Cái kết dành cho những kẻ dám đụng vào vảy ngược của Hầu tước Tàn bạo nhất

Truyện tương tự

Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

(Đang ra)

Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

Sujeong Yojeong

Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

47 321

Làm gia sư cho con gái Công tước

(Đang ra)

Làm gia sư cho con gái Công tước

Riku Nanano

Mặc dù có học lực xuất sắc, nhưng Tina thậm chí còn không thể sử dụng nổi một câu thần chú. Tệ hơn thế, kỳ thi tuyển sinh vào Học viện Hoàng gia danh tiếng đang đến rất gần, và năng khiếu về pháp thuậ

62 8481

Life In The Reverse World

(Đang ra)

Life In The Reverse World

Suzuhara Yuki

Hoshikawa Harutaki, huyền thoại không đối thủ.

2 8

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

32 600

Tiểu Thư Phản Diện Không Cất Lời

(Đang ra)

Tiểu Thư Phản Diện Không Cất Lời

Yuune Hiroshi

Một câu chuyện giả tưởng về thế giới khác, nơi những trận chiến âm thầm diễn ra, và vị nữ chính bất khả chiến bại sẽ thách thức mọi định mệnh xin được phép bắt đầu!

30 360

Danshi Kinsei Game Sekai de Ore ga Yarubeki Yuitsu no Koto

(Đang ra)

Danshi Kinsei Game Sekai de Ore ga Yarubeki Yuitsu no Koto

Ryo Hazakura

Tất cả những tình huống éo le này khiến câu chuyện không chỉ đơn giản là một câu chuyện tình yêu mà còn chứa đựng những tình huống hài hước, gay cấn đầy bất ngờ.Source: BookWalker

22 1002

Volume. 01 - Chapter 1: 『Ngươi tưởng ta là ai cơ chứ?』

Chapter 1: 『Ngươi tưởng ta là ai cơ chứ?』

1

Năm năm đã trôi qua kể từ khi Elfie, mẫu thân của Georg, qua đời. 

Georg nay đã bước sang tuổi mười sáu. Tại Vương quốc Galveit, mười sáu tuổi được quy định là tuổi trưởng thành, đồng nghĩa với việc Georg đã chính thức trở thành một người đàn ông trưởng thành.

Nếu xét đến hoàn cảnh của Georg, việc cậu có thể sống sót cho đến ngày trưởng thành có lẽ phải gọi là một kỳ tích. Cách gia đình Gazel đối xử với Georg, từ những hành vi bạo lực như đấm đá cho đến những lời thóa mạ chà đạp lên lòng tự trọng, đều xảy ra như cơm bữa. Tuy nhiên, tinh thần của Georg chưa bao giờ bị khuất phục. Điều này không phải vì cậu đã phản kháng lại. Dù phải hứng chịu bao nhiêu ác ý dưới hình thức bạo hành và lăng mạ, ngọn lửa trong đôi mắt cậu chưa bao giờ tắt lụi.

Chứng kiến cách đối xử của gia đình Gazel đối với Georg, trong số những kẻ a dua nịnh hót Gazel, đã xuất hiện những tên không chỉ coi thường cậu mà còn dám thực hiện các hành vi quấy rối và bạo lực. Ở một nơi tồn tại chế độ giai cấp nghiêm ngặt như Vương quốc Galveit, chỉ riêng việc bạo hành hay quấy rối thành viên gia tộc Hầu tước Zafing cũng đủ để bị xử tử hình. Đó là điều mà những kẻ có nhận thức thông thường sẽ không bao giờ làm, nhưng bè lũ Gazel không những nhắm mắt làm ngơ mà thậm chí còn tích cực khuyến khích nếu nạn nhân là Georg. Chính vì bối cảnh đó, số lượng người hầu dám ra tay hãm hại Georg ngày càng nhiều.

Năm năm là khoảng thời gian quá đủ để đám người hầu, những kẻ đã phạm vào điều cấm kỵ là ngược đãi người của gia tộc chủ nhân, trở nên lộng hành. Đám người hầu đắc ý quên mình ấy đã nhúng tay vào vô số hành vi phạm tội khác nhau. Đánh giá của người dân trong lãnh địa đối với bè lũ Gazel hiện tại không chỉ dừng ở mức tệ hại mà đã trở nên tồi tệ nhất. Ánh mắt phẫn nộ của người dân dành cho bè lũ Gazel, những kẻ không hề trừng phạt các hành vi phạm pháp, ngày càng trở nên gay gắt hơn. Và, những kẻ duy nhất không nhận ra điều đó, lại chính là phe cánh của Gazel.

††

“……Quả nhiên là tồi tệ thật.”

Georg lầm bầm trong khi xem xét các tập tài liệu.

“Vâng. Tình hình an ninh tại lãnh địa Zafing đã xuống cấp trầm trọng.”

“Đúng như lời Aisha nói. Thêm vào đó, nền kinh tế cũng đang suy thoái nghiêm trọng.”

Những người đáp lời Georg là Aisha và Roy. Hai người là cặp song sinh cùng tuổi với Georg; Aisha, người chị, khoác lên mình bộ trang phục hầu gái, còn người em trai Roy diện bộ âu phục quản gia. Vì là song sinh nên ngoại hình của họ rất giống nhau. Cả Aisha và Roy đều sở hữu vẻ đẹp khiến người khác giới phải ngoái nhìn mỗi khi bước đi trên phố.

Thứ mà Georg đang xem xét là các văn bản báo cáo về mọi lĩnh vực trong lãnh địa. Tỷ lệ tội phạm ở lãnh địa Zafing đã tăng vọt trong năm năm qua, kéo theo đó là một tình trạng tồi tệ khi tỷ lệ bắt giữ lại giảm xuống đáng kể. Bè lũ Gazel không những chẳng mảy may quan tâm đến việc duy trì trật tự trị an, mà thậm chí còn nhắm mắt làm ngơ cho thuộc hạ lộng hành, nên an ninh không thể nào tốt lên được.

Rầm!!

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng đột ngột bị mở toang. Việc mở cửa mà không gõ là hành vi vô lễ đến mức không thể chấp nhận được, nhưng việc kẻ đó dám làm vậy chứng tỏ hắn coi thường Georg đến mức nào. Georg, Roy và Aisha ném ánh nhìn khinh miệt về phía những kẻ vừa bước vào qua cánh cửa mở rộng. Ở đó, Leon và một thiếu nữ với mái tóc vàng óng ả đang đứng sừng sững.

Leon và thiếu nữ kia, chẳng chờ Georg cho phép, cứ thế sầm sập bước vào và đứng trước mặt cậu. Roy và Aisha lùi lại, đứng ra phía sau lưng hai người bọn họ. Thoạt nhìn thì như đang nhường đường, nhưng thực chất không phải vậy. Georg và hai người hầu tất nhiên hiểu rõ điều này, nhưng Leon và cô gái kia lại chẳng hề hay biết.

“Georg-sama, tôi xin phép hủy bỏ hôn ước với ngài.”

Thiếu nữ buông lời tuyên bố với Georg mà không hề có một câu chào hỏi. Tên cô ta là Fiona Izelina Selenth. Cô ta là hôn thê của Georg, trưởng nữ nhà Bá tước Selenth. Hôn ước này được ký kết khi mẹ cậu, Elfie, còn tại thế.

“Cô có hiểu mình đang nói cái gì không đấy?”

Georg thốt lên với giọng điệu ngán ngẩm từ tận đáy lòng. Hôn nhân quý tộc là sự giao kết giữa hai gia tộc, không phải thứ có thể tùy tiện hủy bỏ chỉ vì cảm xúc cá nhân. Đó là điều hiển nhiên mà bất cứ ai sinh ra trong giới quý tộc đều phải hiểu.

“Tất nhiên là tôi hiểu. Georg-sama, tôi sẽ hủy hôn với ngài. Ngài có hiểu những gì tôi nói không?”

“Tất nhiên là ta hiểu. Nhưng ta muốn hỏi thêm, Bá tước Selenth có biết chuyện cô hủy hôn với ta không?”

“Dĩ nhiên là biết. Cả cha và mẹ tôi đều đã chấp thuận.”

“Hô…… Bá tước Selenth cũng biết sao. Tức là ta có thể coi đây là ý chí của cả gia tộc Bá tước Selenth, đúng không?”

“Thì tôi đã bảo thế rồi mà.”

Fiona có vẻ phật ý trước những câu hỏi của Georg. Tuy nhiên, đối với Georg, đây là những câu hỏi không thể bỏ qua, nhưng có vẻ Fiona chẳng hề nhận ra tầm quan trọng của chúng.

“Anh trai, anh thật là ngoan cố đấy.”

Lúc này, Leon xen vào với vẻ mặt khó ưa. Cả giọng nói lẫn nội dung đều tràn ngập ý muốn chế giễu Georg.

Cánh tay của Leon vòng qua eo Fiona. Nhìn việc Fiona không hề tỏ ra kháng cự trước hành động đó, có thể thấy hai người bọn họ đã là một đôi.

“Nói cách khác, hai người đang yêu nhau sao? Và đó là lý do cô hủy hôn với ta?”

“Ấy, đừng có oán trách nhé. Vấn đề nằm ở chỗ anh quá thiếu sức hút của một thằng đàn ông thôi.”

Trước lời nói đắc thắng của Leon, Georg suýt chút nữa đã nở nụ cười khinh bỉ.

c67fa6b0-fb0b-4506-bb52-cad40403d98a.jpg

(Tên này ngu ngốc đến mức này sao. Công khai hành vi ngoại tình ngay trước khi hủy hôn…… à. Đến cái trí tuệ để tuân thủ trình tự sự việc cũng không có.)

Việc Georg gọi Fiona là “kẻ này” trong suy nghĩ là bằng chứng cho thấy cậu đã hoàn toàn vứt bỏ cô ta.

Fiona là kiểu tiểu thư có xu hướng coi thường những kẻ mà cô ta cho là thấp kém hơn mình. Hành động ngu xuẩn lần này chắc chắn xuất phát từ suy nghĩ coi thường Georg, cho rằng có chà đạp lên lòng tự trọng của kẻ dưới đáy như cậu bao nhiêu cũng chẳng sao. Điều đó hoàn toàn trái ngược với hệ giá trị của Georg.

“Vậy ra, tiểu thư nhà Bá tước Selenth đã nảy sinh tình cảm với Leon. Đó là lý do hủy hôn sao?”

“Không chỉ có vậy đâu.”

Cả Fiona và Leon đều không nhận ra tầm quan trọng ẩn sau việc Georg chuyển sang gọi cô là “Tiểu thư nhà Bá tước Selenth”. Trong mắt Georg lúc này, Fiona đã chẳng còn là hôn thê, mà chỉ là một sinh vật thảm hại không thể hiểu nổi sự ngu ngốc của chính mình.

“Vậy nghĩa là còn lý do khác?”

“Đúng vậy, lý do là vì ngài Leon xứng đáng trở thành Hầu tước Zafing đời kế tiếp hơn.”

“Hầu tước Zafing đời kế tiếp?”

Trước câu hỏi của Georg, Fiona càng ném về phía cậu ánh nhìn khinh miệt hơn nữa.

“Hầu tước Zafing đời kế tiếp là tao. Không phải mày đâu.”

Kẻ phản ứng lại lời của Georg là Leon. Georg không đáp lời Leon mà hướng ánh mắt về phía Fiona và nói.

“Tiểu thư nhà Bá tước Selenth, ta hỏi lại một lần nữa. Cô cho rằng kết hôn với Leon thì cô sẽ trở thành phu nhân Hầu tước Zafing tương lai sao?”

“Đương nhiên rồi. Kẻ bị Hầu tước Zafing ghẻ lạnh như ngài thì làm sao có thể trở thành người kế vị được.”

“Ra là nhận thức như vậy. Thế, cả Bá tước Selenth cũng nhận định rằng Leon sẽ là Hầu tước Zafing kế nhiệm sao?”

Giọng của Georg trầm xuống một chút. Cả Fiona và Leon đều không hiểu ý nghĩa của sự thay đổi đó.

“Vâng, tất nhiên rồi. Cả cha và mẹ tôi đều nghĩ như vậy.”

“Nếu có muốn hận thì hãy hận sự bất tài của bản thân ấy.”

Fiona và Leon cùng cười nhạo Georg.

“Với lời thú nhận vừa rồi của cô thì nhà Bá tước Selenth coi như tàn rồi. Đồ ngu xuẩn.”

Leon và Fiona không thể ngay lập tức hiểu được ý nghĩa câu nói của Georg. Và ngay khoảnh khắc họ vừa kịp hiểu ra và định nổi cơn tam bành, Georg đã hạ lệnh.

“Roy, Aisha, bắt lấy hai kẻ này.”

“Rõ.”

“Tuân lệnh.”

Theo lệnh của Georg, Roy và Aisha lập tức hành động. Họ đã đứng sẵn phía sau lưng bọn Leon để có thể ra tay ngay khi chủ nhân ra lệnh. Không kịp phản kháng chút nào, cả Leon và Fiona bị đè nghiến xuống sàn nhà.

“Leon, tiểu thư nhà Bá tước Selenth. Không ngờ các người lại ngu xuẩn đến mức này.”

Nghe giọng nói của Georg, Fiona giật mình run rẩy. Nó hoàn toàn khác với giọng điệu của Georg từ trước đến nay. Cô ta cảm nhận được sức mạnh áp đảo ẩn chứa trong giọng nói ấy. Và cả Leon cũng bối rối trước sự biến đổi của Georg, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra.

2

“C-Các người làm cái gì thế hả!! Thả ra!!” 

“B-Buông ta ra!! Đám vô lễ này!! Ta là người của nhà Bá tước Selenth đấy!!”

Có vẻ như đã hiểu ra tình hình, Leon và Fiona bắt đầu gào thét.

“Roy, bẻ gãy ngón tay của Leon đi. Thế thì hắn mới câm miệng được.” 

“Rõ.”

Nhận lệnh của Georg, Roy không chút do dự nắm lấy ngón trỏ phải của Leon.

“Hả? D-Dừng lạ...”

Nhận ra ý định trong hành động của Roy, mặt Leon cắt không còn giọt máu. Cậu ta cảm thấy kinh hoàng trước dự cảm về cơn đau sắp ập đến.

Rắc!!

Roy bẻ gãy ngón tay Leon không chút chần chừ. Tiếng xương gãy vang vọng khắp căn phòng.

“AAAAAGGGHHHHH!!”

Tiếng hét thất thanh của Leon vang lên. Nghe tiếng kêu thảm thiết đó, Fiona cũng tái mét mặt mày. Việc cô ta cảm thấy sợ hãi trước Roy, kẻ đã thực thi mệnh lệnh vô nhân đạo của Georg mà không chút do dự, và Aisha không hề tỏ ra chút dao động nào, âu cũng là lẽ thường tình.

“Câm miệng.”

Chỉ với một câu mệnh lệnh ngắn gọn của Georg, Leon im bặt. Cậu ta đã hiểu ra một cách bản năng, không cần lý lẽ, rằng chống lại lời nói của Georg đồng nghĩa với sự diệt vong của chính mình. Dù cố nén tiếng hét, cơn đau cũng chẳng hề thuyên giảm. Mồ hôi vã ra như tắm trên trán Leon vì đau đớn.

Xác nhận Leon đã im lặng, Georg rung chiếc chuông để trên bàn. Âm thanh trong trẻo vang lên khắp phòng. Chỉ vài giây sau, ba người quản gia bước vào.

“Luchar. Triệu tập Bá tước Selenth, Tử tước Karmais và Tử tước Ediol đến đây. Dĩ nhiên là nhân danh ta. Bắt họ phải có mặt trong vòng một tiếng nữa.” 

“Tuân lệnh.”

Người quản gia khoảng giữa ba mươi tuổi tên là Luchar cung kính đáp lời. Xét về khoảng cách giữa dinh thự Zafing và ba dinh thự mà Georg nêu tên trong cùng Vương đô, đây là một mệnh lệnh khả thi về mặt thời gian, nhưng nếu xét đến thời gian chuẩn bị để một quý tộc đến thăm nhà khác, thì đó là một mệnh lệnh không tưởng. Điều này đồng nghĩa với việc Georg không coi ba người bọn Bá tước Selenth là quý tộc, và chắc chắn đây thực chất là một lệnh triệu tập bắt buộc. Luchar hiểu chính xác ý đồ của Georg và ngay lập tức nhận ra rằng việc dùng biện pháp chi tiết nào để đưa họ đến đã được giao phó cho mình.

Georg nhận thấy Luchar đã hiểu đúng ý mình qua câu trả lời, bèn chuyển ánh mắt sang hai người quản gia còn lại.

“Cain, bắt giữ Gazel và Armada.” 

“Rõ!!” 

“Raid, chỉ huy việc bắt giữ phe cánh của Hầu tước đại diện.” 

“Xin hãy giao cho thần.”

 “Bắt xong thì giải chúng đến sảnh chính…… Đi đi.” 

“Rõ!!”

Theo lời Georg, ba người lập tức hành động. Cả ba không hề phản ứng gì trước cảnh Leon và Fiona đang bị đè xuống sàn. Điều đó khiến Leon và Fiona cảm thấy sự rùng rợn không thể diễn tả thành lời. Tại sao mình là Hầu tước Zafing tương lai đang bị đè nghiến xuống mà họ không hề quan tâm? Tại sao tiểu thư nhà Bá tước Selenth đang bị khống chế mà họ chẳng thèm liếc mắt lấy một cái? Hành động lựa chọn tuân theo mệnh lệnh của Georg từ ba người kia cho thấy sự hiện diện của Georg cao hơn hẳn bọn họ, khiến cả hai vô cùng hỗn loạn.

“Từ giờ trở đi, các ngươi không được phép mở miệng nếu không có sự cho phép của ta. Đây là mệnh lệnh, không phải lời thỉnh cầu. Có hiểu không?”

Hai người cảm thấy nhiệt độ trong giọng nói của Georg như mang theo cái lạnh tuyệt đối. Có lẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy từ giọng nói ấy, cả hai bắt đầu run rẩy lập cập. Nhận thấy ý chí phản kháng của họ đã biến mất, Georg đưa mắt ra hiệu cho Aisha và Roy, hai người bèn thả Leon và Fiona ra rồi bắt họ đứng dậy. Tuy nhiên, dù đã được thả, Leon và Fiona vẫn chưa thể đứng dậy ngay được.

Keng keng keng!!

Một lúc sau, tiếng chuông bắt đầu vang lên. Đồng thời, tiếng ồn ào náo loạn cũng vọng lại từ khắp nơi. Cả Leon và Fiona đều bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ không dám hỏi Georg. Họ không thể chống lại lời nói của Georg. Nỗi sợ hãi đối với Georg đã trói buộc hai người đến mức đó.

Khoảng mười phút sau, có lẽ sự hỗn loạn đã lắng xuống, tiếng ồn ào nhỏ dần. Cảm nhận được điều đó, Georg lấy xấp tài liệu trong ngăn bàn ra đặt lên mặt bàn, đứng dậy và cầm lấy cây gậy dựng bên cạnh bàn.

“Nào…… đi thôi. Roy, giao đống tài liệu cho ngươi.” 

“Vâng, xin hãy giao cho thần.”

Nghe lời Georg, Roy cúi chào rồi cất tài liệu vào cặp.

“Nếu hai kẻ đó định bỏ trốn thì không cần nương tay. Giết luôn.”

Mệnh lệnh của Georg khiến Leon và Fiona run bắn người. Họ nhận ra mệnh lệnh của Georg tuyệt đối không phải để dọa, mà là thực sự ra lệnh tước đoạt mạng sống của họ.

“Đứng dậy.” 

“Nhanh lên.”

Leon và Fiona im lặng làm theo lệnh của Roy và Aisha. Nếu xét theo thân phận vốn có, việc nhận lệnh từ Roy và Aisha là điều không thể chấp nhận được. Nhưng hai người chỉ còn cách chấp nhận tình cảnh này. Tại nơi này, thân phận không tồn tại, và nếu có thì họ cũng cảm nhận được rằng nó tuân theo một lý lẽ khác với lý lẽ của họ.

Đoàn người di chuyển với Georg dẫn đầu. Ngay sau Georg là Aisha, tiếp đến là Leon và Fiona, cuối cùng là Roy; rõ ràng việc Leon và Fiona bị kẹp giữa Roy và Aisha là đội hình nhằm ngăn chặn việc bỏ trốn.

“Lũ khốn các ngươi!! Nghĩ rằng làm thế này mà được tha thứ sao!!” 

“Thả ra!! Có biết các ngươi đang làm cái gì không hả!!” 

“Nghĩ rằng dám vô lễ với Hầu tước-sama như thế này mà được yên sao!!”

Tiếng quát tháo vang lên từ sảnh chính.

“Vẫn là đám hạ cấp như mọi khi.” 

“Quả đúng là vậy ạ…… Trong tình cảnh này mà vẫn chưa hiểu được vị thế của mình, thật đáng ngạc nhiên.” 

“Khó mà tìm thấy giá trị tồn tại của chúng.” 

“Thần e là chúng không đủ năng lực để giúp ích gì cho Georg-sama đâu ạ.” 

“Có vẻ là vậy.” 

“Vâng.”

Cuộc đối thoại giữa Georg và Aisha không hề có chút căng thẳng nào. Nhưng Leon và Fiona thì không ngừng run rẩy khi nghe cuộc trò chuyện ấy. Nội dung cuộc trò chuyện không hàm chứa điều gì trực tiếp. Nhưng hai người họ đã lờ mờ đoán được ý nghĩa ẩn sau đó.

Một người quản gia nhìn thấy Georg liền cúi chào rồi mở cánh cửa dẫn vào sảnh chính, Georg không hề dừng lại mà cứ thế bước vào.

Khoảng khắc Georg xuất hiện tại sảnh chính, Gazel, Armada và những kẻ thuộc phe cánh của họ đang bị bắt ngồi trên sàn đồng loạt hướng ánh mắt về phía Georg.

“Georg!! Mày nghĩ mày làm chuyện xấc xược như thế này mà được tha thứ sao!! Sự vô lễ này đối với Hầu tước Zafing, mày sẽ không yên đâu!!”

Gazel gào lên giận dữ với Georg. Thấy vậy, những kẻ thuộc phe Gazel ném ánh mắt đầy hy vọng về phía ông ta. Georg hoàn toàn phớt lờ lời nói của Gazel, cứ thế đứng trước mặt phe cánh của ông ta.

“Wa!!” 

“Kya.”

Roy và Aisha đẩy mạnh Leon và Fiona, khiến hai người ngã dúi dụi vào Gazel và Armada. Không thèm liếc nhìn cảnh đó lấy một cái, Roy và Aisha lui về đứng sau lưng Georg.

“Leon!” 

“Phụ thân!! Georg đã ra lệnh cho hắn bẻ gãy ngón tay của con.” 

“Cái gì!?”

Nghe lời mách của Leon, Gazel trừng mắt nhìn Georg.

“Thằng khốn!! Leon là Hầu tước Zafing tương lai đấy!! Mày đang nghĩ cái gì thế hả thằng ngu kia!!” 

“Đúng vậy!! Một kẻ như mày mà dám làm bị thương Leon thì nghĩ là sẽ được tha sao!! Hơn nữa sự vô lễ đối với tiểu thư Fiona là tuyệt đối không thể tha thứ. Thế mà cũng là đàn ông à!!”

Hùa theo lời của Gazel và Armada dành cho Georg, những kẻ thuộc phe Gazel cũng nhao nhao chửi rủa Georg để lấy lại khí thế.

“Đồ vô năng!!” 

“Bạo lực với tiểu thư là không thể tha thứ đâu!!” 

“Rốt cuộc cũng chỉ là con trai của mụ đàn bà đó!! Đồ rác rưởi phế thải!!”

Đáp lại những lời lăng mạ của phe Gazel, Georg chỉ ném cho chúng một ánh nhìn lạnh lùng.

“Georg-sama, có cần xử lý hai, ba tên không ạ?”

Roy tiến ngôn với Georg. Ý nghĩa trong lời nói của Roy là 『Có cần giết hai, ba tên không ạ?』, một điều thật đáng sợ.

“Không, bọn chúng sẽ bị giết sau một phán quyết công minh.”

Lời nói của Georg khiến những kẻ phe Gazel kinh ngạc đến mức mất tiếng. Bản thân họ cũng không hiểu tại sao mình lại cảm thấy sợ hãi trước lời nói của Georg, kẻ mà họ vẫn luôn coi thường. Dù không hiểu, nhưng họ nhận ra Georg đang nghiêm túc, và họ chỉ là những sự tồn tại sẽ bị dẫm nát không thương tiếc. Hơn nữa, việc những người thuộc phe Georg đang khống chế họ tỏa ra sát khí nhắm vào phe Gazel ngay khoảnh khắc nghe lời Roy nói cũng đã chứng thực cho độ tin cậy trong lời nói của Georg.

Thấy phe Gazel hoàn toàn im bặt, Georg hướng ánh nhìn lạnh lẽo tuyệt đối về phía Gazel và Armada rồi mở miệng.

“Từ giờ phút này, ta sẽ tiến hành xét xử Hầu tước đại diện Gazel Zafing và vợ là Armada với nghi vấn ám sát cố Hầu tước Elfie Lanada Zafing.”

Tuyên bố của Georg như một cơn địa chấn giáng xuống phe cánh của Gazel.

3

“Gazel, Armada, nếu hai người có lời biện minh nào thì ta sẽ lắng nghe.”

Lời nói của Georg ngay từ đầu đã thể hiện rõ ràng việc cậu xem Gazel và Armada là hung thủ.

“Biện minh sao!? Hạng như ngươi mà dám ăn nói kiểu đó với Hầu tước Zafing này à!!”

Gazel gào lên giận dữ với Georg. Georg chẳng thèm đáp lại lời Gazel, cứ thế sầm sập bước đến đứng ngay trước mặt ông ta.

Rắc!!

Không nói một lời, Georg vung cây gậy trong tay quật mạnh khiến Gazel văng đi. Đó là một đòn tấn công khủng khiếp, nhưng với Georg thì đây đã là một đòn nương tay hết mức rồi. Tuy nhiên, nhìn máu và răng gãy văng ra từ miệng Gazel, có lẽ chẳng ai cảm nhận được sự nương tay nào ở đây cả.

“Cái ta hỏi là có lời biện minh nào hay không. Ta có bao giờ hỏi ngươi những chuyện khác chưa?”

Câu nói của Georg khiến suy nghĩ của bọn Gazel đình trệ.

“Armada, biện minh đâu?” 

“Hii.”

Trước câu hỏi của Georg, Armada chỉ thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi đầy sợ hãi. Việc Armada khiếp đảm trước ánh mắt và giọng nói lạnh băng của Georg âu cũng là điều đương nhiên.

“Khoan, khoan đã……”

Lúc này, Gazel vừa ôm miệng vừa cố gắng thốt lên thành lời. Có lẽ đau đớn lắm, giọng nói của ông ta nghe thật yếu ớt.

“Bọn ta…… không hề giết…… Elfie.”

Nghe lời Gazel, Armada như được giải thoát khỏi bùa chú, cũng bắt đầu mở miệng.

“Đ-Đúng vậy!! Bọn ta làm sao có thể giết Elfie được!! Bọn ta không bao giờ làm chuyện đó!!” 

“Thế à.”

Georg chỉ đáp lại lời của Gazel và Armada một câu ngắn gọn. Đối với Gazel và Armada, câu trả lời ấy giống như sự chuẩn bị trước khi lưỡi đao vung xuống để cắt bỏ mọi thứ không thương tiếc.

“Anna Karzes, Edna Lyust, đứng dậy.”

Hai người vừa bị Georg gọi tên lộ rõ vẻ kinh hoàng. Tuy nhiên, họ không thể không tuân lệnh Georg. Chứng kiến sự bạo lực của Georg khi đánh Gazel vừa rồi, rõ ràng dù có tìm kiếm đến tận chân trời góc bể cũng chẳng thể tìm ra lý do nào để Georg nương tay với họ.

Hai người hầu gái đứng dậy và bị đám quản gia lôi xềnh xệch đến trước mặt Georg. Khoảng cách với Georg càng gần, cơ thể hai người càng run rẩy dữ dội hơn. Trông thật thảm hại, nhưng chẳng ai dám cười cợt. Bởi họ hiểu rằng nếu mình ở vào vị trí của hai người đó, cũng sẽ không thể kìm nén được cơn run rẩy của cơ thể.

“Anna Karzes, Edna Lyust, các ngươi có hiểu tại sao ta lại gọi tên các ngươi không?”

Không chỉ hai người họ tái mặt trước câu hỏi của Georg, mà cả Gazel và Armada cũng vậy.

(Rốt cuộc cũng chỉ là dân nghiệp dư. Chỉ dọa dẫm thế này mà đã lòi đuôi chuột rồi.)

Georg thầm khinh bỉ trong lòng. Cậu hướng sát khí lạnh lẽo về phía hai người đang run rẩy. Anna và Edna chỉ là hầu gái, có lẽ cảm nhận được sát khí lạnh lẽo từ Georg nên cơn run rẩy càng trở nên dữ dội hơn.

“Sao thế? Ta hỏi các ngươi có hiểu không cơ mà?”

Georg vừa nói vừa tăng thêm một bậc sát khí.

“Hii……” 

“T-Tôi không…… biết ạ.”

Anna và Edna vừa run vừa khó khăn lắm mới thốt ra được câu trả lời. Câu trả lời này nằm trong dự đoán nên Georg hoàn toàn không hề dao động.

“Vậy sao, ta lại phải cất công nói cho các ngươi biết rằng hai ngươi chính là hung thủ trực tiếp hạ độc mẫu thân Elfie à.”

Giọng nói đầy vẻ khinh miệt của Georg giáng một đòn chí mạng vào tâm lý của Anna và Edna. Thấy hai người dao động, Georg lập tức tấn công tiếp.

“Loại độc các ngươi dùng cho mẹ ta tên là Ekale, một loại độc tác dụng chậm, không màu không mùi. Độc ở dạng bột trắng. Các ngươi đã trộn nó vào món súp khai vị của mẹ để bà ăn phải. Mẹ bắt đầu suy yếu từ ngày 23 tháng 3 năm năm trước. Nếu tính đến thời gian phát tác chậm của độc, thì thời điểm các ngươi hạ độc rơi vào khoảng ngày 10 tháng 3.”

Lời nói thốt ra từ miệng Georg mang một sức thuyết phục kỳ lạ khiến người nghe tin đó là sự thật. Anna và Edna bắt đầu run lên bần bật.

“Hạ độc Hầu tước Zafing…… các ngươi gan to lắm nhỉ? Đừng nghĩ chuyện này chỉ dừng lại ở các ngươi thôi đâu.” 

““Eh?””

Trước lời của Georg, Anna và Edna tái mét mặt mày hỏi lại. Thấy vậy, Georg nở nụ cười nhếch mép. Nụ cười ấy giống như cái liếm mép của một con quái vật đáng sợ vô cùng. Vì ngoại hình của Georg quá xuất chúng nên sự đáng sợ ấy càng thêm phần nổi bật.

“Đương nhiên rồi. Người mà các ngươi hạ độc chết là cựu Hầu tước Zafing đấy. Các ngươi thực sự nghĩ rằng chỉ mình các ngươi chịu tội là xong sao? Gia đình các ngươi, và dĩ nhiên là cả dòng tộc các ngươi sẽ bị xử tử hết.” 

“L-Làm gì có chuyện đó……” 

“Nói dối……”

Nghe lời Georg, Anna và Edna bàng hoàng. Thấy bộ dạng đó, sự khinh miệt của Georg càng tăng thêm. Dĩ nhiên, đám Roy và những người thuộc phe Georg cũng ném ánh nhìn ngán ngẩm về phía Anna và Edna. Đầu độc Hầu tước là trọng tội chấn động cả quốc gia. Làm sao có chuyện chỉ kẻ trực tiếp thực hiện là xong chuyện. Suy nghĩ như vậy mới là lẽ thường. Nhưng hai kẻ này dường như không nghĩ xa được đến thế. Bị cười nhạo vì nhận thức ngây thơ đó âu cũng là đáng đời.

“Muốn phủ nhận thì cứ việc. Nhưng ta biết hai ngươi đã ám sát cựu Hầu tước. Các ngươi có hiểu ý ta nói gì không?”

Cả Anna và Edna dường như không hiểu ý nghĩa lời nói của Georg, lo lắng đưa mắt nhìn nhau.

“Nghĩa là ta đã nắm trong tay bằng chứng rồi.”

Trong lời nói của Georg không hề có chút từ bi nào. Việc chỉ ra sự thật một cách bình thản lại mang đến cảm giác tàn nhẫn đến thế, có lẽ ngược lại nó cho thấy sự căm hận to lớn của Georg.

“Anna Karzes, Edna Lyust, các ngươi định thế nào?” 

“Eh?” 

“Th-Thế nào…… là sao ạ?”

Phản ứng của hai người cho thấy họ thực sự không hiểu ý đồ trong câu nói của Georg. Lần này Georg không hề thất vọng. Vì cậu đoán được rằng đầu óc hai kẻ này do sợ hãi nên không hoạt động như bình thường.

“Định bao che cho Gazel và Armada, rồi chỉ để hai ngươi và gia tộc mình bước lên đài xử tử thôi sao?”

Liều thuốc độc Georg tung ra lúc này có hiệu quả vô cùng khủng khiếp. Cậu đang bảo họ hãy bán đứng Gazel và Armada cho phe Georg. Và cậu đang gợi ý rằng hãy bán đứng họ để xin tha mạng cho gia đình, dòng tộc.

“Anna…… hôn phu của ngươi, Yug Osu, là một thanh niên khá tốt đấy chứ. Làm việc chăm chỉ, và thực sự mong chờ đám cưới với ngươi.”

Trong mắt Anna bùng lên ngọn lửa giận dữ khi nghe lời Georg. Cái tên Yug Osu đối với Anna giống như một thánh địa trong tâm hồn, và việc bị chạm vào nơi đó đã lấn át cả nỗi sợ hãi đối với Georg.

“Nếu ngươi dám đụng vào anh ấy thì ta sẽ không tha……”

Cơn giận dữ của Anna chỉ kéo dài vỏn vẹn một giây. Lý do nó ngắn ngủi đến vậy là vì Georg đã rút thanh kiếm giấu trong cây gậy ra và đâm xuyên qua mắt phải của Anna.

“AAAAAGGGHHH!!”

Anna hoảng loạn vì đột nhiên mất đi thị lực mắt phải, sau đó gào lên thảm thiết vì cơn đau khủng khiếp ập đến.

“Nếu ta đụng vào tên đó thì…… sao hả?”

Giọng Georg đều đều, không chút cảm xúc. Và điều đó đáng sợ hơn bất cứ thứ gì. Sự đáng sợ ấy ập đến khiến Anna nín bặt tiếng hét. Dĩ nhiên cơn đau khủng khiếp vẫn còn đó, nhưng hơn cả nỗi đau, cô ta đã hoàn toàn bị khí thế của Georg nuốt chửng.

“Trả lời xem nào. Kẻ đang dồn Yug Osu vào đường cùng chính là ngươi đấy. Ngươi coi trọng lòng trung thành với Gazel và Armada hơn, muốn cùng chết với Yug Osu sao? Được thôi. Ta sẽ cho hôn phu của ngươi lên đài xử tử theo đúng nguyện vọng.” 

“X-Xin hãy đợi đã!! Tôi nói!! Tôi sẽ nói!!”

Anna gào lên. Nghe lời Anna, Georg nhếch mép cười và rút lưỡi kiếm ra. Ngay lập tức Anna ngã gục xuống. Georg liếc nhìn sang Edna. Bắt gặp ánh mắt của Georg, Edna bủn rủn chân tay ngã phịch xuống đất. Có lẽ phải nói là cô ta đã cầm cự được đến giờ là giỏi lắm rồi.

“Lời khai của ngươi không cần thiết nữa. Vì Anna sẽ khai rồi. Việc xử tử gia đình và dòng tộc ngươi vừa được quyết định ngay lúc này. Lui xuống được rồi.” 

“X-Xin hãy đợi đã!! Xin hãy tha thứ!! Xin hãy rủ lòng thương!!” 

“Vô ích.”

Georg lạnh lùng gạt phăng lời cầu xin của Edna. Ánh mắt Georg lại hướng về phía Anna. Ngay khoảnh khắc đó, Edna hành động để ngăn cản lời nói của Georg trở thành hiện thực.

“Vụ đầu độc cựu Hầu tước là do Gazel-sama và Armada-sama ra lệnh ạ!!”

Hành động đó chính là bán đứng Gazel và Armada nhanh hơn Anna. Dù có lao vào tấn công Georg thì chắc chắn sẽ bị chém bay đầu, và tương lai gia đình cùng dòng tộc bị xử tử vẫn không thay đổi. Vậy thì chỉ còn cách phơi bày sự thật và đánh cược mạng sống vào công trạng đó.

“Hô……”

Khi Georg chuyển ánh nhìn sang Edna, lần này đến lượt Anna gào lên. Bị Edna nẫng tay trên, nếu cô ta không bán đứng Gazel và Armada ngay, thì không chỉ hôn phu Yug mà cả gia đình, người thân đều sẽ chết.

“Gazel và Armada đã ra lệnh bỏ thuốc Ekale vì cựu Hầu tước cản đường họ!! Họ bảo vì là độc không màu không mùi nên sẽ không bị phát hiện, và là độc tính chậm nên các người sẽ không bị nghi ngờ!!”

Nghe lời Anna, kẻ tái mét mặt mày dĩ nhiên là Gazel và Armada. Và cả Leon cùng Fiona cũng xanh mặt theo.

“C-Câm mồm!! Lũ khốn các ngươi định đổ tội cho ta sao!!” 

“Đ-Đúng thế!! Toàn là bịa đặt!! Ta đời nào lại ra lệnh làm chuyện như thế!!”

Tiếng hét lớn của Gazel và Armada rõ ràng là để dập tắt lời tố cáo của Anna và Edna.

“Georg!! Mày tin vào những lời xằng bậy này sao!! Kẻ đầu độc Elfie là bọn chúng. Bọn chúng đang cố đổ tội cho tao và Armada để tự cứu lấy mình thôi!!”

Mặc cho Gazel và Armada gào thét, Georg phớt lờ họ như một lẽ dĩ nhiên và hướng ánh mắt về phía Anna và Edna.

“Ta hiểu rồi. Các ngươi là kẻ thực hiện, còn kẻ ra lệnh là……”

Georg nhìn Gazel và Armada. Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt của Georg, Gazel và Armada nghẹn lời. Ánh mắt của Georg không phải là ánh mắt dành cho con người, mà là ánh mắt phủ định toàn bộ sự tồn tại của đối phương.

“Là Gazel và Armada sao.”

Lời nói tiếp theo của Georg khiến Gazel và Armada cảm thấy như tim mình bị bóp nghẹt.

“Gazel, Armada, về lời khai của hai kẻ thực hiện vừa rồi, hai người có lời biện minh nào không?”

“C-Có!! Đương nhiên là có rồi!! Georg, mày định tin lời lũ hầu gái hơn là cha mình sao!?” 

“Đ-Đúng đấy!! Tin tưởng gia đình hay người hầu mới là đạo làm người hả!?”

Lời nói của Gazel và Armada đánh vào tình cảm. Đến nước này mà còn dùng thủ đoạn đánh vào tình cảm thì đúng là hạ sách của hạ sách. Chẳng khác nào thú nhận rằng họ không thể đưa ra lời phản bác logic nào.

(Lũ ngu…… Đến nước này mà vẫn chưa hiểu được tình cảnh của mình sao.)

Georg khẽ nhếch mép trước sự nực cười của những lời biện minh chẳng ra đâu vào đâu của Gazel và Armada. Thấy vậy, Gazel và Armada tưởng rằng lời cầu xin của mình đã chạm đến trái tim Georg, khuôn mặt họ thoáng hiện lên vẻ an tâm.

“Vậy ra hai người không phủ nhận lời khai của Anna Karzes và Edna Lyust. Thật thẳng thắn làm sao.”

Tuyên bố của Georg khiến không chỉ Gazel và Armada mà toàn bộ phe cánh của ông ta trố mắt ngạc nhiên.

“T-Tại sao lại thành ra như thế!! Mày định tin lời lũ hầu gái hơn cha mình sao!!” 

“Đúng vậy.”

Câu trả lời ngắn gọn của Georg lại khiến Gazel ngớ người ra. Mặc kệ ông ta, Georg lạnh lùng tuyên bố.

“Ta đã hỏi có lời biện minh nào hay không. Gazel, ngươi chẳng đưa ra được lời biện minh nào cả. Cả Armada cũng vậy. Tin hầu gái hay tin cha? Đạo làm người? Đó là lời biện minh của các người sao? Ngu ngốc cũng vừa phải thôi chứ.”

Georg nói rồi cười khẩy. Hành động này là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Gazel và Armada. Kẻ mà họ mới vừa coi là sâu kiến lúc nãy giờ đây đang áp đảo họ hoàn toàn.

“Đừng nói về cảm xúc, hãy dùng logic để phủ nhận lời khai của hai người kia xem nào. Hử?”

Trước lời nói của Georg, Gazel và Armada nghiến răng ken két. Lời biện minh logic mà Georg yêu cầu, họ làm sao có thể đưa ra khi chưa có sự chuẩn bị nào. Tất nhiên Georg thừa biết điều đó nên mới nói vậy.

Két……

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra.

“Georg-sama. Bá tước Selenth, Tử tước Karmais và Tử tước Ediol đã đến ạ.”

Luchar cúi chào, rồi ba người đàn ông bước vào với vẻ bối rối. Phía sau ba vị quý tộc là năm người quản gia đang đứng.

“C-Cha ơi!! Cứu con với!!”

Thấy cha mình là Bá tước Selenth Inoku, Fiona đứng phắt dậy và lao về phía ông. Nhưng cô ta không thể bước nổi bước thứ ba. Aisha tóm lấy Fiona trong nháy mắt và đè cô ta xuống sàn không thương tiếc.

“Kyaa!”

Nghe tiếng hét của Fiona, Bá tước Selenth sững sờ. Việc con gái một gia đình Bá tước bị đối xử như tội phạm nằm ngoài sức tưởng tượng của ông.

“Tên kia!! Ngươi định làm cái gì thế hả!! Ngài Gazel!! Rốt cuộc chuyện này là sao!! Chẳng phải việc hủy hôn với Georg đã được chấp thuận rồi sao!!”

Có vẻ như Bá tước Selenth hiểu lầm rằng Gazel đã ra lệnh cho hành động thô bạo với Fiona. Nhưng dĩ nhiên mệnh lệnh này là do Georg đưa ra và Gazel chẳng thể làm gì được.

“Đây là biện pháp xử lý do tiểu thư nhà Bá tước Selenth mưu toan và thực hiện hành vi bỏ trốn.”

Georg nói với Bá tước Selenth bằng giọng đanh thép.

“C…… Cái gì cơ? Bỏ trốn? Ngươi đang nói cái quái gì vậy!?”

Đáp lại câu hỏi của Bá tước Selenth, Georg cười khẩy. Nụ cười ấy khiến ba vị quý tộc cảm thấy lạnh sống lưng.

“Đúng là kẻ chậm hiểu. Con gái ngươi đã ám chỉ việc ám sát ta. Nói cách khác là tội phạm. Ngăn chặn sự bỏ trốn đó là điều đương nhiên.”

Lời tuyên bố của Georg không chỉ khiến ba vị quý tộc mà cả phe cánh Gazel cũng không giấu nổi sự kinh ngạc.

“Á-Ám sát sao?”

Bá tước Selenth nhìn Georg với ánh mắt như không thể tin vào những gì mình đang thấy.

“N-Ngươi đang nói cái gì thế? Ta…… ư!! Đ-Đau…… Thả raaaaa!! Cha ơi!! C-Cứu con vớiii!!”

Fiona kêu đau giữa chừng là do Aisha, người đang đè cô ta xuống, đã vặn tay cô ta.

“D-Dừng lại!! Thả Fiona ra!!” 

“G-Georg!! Mày điên rồi sao!?” 

“Đ-Đúng đấy. Dù gì thì thế này cũng quá đáng lắm rồi!!”

Không chỉ Bá tước Selenth mà cả Tử tước Karmais và Tử tước Ediol cũng trách cứ Georg. Bá tước Selenth là vì muốn cứu con gái Fiona, còn hai vị Tử tước kia là vì sợ hãi trước hành động bất thường của Georg.

“Hừ…… Khi việc soán ngôi không thành, thì lại định đổ vấy cho bên này là ác để hòng thoát thân sao…… Đúng là lũ cặn bã hạ đẳng.”

Lời nói của Georg khiến ba người nghẹn lời. Họ bối rối trước từ soán ngôi mà Georg thốt ra cũng là lẽ đương nhiên.

“S-Soán ngôi? Ngươi đang nói cái gì vậy……?”

Giọng của Bá tước Selenth hoàn toàn bất ngờ và rõ ràng đang dao động. Trái lại, Tử tước Karmais và Tử tước Ediol thì tái mét mặt mày và im lặng.

“Đừng có giả nai!! Con gái ngươi đã tuyên bố rằng Hầu tước Zafing đời kế tiếp là Leon!! Hơn nữa ả còn nói là ngươi cũng đồng tình với điều đó.”

“V-Vậy tại sao điều đó lại là soán ngôi…… và trở thành ám chỉ việc ám sát ngươi?”

Bá tước Selenth phản bác lại Georg nhưng giọng điệu rõ ràng thiếu hẳn sự mạnh mẽ.

“Vẫn chưa hiểu sao?”

Trước câu nói đầy khinh miệt của Georg, Bá tước Selenth nín thở. Thấy thái độ của Bá tước, ánh mắt khinh miệt của Georg càng đậm nét hơn khi cậu mở miệng.

“Bởi vì ta mới là Hầu tước Zafing hiện tại.”

4

Trước cụm từ “Đương kim Hầu tước Zafing” mà Georg thốt ra, Bá tước Selenth chết trân tại chỗ. Leon và Fiona cũng mang một biểu cảm y hệt như vậy.

“Khi cựu Hầu tước Elfie qua đời, ta mới mười một tuổi, dĩ nhiên chưa thể kế vị tước hiệu Hầu tước Zafing. Vì thế, Gazel đã được dựng lên làm Hầu tước đại diện. Và vào ngày hôm trước, ta đã tròn mười sáu tuổi, chính thức trở thành người trưởng thành và kế thừa tước vị Hầu tước Zafing một cách hợp pháp. Nào, nói đến đây thì dù là những kẻ thiểu năng như các ngươi cũng phải hiểu những lời mình thốt ra từ nãy đến giờ có ý nghĩa gì rồi chứ?”

Trước lời nói của Georg, Bá tước Selenth run lên bần bật. Tuyên bố rằng Leon là Hầu tước Zafing kế nhiệm, đồng nghĩa với việc ám sát đương kim Hầu tước Zafing là Georg để đưa Leon lên thay thế.

“Bá tước Selenth, ngươi định ám sát ta, đưa Leon lên làm Hầu tước Zafing rồi cho kết hôn với Fiona để chiếm đoạt gia tộc Hầu tước Zafing. Không sai chứ?” 

“X-Xin hãy đợi đã!! Thần không hề có suy nghĩ đó!!” 

“Nói dối.”

Giọng điệu khẳng định chắc nịch của Georg khiến Bá tước Selenth toát mồ hôi đầm đìa. Đó là phản ứng tự nhiên bởi ông ta vốn dĩ không hề nghĩ đến việc giết Georg. Hơn nữa, Georg hiện tại đã là Hầu tước Zafing, nếu bị kết tội mưu sát Hầu tước thì chắc chắn quốc gia sẽ vào cuộc, và gia tộc Bá tước Selenth coi như chấm hết.

“Tham vọng lớn thật đấy. Hạng như ngươi mà dám định giết ta để chiếm đoạt nhà Zafing cơ à.” 

“K-Không phải!! Thần thực sự không biết gì cả!!”

Lời nói của Georg rõ ràng được đưa ra dựa trên suy luận rằng Bá tước Selenth cũng tán thành kế hoạch ám sát. Ông ta buộc phải phủ nhận điều đó bằng mọi giá.

“Chẳng lẽ ngươi cũng không biết rằng Gazel chỉ là con rể, và đứa con Leon sinh ra với Armada hoàn toàn không có quyền thừa kế nhà Zafing sao?”

Câu hỏi của Georg khiến Bá tước Selenth nghẹn lời. Đường đường là một gia chủ mà đến điều cơ bản này cũng không biết thì chỉ có nước nhục nhã ê chề.

“Làm gì có chuyện đó. Nếu đúng là vậy thì ta buộc phải khẳng định rằng Bá tước Selenth là một kẻ bất tài. Ngươi đã biết rõ điều đó. Và việc ngươi định ám sát ta để đưa Leon lên làm Hầu tước Zafing kế nhiệm là suy luận hoàn toàn tự nhiên.”

Lời nói của Georg là kết luận được rút ra từ suy nghĩ theo lẽ thường, và nó hoàn toàn có sức thuyết phục.

“T-Thực sự là thần không biết gì cả!! Xin ngài hãy tin thần!!”

Bá tước Selenth dập đầu xuống sàn khẩn khoản cầu xin Georg. Dáng vẻ đó chẳng khác nào một tên nô lệ đang cầu xin lòng thương hại của chủ nhân, thể hiện rõ mồn một sự chênh lệch về quyền lực.

Georg phớt lờ lời cầu xin của Bá tước Selenth và chuyển ánh mắt sang Tử tước Karmais và Tử tước Ediol. Gia tộc Tử tước Karmais là nhà đẻ của Gazel, và gia chủ hiện tại Anton là anh trai ruột của Gazel. Còn gia tộc Tử tước Ediol là nhà đẻ của Armada, gia chủ hiện tại Bruno là anh trai ruột của Armada.

“Tham vọng chiếm đoạt gia tộc Hầu tước Zafing đã thất bại rồi. Cảm giác thế nào?”

Trước câu hỏi của Georg, cả hai vị Tử tước đều rùng mình. Georg đã thể hiện ý chí muốn tiêu diệt cả gia tộc Bá tước. Đương nhiên bọn họ, những kẻ chỉ là Tử tước, cảm thấy nguy cơ bị nghiền nát dễ dàng là điều hiển nhiên.

“X-Xin hãy đợi đã!! Quả thực Gazel xuất thân từ gia tộc thần, nhưng tên đó đã không còn tên trong hộ tịch của gia tộc Tử tước Karmais nữa rồi ạ!!” 

“Nhà Ediol của thần cũng vậy!! Armada đã bị gạch tên khỏi gia phả rồi!! Mụ ta không còn chút quan hệ nào với gia tộc Tử tước Ediol nữa!!”

Rõ ràng cả hai vị Tử tước đang cố gắng cắt đứt quan hệ với Gazel và Armada để tìm đường sống. Nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng vứt bỏ người thân để bảo vệ gia tộc là thủ đoạn thường thấy.

“Hô…… Hai vị Tử tước khẳng định là không liên quan sao?”

Lời nói của Georg khiến họ cảm thấy ớn lạnh, nhưng hai vị Tử tước lúc này không thể rút lại lời đã nói.

“V-Vâng.” 

“Dĩ nhiên là vậy rồi ạ!!”

Hai vị Tử tước chỉ còn con đường duy nhất là khẳng định sự vô can để bảo toàn tính mạng. Thế nhưng, Georg lại nhếch mép cười như thể đã chờ đợi câu trả lời đó từ lâu.

“Vậy thì, tại sao lại có dòng tiền của nhà Zafing chảy vào hai gia tộc các ngươi thông qua Gazel và Armada?” 

“Ah……” 

“Ugh……” 

“Sao thế? Các ngươi nghĩ ta không biết chuyện cỏn con đó à? Nào, ta đang rất mong chờ xem hai ngươi sẽ đưa ra luận điệu gì để thuyết phục ta dựa trên thực tế đó đây.”

Lời nói của Georg khiến hai vị Tử tước bắt đầu run lẩy bẩy. Việc biển thủ tiền của nhà Zafing thông qua Gazel và Armada là sự thật, nhưng họ vừa mới khẳng định mình không liên quan. Dù có dùng cách nào đi nữa thì việc lật ngược lại lời nói đó là điều không thể.

“Nhanh lên. Ta không rảnh rỗi lắm đâu. Ta còn phải vực dậy lãnh địa Zafing mà Gazel và Armada đã phá nát nữa.”

Georg nói như nhổ toẹt vào mặt họ. Lời nói đó lại khiến hai vị Tử tước rùng mình thêm lần nữa.

“Không có à? Vậy thì ta sẽ tố cáo ba người gồm Bá tước Selenth, Tử tước Karmais và Tử tước Ediol lên Quốc vương bệ hạ với tội danh đồng lõa âm mưu soán ngôi và biển thủ công quỹ. Và đương nhiên, cả việc liên quan đến vụ đầu độc cựu Hầu tước Elfie nữa.” 

“Hả? Đ-Đầu độc…… Cựu Hầu tước bị đầu độc? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Georg thản nhiên tung ra thông tin về vụ đầu độc mẹ mình, Elfie. Cậu đang muốn quan sát phản ứng của cả ba người để xác định xem liệu họ có dính líu đến cái chết của cựu Hầu tước hay không.

“Trước khi các ngươi đến, Gazel và Armada đã thừa nhận việc đầu độc cựu Hầu tước Zafing Elfie. Giờ chỉ còn việc xác nhận xem các ngươi có dính líu hay không thôi.”

Người kinh ngạc trước lời nói của Georg không chỉ có ba vị khách. Cả Gazel và Armada cũng sững sờ.

“Kh-Không phải!! Ta không hề đầu độc Elfi!!” 

“Ta cũng không làm chuyện đó!! Anh trai, hãy tin em!!”

Giọng của Gazel và Armada run rẩy. Họ hiểu rằng trong tâm trí Georg, Gazel và Armada đã bị mặc định là chủ mưu vụ đầu độc.

“Vậy thì mau đưa ra lời phản bác đủ sức lật ngược lời khai của kẻ trực tiếp ra tay đi.”

Giọng Georg lạnh lùng tột độ. Gazel và Armada lại một lần nữa nghẹn lời. Thấy vậy, Georg nhếch mép.

“Roy.” 

“Rõ!!”

Theo lệnh Georg, Roy lấy ra xấp tài liệu từ trong cặp và đưa cho Georg. Georg lướt mắt qua xấp tài liệu rồi trừng mắt nhìn Gazel và Armada.

“Chất độc Ekale dùng để sát hại cựu Hầu tước Elfie được mua từ một gã tên là Al Cargo. Tên Al Cargo này đã bị bắt giữ. Trong buổi giao dịch đó có sự hiện diện của Gazel, Armada, Beg Kamus và Colin Adolum.”

Những kẻ bị gọi tên trong lời nói của Georg đều tái mét mặt mày. Không bận tâm đến điều đó, Georg tiếp tục.

“Con người ta hễ công việc suôn sẻ là lại trở nên lắm mồm nhỉ. Gazel, Armada, các ngươi đã vui vẻ bàn tán về việc ám sát cựu Hầu tước ở khắp nơi mà chẳng thèm để ý xem tai vách mạch rừng. Những kẻ khác cũng vậy. Ta không ngờ lại thu thập chứng cứ dễ dàng đến thế. Ngu ngốc đến mức ta phải cố nhịn cười đấy.”

Georg cười đầy mỉa mai. Bọn chúng đã tự mình bêu rếu việc ám sát cựu Hầu tước. Có lẽ là do sự kiêu ngạo khi nắm giữ nhà Zafing và sự chủ quan khi xung quanh chỉ toàn phe cánh của Gazel, nhưng đối với Georg, sự ngu xuẩn này đến mức cậu còn chẳng buồn chấp.

“Muốn phản bác thì nhanh lên. Ở đây ta có đủ mọi thứ để đập tan tất cả đấy.”

Georg nói rồi phe phẩy xấp tài liệu trên tay. Rõ ràng là sự khiêu khích của Georg, nhưng thái độ đầy tự tin ấy khiến bọn Gazel xanh mặt.

“Không có à? Vậy thì coi như phiên thẩm vấn kết thúc.”

Trước lời của Georg, bọn Gazel không thể thốt nên lời. Họ hiểu rằng nếu không phản bác thì mạng sống của mình sẽ chấm dứt, nhưng suy nghĩ hoàn toàn rối loạn, không biết phải làm gì, phải nói gì. Georg không chỉ dùng lời nói để dồn ép, mà còn dùng bạo lực như một biện pháp mạnh mẽ để trói buộc tư duy của họ, khiến họ hiểu rằng những lời phản bác nửa vời sẽ bị cậu giẫm nát dễ dàng hơn cả giẫm chết một con kiến.

“Gazel và Armada, bị xử tử hình với tư cách là chủ mưu vụ đầu độc cựu Hầu tước Elfie.”

Giọng điệu của Georg chẳng hề có chút áp lực nào. Đối với việc tuyên án tử hình cho cha ruột mà tâm không hề dao động, Gazel không khỏi cảm thấy tinh thần của Georg giống như một con quái vật dị thường chứ không phải con người.

“M-Mày định giết cha mình sao!!” 

“Dù chỉ là trên danh nghĩa nhưng ta cũng là mẹ của mày!! Mày định giết mẹ mình sao!?”

Giọng của Gazel và Armada rất lớn, nhưng lực ẩn chứa trong đó lại yếu ớt, rõ ràng sự phản kháng của hai người chỉ là sự phô trương thanh thế sáo rỗng.

“Phiên thẩm vấn đã kết thúc rồi. Các ngươi không đưa ra được bất kỳ lời phản bác hợp lý nào. Tội trạng đã rõ ràng, các ngươi sẽ phải trả giá cho hành vi đê hèn cực độ là đầu độc cựu Hầu tước. Chỉ vậy thôi.”

Lời nói của Georg tĩnh lặng, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại hoàn toàn trái ngược với Gazel và Armada.

“Mày không có tình người sao!!” 

“Giết cha mẹ mà mày không thấy đau lòng à? Lương tâm mày không cắn rứt sao!?”

Trước những lời nói chẳng thể gọi là phản bác của Gazel và Armada, Georg cười lạnh lùng.

“Hoàn toàn không.”

Câu nói tiếp theo của Georg khiến Gazel và Armada câm nín. Lời phủ định của Georg thật tĩnh lặng và không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào. Chính vì thế, nó cho thấy đó là tâm chân thật của Georg.

“Lương tâm và tình cảm là thứ nên dành cho con người đàng hoàng, còn các ngươi không thuộc loại đó. Các ngươi đã giết mẹ ta, và tiếp tục gây ra thiệt hại to lớn cho lãnh địa Zafing suốt năm năm trời. Sự tồn tại của các ngươi chính là cái tội. Xin lỗi, hối hận…… tất cả đều vô nghĩa. Mau biến khỏi thế gian này đi.”

Những lời chứa đầy hận thù của Georg khiến Gazel và Armada chết lặng. Không, không chỉ hai người họ, mà cả những kẻ thuộc phe Gazel cũng vậy.

“Nào, các ngươi cũng đừng nghĩ là sẽ được yên thân nhé?” 

“Hii……”

Bắt gặp ánh mắt đầy hận thù của Georg, những kẻ phe Gazel run rẩy.

“Các ngươi cũng giống như lũ cặn bã này, đã tàn phá nhà Zafing. Ta sẽ ban cho các ngươi sự trừng phạt thích đáng.” 

“……” 

“Tất cả tội lỗi của các ngươi đều được ghi chép ở đây. Chắc không có ai không hiểu ý nghĩa của câu nói này đâu nhỉ?”

Trước lời nói của Georg, phe cánh Gazel kẻ thì ôm đầu ngồi thụp xuống, kẻ thì run cầm cập, kẻ thì sợ đến mức vãi cả ra quần…… mỗi người một phản ứng. Nhưng dù phản ứng có khác nhau thì điểm chung cốt lõi vẫn là nỗi sợ hãi đối với Georg.

“Được rồi, việc xử lý lũ cặn bã xong rồi. Tiếp theo là…… đến lượt các ngươi.”

Ánh mắt Georg hướng về phía bọn Bá tước Selenth.

5

“Tử tước Karmais, Tử tước Ediol, hai ngươi có lời biện minh nào không?”

Trước câu hỏi của Georg, hai vị Tử tước sợ hãi đến mức mồ hôi nhờn túa ra đầy mặt. Cả Karmais và Ediol đều không thốt nên lời. Họ chỉ còn biết dốc hết sức bình sinh để chịu đựng nỗi sợ hãi mà Georg mang lại.

“Có vẻ như hai vị Tử tước đã nhận tội rồi. Bắt hai tên đó lại. Tội danh là đồng lõa đầu độc cựu Hầu tước Elfie, âm mưu ám sát Hầu tước Zafing, và…… biển thủ tài sản của nhà Zafing. Mạng sống của các ngươi e là không đủ để đền tội đâu. Ta sẽ cho xử tử cả dòng tộc các ngươi.”

Nghe Georg thốt ra từ “xử tử”, hai vị Tử tước bỗng quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa xuống sàn nhà giống hệt Bá tước Selenth ban nãy. Hành động này khiến ngay cả những người nhận lệnh của Georg cũng phải nhìn nhau.

“Xin hãy tha mạng!! Hầu tước Zafing!!” 

“Làm ơn!! Làm ơn!! Xin ngài hãy rủ lòng thương!!”

Trước lời cầu khẩn của hai vị Tử tước, Georg cười đầy mỉa mai. Trước sự cầu xin thảm hại đó, Georg giơ tay ra hiệu cho các quản gia dừng lại.

“Các ngươi…… đang coi thường ta đấy à? Hành động đó của các ngươi rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ? Ám sát cựu Hầu tước, mưu sát ta, biển thủ…… các ngươi nghĩ chỉ cần cúi cái đầu rỗng tuếch đó xuống là được tha thứ sao? Các ngươi thực sự nghĩ rằng cái hành động dập đầu xuống sàn nhà đó có giá trị để xóa sạch mọi tội lỗi sao?”

Trước những lời lẽ của Georg, cả hai không thể đáp lại lời nào. Georg chậm rãi bước đến đứng trước mặt hai vị Tử tước. Rồi cứ thế, cậu giẫm lên đầu Tử tước Karmais.

“Dâng lên một thứ vô giá trị thì chẳng có ý nghĩa gì cả, đến điều đó cũng không hiểu sao?” 

“Hự…… X-Xin hãy tha thứ!! Xin hãy tha thứ!! Ch-Chắc chắn!! Thần sẽ hoàn trả lại số tiền của nhà Zafing!! Làm ơn!! Xin hãy rủ lòng thươnggg!!”

Tiếng kêu bi thảm của Tử tước Karmais vang vọng khắp phòng.

“Vậy sao, không muốn chết à.”

Câu nói của Georg khiến khuôn mặt của Tử tước Karmais và Tử tước Ediol thoáng lấy lại chút huyết sắc.

“Vậy các ngươi định dâng lên cái gì đây?”

Giọng Georg lạnh tanh. Rõ ràng là cậu chẳng có ý định ban phát chút lòng từ bi nào. Nhưng nội dung lời nói lại cho thấy vẫn còn dư địa để đàm phán, đó cũng là sự thật.

“……”

Hai vị Tử tước không thể trả lời ngay lập tức. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể đàm phán được, nên nhất thời không có ý kiến gì. Georg không hề thất vọng về điều đó. Mọi chuyện diễn ra đến lúc này đều nằm trong dự tính của cậu.

“Karmais, Ediol…… Các ngươi hãy nhường tước vị cho con trai trưởng đi.” 

“Hả?” 

“Ng-Ngài vừa nói gì cơ?” 

“Ta bảo các ngươi hãy nghỉ hưu và nhường tước vị cho đích nam.” 

“Nh-Nhưng Algas mới mười ba tuổi. Vẫn chưa đến tuổi trưởng thành ạ.” 

“Giống nhà Karmais, thằng bé Carmine nhà thần cũng mới mười tuổi thôi ạ. Chưa đến tuổi trưởng thành thì không thể kế thừa tước vị được.”

“Có người giám hộ thì không vấn đề gì. Các ngươi chưa đọc luật kế thừa tước vị bao giờ à?”

Lời phản bác của Georg khiến hai vị Tử tước im bặt. Theo Luật kế thừa tước vị, quốc pháp của Vương quốc Galveit nơi Georg đang sống, trường hợp người kế thừa tước vị là trẻ vị thành niên (dưới mười sáu tuổi) thì có thể lựa chọn một trong hai cách: hoặc chọn người đại diện và sẽ chính thức kế vị khi trưởng thành, hoặc kế thừa tước vị ngay và có người giám hộ trong thời gian chưa thành niên.

“Yên tâm đi. Ta sẽ làm người giám hộ.” 

“Cái……” 

“Kh-Không thể nào……”

Đề nghị của Georg khiến khuôn mặt hai vị Tử tước đông cứng. Lời nói của Georg chẳng khác nào tuyên bố thâu tóm hai gia tộc Tử tước. Và hai vị Tử tước không thể từ chối đề nghị này. Bởi nếu từ chối, rõ ràng cả dòng tộc họ sẽ phải bước lên đài xử tử.

“Hô, tức là các ngươi muốn nhường tước vị trên danh nghĩa, còn thực quyền vẫn do mình nắm giữ? Các ngươi coi thường ta đến mức nào vậy?” 

“Hii…… Kh-Không phải đâu ạ!! Bọn thần chỉ nghĩ là Hầu tước Zafing vừa mới kế vị!! Trong tình hình đó mà còn phải chỉ đạo thêm hai nhà Tử tước thì sợ sẽ làm phiền ngài thôi ạ!! Có phải không? Ngài Tử tước Ediol!!” 

“V-Vâng!! Đúng là như vậy ạ!!” 

“Hô. Thật đáng khen. Ta cứ tưởng các ngươi đang bày tỏ ý muốn cả dòng họ cùng lên đoạn đầu đài chứ. Nhưng không cần lo lắng đâu. Thường ngày ta sẽ cử thuộc hạ đến hỗ trợ, ta chỉ can thiệp vào những việc cần đến sự phán đoán của ta thôi.”

Lời nói của Georg khiến hai vị Tử tước run rẩy. Lời nói của Georg là biểu hiện cho việc cậu chưa hề tha thứ cho hai gia tộc. Chỉ cần Georg muốn, cậu có thể xử tử người của hai nhà Tử tước bất cứ lúc nào, nói cách khác, quyền sinh sát đang nằm trọn trong tay Georg. Hơn nữa, cậu ta còn vừa tuyên án tử hình cho chính cha ruột mình mà không chút do dự. Việc bị một kẻ như vậy nắm quyền sinh sát trong tay quả thực quá đáng sợ.

“Mau tiến hành thủ tục đi. Nếu muốn lên đoạn đầu đài thì cứ làm thủ tục từ từ thôi cũng được.”

Georg nói rồi rời mắt khỏi hai vị Tử tước. Xác nhận ý chí của hai người họ đã bị bẻ gãy, cậu đánh giá rằng không còn mối nguy hiểm nào nữa.

(Một kết cục xứng đáng cho bọn tiểu nhân.)

Georg thầm thì trong lòng rồi chuyển ánh mắt sang Bá tước Selenth. Bắt gặp ánh mắt của Georg, Bá tước Selenth giật mình run rẩy.

“Nào, để ngươi đợi lâu rồi. Bá tước Selenth.” 

“Hii.” 

“Đã hiểu đầu đuôi sự việc chưa? Hay là với cái trí tuệ đến mức không biết Leon không có quyền kế thừa nhà Zafing thì chuyện này quá khó hiểu?”

Lời lẽ của Georg tuyệt đối không phải là lời lẽ dùng để nói chuyện với một Bá tước. Nhưng việc Georg cố tình dùng lời lẽ vô lễ đến cực điểm là để truyền đạt cho Bá tước Selenth biết rằng cậu đang coi ông ta là đồng phạm của vụ mưu sát Hầu tước Zafing và âm mưu soán ngôi.

“K-Không ạ!! Thần đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc!! Th-Thực sự thần không ngờ trong mơ rằng Gazel và Armada lại đầu độc cựu Hầu tước!!” 

“Giả tạo.” 

“Th-Thực sự là thần không biết gì cả!! Chỉ điều đó thôi xin ngài hãy tin thần!!”

Nghe câu trả lời cắt đứt mọi đường lui của Georg, Bá tước Selenth lại dập đầu xuống sàn tạ lỗi. Chẳng còn chút lòng tự trọng quý tộc nào, nhưng đối với Bá tước Selenth lúc này, việc không chọc giận Georg mới là điều quan trọng nhất.

“Vậy thì tại sao ngươi lại chấp nhận cuộc hôn nhân giữa tiểu thư nhà Bá tước Selenth và Leon? Tại sao tiểu thư nhà Bá tước Selenth lại phát ngôn rằng Leon mới là Hầu tước Zafing tương lai?” 

“C-Cái đó là……” 

“Mà thôi, được rồi. Đòi hỏi sự tinh tế đó ở ngươi cũng vô ích. Bá tước Selenth, để chuộc lại lỗi lầm này, hãy nhượng lại làng Elde cho ta.” 

“Hả?” 

“Có nói lý do cho ngươi cũng vô ích thôi. Giờ tính sao?”

Lời nói của Georg là sự sỉ nhục tột cùng đối với Bá tước Selenth, nhưng Bá tước Selenth đang bị nỗi sợ hãi Georg xâm chiếm đến mức không còn tâm trí đâu để cảm thấy bị sỉ nhục. Bá tước Selenth sợ hãi sự tồn tại mang tên Georg đến mức đó.

“Th-Thần đã hiểu!! Thần sẽ nhượng lại làng Elde!!”

Bá tước Selenth nói rồi lại dập đầu xuống.

(Đồ ngu…… Không hiểu việc nhượng lại làng Elde sẽ mang đến hậu quả gì sao. Nếu là ngài Ace, anh trai của Fiona, chắc chắn sẽ không đi nước cờ sai lầm thế này.)

Sự khinh miệt của Georg dành cho Bá tước Selenth càng tăng thêm. Nếu biết ý nghĩa của việc nhượng lại làng Elde thì ông ta sẽ không đời nào làm vậy. Nếu là Georg, cậu sẽ chọn cách tăng tiền bồi thường để vượt qua tình cảnh này, nhưng có vẻ Bá tước Selenth không nghĩ xa được đến thế. Điều đó chỉ khiến ông ta trở thành đối tượng khinh miệt của Georg mà thôi.

“Còn về phần tiểu thư nhà Bá tước Selenth, hôn lễ với Leon sẽ được tiến hành sau khi xử tử Gazel và Armada nhé.” 

“Cái……” 

“Kh-Không thể nào……”

Lời nói của Georg khiến Fiona và Bá tước Selenth tái mặt. Soán ngôi là điều cấm kỵ nhất đối với quý tộc. Leon, con trai của Gazel và Armada, những kẻ chủ mưu soán ngôi và ám sát cựu Hầu tước, tuyệt đối sẽ không bao giờ được xã hội quý tộc chấp nhận. Việc gả con cho Leon đồng nghĩa với việc chính gia tộc Bá tước Selenth cũng sẽ bị xã hội quý tộc xa lánh. Hơn nữa, nếu sự việc vỡ lở sau khi kết hôn thì còn có thể ngụy biện là “không biết”, nhưng nếu kết hôn sau khi cha mẹ chồng đã bị xử tử thì cái cớ đó hoàn toàn vô dụng. Nói cách khác, điều này đồng nghĩa với việc công nhận hành vi soán ngôi, nên gia tộc Bá tước Selenth chắc chắn sẽ bị giới quý tộc tẩy chay.

“Nếu là hủy hôn theo thủ tục thông thường thì ta đã chấp nhận bình thường rồi, nhưng đây là điều các người tự chuốc lấy. Từ giờ sẽ vất vả lắm đây, nhưng chắc dăm ba cái khó khăn đó chẳng bõ bèn gì trước tình yêu đích thực đâu nhỉ?”

Lời nói của Georg khiến Bá tước Selenth và Fiona xanh mặt. Từ biểu cảm và giọng nói của Georg, họ nhận ra rằng nếu dám phản kháng, cậu sẽ lập tức nghiền nát gia tộc Bá tước Selenth.

“Nào, cuối cùng là Leon.”

Nói rồi, Georg chậm rãi bước về phía Leon. Thấy Georg bước tới, những kẻ thuộc phe Gazel lộ vẻ kinh hoàng dạt ra mở đường.

“Hii……”

Khi Georg đứng trước mặt, Leon khẽ rên lên một tiếng sợ hãi. Ấn tượng về Georg trước và sau khi cậu thể hiện ý chí báo thù hoàn toàn khác biệt. Leon không ngờ trên đời này lại tồn tại một con người đáng sợ đến thế. Đồng thời, cậu ta hiểu rằng sở dĩ mình được bình an vô sự cho đến tận bây giờ chỉ là do Georg đã chọn không báo thù mà thôi. Đã hiểu ra điều đó, Leon không còn chút ý chí nào để chống lại nhân vật mang tên Georg này nữa. Có chống lại thảm họa thiên nhiên thì cũng chỉ bị nghiền nát một cách vô nghĩa mà thôi.

“Vất vả rồi.”

“Hả?” 

“Nhờ hành động ngu xuẩn của ngươi và tiểu thư nhà Bá tước Selenth mà ta đã có thêm ba quân cờ trong tay.” 

“Eh? Hả?” 

“Số ngươi may mắn đấy.”

Phản ứng của Leon cho thấy cậu ta không hiểu ý đồ trong lời nói của Georg, nhưng Georg giơ cây gậy trên tay lên và không chút do dự quật mạnh xuống cổ Leon.

Bốp!!

Âm thanh sắc bén khi cây gậy đập vào cổ Leon vang vọng khắp sảnh. Tiếng động đanh gọn ấy khiến những kẻ thuộc phe Gazel giật bắn mình.

“Nếu không có công trạng này, thì cái này của ngươi đã rơi xuống đất rồi đấy.”

Georg vừa nói vừa vỗ vỗ vào cổ Leon. Hiểu được ý đó, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa khắp người Leon.

“Nào, bắt giữ Gazel, Armada cùng đám thuộc hạ lại. Tuyệt đối không được để Gazel và Armada tự sát. Ta sẽ xử tử công khai hai kẻ này trước mặt người dân lãnh địa. Những kẻ khác nếu có chút phản kháng nào thì cứ giết thẳng tay.”

Lời tuyên bố vô tình của Georg khiến Gazel và Armada ngất xỉu. Những kẻ còn lại nuốt nước bọt ừng ực. Giọng điệu của Georg rất bình thản, nhưng họ cảm nhận được một cách không cần lý giải rằng đó không phải là lời đe dọa suông. Một kẻ dám tuyên bố xử tử công khai cha ruột mình thì không đời nào lại nương tay với bọn họ.

Ngay khi Georg dứt lời, thuộc hạ bắt đầu bắt giữ phe cánh Gazel. Nghe mệnh lệnh tàn khốc “giết kẻ nào kháng cự”, chẳng có ai trong phe Gazel dám chống cự. Không một ai dám ho he, tất cả đều bị bắt giữ trong im lặng. Thấy vậy, Georg chuyển ánh mắt sang ba người kia.

“Ba người các ngươi hãy lập tức hành động để thực hiện lời hứa với ta lúc nãy đi. Nếu không làm được, ta sẽ tống cả dòng tộc các ngươi lên đoạn đầu đài với tư cách là đồng phạm của Gazel và Armada.”

Lời nói của Georg khiến bọn Bá tước Selenth run rẩy.

“Bá tước Selenth, tiểu thư cùng hai vị Tử tước có vẻ muốn về rồi. Luchar, tiễn khách.” 

“Tuân lệnh.”

Luchar cung kính cúi chào rồi ném ánh nhìn lạnh lẽo về phía bốn người, bọn Bá tước Selenth lảo đảo đứng dậy. Bóng lưng của bốn người lầm lũi bước ra ngoài trông thật thảm hại.

“Vậy là giai đoạn một đã kết thúc.” Georg lầm bầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!