi tìm sao?”
“Nhưng Anh Hùng Order đã xuất hiện.”
Cuộc chiến với quân đoàn Ma Vương đã kết thúc, nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Mối đe dọa thực sự mang tên Anh Hùng Order, cuộc chiến tranh vừa qua chỉ là công cụ để chúng lợi dụng……
“Này Vrum.”
“……”
“Ít nhất, hãy đi tìm người Sensei đó đi!”
“Ư.”
“Trận chiến với Anh Hùng Order, chỉ cần bọn tớ là đủ rồi.”
Đừng đi mà.
Hãy đi cùng tôi đi.
Chỉ nghĩ ra được những lời yếu đuối như vậy, nên tôi mới toàn thất bại thôi nhỉ.
“Với lại, đây là thỉnh cầu cá nhân.”
“Gì vậy……?”
“Tớ muốn cậu, cái đó…… ôm, ôm lấy tớ.”
“Hả?”
“Thế nên là! Tớ thích cậu, thích cậu đó!”
Frimura đỏ mặt tía tai nói ra những lời đó.
Đột ngột quá, tôi không theo kịp.
“……Gì cơ?”
“Định làm cho phụ nữ xấu hổ đấy à?”
“Không, tại sao. Tại sao lại là lúc này?”
“Vì có thể đêm nay là đêm cuối cùng rồi. Ngày mai, tớ sẽ khiêu chiến Anh Hùng Order.”
“Vậy, sao.”
Tôi cũng thích Frimura. Thực lòng tôi muốn là người thổ lộ trước.
Trong suốt tám năm hành trình, chưa ngày nào tôi không để ý đến cô ấy.
“……Xin lỗi.”
“Vậy sao.”
Nghe lời tôi nói, Frimura quay lưng lại với vẻ buồn bã.
Nhìn tấm lưng run rẩy đó, tôi thấm thía sự hối hận và sự thảm hại của bản thân. Người mình yêu đang kìm nén nước mắt, là vì tôi.
Tôi đúng là thằng ngốc.
“Tớ không thể ôm cậu được. Bây giờ thì chưa.”
“……?”
“Nếu thắng trận chiến ngày mai, cậu sẽ kết hôn với tớ chứ?”
Nói rồi. Tôi đã nói ra rồi.
Những lời mà chính tôi cũng không tin nổi.
“Vrum……?”
“Tớ biết là không đứng đắn. Cũng biết là không biết bầu không khí. Nhưng hãy để tớ nói, vì tớ muốn là người nói trước.”
“Ư.”
“Hãy kết hôn với tớ. Tớ nhất định sẽ thắng Anh Hùng Order.”
Không phải vì nhân loại, cũng chẳng phải vì chính nghĩa, chiến đấu vì người con gái mình yêu thì chắc là mất tư cách Dũng giả rồi. Không còn mặt mũi nào gặp Dũng giả đời đầu nữa.
Nhưng cũng tốt thôi. Chẳng cần làm Dũng giả nữa cũng được.
Tôi không có khí chất anh hùng. Vậy thì, chiến đấu vì lý do đậm chất con người cũng được chứ sao!
“Tớ không hợp làm Dũng giả. Toàn dựa dẫm vào đồng đội, lại còn chiến đấu để kết hôn với cô gái mình thích, tệ thật nhỉ……”
“Fufu, đậm chất Vrum mà, tốt đấy chứ. Với lại, đằng nào thì tớ cũng biết nếu bọn tớ gặp nguy hiểm cậu sẽ đến mà. Tớ yêu con người đó của cậu lắm.”
Xem ra, kết luận này của tôi cũng nằm trong tính toán rồi.
Frimura ôm chầm lấy tôi, đúng là người phụ nữ mị hoặc mà. Nhưng tôi cũng yêu cô gái như thế. Tôi muốn bảo vệ cô ấy.
“Xong xuôi chưa?”
“Suôn sẻ rồi đấy.”
Aurora, Elf Tinh linh sư. Gatheerd, Tu sĩ.
Hai người đồng đội thò đầu ra từ cánh cửa phòng. Có vẻ họ đã nhìn thấy hết……
“Mấy người này……!”
“Với Vrum thì nước mắt của Frimura là hiệu quả nhất.”
“Tuy nhiên chuyện kết hôn làm tôi bất ngờ đấy.”
Hóa ra đồng đội đã nhìn thấu tất cả. Lạ thay, nỗi sợ hãi đã tan biến.
“Mấy người, lỡ tôi chấp nhận yêu cầu của Frimura thì mấy người định làm thế nào hả.”
“Vrum không có cái gan đó đâu. Vì cậu chưa bao giờ nhìn trộm bọn tôi tắm cả.”
“Ừm, không thể nào.”
Thay vì được tin tưởng, cảm giác như bị chửi là nhát cáy thì đúng hơn.
Dù vậy, tôi vui đến mức nước mắt không ngừng rơi.
Tuyệt vọng đến thế, vậy mà thế giới vẫn trông thật rực rỡ. Có đồng đội ở bên, tôi có thể chiến đấu!
“Đêm nay tất cả ngủ chung đi.”
Lần đầu tiên sau vài năm, chúng tôi trải qua một đêm ngủ chung trên chiếc giường chật chội.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
