Cẩm Nang Sinh Tồn Cho Nhân Vật Nền Trong Manga

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11284

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel - Chương 9

Nếu không nhìn lầm, từ khí chất đến số điểm trong thẻ, Phùng Lam rõ ràng là người có tiền. Người như vậy thường gặp đủ loại mưu mô tính toán, nên so với việc vòng vo dễ gây nghi ngờ, hỏi thẳng lại an toàn hơn.

Hơn nữa, cả Lớp F đều tò mò về [Tiên Tri]. Tô Bắc hỏi vậy cũng chẳng khác ai mấy.

Quả nhiên, Phùng Lam không giấu giếm. Nuốt miếng cơm, cậu đáp. “Đúng là [Tiên Tri]. Nó có thể tiêu hao tinh thần để dự đoán ngẫu nhiên một số chuyện mơ hồ, như ‘ngày đầu tiên đi học sẽ xảy ra chuyện.’ Nó cũng có thể dự đoán việc cụ thể, nhưng tiêu hao nhiều hơn và với tình trạng hiện tại của tôi, loại dự đoán đó chỉ làm được mỗi tháng một lần.”

“Ngày đầu tiên đi học sẽ xảy ra chuyện”?

Với người khác, câu nói này có thể khó hiểu, nhưng Tô Bắc thì cảm nhận rất rõ sức mạnh [Tiên Tri] của Phùng Lam.

Đó chính là dị năng anh định tự nhận về mình.

Nghĩ ngợi một chút, ánh mắt Tô Bắc sáng lên. “Vậy tức là không có năng lực tấn công hay phòng thủ, vô dụng trong chiến đấu?”

Phùng Lam gật đầu rồi lại lắc đầu. “Bản thân dị năng không dùng để chiến đấu, nhưng nó có thể được dùng cho chiến đấu.”

Cậu cúi đầu ăn tiếp, còn Tô Bắc không hỏi thêm. Quan hệ giữa họ chưa thân đến mức đào sâu và Phùng Lam đã nói khá nhiều rồi.

Như vậy là quá đủ để Tô Bắc nảy ra ý tưởng mới. Vì dị năng của Phùng Lam không có sức chiến đấu, anh có thể dựa vào đó điều chỉnh kế hoạch dị năng cho riêng mình.

Một vận mệnh có sức tấn công… phải chỉnh theo hướng nào?

Ăn xong, họ trở về ký túc xá nam.

Học Viện Dị Năng Vô Tận đúng là hào phóng ở điểm này. Tất cả học sinh đều có phòng riêng, kể cả những học sinh “vô vọng” của Lớp F, còn có phòng tắm khép kín.

Không có tiết học buổi chiều trong ngày đầu tiên, Tô Bắc tách khỏi Phùng Lam, vào ký túc xá rồi bắt đầu thu dọn đống lộn xộn buổi sáng.

Vừa dọn, anh vừa hỏi. “‘Ý Thức Manga’, cậu ở đó chứ? Gửi cho tôi bản manga trước đây. Tôi muốn nghiên cứu tình tiết.”

Cốt truyện phần đầu sẽ giúp anh phân tích tính cách nhóm ba nhân vật chính và mở đầu phần thứ hai cũng có rất nhiều thứ để mổ xẻ.

“Được, tôi đã đặt nó, cùng với diễn đàn, vào điện thoại của anh rồi. Anh có thể xem bất cứ lúc nào. Với người ngoài, trông nó chỉ giống tài liệu học tập.”

Tô Bắc thở phào. Cách sắp xếp này thật tốt; nếu điện thoại có mất, anh cũng không phải lo.

“Ý Thức Manga” hôm nay chu đáo bất ngờ, khiến anh hơi cảm động. Không ít học sinh lớp dưới học thêm kiến thức phổ thông vào giờ nghỉ ở học viện.

Không có tư chất trong thế giới dị năng, họ sẽ quay về thế giới bình thường, nơi bằng cấp thực sự quan trọng.

Học viện cũng mặc kệ, thậm chí còn xếp thêm tiết văn hóa cho Lớp F và giới thiệu trường cho họ sau khi tốt nghiệp.

Mở điện thoại ra, một ứng dụng manga hiện lên, biểu tượng chính là cận cảnh ba người: Giang Thiên Minh, Lam Tố Băng và Vũ Minh Bách.

Giao diện ứng dụng đơn giản, màu xanh lá, với hai cuốn: [Vương Giả Dị Năng] Phần 1 và Phần 2.

Trên cùng có hai tab: Manga và Diễn Đàn.

Do dự một chút, Tô Bắc vuốt sang diễn đàn.

“Arc Học Viện sắp bắt đầu rồi, kích động quá AHHH!”

“Làm ơn, cho thêm nhân vật đẹp trai ở Arc Học Viện đi. Bộ này thiếu điểm nhấn nghiêm trọng.”

“Thảo luận: Câu cuối cùng của Giang Giang ở cuối Phần 1 có ý gì?”

Những bài hot đều có thẻ vàng và một bài về điềm báo trong manga thu hút ánh nhìn của Tô Bắc. Sau khi đọc, anh cũng từng thắc mắc về câu cuối cùng của Giang Thiên Minh.

Nhưng anh không mở xem. Phần 2 vẫn chưa cập nhật; nếu bây giờ độc giả đoán ra hết manh mối, manga còn tiếp tục làm gì nữa.

Không tìm được gì hữu ích, anh quay lại tab manga và mở Phần 2. Phần 1 dài hơn, giấu nhiều thông tin hơn, nhưng nội dung Phần 2 lại cấp bách hơn.

Thu dọn xong rồi ngồi xuống giường, ngay trước khi mở Phần 2, Tô Bắc hỏi. “Bản gốc Phần 2 mở đầu bằng cái chết của tôi. Bây giờ tôi không chết nữa, vậy manga sẽ xử lý thế nào?”

“Ý Thức Manga” không ngờ anh lại nhận ra, khựng lại một chút trước khi trả lời, vì cũng không thể giấu được. “Sẽ có người khác chết thay anh.”

Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng đến rợn người, đến cả hơi thở cũng không nghe thấy. Không chịu nổi sự yên ắng, “Ý Thức Manga” lại mở miệng. “Vậy nên anh…”

“Sao?” Tô Bắc cắt ngang, bật cười lạnh. “Heh, cậu định nói: ‘Vậy nên anh phải cố gắng, đừng để cái chết của người ta uổng phí’ à?”

Nhìn kỹ sẽ thấy nụ cười của anh hoàn toàn không có chút ấm áp nào, chỉ còn lại giá lạnh.

Mái tóc mái che nửa mắt, mí mắt khẽ run, khóe môi cong lên đầy vẻ ngông nghênh bất cần.

“…Thì có gì sai?” “Ý Thức Manga” vốn đúng là muốn nói câu đó.

Tô Bắc đã gặp nhiều tội phạm cùng ba mình, hiếm khi để rơi vào bẫy logic. Anh luôn tỉnh táo. “Cậu biết đấy, ngay từ đầu, không phải do tôi sơ suất mà bị kẻ giết thuê nhắm vào.”

Anh nhớ rõ lúc đó đầu óc mình như phủ sương mù, hành động gần như không phải của bản thân, cho đến khi “Ý Thức Manga” kéo anh ra.

Nói cách khác—“Cho dù là cái chết của tôi hay của người thay thế, đó đều là ‘giết người theo kịch bản’!”

Tô Bắc khẳng định dứt khoát.

Anh sẽ không tự trừng phạt mình vì cái chết của người thay thế. Đó không phải lỗi của anh, anh cũng là nạn nhân.

“Kẻ giết người thật sự là tên sát thủ, là cốt truyện, là manga! Tại sao tôi, một nạn nhân, lại phải cảm thấy tội lỗi hay lấy đó làm động lực?”

Anh ngẩng lên, nở nụ cười chế giễu rõ ràng. “Chẳng ai thấy tội lỗi cả. Cậu đang muốn dồn ai vào đường tội lỗi vậy?”

Điều này anh đã nghĩ thông ngay khi sống lại. Nếu không, anh đã chẳng để người khác chết thay, sống với một cái chết đè nặng lương tâm.

Lời anh khiến “Ý Thức Manga” câm nín. Nó nhận ra rằng, dù không có ý muốn thao túng cảm xúc, nhưng đúng là từ đầu đã đánh giá sai.

Bất kể cái chết của Tô Bắc hay của người thế mạng, tất cả đều là thiết kế của tác giả để thúc đẩy diễn tiến manga.

Nhưng tác giả sẽ chẳng bao giờ cảm thấy áy náy. Trong mắt họ, các nhân vật manga đều là thứ được họ vẽ ra. Sắp đặt số phận cho họ thì có gì sai?

“Cách nói của tôi không đúng. Xin lỗi, chuyện này không liên quan đến anh.” “Ý Thức Manga”, vốn chẳng có cảm giác xấu hổ như con người, lập tức xin lỗi khi nhận ra sai lầm.

Tô Bắc trở lại nụ cười thường thấy như thể cơn lạnh lẽo ban nãy chỉ là ảo giác. “Đã nhận lỗi thì cậu không định bồi thường vì suýt chút nữa gán tội giết người cho tôi à?”

“...Anh muốn bồi thường gì?”

“Cho tôi mô phỏng lại cái chết gốc của mình.” Tô Bắc nói, chỉ vào trang cuối Phần 2, nơi xác anh nằm trong phòng tắm, xung quanh vương vãi những mảnh bánh răng. “Tôi cảm thấy ‘tôi’ đã phát hiện ra điều gì đó về kẻ giết người trước khi chết.”

Hiểu rõ bản thân, anh không phải kiểu người theo bản năng sẽ dùng dị năng để phòng thân.

Với anh, dị năng chỉ hữu dụng trong việc tiết kiệm tiền mua đồ nghề. Còn để phòng vệ, kỹ năng đánh nhau của anh hiệu quả hơn.

Vậy tại sao quanh xác lại có nhiều bánh răng như thế?

Chỉ có một khả năng: anh cố ý để lại chúng như manh mối then chốt cho nhóm nhân vật chính. Số lượng, vị trí, hoặc hình dạng của bánh răng có lẽ ám chỉ thân phận kẻ giết người.

Chắc chắn trước khi chết, anh đã nhìn thấy mặt kẻ giết người, hoặc phát hiện được manh mối nhận dạng nào đó.

Tô Bắc bây giờ cần manh mối ấy.

Có hai lý do: thứ nhất, anh lo kẻ giết người có thể tiếp tục nhắm vào mình. Dù anh chưa từng thấy mặt hắn, nhưng sự tàn nhẫn của hắn có thể sẽ không tha anh.

Thứ hai, biết trước đường hướng cốt truyện giúp anh lập kế hoạch và xây dựng nhân vật của mình.

Đáng chú ý, sát thủ trong vụ án mở màn manga thường đảm nhiệm hai vai trò. Hoặc bị bắt rất nhanh, tạo lực hút cho người đọc và dẫn vào những tình tiết lớn hơn như tổ chức hay âm mưu.

Hoặc hắn là bí ẩn lâu dài, chỉ được tiết lộ vào lúc cuối.

Tô Bắc hy vọng vào trường hợp thứ nhất. Trường hợp thứ hai đồng nghĩa với nguy hiểm dai dẳng, có khả năng dây vào thế lực lớn, hoàn toàn trái với nguyên tắc “tránh rắc rối” của anh.

Dù thế nào, những manh mối mà “anh” trước khi chết để lại đều cần được phân tích để xây dựng nhân vật có tầm nhìn xa của mình.

Độc giả rất thích kiểu nhân vật được hé lộ là bí ẩn và biết tuốt ngay từ đầu và đây là cơ hội dễ nhất, duy nhất để anh thiết lập điều đó mà không cần bản xem trước manga trong tương lai.