Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Volume. 01 - Chapter 3: Trùm cuối ban xuống『Thử thách đầu tiên』

Chapter 3: Trùm cuối ban xuống『Thử thách đầu tiên』

Tôi vốn ghét những cơn mưa.

Bởi tôi luôn cảm thấy hổ thẹn trước sự yếu mềm của bản thân mỗi khi được nó vỗ về.

Những lúc phải rứt bỏ số ít người lẽ ra đã có thể cứu, những lúc phải vung kiếm chém gục kẻ thù mà đáng ra cả hai đã có thể hiểu nhau, những lúc đôi bàn tay này vấy đầy máu tươi... tôi đều đã khóc.

Thế nhưng, tôi không được phép để bất cứ ai nhìn thấy dáng vẻ ấy. Bởi vì, tôi là một Dũng giả.

“Hôm nay... trời lại mưa sao?”

Vào những ngày quan trọng, trời luôn đổ mưa. Và tôi, cũng luôn khóc.

Chắc chắn hôm nay sẽ là lần cuối cùng.

Sau khi hạ gục Anh Hùng Order, chúng tôi sẽ hướng về phía Khu rừng không lối về để tìm kiếm Sensei. Tôi cứ thế tiến bước, trong lòng chỉ hình dung về một tương lai như thế.

“Tôi không ngờ ngay cả một mạo hiểm giả của nước láng giềng như cậu cũng tham chiến đấy.”

“Đất nước chúng tôi từng có lịch sử bị Ma thần Kara tiêu diệt một lần. Nhiệm vụ của tôi là tận mắt xác nhận xem việc hắn ta được giải phong ấn có phải sự thật hay không. Thế nên, xin đừng tính tôi vào hàng ngũ chiến lực nhé.”

“Ra vậy.”

Mạo hiểm giả hạng S nổi danh là mạnh nhất nước láng giềng —— Nordy.

Cậu ta là một thiếu niên xinh đẹp với phong thái điềm tĩnh, nghe nói sở hữu năng lực đặc biệt mang tên Giám định.

Năng lực chiến đấu cao đến mức danh tiếng vang xa tận đất nước chúng tôi. Dù cậu ta bảo đừng tính vào chiến lực, nhưng chỉ cần cậu ta ở đây thôi đã là điều đáng quý rồi.

Trong trường hợp xấu nhất, nếu chúng tôi có bị quét sạch, cậu ta chắc chắn vẫn sẽ mang được thông tin về Anh Hùng Order trở về.

“Dù vậy, chẳng phải chiến lực này là quá dư thừa sao?”

“Không, ngược lại có khi còn thiếu đấy...”

Nordy nhìn những mạo hiểm giả phía sau và cho rằng như vậy là quá mức. 

Thực tế, đội chinh phạt gồm hai mươi người bao gồm cả chúng tôi, và tất cả đều sở hữu năng lực chiến đấu cấp S.

Nếu đối thủ chỉ có mình Ma thần Kara, đúng là có thể hơi dư thừa thật. Thế nhưng, trong tổ chức mang tên Anh Hùng Order còn có Ortlinde Marteno. Cô gái đó còn nguy hiểm hơn cả Ma thần Kara. Một mình cô ta đã từng tiêu diệt cả tổ đội Dũng giả chúng tôi.

Nếu tính cả việc có cả〝Thần Linh Sư〟, thậm chí là Ma tướng mặt nạ, thì chiến lực bấy nhiêu đây vẫn khiến tôi thấy bất an.

“Ngay cả khi Ma thần là thật, với chiến lực này chúng ta hẳn phải có cơ hội thắng chứ?”

“Còn có Ortlinde Marteno nữa.”

“Dù sao cũng chỉ là con người thôi mà? Tôi không nghĩ cô ta có thể là mối đe dọa ngang hàng với Ma thần đâu.”

“Nếu nói vậy thì tổ đội Dũng giả chúng tôi cũng chỉ là con người thôi.”

“À, đúng vậy nhỉ. Rốt cuộc cũng chẳng thể thoát khỏi cái ngưỡng của con người. Dù là tổ đội Dũng giả đi chăng nữa...”

Cậu ta đang mỉa mai sao? Không, không phải.

Nordy này thực sự đánh giá chúng tôi ngang hàng với cậu ta. Cậu ta mạnh đến mức đó.

“Đất nước chúng tôi vốn không coi Ma vương là mối đe dọa… Vì chúng tôi làm ngoại giao rất tốt mà. Chẳng việc gì phải tốn công đi gây chiến cả.”

“Nếu chúng tôi mà thua, chẳng có gì đảm bảo hắn ta sẽ không xâm lược đến tận đất nước của các cậu đâu.”

“Vị Ma vương đó vốn là một tồn tại không thích tranh đấu. Tôi cũng từng trực tiếp trò chuyện với hắn ta rồi. Nói thật lòng, đứng từ góc độ đất nước tôi, cuộc chiến này chỉ mang lại phiền phức thôi.”

Nếu là tôi của ngày xưa, hẳn đã gạt phắt lời của Nordy. Nhưng hiện tại, khi đã biết tất cả chỉ là mưu đồ của Emo Sugiru, tôi không thể phủ nhận đó là sự thật.

Cô gái pháp sư đang bước đi bên cạnh tôi——Frimura, đứng chắn trước mặt Nordy. Có vẻ cô ấy đã nổi giận.

“Này, anh kia. Anh muốn nói cái quái gì thế hả?”

“Tôi chỉ muốn các người hiểu rằng, chúng tôi hiện giờ đang phải đi dọn bãi chiến trường cho một tổ đội Dũng giả ngu ngốc bị gã tên Emo Sugiru dắt mũi thôi.”

“Cái...!”

“Nếu các người ngăn chặn được sự hồi sinh của Ma thần, thì một đội chinh phạt như thế này đã chẳng cần thiết rồi.”

“Anh... Anh nói thế là vì anh chưa biết sức mạnh của Thần Linh Sư đáng sợ đến mức nào đâu!”

“Dừng lại đi, Frimura.”

Tôi trấn an Frimura. 

Những lời Nordy nói không hề sai. Tuy nhiên, cậu ta cần phải thay đổi nhận thức về sức mạnh của Anh Hùng Order. 

Ngay cả với đội chinh phạt này, đó vẫn là một tà ác cực kỳ khó nhằn...

“Đến nơi rồi sao?”

“...Ừm.”

Trước câu hỏi của Nordy, cô gái Tinh Linh Sư——Aurora lên tiếng thông báo đã đến đích.

Bầu không khí của toàn bộ đội chinh phạt lập tức thay đổi. 

Dù có suy nghĩ gì, hay có điều gì không vừa lòng, một khi đã vào việc, tất cả đều đoàn kết lại——đó mới là một tập thể chuyên nghiệp.

“Có lẽ Ma tướng mặt nạ chính là Dungeon Master. Chỉ cần ai đó hạ được hắn, chúng ta sẽ tước đi lợi thế địa hình của chúng.”

Chừng nào còn chiến đấu trong Dungeon, chúng ta vẫn là bên bất lợi. Vì vậy, ưu tiên hàng đầu là tiêu diệt Ma tướng mặt nạ, sau đó là chia ra đánh bại Ma thần Kara và Ortlinde Marteno. 

Tình huống tồi tệ nhất là phải đối đầu với cả Ma thần Kara và Ortlinde cùng một lúc. Chúng ta cần phải di chuyển để tránh việc đó xảy ra bằng mọi giá.

“Vậy thì theo đúng kế hoạch nhé.”

“Cậu thực sự muốn đi tiên phong sao?”

“Tôi đã nói rồi, một người sở hữu Giám định như tôi vào trước là hiệu quả nhất.”

Nordy không chỉ giỏi nói suông, cậu ta rõ ràng là một kẻ có thực lực.

Bởi cậu ta đã chấp nhận vai trò nguy hiểm nhất mà không hề do dự.

Nordy bước vào cái hang lớn đóng vai trò là lối vào. Cuộc chiến thực sự bắt đầu từ đây.

“............”

Theo lý thì Nordy sẽ phải quay ra một lần, nhưng đã mười phút trôi qua vẫn không thấy bóng dáng cậu ta đâu.

“Chúng ta cũng đi thôi.”

“Người đó không chỉ biết nói miệng mà còn rất mạnh. Vậy mà không quay lại thì lạ quá.”

“Chúng ta nên quay về thôi.”

Mọi người trong tổ đội Dũng giả có vẻ đang phản đối.

Đội chinh phạt phía sau cũng lộ vẻ phân vân.

Việc Nordy không trở lại nằm ngoài dự tính, nhưng chính vì thế chúng ta càng phải đến cứu.

“Có những Dungeon không thể thoát ra từ bên trong. Khả năng cao là vì thế mà cậu ta không thể quay lại. Quả nhiên chúng ta vẫn nên đi thôi.”

“...”

Các mạo hiểm giả trong đội chinh phạt dường như cũng đồng ý và gật đầu.

Tất cả chúng tôi cùng chạy về phía lối vào.

“Cái gì thế này?”

Rộng quá. Có vẻ đây là một Dungeon siêu khổng lồ, trên trần nhà còn có thể nhìn thấy cả bầu trời sao.

Cảm giác thiết kế này hơi giống với lâu đài Ma vương...

“Mọi người, từ đây trở đi hãy cẩn——”

Tôi khựng lại giữa chừng, chết lặng. Bởi chẳng còn ai ở đó cả.

Phía sau tôi, cả đội chinh phạt lẫn các thành viên trong tổ đội, đều không thấy đâu.

“Lối vào là một cơ chế dịch chuyển ngẫu nhiên sao?”

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, có một sự hiện diện từ phía trước. Không, nên gọi đó là địch ý thì đúng hơn. 

Một sự hiện diện sắc lạnh, khiến da gà nổi lên. 

Vì trời tối nên không nhìn rõ mặt, nhưng đó có vẻ là một người. Người đó đang rút kiếm từ bên hông ra.

“Không cho phép đâu!”

Tôi nạp ma lực vào Thánh kiếm, lao đến chém trước đối thủ.

“Cái...!”

Chỉ với một chuyển động nhỏ và cách kiểm soát khoảng cách tài tình, người đó đã né được sao?

Một cú phản đòn lao đến với tốc độ và sự chính xác kinh hồn. Tôi chỉ kịp dùng Thánh kiếm đỡ lại trong gang tấc. 

Đó là một đòn nặng nề đến mức khiến đôi tay tôi tê rần...

“Mạnh quá...”

“Ta đã dạy cậu là không phải chống đỡ, mà phải là hóa giải lực đánh cơ mà.”

“Hả?”

Dưới ánh trăng soi rọi, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của người đứng trước mặt. 

Trong đầu tôi bị xâm chiếm bởi một ý nghĩ trốn tránh thực tại, rằng không ngờ trong Dungeon này lại có cả mặt trăng chứ không chỉ có sao.

Bởi tôi bị thôi thúc bởi ham muốn được nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng trước mắt...

“Đã lâu không gặp, cậu nhóc.”

“...Sensei.”

Không để tôi kịp định thần, đòn tấn công tiếp theo đã lao tới. Không thể né kịp, tôi lại phải chống đỡ nhưng rồi ngã lăn ra đất. 

Tôi vội vàng đứng dậy. Vì đây là đối thủ mà chỉ cần rời mắt một giây thôi cũng đủ để mất mạng.

“Vẫn như mọi khi, cách vận ma lực của cậu còn non nớt lắm. Quá phụ thuộc vào tài năng là thói quen xấu của cậu đấy. Ta đã dạy rồi phải không? Kỹ thuật là thứ dùng để gặt hái tài năng bằng năm tháng.”

“Không thể nào...”

Kiếm kỹ áp đảo này, đường kiếm đẹp đẽ đầy sự tinh luyện này, tôi biết rất rõ. 

Tôi đã luôn lấy nó làm hình mẫu. 

Đó là hình thái hoàn thiện của kiếm đạo mà tôi hướng tới, là giáo huấn mà tôi hằng tin tưởng.

“Để thách thức Anh Hùng Order thì còn sớm lắm. Hãy về luyện thêm đi. Ta cứ ngỡ cậu đã kế thừa được sức mạnh của đời đầu, nhưng xem ra chỉ là kỳ vọng hão huyền.”

“Tại sao... Tại sao Sensei lại ở đây!”

Tôi không thể thốt thêm lời nào khác. Trong đầu đầy rẫy những nghi vấn, có quá nhiều điều muốn hỏi. 

Tại sao Sensei còn sống, tại sao đến tận bây giờ Sensei không đến gặp tôi, tại sao Sensei lại chiến đấu với tôi...

“Sensei ơi!”

“Ta cũng không muốn giết học trò cũ của mình đâu. Thế nên, đối thủ của cậu là ta thì thật tốt quá rồi. Nếu phải đối đầu với hai người kia, cậu sẽ không giữ nổi mạng đâu.”

“Sensei đang nói cái gì vậy! Rốt cuộc là Sensei đang nói gì thế hả Sensei!”

“Ta đang bảo cậu hãy từ bỏ những người khác đi đấy.”

“...Cái gì?”

Những người khác là sao? 

Giọng điệu của Sensei cứ như một kẻ thù, như một đồng bọn của Emo Sugiru... 

Những lời đó nghe không khác gì lời của một thành viên trong Anh Hùng Order...

“Cái gì vậy?”

Bên trong Dungeon rung chuyển dữ dội. 

Động đất sao? 

Không, một dòng ma lực mãnh liệt đến mức buồn nôn đang áp sát. Đây là Ma pháp Cấu trúc sao?

“Đội chinh phạt mà con dẫn theo chắc hẳn giờ này đang chạm trán với Ma thần Kara rồi. Vì ông ta nói muốn một mình đối đầu với bọn họ mà...”

“Sensei ơi, hãy chiến đấu cùng chúng con đi! Tại sao Sensei lại chiến đấu với con!”

“Chẳng phải đã rõ rồi sao?”

Dù có thể đoán được phần tiếp theo trong lời nói của Sensei, tôi vẫn lỡ hỏi. 

Bởi tôi muốn tin rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó.

“Bởi vì ta... là một thành viên của Anh Hùng Order. Không, nói chính xác hơn, có lẽ nên diễn tả ta như một vật đính kèm của người học trò hiện tại tên Razsharte.”

“Sensei từng nói mạo hiểm giả không phải là đồ vật, vậy mà tại sao...”

“Đây không phải là chuyện tư tưởng đâu. Là sự thật thuần trụi, ta hiện giờ là một đồ vật.”

“Ý Sensei là sao?”

“Ta là một cái xác đấy. Dưới sự chi phối của Razsharte, ta chỉ là một tồn tại giống như con rối biết cử động mà thôi.”

Sensei đã chết rồi sao? Trong Anh Hùng Order có cả Necromancer ư?

“Nếu vậy, Sensei bị ép buộc——”

“Không, việc chiến đấu với cậu hoàn toàn là ý chí của ta.”

“Không thể nào...”

Vừa né tránh những đường kiếm kinh hồn của Sensei, tôi vừa quan sát.

Đúng là quần áo Sensei lấm lem, và một phần cơ thể đang tan rã. So với thời kỳ đỉnh cao, Sensei yếu hơn nhiều.

“Tại sao... Tại sao Sensei lại tham gia vào cái thứ như Anh Hùng Order chứ!”

“Vì đó là nơi ở của Razsharte. Hơn nữa, những cái xác khác ngoài ta không được ban cho sự tự do. Họ không thể làm trái mệnh lệnh.”

“Còn những người khác nữa sao...?”

Tôi chú ý xung quanh nhưng không thấy sự hiện diện nào.

“...Sắp đến rồi đấy.”

“Viện binh sao?”

“Có vẻ Emo Sugiru định đặt ra câu hỏi cho cậu. Rằng cậu sẽ ưu tiên tình cảm riêng tư, hay cậu là một anh hùng làm trọn sứ mệnh.”

Tôi không hiểu lời Sensei nói. 

Không có thời gian để suy nghĩ những chuyện chi tiết. Nếu viện binh đến thì thật nguy hiểm.

Chỉ riêng Sensei thôi tôi cũng không chắc chắn sẽ thắng được. Không biết viện binh mạnh cỡ nào nhưng chắc chắn tôi sẽ rơi vào thế bất lợi.

“Cậu bé, lần này cậu thua rồi. Hãy rời đi đi.”

“Con không thể làm thế được!”

“...Mọi chuyện đã ngã ngũ rồi. Ta đang nói như vậy đấy.”

Cùng với lời nói của Sensei, ba cái bóng hiện ra sau lưng ông. Vì họ trùm mũ kín đầu nên không nhìn rõ mặt, nhưng có vẻ viện binh đã đến.

“Với tư cách là Dũng giả, xin đừng xem thường người đã chiến đấu không ngừng nghỉ như tôi. Cho dù đối thủ có là Sensei, tôi cũng sẽ thắng cho Sensei xem!”

“Liệu cậu có thể xuống tay chém những người đồng đội đã sát cánh chiến đấu đó không?”

“Cái gì...?”

Ba cái bóng viện binh cởi bỏ mũ trùm đầu.

*

“Ô kìa? Có chuyện gì sao, Ortlinde?”

『Sugiru-sama, em có chuyện cần xác nhận ạ.』

“Hể, nói nghe thử xem nào.”

Tôi vừa uống trà trong căn phòng quen thuộc, vừa đáp lại thần giao cách cảm từ Ortlinde. Khác với Ma tướng-san vốn là Dungeon Master, tôi ngạc nhiên là tại sao cô ấy lại có thể dùng được thần giao cách cảm dù lẽ ra không thể.

“Mà sao cô lại dùng được thần giao cách cảm nhỉ?”

『Mấy cái trò vặt vãnh đó em dư sức bắt chước được mà. Quan trọng hơn, em có một câu hỏi rất quan trọng. Xin hãy trả lời em nhé.』

“Ừm.”

Ma tướng-san bên cạnh tôi đang ngẩn ngơ cả người. 

Quả nhiên việc dùng được thần giao cách cảm là quá bất thường đúng không?

『Sugiru-sama thích Dũng giả đúng không ạ? Hay là bao gồm cả tổ đội Dũng giả nữa?』

“Hừm... Tôi không hiểu ý đồ câu hỏi của cô lắm.”

『Nếu các thành viên khác trong tổ đội ngoại trừ Dũng giả chết đi, Sugiru-sama có nổi giận không ạ?』

“À không hẳn, chỉ thấy hơi tiếc thôi. Vì tôi rất biết ơn họ mà.”

『Ihihi... Em hiểu rồi ạ. Vậy nghĩa là chỉ cần Dũng giả còn sống là được, đúng không ạ? Ngài không nhầm chứ?』

“Ừm.”

Tôi thích tổ đội Dũng giả. Tất nhiên rồi. 

Tôi là fan của Dũng giả mà. 

Các thành viên trong đội giống như phần đính kèm vậy, ta có thích họ thật nhưng không bằng Dũng giả được.

『Vậy thì, em sẽ dùng những người bạn đó để thử nghiệm một chút ạ.』

“...?”

『Đó mới là cách tồn tại của tổ chức này mà đúng không nè? Ihi.』

“Ra vậy, tôi thấy cũng được đấy.”

Tóm tắt lời của Ortlinde thì là——với tư cách là Đội Cổ vũ Anh hùng, chúng ta hãy tổ chức một bữa tiệc chúc mừng đầy bất ngờ cùng với các thành viên trong tổ đội Dũng giả chẳng hạn. 

Để làm cho một mình Dũng giả vui lòng, chúng ta sẽ để các thành viên khác hoạt động về phía bên này. Ý cô ấy là vậy chứ gì.

“Chắc chắn Dũng giả cũng sẽ thấy vui thôi. Tôi nghĩ đó là điều tuyệt vời nhất.”

『Đó chính là hạnh phúc mà Sugiru-sama mong cầu sao?』

Khoảnh khắc Dũng giả cảm động đến bật khóc lúc đó, tôi đã thấy thật may mắn vì mình còn sống. 

Đó chính là ý nghĩa đích thực của việc làm fan, là niềm vui sướng tột độ.

“Ortlinde.”

『Vâng.』

“Hạnh phúc không phải là thứ để mong cầu đâu. Nó là thứ để lãng quên đấy.”

『...?』

“Người đang thỏa mãn sẽ không khao khát hạnh phúc. Thậm chí còn không ý thức về nó. Thế nên, bí mật của hạnh phúc chính là đắm chìm vào điều gì đó đến mức quên bẵng nó đi.”

『...Quả là những lời lẽ tuyệt vời ạ.』

Việc có hạnh phúc hay không không phải là điều một fan chân chính bận tâm.

Đắm chìm và theo đuổi thần tượng đến mức quên đi cuộc đời mình mới là ý nghĩa thực sự của việc làm fan.

“Sự thỏa mãn của tôi nằm chính ở hào quang của Dũng giả.”

『Nếu vậy, em sẽ mang đến cho Sugiru-sama một sự thỏa mãn đặc biệt nhất ạ.』

“Ừm, tôi mong chờ lắm đấy.”

Cuộc thần giao cách cảm với Ortlinde kết thúc. Đúng là tin tốt lành! 

Việc phối hợp với tổ đội Dũng giả để tạo bất ngờ thật là tuyệt vời.

“Sự thỏa mãn của chúng ta giờ mới bắt đầu!”

Tôi vừa hào hứng chuẩn bị đồ đạc, vừa hỏi Ma tướng-san xem Dũng giả đang ở đâu.

*

“Sugiru-sama nói rằng các người không cần thiết nữa ạ.”

“““...!”””

Các thành viên khác trong tổ đội Dũng giả đang run rẩy trước mặt ta. Chúng ta lại tình cờ chạm mặt nhau. 

Ba người này cũng thật vô phúc.

“Lần trước ta đã nương tay rồi. Nhưng mà? Nếu không có Dũng giả ở đây thì cũng chẳng cần làm thế nữa.”

“Không thể nào...”

Ta giải phóng toàn bộ ma lực. Không cần phải nương tay để họ không chết nữa. Vì lệnh cho phép giết bất cứ ai ngoại trừ Dũng giả đã được ban ra rồi mà. Ba người này số phận đến đây là hết.

“Ihi, xác của các người sẽ được ta tận dụng thật hiệu quả.”

“...Chỉ cần điều khiển là được đúng không?”

“Vâng, đúng thế. Vì họ là kẻ thù của Anh Hùng Order mà, không cần phải do dự đâu.”

Bên cạnh ta còn có Razsharte. Dùng xác của tổ đội Dũng giả để xua đuổi Dũng giả. Hãy coi đó là “Thử thách thứ nhất” từ Anh Hùng Order dành cho cậu ta. Vì sự thỏa mãn mà Sugiru-sama mong muốn, ta sẽ tặng cho Dũng giả một món quà mang tên tuyệt vọng tột cùng.

“Cấu trúc——”

Ta tung ra Ma pháp Cấu trúc, quét sạch toàn bộ tổ đội Dũng giả.

*

Tôi đã từng không mảy may nghi ngờ rằng ai cũng yêu thích những lời lẽ tốt đẹp. 

Nếu phải nói về sai lầm lớn nhất trong đời tôi, thì chắc chắn là điều đó. 

Ngay cả vị Ma vương kia, lý tưởng của hắn ta hẳn cũng là những điều tốt đẹp như vậy. Chính vì thế chúng tôi mới tranh đấu để bảo vệ lý tưởng của riêng mình.

Thế nhưng trên đời này thực sự tồn tại những kẻ không hề yêu thích những điều tốt đẹp. Có những kẻ tà ác từ trong xương tủy. Có những kẻ sinh ra đã lấy nỗi bất hạnh của người khác làm niềm vui sướng...

“Tại sao...”

Đứng trước xác chết của những người từng là đồng đội, tôi đau đớn nhận ra điều đó. 

Ba viện binh đứng sau lưng Sensei chính là——những người đồng đội quan trọng đã cùng tôi bôn ba trên mọi nẻo đường. Một kẻ đã kinh qua sương gió trận mạc như tôi có thể hiểu rõ. Mọi người đều đã chết rồi. Không còn cứu vãn được nữa.

“Nói dối.”

Chắc chắn có sự nhầm lẫn nào đó. 

Với cái đầu tỉnh táo, tôi đưa ra đáp án chính xác. Nhưng cảm xúc lại phủ nhận nó. 

Không, ngay từ đầu việc phải chiến đấu với Sensei tôi còn chưa chấp nhận được... Nếu đó còn là những người đồng đội đã gắn bó phần lớn cuộc đời với mình, thì lại càng không thể.

“...Mọi người sao vậy? Tại sao mọi người lại đứng ở bên đó. Hãy chiến đấu cùng tôi đi.”

“Họ sẽ chiến đấu với cậu đấy.”

Như để khẳng định lời Sensei nói, ba người họ thủ thế vũ khí. 

Sensei bảo có một Necromancer điều khiển người chết. Việc mọi người tuân theo mệnh lệnh nghĩa là——họ thực sự đã là những cái xác.

“Làm ơn, dừng lại đi.”

Mỗi khi tôi lùi lại một bước, ba người họ lại tiến lên một bước. 

Mỗi khi tôi lộ sơ hở, ba người họ lại chuẩn bị động tác tấn công.

“Tại sao, tại sao lại như vậy chứ!”

Tôi đến đây vì cái gì, tại sao lại đến đây? 

Tôi chỉ vì đồng đội và người yêu mà quyết tâm chiến đấu, để rồi thách thức Anh Hùng Order. 

Vậy mà, tại sao, đây là cái gì thế này...?

“Cậu không phải là Anh hùng —— là Dũng giả sao? Người đã vứt bỏ số ít để cứu lấy số đông. Việc biệt đãi người thân là chuyện không bao giờ được phép xảy ra.”

“...!”

Sensei đang bảo tôi hãy chôn cất cả chính ông ấy nữa. 

Nếu tôi là Dũng giả, đó là đáp án đúng. 

Nếu tôi là Anh hùng, hẳn tôi đã có thể làm được.

“Không thể nào.”

Tôi chỉ muốn bảo vệ những khoảng thời gian vô giá bên người yêu và đồng đội. 

Chỉ vì điều đó mà tôi đã quyết tâm chiến đấu. 

Tôi đã chọn chiến đấu vì những lý do đầy tính nhân bản. 

Tôi đã từ bỏ việc trở thành một cỗ máy chiến tranh. Điều đó chẳng khác nào vứt bỏ đại nghĩa.

Nếu đến cả lý do cuối cùng đó cũng mất đi...? 

Hiện tại tôi chẳng còn lý do gì để vung kiếm nữa. Không đại nghĩa, không niềm tin, thậm chí cả lý tưởng cũng không. 

Thanh kiếm của tôi không còn chứa đựng bất cứ thứ gì nữa.

“...Nhìn cậu bây giờ, chắc hẳn cậu Sugiru cũng sẽ thất vọng lắm đấy.”

“Tôi... Tôi không chiến đấu vì loại người như hắn! Tôi chiến đấu vì muốn gặp Sensei, vì nụ cười của nhân loại!”

“Vậy thì tại sao bây giờ con lại từ bỏ điều đó? Chém ta, và cả những đồng đội kia mới là lẽ phải chứ. Chẳng phải sao?”

Những ma tộc hay kẻ thù tôi đã chém chết. 

Những người tôi không thể bảo vệ. Những người tôi đã bỏ rơi. 

Để báo đáp lại những hy sinh từ trước đến nay, tôi chỉ còn cách chiến đấu. Đó là con đường duy nhất.

“Tôi không muốn.”

“Vậy thì hãy rời đi.”

“............”

Rời đi rồi, quay về rồi, tôi còn lại gì? 

Thứ còn sót lại trước mắt tôi bây giờ chỉ là nghĩa vụ và cảm giác sứ mệnh. Chỉ để báo đáp quá khứ mà tôi phải kết thúc mạng sống của những người mình yêu thương nhất sao...

“Dừng lại đi, làm ơn dừng lại đi mà!”

“...Vrum.”

“Frimura! Cậu còn ý thức sao!”

Cô gái pháp sư——Frimura. Người yêu tôi vừa tung ma pháp vừa tiếp cận. 

Trong lúc né tránh, tôi nghe thấy cô ấy gọi tên mình. 

Có thể thông hiểu được sao?

“Wurm. Cậu hãy... kết thúc chuyện này đi... Làm ơn.”

“Cậu đang nói gì vậy...?”

Tôi chống đỡ đòn tấn công của những người đồng đội. Vì nắm rõ chuyển động và năng lực của tất cả bọn họ nên những đòn này không có tác dụng với tôi. 

Tuy nhiên, nếu Sensei tham chiến thì tôi sẽ rơi vào thế yếu. 

Nhưng Sensei không có vẻ gì là sẽ tham gia. Sensei chỉ đứng đó nhìn tôi.

“Sensei ơi! Sensei thực sự muốn đứng về phía Anh Hùng Order sao?! Sensei định phản bội nhân loại, phản bội những người ở tương lai mà chính Sensei đã dẫn dắt sao!”

“Vô ích thôi. Không phải thuyết phục, mà chỉ có tiêu diệt mới là con đường cứu rỗi duy nhất.”

“Không thể nào...”

Tôi vì cái gì, cuộc đời tôi rốt cuộc là cái gì thế này! 

Nếu biết kết cục như thế này, tôi đã không chấp nhận trở thành Dũng giả. 

Thực sự là chẳng còn lại gì cả...

“Hự.”

Do không né kịp, ma pháp đã đánh trúng tôi. 

Bình thường tôi sẽ không bị trúng đòn đó đâu. Nhưng vì dao động nên nhịp độ của tôi bị chậm lại. 

Hai người còn lại ngoại trừ Frimura cũng liên tục tung đòn tấn công...

“Dừng lại...”

“Wurm, làm ơn đi.”

Frimura đang khóc. 

Tôi lại làm cô ấy khóc rồi. 

Lúc nào tôi cũng là kẻ chậm trễ. Nếu kết cục là thế này, đáng lẽ đêm cuối cùng tôi nên ôm lấy cô ấy. Đáng lẽ tôi nên thực hiện tâm nguyện của cô ấy.

Những lời hối hận cứ liên tục hiện ra trong đầu tôi.

“Cái này, cái thứ này... là kết cục của chúng ta sao? Chiến đấu vì nhân loại để rồi nhận lấy kết cục này ư? Không thể nào như thế được!”

“Ta đã từng nói từ xưa rồi mà, nếu muốn mong cầu sự báo đáp thì ngay từ đầu cậu nên chiến đấu vì chính mình thôi. Cậu đã biết rõ và vẫn chọn con đường trở thành Dũng giả kia mà.”

Anh hùng không được mong cầu sự báo đáp. 

Anh hùng không được nhận phần thưởng khi còn sống. 

Bởi họ là những tồn tại cướp đi mạng sống chỉ vì được thời đại công nhận. Giống như một loại tà ác có danh nghĩa đại nghĩa vậy. 

Ba điều này chính là giáo huấn của Sensei.

“Cậu từ xưa đã luôn thích những lời lẽ tốt đẹp nhỉ...”

“Tôi đã từng thích như vậy.”

Tôi đã từng nghĩ rằng vì ai cũng yêu thích những lời lẽ tốt đẹp nên mới có tranh đấu. 

Nếu ước nguyện cốt lõi giống nhau, tôi tin rằng tất cả mọi người đều có thể mỉm cười. Tôi tin con người có thể kết nối với nhau, và cuối cùng sẽ thấu hiểu nhau...

“Hức... hức...”

Đôi bàn tay tôi run rẩy. 

Từ bây giờ tôi sẽ kết thúc cuộc đời những người đồng đội yêu quý nhất. 

Đôi bàn tay này, thanh Thánh kiếm này sẽ chém những kẻ thù của nhân loại. Như mọi khi.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”

526dea0c-d3af-4b22-a256-12aafa1f912a.jpg

Tôi vừa gào thét vừa vung Thánh kiếm. 

Để họ không phải chịu đau đớn, tôi dùng một chiêu chém làm đôi. 

Tu sĩ Gerteheld, Tinh Linh Sư Aurora, cả hai người họ tan thành tro bụi...

““Cảm ơn.””

Cả hai người nói với khuôn mặt nhẹ nhõm. 

Thánh kiếm có đặc tính khiến người chết biến mất. 

Thế nên, ngay cả xương cũng không còn sót lại. Nếu phải trở thành kẻ thù của nhân loại, họ thà muốn được kết thúc. Có lẽ họ đã nghĩ rằng ít nhất hãy kết thúc dưới bàn tay tôi.

“Đừng vung kiếm bằng hận thù. Tớ yêu cậu, Wurm.”

“Tớ cũng yêu——”

Tôi cũng chém cả người yêu Frimura. 

Với một nụ cười như cố gượng ép, Frimura nói những lời đó. Lời nói của tôi đã không thể truyền đến cô ấy cho đến cuối cùng. 

Cô ấy đã biến mất trước đó. 

Tôi gục xuống. Nước mắt không rơi. Bởi vì đó là một sự mất mát quá đỗi hư ảo.

“Aah, biến mất mất rồi.”

“...?”

Từ lúc nào không biết, có một cô bé đã ở đó. 

Cô ta đứng sau lưng Sensei. 

Tôi cảm nhận được một ma lực khổng lồ. Một cảm giác ghê rợn như linh hồn bị thâu tóm, trái ngược với giọng nói trong trẻo ấy.

“Anh là Dũng giả sao?”

“Hả?”

Cô bé gọi tôi là huynh trưởng. Chỉ với một câu nói đó, tôi đã hiểu cô ta là tồn tại như thế nào.

“Tôi là Razsharte Arulugan. Là học trò của Sensei mà anh yếu thế nhỉ.”

“...Là cô sao.”

“Ừm, người điều khiển người chết chính là tôi.”

“Tại sao, tại sao lại làm chuyện này?”

“Vì tôi muốn hạnh phúc.”

“Hả?”

Tôi có nghe nhầm không? 

Cô bé này, Razsharte Arulugan, vừa phát ngôn một điều không thể hiểu nổi.

“Hạnh phúc của ai đó được xây dựng trên nỗi bất hạnh của kẻ khác. Thế giới giữ cân bằng theo cách đó. Tôi đã sống và chấp nhận nỗi bất hạnh của chính mình.”

“...?”

Razsharte Arulugan bắt đầu kể. 

Vừa tỏa ra tà khí hắc ám, cô ta vừa bình thản nói.

“Nhưng đó là vì tôi là một kẻ dị biệt. Tôi đã tự nhủ rằng mình sai lầm khi sinh ra trên thế giới này, dù có cô độc trong rừng thì tôi cũng định sẽ chết đi một mình.”

“...Trong Khu rừng không lối về sao?”

Tôi đã hiểu ngọn ngành việc cô ta điều khiển Sensei. 

Tư tưởng của cô bé này thật khó để đồng cảm. Tuy nhiên, chắc hẳn cô ta phải ở trong một hoàn cảnh đặc biệt đến mức nghĩ như vậy. Chắc hẳn cô ta đã sống rất khó khăn.

“Nhưng không phải vậy. Tôi đã có nơi ở mang tên Anh Hùng Order.”

“...!”

Đến lúc này tôi mới thực sự nhận ra cô bé này chính xác là kẻ thù. 

Razsharte Arulugan mỉm cười. Một nụ cười tà ác khiến người ta phải lạnh sống lưng.

“Vậy thì chẳng có lý do gì chỉ mình tôi phải chấp nhận bất hạnh đúng không? Tôi cũng phải có quyền hướng tới hạnh phúc chứ. Thế nên tôi sẽ nhuộm thế giới này bằng tuyệt vọng. Nếu khiến tất cả những kẻ khác trở nên bất hạnh, chắc chắn tôi sẽ hạnh phúc thôi.”

Tôi cạn lời. Thật quá khủng khiếp. Thật quá tàn nhẫn. 

Việc cô bé này bị bỏ mặc đến mức mục nát thế này, hay việc cô ta đang bị lợi dụng như hiện tại, tất cả đều không thể tha thứ.

“Không thể nào, không thể nào có chuyện đó được!”

“Nhưng chắc chắn người đó đang rất vui đấy?”

Trước khi tôi kịp hỏi là ai, một tiếng động vang lên. 

Tiếng bước chân lạch cạch đang tiến lại gần. 

Khi tiếng bước chân dừng lại, người vừa đến bắt đầu vỗ tay. Với nụ cười trông có vẻ cực kỳ thích thú.

“Ngươi... là...”

*

“Tuyệt vời...! Khung cảnh đậm chất cậu làm tôi cảm động quá.”

Khi đang đi bộ trong Dungeon, tôi phát hiện ra Dũng giả. Có vẻ cậu ấy đang quỳ xuống trò chuyện với Razsharte. 

Chắc là cậu ấy nghĩ con bé bị lạc đường rồi. Nhìn cái cách cậu ấy hạ thấp tầm mắt để không làm con bé sợ, đúng là tràn đầy sự dịu dàng của một Dũng giả.

“À đúng rồi. Cậu có thích màn bất ngờ vừa rồi không?”

“...Ư...Ah.”

Dũng giả có vẻ cũng đang cảm động đến mức không nói nên lời.

Không thấy bóng dáng các thành viên trong tổ đội đâu, chắc là họ giải tán rồi nhỉ? 

Để tôi hỏi thử xem sao...

“Ô kìa? Các bạn của cậu đâu rồi? Tôi phải gửi lời cảm ơn tới họ mới được, vì họ đã khuấy động sự kiện này một cách vui vẻ như thế mà.”

“Ngươi... Ngươi... Tại sao, tại sao ngươi lại như vậy!”

Dũng giả vừa run cầm cập vừa gào lên. 

Chà chà, tôi đã nói trước đó rồi mà nhỉ? Chắc là cậu ấy muốn nghe lại bao nhiêu lần cũng được đây. 

Có vẻ cái tính hay đòi hỏi đó cũng là một điểm lôi cuốn và tuyệt vời của cậu ấy.

“Vì tôi là fan mà.”

“UAAAAAAAAAAAAAAAA!”

Dũng giả vừa hét vừa chạy về phía này. Định ôm tôi vì cảm động sao? 

Vui thì vui thật đấy, nhưng như thế thì hơi xấu hổ nhỉ. Dù sao mình cũng là người lớn rồi.

“〝Dừng lại〟.”

Khi Razsharte nói vậy, Dũng giả không cử động nữa. 

Có vẻ con bé đã biết đọc bầu không khí rồi. Đúng là một đứa trẻ ngoan. 

Bị một cô bé nhắc nhở nên chắc Dũng giả cũng đã bình tĩnh lại. Cậu ấy không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.

“Khốn khiếp! Khốn khiếpppppppppp!”

“Hể...?”

Dũng giả vừa hét vừa rơi nước mắt. 

Cậu ấy muốn ôm tôi đến mức đó sao? Tinh thần fan service thật là kinh khủng.

“Tôi cũng muốn chia sẻ niềm vui này với cậu. Nhưng phải kiềm chế thôi. Cậu luôn khiến tôi mỉm cười. Thế nên món quà lần này không cần fan service đâu.”

“Đừng có đùaaaaaaaaaaa! Chỉ mình ngươi, chỉ mình ngươiiiiiiiiiii!”

Hừm, cậu ấy say rồi sao? 

Hôm nay cậu ấy cứ hét lên suốt, có khi là vừa mới uống mừng xong chăng. 

Dù say xỉn nhưng vẫn không bỏ mặc đứa trẻ lạc đường, đúng là một người tuyệt vời.

“Tiếc quá, nhưng đến giờ rồi.”

“——!”

Tôi nhìn vào cái lỗ lớn kiểu như cổng dịch chuyển vừa xuất hiện sau lưng Dũng giả rồi nói. Tôi đã nhờ Ma tướng-san chuẩn bị để cậu ấy có thể về bên ngoài đấy. 

Chắc là Dũng giả cũng mệt rồi, nên chuẩn bị đường về cho cậu ấy là đúng thôi!

“Ngươi coi con người, mạng sống, và cả tình cảm là cái gì vậy hả!”

“Nếu buộc phải nói thì... xem nào. Là đạo cụ sân khấu chăng?”

“Hả...?”

Dũng giả tỏa sáng nhất chính là vì có đối tượng cần cứu giúp. Vì có tình cảm gánh vác cả nhân loại. 

Theo nghĩa đó thì họ giống như đạo cụ sân khấu vậy thôi. 

Không biết cậu ấy có hiểu ý tôi là “Cậu chính là nhân vật chính” không nhỉ? Nghĩ lại thấy hơi ngượng. Thật xấu hổ quá.

“Nếu không phải lúc này, tôi sẽ không bao giờ nói ra điều đó đâu.”

Nếu là đang trong cuộc chiến với quân đội Ma vương thì đúng là những lời lẽ thiếu thận trọng. Nhưng bây giờ đang hòa bình mà. 

Hòa bình mà cậu ấy đã đánh đổi mạng sống để giành lấy. Chính vì thế, tôi bày tỏ lòng biết ơn rằng bây giờ mới có thể nói ra những lời này.

“Việc chúng ta có thể vừa cười vừa nói những chuyện này cũng là nhờ cậu cả đấy.”

“...!”

Dũng giả đang bị hút vào cái lỗ lớn... Cậu ấy trông như vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng lần này đến đây thôi.

“EMO SUGIRUUUUUUUUUUUU!”

Hét tên tôi xong, Dũng giả đưa tay về phía này. 

Đến tận giây phút cuối cùng vẫn không quên fan service, đúng là đáng nể thật. 

Mà hình như cậu ấy định vẫy tay với tôi, không lẽ là ý thức thần tượng đã chớm nở rồi sao?

“Vui quá đi mất.”

Dũng giả hoàn toàn bị hút vào và biến mất. 

Hơi buồn một chút nhưng chịu thôi. 

Lẽ ra tôi cũng nên vẫy tay đáp lại... Mà thôi, tôi đã vỗ tay rồi nên chắc là ổn thôi.

“Cảm nghĩ khi gặp Dũng giả thế nào?”

“...Một người đáng thương.”

“Đúng vậy nhỉ. Chính vì thế, chúng ta hãy làm cho cậu ấy tỏa sáng.”

“Tôi sẽ về phòng với Sensei đây.”

“Ừm. Sau khi hội quân với Ma thần-san tôi cũng sẽ về.”

Thật mừng là Razsharte và sensei-san đã có thể gặp mặt Dũng giả. 

Tôi rất vui vì mọi người đã hưởng ứng việc làm fan của mình, nhưng tôi cũng muốn có một sự kiện cổ vũ cho thần tượng của mọi người nữa. 

Hình như Ma thần Kara-san thần tượng Dũng giả đời đầu thì phải. Lần tới mình sẽ làm sự kiện liên quan đến chuyện đó vậy...!

*

“Ah.”

Có tiếng mưa rơi. 

Tôi đang nằm lăn lóc trong vũng nước. 

Không còn ở trong Dungeon nữa. Chắc là đã ra ngoài rồi.

“Aah, uaaaaaaaaaaaahhh!”

Tôi gào lên. 

Tôi cứ thế đấm túi bụi xuống mặt đất, xuống vũng nước. 

Đấm mạnh đến mức tưởng như đôi bàn tay mình sắp vỡ vụn ra.

“Tôi còn lại gì, tôi còn lại cái gìiiiiiiii!”

Tôi đã mất đồng đội. 

Tôi đã mất đi giáo huấn hằng tin tưởng, mất đi người thầy đáng kính. 

Tôi đã mất đi người yêu thương nhất.

“Không phải...”

Không phải là đánh mất. Mà là bị cướp đi. 

Bởi một ác quỷ cực lớn mang tên Emo Sugiru —— tất cả những gì thuộc về tôi đã bị hắn nhuộm đen. 

Câu chuyện anh hùng chiến đấu vì nhân loại chỉ là một trò chơi để làm vui lòng kẻ đứng sau, và tất cả đã được sắp đặt chỉ vì khoảnh khắc này.

Hắn ban cho tôi một người thầy, ban cho tôi đồng đội, ban cho tôi người yêu, ban cho tôi sứ mệnh. 

Và rồi——hắn nhuộm đen tất cả vào ngày hôm nay.

“Trên đời này làm gì có cái gọi là lời lẽ tốt đẹp cơ chứ...!”

Tôi ghét những lời nói của chính mình khi còn là một đứa trẻ. 

Tôi không thể ngừng nguyền rủa chính mình vì đã hướng tới mục tiêu trở thành Dũng giả.

Tại sao, tại sao chỉ có mình tôi là không bị giết... Tại sao chỉ mình tôi phải chịu đựng thế này...

“Frimura.”

Cái tên của người yêu thốt ra từ miệng tôi. 

Vào giây phút cuối cùng, cô ấy đã bảo tôi đừng vung kiếm bằng lòng hận thù. 

Tôi không còn dùng kiếm được nữa. Cũng chẳng còn lý do hay khí lực để chiến đấu. Theo một nghĩa nào đó, lời dặn của cô ấy sẽ được thực hiện thôi.

“Mệt quá rồi. Tôi không muốn suy nghĩ gì nữa...”

Tôi đứng dậy và bước đi. 

Không có điểm đến. 

Tôi cứ thế bước đi trong màn mưa. Với những bước chân lảo đảo, không vững vàng, tôi cứ thế đi.

Tôi đã đi bao nhiêu tiếng rồi? Tôi đã khóc bao nhiêu tiếng rồi? 

Cảnh vật xung quanh đã thay đổi rất nhiều từ lúc đó. 

Vì tôi thực sự bước đi mà không suy nghĩ gì nên không biết mình đang ở đâu.

“...Cái gì vậy?”

Có vẻ là một ngôi làng, một nơi cũ kỹ. 

Tôi nghe thấy tiếng người dân làng. 

Không, đây là tiếng hét sao?

“Ôi trời, chẳng phải là Dũng giả sao! ...Có vẻ như không có đồng đội đi cùng nhỉ?”

“Basarade?”

Tứ thiên vương của quân đội Ma vương —— Basarade. 

Một ma tộc khổng lồ với cái đuôi giống rắn và đôi cánh giống côn trùng. Khuôn mặt giống bò. 

Đó là đối thủ đầu tiên mà chúng tôi chạm trán và chiến đấu. Lúc đó chúng tôi không thể giết chết hắn và đã để hắn chạy thoát.

“...Nếu chỉ có một mình Dũng giả, ta chắc chắn sẽ thắng.”

“Quân đội Ma vương không còn nữa rồi. Ngươi chỉ là tàn dư thôi. Có cần thiết phải chiến đấu không?”

“...Ngươi thực sự là Dũng giả sao? Ta đang định giết sạch lũ người trong làng này đây?”

“Vậy sao, tình trạng của ta đang không tốt. Bây giờ chiến đấu với ngươi ta không có cơ hội thắng đâu.”

“Phát ngôn không giống Dũng giả tí nào nhỉ? Trông ngươi cứ như một người khác so với trước đây vậy.”

Tôi là một kẻ hèn nhát. 

Không còn là Dũng giả nữa. Tôi không còn dũng khí để chiến đấu vì ai đó nữa.

“Làm ơn đừng dính dáng đến ta nữa.”

“...Ngươi trở nên bạc nhược quá rồi nhỉ? À phải rồi, ngươi——”

Basarade cười nhếch mép rồi nói.

“Đồng đội của ngươi chết hết rồi sao?”

“...!”

“Thế thì có bạc nhược cũng là chuyện đương nhiên thôi nhỉ... Trong số các đời Dũng giả, ngươi chỉ có thể tháo bỏ đến “Cái xiềng thứ hai” thôi mà? Cách chiến đấu bù đắp bằng sự phối hợp với đồng đội, giờ họ chết hết rồi thì ngươi chẳng còn gì để dựa dẫm nữa nhỉ?”

“...Im đi.”

“Sát khí thật kinh khủng. Tuy nhiên, ngay cả Ma vương cũng không giết được bọn chúng, vậy thì chúng đã bị ai hạ gục vậy?”

“Chuyện đó không liên quan đến ngươi.”

Trong thanh Thánh kiếm mà Dũng giả kế thừa——có tồn tại〝Bốn cái xiềng〟. 

Trong số các đời Dũng giả, tôi nghe nói chỉ có năm người là tháo bỏ được đến cái xiềng thứ ba. Tôi thì chỉ mới tháo bỏ được đến cái xiềng thứ hai.

Ngay cả Dũng giả đời đầu, theo ghi chép để lại cũng không thể tháo bỏ được cái xiềng thứ tư. 

Nghe nói tháo bỏ cái thứ nhất sẽ tăng thể năng lên gấp ba, cái thứ hai sẽ tăng đấu khí (sinh mệnh lực) lên gấp ba, và cái thứ ba sẽ tăng ma lực lên gấp ba.

“Quên chưa nói, ta không định để ngươi đi đâu! Vì có vẻ giết kẻ bạc nhược như ngươi sẽ rất dễ dàng mà!”

“Vậy sao.”

“Oi oi...”

Vẻ mặt của Basarade đầy sự ngán ngẩm. 

Chắc là hắn cảm nhận được tôi đang mong muốn cái chết. Vẻ mặt của Basarade cho thấy sự thất vọng đang lấn át cả niềm vui sướng.

“Vậy thì chết đi. Kẻ bảo hộ nhân loại.”

“Đừng có bắt nạt Dũng giả-sama!”

“...!”

Trước mặt Basarade, một cô bé nhỏ nhắn lao ra. 

Là dân làng sao? 

Cô bé giang rộng hai tay, vừa run rẩy vừa đứng chắn để bảo vệ tôi.

“Con nhóc cản đường.”

“Dừng lại đi——”

Basarade định đấm chết đứa trẻ. 

Trước lúc đó, tôi đã dùng hết sức lao vào giữa, dùng Thánh kiếm đỡ lấy nắm đấm của Basarade.

“Ngươi định làm gì đây hả Dũng giả.”

“Ai mà biết được chứ...”

Thực sự, tôi đang làm cái quái gì vậy? 

Tôi đã định bỏ mặc dân làng——vậy mà lại được bảo vệ bởi một cô bé nhỏ nhắn thế này. Tôi đã hành động trong vô thức. 

Tôi đã phản xạ để bảo vệ tồn tại trước mắt, không, không phải vậy. Cũng không phải tôi hành động vì nghĩa vụ hay cảm giác sứ mệnh. 

Chỉ là tôi chợt nhớ ra. 

Giống như cô bé này, khi còn nhỏ tôi cũng chỉ đơn thuần mong muốn được cứu giúp ai đó.

“Dũng giả-sama...?”

“Không sao đâu, tôi sẽ cứu em mà. Cảm ơn em đã chia sẻ dũng khí cho tôi.”

Càng trưởng thành, tôi càng suy nghĩ nhiều hơn.

Tôi bắt đầu chọn lọc đối tượng để cứu, và bị yêu cầu phải có lý do để cứu. Tôi bị giao cho vai trò như một cỗ máy chiến tranh, và chỉ nhìn vào những thứ mình phải gánh vác.

Thế nhưng, tôi không chiến đấu vì nghĩa vụ hay sứ mệnh.

Ít nhất trong tầm tay mình, tôi muốn cứu giúp họ. Đó hẳn phải là một nguyện vọng thuần túy như vậy.

Tôi hẳn đã thề rằng sẽ yêu thương con người và bảo vệ nụ cười của họ.

“Basarade.”

“...?”

“Ta đã mất tất cả. Vai trò như một cỗ máy chiến tranh, người thầy ta tin tưởng, đồng đội, người yêu, tất cả mọi thứ. Thứ duy nhất còn sót lại trong tay ta chỉ có một điều này thôi. Chính vì thế, ta không muốn đánh mất nó... Ý chí muốn bảo vệ này!”

Dù có trưởng thành đến thế nào, cũng tuyệt đối không được quên. Dù có phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn, cũng không được phép quên đi... 

Sức mạnh chỉ là thứ đi kèm sau đó thôi.

“Thắng hay thua không quan trọng... Ta sẽ chém ngươi tại đây, và cứu lấy cô bé này!”

“Vô ích thôi, với ngươi bây giờ thì——”

Lời nói của Basarade bị cắt đứt. Không, nó dừng lại.

Một tiếng cạch vang lên, như có thứ gì đó vừa được tháo ra. 

Những hạt mưa đang rơi đều đứng yên bất động. Thời gian dừng lại rồi sao?

“Cái gì vậy...?”

Thánh kiếm đang tỏa sáng. Những ngọn lửa vàng óng ánh đang trào dâng... 

Tôi đã tháo bỏ được cái xiềng thứ ba rồi sao? 

Nhưng ngọn lửa thế này thì trong truyền thuyết không hề có. Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Người sao?”

Ngọn lửa tỏa ra từ Thánh kiếm đang biến đổi thành hình người... 

Là phụ nữ sao?

『Hửm? Ô kìa? Dũng giả đời này cũng đã đạt đến Cái thứ ba rồi cơ à. Khá đấy chứ.』

“...Cô là ai?”

Đó là——một mỹ thiếu nữ tuyệt thế. 

Một sức hút ma mị khiến người ta không thể rời mắt, như bị hút hồn vào đó. 

Mái tóc dài màu nước biển xõa xuống tận hông, đôi mắt màu vàng kim. Một cơ thể với những đường cong hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật. Một mỹ thiếu nữ khỏa thân đang nhìn tôi.

『...Chậc.』

“Hả?”

Mỹ thiếu nữ tuyệt thế vừa tặc lưỡi với tôi.

『Cái gì vậy trời. Lại là đàn ông à. Thôi dẹp đi... Đã bảo lần tới phải là mỹ thiếu nữ rồi mà!』

“Cái gì cơ?”

Tôi chẳng hiểu cái quái gì cả... 

Cứ ngỡ thời gian dừng lại, đột nhiên từ Thánh kiếm hiện ra một mỹ thiếu nữ, rồi cô ta tặc lưỡi với tôi?

『Ta là Dũng giả đời đầu.』

“Cái gì!”

『Có nhiều chuyện xảy ra lắm, nên ta phong ấn linh hồn mình vào trong Thánh kiếm này thôi.』

“Cô là Đời đầu sao...?”

Tồn tại truyền thuyết mà tôi hằng ngưỡng mộ——Dũng giả đời đầu, lại là mỹ thiếu nữ trước mắt này sao? 

Ngài Đời đầu? trông có vẻ bực bội và đang dậm chân thình thịch.

『Này.』

“V... Vâng.”

『Nhóc, đổi người đi.』

“Hả?”

『Ta thích mỹ thiếu nữ cơ. Ta thích con gái, đàn ông không có cửa đâu nha.』

“Eh?”

Tôi thực sự không hiểu cô ta đang nói gì. 

...Mà khoan đã? 

Đúng là trong ghi chép có nói ngài Đời đầu cả đời độc thân và không quan tâm đến người khác giới... Việc cô ta chỉ thân thiết với người cùng giới, nghĩa là như vậy sao?

“Lẽ nào?”

『Mà thôi kệ đi... Ta mượn cơ thể một chút nhé?』

“Hả.”

『Yên tâm đi, ta không có ý định dùng cơ thể của hậu bối để giao phối với mỹ thiếu nữ đâu. Lúc này thôi… Chỉ lúc này thôi.』

“Hả? Eh? Hả?”

Chẳng ai lo lắng chuyện đó cả, mà không lẽ cô ta đang nói chuyện đó thật sao...? 

Mượn cơ thể là sao? 

Lượng thông tin quá nhiều khiến tôi không thể tiêu hóa kịp...

『Nhân tiện đây, ta sẽ dạy cho hậu bối một bài học nhé. Đối thủ yếu quá nên chắc chỉ một chiêu là xong thôi, nhớ nhìn cho kỹ đấy. Okay?』

“Hả, à, vâng.”

Không đợi tôi trả lời, ý thức của tôi bị lệch đi. 

Khi nhận ra thì tôi đang khỏa thân, và trước mặt tôi là một tôi khác.

Quyền sở hữu cơ thể bị cướp mất rồi sao?

“Cách thao túng ma lực, cách vận hành đấu khí, cách điều khiển cơ thể. Nếu cực hạn được tất cả những điều đó, con người có thể vượt qua ranh giới của chính mình. Chủ nhân của Thánh kiếm——không có giới hạn trên cho sự trưởng thành đâu.”

Ngài Đời đầu nói xong liền búng tay một cái. 

Mưa lại bắt đầu rơi. 

Basarade và cô bé dân làng đang sợ hãi cũng bắt đầu cử động trở lại. Ngài Đời đầu đã làm thời gian dừng lại sao...?

“Với ngươi bây giờ thì không có gì đáng đe dọa——không, ...Cái gì? Ngươi là ai?”

Basarade đang nói năng huyên thuyên đột nhiên biến sắc và hỏi. Tuy về mặt thể chất vẫn là tôi, nhưng chắc hẳn hắn đang khiếp sợ trước áp lực khổng lồ tỏa ra từ tôi. 

Ngay cả tôi, vốn không phải là kẻ thù, cũng thấy run rẩy. 

Cảm giác như một lão tướng dày dạn trận mạc vậy. Quả nhiên, thực sự là ngài Đời đầu sao?

“Nếu ngươi muốn biết tên của ta, thì hãy đầu thai thành mỹ thiếu nữ đi nhé. Hẹn gặp lại ở kiếp sau nha. Này, ngươi là ma tộc cấp thấp mà sao yếu quá vậy?”

“...Hả?”

Sự khiếp sợ biến mất trên mặt Basarade. Thay vào đó là sự giận dữ.

“Ngươi biết ta là Tứ thiên vương mà, định trêu chọc ta đấy à? Dũng giả!”

“Hả? Ngươi là Tứ thiên vương á?”

“...Ngươi bị lú lẫn rồi sao?”

“Uầy. Ma tộc thời đại này yếu xìu. Mà chắc cũng đành chịu thôi nhỉ?”

“............”

Basarade không thể chịu đựng được nữa và bắt đầu tích tụ năng lượng trên tay. 

Đó là một khối ma lực với sức sát thương kinh hồn. 

Basarade cũng rất giỏi chiến đấu tầm xa. Khi tổ đội Dũng giả của chúng tôi chiến đấu, chúng tôi đã gặp rất nhiều khó khăn với chiêu đó.

“Chết đi. Tên Dũng giả chưa trưởng thành dám nhạo báng ta.”

“Thì rõ ràng là ngươi yếu thật mà.”

Ngài Đời đầu nói xong liền dùng một tay hất văng làn sóng năng lượng mà Basarade phóng ra. 

Làn sóng năng lượng biến mất trong nháy mắt... 

Chỉ bằng mu bàn tay mà đã hất văng và làm nó biến mất sao?

“Những ma tộc mạnh mẽ thì ta đã tiêu diệt gần hết rồi mà. Hèn chi, con cháu cũng yếu đuối là phải.”

“Cái...!”

Basarade hốt hoảng lùi lại một bước. 

Chắc hẳn bản năng đã mách bảo hắn rằng tồn tại trước mắt không phải là tên Dũng giả mà hắn biết.

“Hậu bối, hãy hướng tới việc thao túng ma lực và đấu khí ở cấp độ này nhé.”

“...Ngươi đang nói chuyện với ai thế? Ngươi là ai?”

Chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt, nhưng tôi đã kịp nhìn thấy một chút. Có vẻ ngài Đời đầu đã tập trung ma lực và đấu khí vào mu bàn tay để hất văng đòn tấn công. 

Sự tập trung cực hạn chỉ trong chưa đầy một giây. Đó là một kỹ thuật không thể thành công nếu không có thời điểm hoàn hảo. 

Chỉ vài khoảnh khắc sau, nó đã luân chuyển khắp cơ thể. Một khả năng thao túng tuyệt đỉnh...

“Nhìn mà không biết sao?”

“...?”

Ngài Đời đầu vung Thánh kiếm một cái. Chỉ vậy thôi mà Basarade đã biến mất không còn dấu vết——thậm chí chính hắn cũng không kịp nhận ra mình đã chết. 

Ngọn núi sừng sững phía sau cũng không còn giữ được hình dạng ban đầu. Một đòn đánh làm thay đổi cả địa hình. Sức mạnh như thế này, liệu có được phép tồn tại trong thân xác con người không?

Đúng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt...

“Là〝Dũng giả〟đấy.”

Vừa rồi không phải là một đòn tấn công đặc biệt. Có lẽ chỉ là một đòn tấn công thông thường thôi. 

Rõ ràng là ngài Đời đầu đang dùng cơ thể của tôi, vậy mà lại mạnh đến mức này... 

Thật không thể tưởng tượng nổi khi còn sống người này là một quái vật như thế nào. Người đã một mình phong ấn Ma thần Kara chắc chắn là người này.

“Này hậu bối.”

『Vâng...』

“Nhóc có thích những lời lẽ tốt đẹp không?”

『Tôi ghét chúng.』

Cơ thể của tôi đang được tái tạo với tốc độ kinh khủng... 

Nhờ ứng dụng đấu khí mà chuyện đó cũng có thể làm được sao. Có vẻ cô ta đã xóa bỏ những vết thương và tổn thương từ trận chiến với Anh Hùng Order.

“Ghét bỏ chính là bằng chứng cho việc nhóc đã từng tin tưởng hơn bất cứ ai. Những kẻ có thể thốt ra những lời tốt đẹp mà không chút do dự mới là những kẻ không tin tưởng. Họ chỉ coi đó là công cụ để điều khiển người khác thôi... Chính vì nhóc đã thực sự nghiêm túc nên nhóc mới có thể ghét bỏ nó.”

Ngài Đời đầu nhẹ nhàng xoa đầu cô bé dân làng đang sợ hãi. Những người dân làng khác đang lẩn trốn cũng bước ra và gửi lời cảm ơn. 

Những người dân làng vừa sợ hãi vừa nhìn ngài Đời đầu với nụ cười, coi cô ta như hy vọng của nhân loại.

『Tôi đã không thể bảo vệ được những người quan trọng...』

“Vậy thì từ giờ hãy bảo vệ họ đi.”

『Tôi sợ lắm... Sợ rằng rồi mọi thứ lại bị cướp đi một lần nữa thôi.』

“Kẻ không biết sợ thì chỉ là một tên ngốc, nhưng vì nhóc biết sợ mà vẫn đối đầu với nó, nên nhóc chính là Dũng giả đấy.』

Tại sao người này lại mạnh mẽ đến thế? 

Cô ta giống như một biểu tượng không bao giờ lung lay. Đúng thực là vị Dũng giả truyền thuyết. 

Dù có vài điểm hơi đáng tiếc, nhưng chắc chắn cô ta là một anh hùng.

“Tiềm năng của nhóc không thua kém gì ta khi còn sống đâu. Nhóc chỉ thiếu kinh nghiệm và tinh thần thép thôi. Chỉ có vậy thôi mà, từ giờ hãy tích lũy chúng đi.”

『Ngài Đời đầu...!』

“Mà, vì nhóc không phải mỹ thiếu nữ nên ta vẫn muốn đổi người lắm đấy.”

『...Ngài Đời đầu?』

Không phải chỉ một chút, mà có lẽ là rất đáng tiếc…

Tôi cảm thấy hơi muốn đòi lại sự ngưỡng mộ của mình một chút. Tuy nhiên, sự tuyệt vọng trong tôi đã biến mất.

『Ngài Đời đầu, đến lúc trả lại cơ thể cho tôi——』

Trước khi tôi kịp nói xong, ngài Đời đầu cười nhếch mép. Rồi cô ta cứ thế ôm chầm lấy cô bé dân làng. 

Vừa dụi mặt vào má cô bé, cô ta vừa nói với vẻ mặt biến thái.

“Thật tình, bé gái là tuyệt nhất! Khi nào lớn lên, hãy giao phối với chị nhé.”

『N... Ngài Đời đầu...? Đó là cơ thể của tôi mà?』

“Không sao đâu, cuộc trò chuyện của chúng ta dân làng không nghe thấy đâu!”

“Hả?”

Như thế chẳng phải tôi sẽ bị coi là kẻ có sở thích đặc biệt với bé gái sao...?

“Ngài Dũng giả thích bé gái sao.”

“Nhưng dù sao ngài ấy cũng đã cứu làng mà.”

“Lolicon.”

Tôi nghe thấy tiếng dân làng bàn tán xôn xao. 

Tôi đã cố gắng hết sức để đòi lại cơ thể của mình nhưng... 

Kể từ ngày hôm nay, tôi bắt đầu bị gọi là Dũng giả lolicon trong nước——

*

“Dũng giả đời đầu đã từng nói là đừng coi thường mạng sống đấy? Nếu các ngươi dám thách thức ta thì chỉ vài giây là xong đời thôi.”

Ma thần Kara đã nói như vậy. 

Hắn ta ám chỉ rằng hãy về đi, không có cơ hội thắng đâu.

“Ngươi định một mình đối đầu với ngần ấy mạo hiểm giả lão luyện sao?”

“Tất nhiên rồi.”

“Hừ, chắc là ngươi đang đùa nhỉ?”

Tôi đang hoạt động mạo hiểm giả với cái tên Nordy. Lần này tôi đến đây để thám thính xem liệu Ma thần Kara có thực sự hồi sinh hay không. Tôi cũng không có mục đích chinh phục Dungeon này. Theo nghĩa đó thì việc tháo chạy là hoàn toàn khả thi.

Bên cạnh tôi là hơn mười kẻ mạnh đang dàn hàng ngang. Tôi đã hội quân được với những người đã vào theo đúng kế hoạch, nhưng sau đó chúng tôi chạm trán với tồn tại tự xưng là Ma thần Kara. 

Hiện giờ cả hai bên đang trong trạng thái gườm nhau đầy căng thẳng.

“Ngươi định bỏ qua nếu chúng ta chọn tháo chạy sao?”

“Tùy các ngươi thôi.”

“Ta không nghĩ ngươi là Ma thần Kara đó đâu... Theo Giám định thì ngươi chỉ là một chiến binh khá mạnh thôi.”

“Hừ, ngay cả việc tự mình phán đoán mà cũng không làm được sao. Chịu thôi. Ngươi cũng hãy xưng danh đi.”

“Mạo hiểm giả của nước láng giềng —— Nordy.”

“Vậy thì tên Nordy kia, ta sẽ quét sạch tất cả ngoại trừ ngươi chỉ trong một chiêu nhé.”

“Hả?”

“Nào, bắt đầu thôi. Một cuộc tàn sát đơn phương thay cho lời giới thiệu bản thân nhé.”

“——!”

Tôi không thể kìm nén được cơn buồn nôn. 

Cái gì thế này? Lượng ma lực kinh hồn này là sao…

Điều đáng sợ nhất không phải là lượng ma lực đang được phóng ra. Ma thần Kara thậm chí còn chưa giải phóng ma lực nữa. Trong vài khoảnh khắc vừa rồi, chắc chỉ có mình tôi hiểu được điều đó.

Vốn dĩ hắn ta đã tỏa ra ma lực một cách tự nhiên, nhưng chúng tôi thậm chí còn không cảm nhận được nó. Hắn ta đã cố ý hạ nó xuống mức mà chúng tôi có thể nhận biết được. 

Điều đó có nghĩa là hắn ta sở hữu một sức mạnh ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. 

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là hàng thật. 

Chính là Ma thần truyền thuyết.

“Ch... Chờ đã.”

“Cấu trúc ——〝Vực thẳm ma pháp đã mất〟.”

Hai mươi bảy khối cầu đang được triển khai. Đây là Ma pháp Cấu trúc sao? 

Vì Ma thần Kara đang kết ấn bằng cả hai tay, chắc hẳn đó là tuyệt kỹ của pháp sư——Ma pháp Cấu trúc. Tuy nhiên, điều tôi không hiểu là tại sao không phải là một sự hiện diện của chân lý duy nhất.

Vốn dĩ Ma pháp Cấu trúc là loại ma pháp hiện diện chân lý mà bản thân cấu trúc nên vào một không gian nhất định, và ép buộc kẻ thù phải tuân theo. Giống như việc áp đặt một quy tắc vậy. Lý do tại sao chỉ có một là vì con người chỉ sở hữu một loại mạch ma pháp duy nhất, và ngay cả một cái thôi cũng yêu cầu một lượng ma lực khổng lồ cùng với sự tinh luyện mà mạch ma pháp có thể chịu đựng được.

Việc triển khai nhiều cấu trúc cùng một lúc là điều không thể nào có được.

“Làm ơn hãy nói đây là trò đùa đi!”

Tôi dùng Giám định để nhìn vào những khối cầu đang được triển khai, quả nhiên đó chính là Ma pháp Cấu trúc. Hơn nữa, tất cả đều sử dụng những mạch ma pháp thuộc các thuộc tính khác nhau, và mỗi cái đều được thiết lập một chân lý riêng biệt...

“...Không thể nào.”

Ma thần Kara không phải là con người. Thế nên, lùi một bước tôi có thể hiểu được việc hắn ta có nhiều mạch ma pháp. Tôi cũng cảm nhận được lượng ma lực của hắn ta là rất lớn.

Vấn đề nằm ở số lượng thuộc tính. 

Hiện tại các thuộc tính ma pháp được xác nhận chỉ có mười sáu loại. 

Từ nước biến thành băng, từ gió biến thành sấm sét, những thuộc tính phái sinh như vậy cũng tồn tại với số lượng cực kỳ ít. Tuy nhiên, tính cả những cái đó thì nhân loại cũng chỉ mới xác nhận được mười sáu loại thôi. 

Nghĩa là——trong số các Ma pháp Cấu trúc đang được triển khai, có mười một loại là chân lý được phát động bởi những thuộc tính mà nhân loại không hề biết tới. Nghĩa là dù có nắm bắt được quy tắc thì cũng không thể có biện pháp đối phó.

“Hahahahahaha.”

Tôi chỉ còn biết cười trong ngẩn ngơ. Giám định chẳng còn ý nghĩa gì nữa. 

Dù có nắm bắt được hiện trạng thì cũng không thể đối phó. Nó chỉ làm tăng thêm sự tuyệt vọng mà thôi. Thà rằng tôi là những người đồng đội sắp chết mà không biết gì kia có khi lại đáng ghen tị hơn. 

Chắc hẳn ngoại trừ tôi, chưa có ai nhận ra đây là hàng thật hay chưa.

“Ah...”

Cả âm thanh lẫn ánh sáng, mọi thứ đều biến mất. 

Khung cảnh trắng xóa chuyển thành một màu đen kịt trong tầm mắt. Nếu đây không phải là trong Dungeon, có lẽ một quốc gia đã bị diệt vong rồi.

“Khụ.”

Tôi thở ra một hơi. Có vẻ tôi đã nín thở trong vô thức.

Chỉ có mình tôi là không bị thương. 

Chắc chắn hắn ta đã cố ý loại bỏ tôi khỏi mục tiêu. Với một đòn tấn công quy mô lớn như vậy, nghĩa là hắn ta đã kiểm soát tuyệt kỹ đó một cách hoàn hảo.

Đúng như tuyên bố, tất cả ngoại trừ tôi đều bị tiêu diệt trong vài giây. Không còn sót lại dù chỉ một hạt bụi. Thuộc tính gì, chân lý thế nào, thậm chí còn chưa kịp nắm bắt thì đã bị giẫm nát rồi.

“Lời giới thiệu cũng xong rồi. Chiến đấu thôi chứ nhỉ. Đừng làm ta thấy nhàm chán đấy nhé?”

“Ngươi không thấy mệt sao...?”

“Hửm? Ta còn chưa dùng đến một phần nhỏ ma lực nơi đầu ngón tay út nữa mà. Mệt mỏi cái nỗi gì chứ. Ngươi nghĩ ta là ai hả tên kia.”

“Tại sao... Tại sao lại không có ghi chép nào hết chứ! Một quái vật như thế này mà không ai biết sao! Dũng giả đời đầu đã một mình phong ấn sao? Đừng có đùa!”

“...So với ta thì tên đó sở hữu năng lực chiến đấu thuần túy còn cao hơn đấy.”

“Kh... Không thể nào...”

Khóe miệng tôi run rẩy. Tiếng răng va vào nhau lạch cạch thật ồn ào. 

Cả đôi chân lẫn toàn bộ cơ thể tôi đều đang run lên. Tôi không thể chấp nhận được thực tại này. Tôi không muốn tin. Tôi đã quá coi thường những tồn tại truyền thuyết.

Cô gái trong tổ đội Dũng giả nói đúng. 

Tôi đã nhận định sai lầm về mức độ của mối đe dọa.

“Ah...”

Sở dĩ truyền thuyết về việc tổ quốc bị tiêu diệt còn sót lại là vì có những người dân còn sống sót. 

Có những người dân còn sống sót là nhờ có Dũng giả đời đầu. 

Ngoài ra không còn ghi chép nào khác. Thế nên, tôi đã đánh giá hắn ta chỉ là một tồn tại có thể tiêu diệt một quốc gia. Không, có lẽ tất cả mọi người trong tổ quốc đều có nhận thức như vậy.

Nhưng không phải thế. 

Các quốc gia khác, những kẻ thù khác, thậm chí còn không kịp để lại ghi chép nữa. 

Cho đến khi Dũng giả đời đầu ngăn chặn, có lẽ mọi quốc gia và mọi người đều đã bị giết sạch rồi. Thế nên mới không có truyền thuyết nào còn lại. Không ai có thể biết được đây là một quái vật đến mức này... 

Tôi cứ nghĩ cấp độ lật đổ quốc gia thì tôi hay Dũng giả cũng có thể làm được nên đã xem nhẹ. Thế nhưng, tên Ma thần Kara này là một quái vật ở cấp độ lật đổ cả thế giới.

Đẳng cấp quá khác biệt. Không thể nào thắng được. Tôi muốn đấm cho cái tôi trong quá khứ một trận vì đã nói chiến lực này là dư thừa. Thế giới phải đoàn kết lại mới được. Nhân loại phải tiến hóa hơn nữa. 

Với đà này thì chắc chắn...

“Phải thông báo mới được!”

Thế giới vẫn chưa biết. Có lẽ họ cũng đang coi thường tổ chức mang tên Anh Hùng Order như tôi vậy. 

Chỉ riêng Ma thần Kara thôi đã như thế này rồi. Nếu tính cả các chiến lực khác thì thế giới thực sự sẽ bị diệt vong mất. Không chỉ riêng nhân tộc đâu. 

Tất cả mọi chủng tộc sinh linh đều có thể bị tuyệt chủng.

“Ngươi định chạy trốn sao?”

“Phải, chiến đấu với ngươi không phải là việc của người bình thường.”

Tôi phải bằng mọi giá sống sót và mang thông tin này về tổ quốc. Chắc chắn sẽ không còn ai có thể tiếp cận được Anh Hùng Order đến mức này nữa. Nếu lần tới có đội chinh phạt nào thách thức thì họ cũng sẽ chịu chung số phận thôi. Người duy nhất có khả năng mang thông tin về chỉ có tôi thôi.

“Hãy làm ta thấy thú vị đi. Đó là cơ hội duy nhất để ngươi sống sót đấy. Ta nói cho mà biết, ngươi gặp may lắm đấy nhé? Nếu gặp phải người đàn bà đó chứ không phải ta, thì ngươi đã bị giết lâu rồi.”

“...Người đàn bà đó? Ý là Ortlinde Marteno sao?”

“...Thật bực mình nhưng ngay cả ta khi đối đầu với〝Thần Linh Sứ〟đó cũng thấy hơi thất thế đấy.”

“Cái...!”

Ma thần Kara chắc chắn sẽ không nói dối. 

Nghĩa là, quả thực——một chiến lực còn mạnh hơn cả thế này vẫn đang chờ đợi phía sau.

“Không thể nào...”

Dù có chạy thoát và thông báo cho tổ quốc, liệu đó có phải là đối thủ có thể đánh bại được không? 

Tổ chức Anh Hùng Order quá mạnh. 

Giả sử, nếu đây là thời đại mà Dũng giả đời đầu còn tại thế, liệu có cách nào khỏa lấp được khoảng cách chiến lực này không?

“Anh Hùng Order rốt cuộc là cái gì...? Các ngươi định làm cái quái gì thế hả!”

“Chắc là một thử thách đấy.”

“...Thử thách?”

“Theo lời Emo Sugiru thì là một tổ chức để làm cho Dũng giả tỏa sáng đấy?”

Thật không thể hiểu nổi. 

Tên tội phạm bị truy nã Emo Sugiru chắc chắn là thủ lĩnh của Anh Hùng Order. Thế nhưng, mục đích đó thật là vớ vẩn... 

Tại sao những kẻ mạnh như thế này lại tập hợp dưới trướng một kẻ như hắn? 

Emo Sugiru rốt cuộc là ai?

Cứ thế này mà chỉ lo chạy trốn thì kết quả cũng chẳng thay đổi được gì nữa. Tôi sẽ lợi dụng lúc hắn ta sơ hở để tung một đòn rồi rút lui!

“AAAAAAAAAAAAAHH!”

Tôi luân chuyển ma lực khắp cơ thể, giải phóng đấu khí là năng lượng sinh mệnh, rồi lao đi. Chắc là sẽ không có tác dụng với Ma thần Kara đâu. Nhưng tôi vẫn phải vùng vẫy thôi.

“Võ kỹ——Diêm Viêm Kích Quyền.”

Tôi lao đến đấm Ma thần Kara, và phát động〝Võ kỹ〟ngay khoảnh khắc va chạm. Đây là kỹ thuật ứng dụng đấu khí, và có thể coi là tuyệt kỹ cuối cùng đối với một chiến binh. 

Vì nó tiêu tốn một lượng lớn năng lượng sinh mệnh nên sẽ làm giảm tuổi thọ, nhưng đành chịu thôi. 

Giống như con bài tẩy của một chiến binh, tương tự như Ma pháp Cấu trúc của pháp sư vậy. Nội dung tùy thuộc vào tố chất của mỗi cá nhân, nhưng trong trường hợp của tôi, ngọn lửa trú ngụ trong nắm đấm có đặc tính đốt cháy ma lực. 

Đó là một đòn tấn công không thể phòng ngự dù có luân chuyển ma lực để bảo vệ.

Thật mỉa mai, tôi cũng giống như Ma thần Kara——vừa là chiến binh, vừa là pháp sư.

“Hô...”

“Hự.”

Ma thần Kara chỉ dùng tay trái để đỡ lấy. Cú đấm toàn lực của tôi đã làm tan chảy một phần bộ giáp màu đỏ. 

Tuy nhiên, chỉ có vậy thôi.

“...Khá khen cho ngươi. Không chọn tháo chạy mà chọn thách thức, ta không ghét điều đó đâu.”

“Cái gì vậy?”

Từ tay trái của Ma thần Kara, những thứ giống như cát đen trào dâng. Từ phần giáp bị tan chảy, những thứ kỳ quái lan tỏa ra xung quanh...

“Bộ giáp của ta không phải là để bảo vệ cơ thể. Mà là để phong ấn lời nguyền bẩm sinh đấy.”

“...Lời nguyền?”

“Để ta đính chính lại một chút. Nói chính xác thì ta không phải pháp sư, cũng không phải chiến binh.”

“...?”

“Ta là một kẻ dùng Chú pháp... Đây là lần đầu tiên ta cho ai đó thấy ngoài Dũng giả đời đầu đấy. Hãy lấy làm tự hào đi.”

“Khụ.”

Dù không bị làm gì cả, tôi vẫn bị nôn ra máu. 

Thổ huyết sao? 

Tôi không còn sức lực gì nữa. 

Khi nhận ra thì tôi đã ngã xuống đất. Tôi thậm chí còn không biết mình bị làm sao nữa.

“C... Cái gì...”

“〝Vay mượn cái chết〟—— những kẻ chạm vào lời nguyền của ta sẽ bị tước đoạt quá trình dẫn đến cái chết. Tất cả kinh nghiệm, kiến thức, và năng lực mà ngươi định đạt được từ giờ trở đi đã trở thành của ta rồi.”

“D... Dũng... Dũng giả... đời đầu thì sao...”

“Hửm? Dũng giả đời đầu sao? ...Vì tên đó cố định thời gian của cơ thể mình nên lời nguyền này hoàn toàn vô tác dụng với hắn. Đối với ta thì hắn đúng là một đối thủ thiên địch đấy.”

“............”

Đây chính là bí mật sức mạnh của Ma thần Kara sao... 

Sở dĩ hắn ta sở hữu sức mạnh vượt qua mọi quy chuẩn như thế này là vì hắn ta đã sống hàng vạn năm với lời nguyền này chứ không phải gì khác. 

Không ngờ tôi lại được biết đến một trang lịch sử truyền thuyết như thế này. 

Trong ý thức đang mờ nhạt dần, đó là suy nghĩ cuối cùng hiện ra trong đầu tôi.

*

“Chào, cậu tỉnh rồi à?”

“...Là ai?”

Tôi đóng cuốn sách đang đọc lại, rồi cất vào Item Box dạng nhẫn. 

Tôi vừa pha thêm trà vừa mỉm cười với anh chàng mạo hiểm giả vừa mới tỉnh dậy. Anh ta trông có vẻ kinh ngạc khi thấy mình đang ngồi trên ghế.

“Tôi là Emo Sugiru. Tôi có chút chuyện muốn nói với cậu nên đã nhờ người hồi sinh cậu đấy.”

“H... Hồi sinh sao...?”

“Ừm, có một cô bé Necromancer tên là Razsharte, cậu đã được hồi sinh nhờ con bé đó đấy.”

“T... Mình đã chết sao? Không, quan trọng hơn... Emo Sugiru?!”

“Ừm.”

“Chính là thủ lĩnh của Anh Hùng Order sao!”

“Biết nói sao nhỉ? Vì phương châm của chúng tôi là mọi người cứ tự do vui chơi mà.”

Anh chàng mạo hiểm giả này tên là Nordy, Ma thần Kara-san đã bảo vậy. Khi hội quân, thấy ông ấy vừa đi vừa kéo theo một người lạ mặt tôi cũng ngạc nhiên lắm. 

Nhìn kỹ thì thấy cậu ta đã chết, nên tôi đã nhờ Razsharte hồi sinh giúp.

“Đến cả Necromancer như thế mà cũng có sao... Tập hợp ngần ấy chiến lực rồi các ngươi định làm cái quái gì thế hả! Ta không định bán đứng thông tin tổ quốc mình đâu nhé.”

“Haha, tôi không cần thứ đó đâu. Tôi chỉ muốn tận hưởng thế giới này trong vui vẻ thôi.”

“Vậy thì ngươi có việc gì với ta chứ?”

“Tôi đã nói rồi mà? Chỉ là muốn trò chuyện thôi. Nào, trà pha xong rồi đây. Cái này là món tôi thích nhất đấy.”

Tôi rót trà nóng vào tách. 

Rồi đặt trước mặt cậu Nordy. Tiếng tách trà chạm nhẹ vào mặt bàn phát ra một tiếng cộc. Cá nhân tôi rất thích âm thanh này vì nó khiến mình thấy bình tĩnh lại. Thậm chí tôi uống trà thường xuyên cũng là vì âm thanh đó. 

Vừa mới sống lại chắc là cậu ấy còn đang hỗn loạn, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn thôi.

“Sau khi chết đi, không ngờ vị giác lại rõ rệt đến thế nhỉ.”

“À, ừ, đúng vậy nhỉ...”

“Tôi cũng đã từng chết một lần rồi đấy. Là người chuyển sinh ấy mà.”

Những thứ như vị giác, âm thanh, mùi hương thì rất rõ rệt, nhưng cảm giác mình đã chết thì mãi vẫn không thấy có thật. 

Dù là chuyển sinh hay hồi sinh thì cũng vậy thôi. Thế nên tôi muốn trò chuyện với người vừa mới trải qua chuyện đó.

“Trong mắt cậu bây giờ thế giới trông như thế nào? Có đang tỏa sáng không?”

“...Đang nói cái gì vậy?”

“Khi tôi chuyển sinh, mọi thứ chỉ là một màu trắng đen thấy mà ghê luôn. Chỉ thấy toàn sự sai lệch thôi.”

“Không, ta không thấy có gì thay đổi cả...”

“Vậy sao, tiếc quá. Tôi đã muốn chia sẻ nỗi niềm đó cơ. Mà thôi, từ khi tìm thấy Dũng giả, thế giới trong mắt tôi đã trở nên đầy màu sắc rồi. Bây giờ tôi đang tận hưởng nó lắm đây.”

Cậu Nordy đang nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. Có vẻ đây là câu chuyện không dễ thấu hiểu lắm nhỉ. Đành chịu thôi. Những lúc như thế này thì nên chuyển chủ đề thôi!

“Cậu có muốn hỏi gì không?”

“Những người khác đâu rồi?”

“Hửm? Chắc mọi người cũng sắp đến rồi đấy. Tôi sợ cậu lúc tỉnh dậy sẽ thấy sợ nên đã bảo mọi người để tôi ở lại một mình thôi. Nhưng mà cậu có vẻ bình tĩnh hơn tôi tưởng đấy.”

“...Ngươi thực sự là Emo Sugiru sao?”

“Ừm.”

“...Yếu quá. Ta chẳng cảm nhận được gì từ ngươi cả. Theo Giám định thì ngoài những món đồ ma thuật đang đeo trên người ra, ngươi chẳng có năng lực gì hết. Thậm chí còn dưới mức bình thường nữa.”

“Haha, cậu nói phũ thế.”

“Thật không thể tin nổi một người như ngươi lại có thể khiến Ma thần Kara đó phải phục tùng. Nếu họ biết thực lực của ngươi, chắc chắn chúng sẽ tan rã thôi. Ta sẽ không giữ im lặng chuyện này đâu nhé.”

“Cậu cứ tự nhiên mà nói thôi.”

Ngay khi tôi nói xong, cửa phòng mở ra. Các thành viên của Đội Cổ vũ Anh hùng lần lượt bước vào. 

Khoảnh khắc nhìn thấy Ma thần Kara-san, Cậu Nordy đã ngã nhào khỏi ghế. 

Chắc là sợ quá nhỉ? 

Dù ông ấy chỉ là một cosplayer đang đóng vai Ma nhân và thần tượng Dũng giả đời đầu thôi mà...

“Hii.”

Cậu Nordy nhìn những người khác rồi khẽ thốt lên một tiếng sợ hãi. 

Lão già đường tắt-san thì bị mất một mắt, còn Ma tướng mặt nạ-san vốn là quân đội Ma vương cũ nên sợ hãi cũng là chuyện đương nhiên thôi. 

Nhưng bây giờ mọi người chỉ là những người bạn cùng sở thích thôi nên hoàn toàn vô hại.

Razsharte và sensei-san thì tỏa ra bầu không khí hơi đáng sợ một chút, nên chắc là cũng thấy sợ nhỉ?

“...Những kẻ mạnh như các ngươi, tại sao lại phục tùng hạng người như Emo Sugiru chứ! Hắn rất yếu, chỉ là một kẻ dựa dẫm vào đồ ma thuật thôi!”

“Ta không có ý định bắt mọi người phục tùng mình đâu.”

Cậu Nordy hét lớn để kêu gọi mọi người. Đó là sự thật nhưng bị nói đến mức này tôi cũng thấy buồn lắm chứ.

“Hầy... Ngươi có năng lực Giám định sao?”

“Thì sao chứ?”

Ortlinde thở dài rồi hỏi Cậu Nordy.

“Vậy thì hãy thử giám định ta xem nào.”

“...? Chỉ là một cô bé bình thường thôi mà. Trông rất yếu ớt. Tại sao một người như ngươi lại ở đây?”

“Kukuku...”

Trước câu trả lời của cậu Nordy, Ma thần Kara-san bật cười. 

Tôi chẳng hiểu có gì đáng cười cả, nhưng thấy anh ấy vui là tốt rồi. 

Vừa khoanh tay vừa nén tiếng cười, Ma thần Kara-san nói.

“Cô gái đó chính là〝Thần Linh sứ〟 —— Ortlinde Marteno đấy?”

“...?!”

“Ta là một thiếu nữ yếu đuối cơ mà. Ihi.”

“Không thể nào... Trong Giám định của ta, chỉ số của ngươi chỉ là của một người bình thường thôi!”

Ortlinde búng tay một cái. Một tiếng “tách” rất kêu.

“Hãy giám định lại một lần nữa xem nào?”

“Hả.”

Cậu Nordy sững sờ đứng dậy, rồi lại gục xuống. 

Có chuyện gì vậy nhỉ? 

Tôi hơi không theo kịp diễn biến rồi... Thật buồn khi không hiểu được cái gu hài hước của mọi người.

“C... C... Cái gì... Không thể nào có những chỉ số như thế này được!”

“Giám định là ân huệ của chân lý, nhưng đừng có quá tin tưởng vào nó nhé. Rốt cuộc nó cũng chỉ có thể đo lường được những thứ bên trong chân lý thôi, đối với những tồn tại vượt ngưỡng như Thần linh thì nó vô tác dụng. Đối với những kẻ thực sự có sức mạnh như ta, việc làm sai lệch nó là hoàn toàn khả thi đấy nhé?”

“Cái...!”

Không hiểu sao cậu Nordy lại quay sang nhìn tôi. 

Sao lại nhìn tôi nhỉ? 

Lẽ nào cậu Nordy cũng không theo kịp cái gu này nên muốn cầu cứu tôi chăng...?

“Lần đầu nhìn thấy ta mà không nhận ra ta là hàng thật, ngươi không thấy có gì sai sai sao? Sức mạnh đó chỉ có tác dụng với lũ tôm tép thôi.”

“Híiiiiii.”

Cậu Nordy vừa hét vừa bỏ chạy khỏi tôi.

“Ơ...?”

Tại sao lại phải giữ khoảng cách với tôi chứ? 

Bị xa lánh đột ngột làm tôi muốn khóc quá. 

Tôi đã làm gì đâu cơ chứ... Phải thanh minh thôi.

“Không cần phải sợ đâu. Tôi đã nói lúc nãy rồi mà, tôi chỉ muốn có người trò chuyện thôi.”

“N... Nếu ta giao thông tin tổ quốc mình, ta sẽ được thả ra chứ!”

“...? Cậu cứ tự nhiên làm những gì cậu muốn thôi.”

“Thật sao...?”

“Ma tướng-san, hãy chuẩn bị lối ra cho cậu ấy đi.”

Để làm cậu ấy yên tâm, tôi đã nhờ Ma tướng mặt nạ-san. Với tư cách là Dungeon Master, việc chuẩn bị lối ra đối với anh ấy là chuyện dễ dàng mà.

“Được thôi. Nhưng này Emo-san, thả hắn đi thật sao?”

“Ừm.”

Ma tướng mặt nạ-san nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc. 

Được trò chuyện với cậu Nordy tôi thấy rất thỏa mãn rồi. Cậu ấy có vẻ muốn về sớm nên nếu cứ giữ lại thì tội nghiệp lắm.

“Dùng quyền năng của tôi thì có thể ép hắn nói ra những thông tin chính xác đấy?”

Razsharte nói với tôi như vậy. 

Tôi cũng không rõ lắm nhưng cậu Nordy dù sao cũng là người chết. Với Necromancer như Razsharte thì chắc là có thể giữ chân cậu ấy lại được. 

Nhưng tôi nghĩ nên tôn trọng ý chí của chính chủ thôi.

“Tôi nghĩ việc tự mình lựa chọn theo ý chí của mình mới có ý nghĩa. Việc gì cũng vậy thôi.”

“...Để hắn tự mình lựa chọn việc bán đứng đất nước sao.”

“Emo-san đáng sợ thật đấy nhỉ.”

Ma tướng mặt nạ-san và Razsharte nhìn nhau cười nhếch mép. 

Cả hai đều nói nhỏ nên tôi không nghe rõ lắm, nhưng thấy họ thân thiết với nhau là tôi vui rồi.

“Cậu Nordy, cậu có biết gì về Dũng giả đời đầu không?”

“...! Tổ quốc ta đang bảo quản thi thể của cô ấy. Đó là bí mật quốc gia, nhưng nó nằm dưới tầng hầm của thành phố trung tâm. Ta không biết lý do tại sao đâu, thật đấy!”

“Hô...”

Ma thần Kara-san trông có vẻ rất hào hứng. Thần tượng của mình dù là xác chết đi chăng nữa mà vẫn còn đó thì anh ấy quan tâm cũng là chuyện đương nhiên thôi. 

Quả nhiên, sự kiện tới mình nên làm về việc đi thăm mộ Dũng giả đời đầu chăng?

“Ma tướng-san, anh có thể tạo lối vào ở đất nước đó không?”

“Nếu là quốc gia nằm trên lục địa này thì hoàn toàn khả thi.”

“Sugiru-dono, ngài có thể cho lão đi trước được không? Lão dù sao cũng là người đưa tin, lão có khá nhiều mối quen biết đấy... Để lão đi trước phong tỏa thông tin của chúng ta nhé.”

Lão già Đường tắt cúi đầu cầu xin tôi. 

Chẳng cần phải cầu xin đâu, mọi người cứ tự do hành động là được rồi mà. Thật là làm quá lên thôi.

“Tôi thấy được đấy.”

“Cảm ơn ngài. Lão nhất định sẽ chứng tỏ mình có ích cho Sugiru-dono.”

“À, ờ, ừm.”

“Nói luôn nhé, có lẽ quốc gia của mạo hiểm giả tên Nordy kia là ở đây. Trong số các nước láng giềng, chỉ có nơi này là có thành phố lớn ở trung tâm thôi.”

Lão già Đường tắt trải bản đồ lên bàn và hùng hồn giải thích. 

Trông ông ấy đầy nhiệt huyết nhỉ!

“Hihi, vậy thì ta cũng đi nữa. Ta sẽ chuẩn bị cho đại nghi lễ. Nhân tiện, ta sẽ cử Thần linh đi bảo vệ lão. Gặp phải kẻ mạnh cũng sẽ không thành vấn đề đâu.”

“Ortlinde-san, lão xin đa tạ.”

“Vì cả hai chúng ta đều muốn có ích cho Sugiru-sama mà đúng không?”

“Vâng, đúng như lời cô nói...”

Có vẻ như Ortlinde sẽ giúp đỡ Lão già Đường tắt để ông ấy không bị lạc đường. Một cụ già mất một mắt dắt theo một thiên thần khỏa thân... Dù có nghĩ thế nào tôi cũng thấy nó giống một vụ án sắp xảy ra, liệu có ổn không đây?

“Ma tướng-san, tặng cho Lão già Đường tắt cái mặt nạ thay đổi khuôn mặt giống của anh có được không?”

“...Cũng được thôi.”

“Ma tướng-san, lão xin phép mượn tạm nhé.”

“À, mặt nạ mới thì để tôi lấy cho. Cái mặt nạ tôi đang dùng đã có sẵn khuôn mặt được đăng ký rồi, lão cứ dùng cái đó đi.”

“Vâng! Xin đa tạ ngài.”

Tôi tặng cái mặt nạ của mình cho Lão già Đường tắt. Vì đã có sẵn khuôn mặt của chàng trai đẹp mã gọi là Kiếm Thánh nên chắc là ổn thôi. 

Dắt theo một thiên thần khỏa thân chắc cũng sẽ không sao đâu.

“À, ờm...”

“Hửm? À, nếu cậu muốn về thì cứ tự nhiên thôi.”

Cậu Nordy rụt rè nói chuyện với tôi. Có vẻ cậu ấy muốn về lắm rồi. 

Tôi chỉ tay về phía lối ra để bảo cậu ấy cứ đi đi.

“V... Về được rồi!”

Cậu Nordy với khuôn mặt vui sướng tột cùng bước về phía lối ra. 

Chẳng mấy chốc bóng dáng cậu ấy đã bị cái lỗ lớn hút vào và biến mất. Có vẻ cậu ấy đã ra được bên ngoài an toàn rồi.

“...Như vậy thực sự ổn chứ ạ?”

“Tại sao?”

Lão già Đường tắt hỏi tôi như vậy. 

Cậu Nordy về rồi tôi cũng thấy hơi buồn một chút, nhưng chắc là sẽ còn gặp lại thôi nên không vấn đề gì.

“Tên đócó thể sẽ tiết lộ thông tin của chúng ta đấy.”

“Chuyện đó không thành vấn đề đâu.”

“...Lão xin lỗi. Nghi ngờ ý chí của Sugiru-dono, lão thật ngu muôi, xin ngài hãy lượng thứ cho.”

Lão già Đường tắt khoa trương tạ lỗi. 

Ông ấy lúc nào cũng khiêm nhường làm tôi thấy ngại quá. 

Chắc cậu ấy cũng đã hiểu chúng ta chỉ là một nhóm fan hâm mộ vô hại rồi, trái lại nếu cậu ấy nói ra, biết đâu chúng ta còn có cơ hội được xóa lệnh truy nã ấy chứ. 

Mà vốn dĩ ở nước láng giềng tôi có bị truy nã không nhỉ?

“...Này người đưa tin, chúng ta là một thử thách. Nếu chỉ để tàn sát thì không cần phải tốn công như vậy, nhưng chúng ta cũng nên để lại cho lũ người đó một cơ hội thắng chứ nhỉ.”

“Ra vậy... Vậy thì trái lại, lão nên đi lan truyền thông tin chăng? Để nó lọt đến tai của Dũng giả đời này nữa.”

“Hay lắm! Dũng giả mà đến thì tuyệt nhất còn gì bằng.”

Ma thần Kara-san và Lão già Đường tắt đã đưa ra một đề xuất tuyệt vời. Cùng với Dũng giả đi thăm mộ Dũng giả đời đầu, chỉ tưởng tượng thôi tôi đã thấy hào hứng lắm rồi. Chắc chắn Dũng giả cũng sẽ thấy vui thôi. 

Biết đâu tôi lại được thấy cậu ấy cảm động đến rơi nước mắt một lần nữa!

“Vậy thì em xin phép đi thám thính trước một bước ạ.”

“Ừm, đi cẩn thận nhé.”

“...Vâng ạ!”

Trước câu “đi cẩn thận nhé” của tôi, cô ấy có vẻ rất vui sướng. 

Nếu xét đến hoàn cảnh của Ortlinde, chắc hẳn từ trước đến nay chưa có ai nói với cô ấy như vậy. Hy vọng cô ấy có thể tận hưởng sự kiện lần này và quên đi quá khứ đau buồn của mình.

“...Lão cũng xin phép đi đây. Lão sẽ đi tìm hiểu thông tin về Dũng giả đời đầu, nhân tiện cũng sẽ đi dẹp bỏ những mối lo ngại luôn.”

Lão già Đường Tắt cũng đi thám thính luôn. 

Vì là người đưa tin nên chắc ông ấy sẽ đi đặt trước những địa điểm tham quan hay quán ăn ngon cho chúng ta đây mà...! 

Thực sự là ai cũng đáng tin cậy quá đi thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!