Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 30

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1671

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 489

Web Novel - Chương 94: Miyuki vi phạm phong kỷ

Chương 94: Miyuki vi phạm phong kỷ

“Hầu hết các sản phẩm của Fuyo Company đều đảm bảo chất lượng ở một mức độ nhất định. Họ đã sản xuất dụng cụ Kendo hơn 30 năm nên độ tin cậy rất cao, giá cả lại phải chăng nên những người mua Giáp Kendo lần đầu thường tìm đến.”

Chinami giải thích gần như y hệt những gì Renka đã nói.

Dù đã biết hết rồi, nhưng tôi vẫn lặng lẽ lắng nghe cô ấy nói.

“Ra vậy.”

“Bộ Giáp Kendo đầu tiên của tôi cũng là sản phẩm của Fuyo Company. Nhưng có một nhược điểm là...”

“Nhược điểm gì vậy ạ?”

“Đợi một chút... Hắt... hắt...!”

Đang mân mê bộ Giáp Kendo, Chinami đột nhiên lấy tay quẹt mũi, nhắm mắt lại rồi há miệng ra ngậm vào.

Cánh mũi nhỏ nhắn phập phồng, có vẻ như cô ấy sắp hắt xì.

Cô ấy vung vẩy tay lục lọi trong túi xách,

“Hắt xì...!”

Vừa lấy được tờ khăn giấy che miệng thì cô ấy hắt xì một cái thật đáng yêu.

“Hừm... Xin lỗi nhé...”

Cô ấy vừa lau mũi vừa xin lỗi.

Tôi nở nụ cười hiền từ và nói.

“Không sao đâu. Con người ai chẳng có lúc hắt xì. Nhưng mà...”

Nhìn Chinami đang bối rối, tôi không giấu nổi nụ cười đang chực trào.

Đầu mũi cô ấy xanh lè.

Là do cô ấy đã dùng bàn tay dính thuốc nhuộm của bộ Giáp Kendo mới để chạm vào mũi.

“Tôi biết nhược điểm của sản phẩm Fuyo Company rồi. Thuốc nhuộm bị lem đúng không?”

“Á... Đúng rồi...! Sao cậu biết hay vậy?”

“Tay Sư phụ đang xanh lè kìa.”

Đúng như lời tôi nói, tay Chinami xanh xao như thây ma.

Cô ấy đảo đôi mắt to tròn nhìn bàn tay mình rồi chép miệng.

“Tôi cứ tưởng hàng trưng bày thì thuốc nhuộm đã phai hết rồi chứ... Là do tôi bất cẩn.”

“Mặc vào chắc mặt cũng xanh lè luôn quá.”

“Đúng vậy...! Lần đầu tiên mặc bộ Giáp Kendo này, hai bên mặt tôi cũng xanh lè luôn.”

“Cảm giác như nó lem nhiều hơn so với các sản phẩm khác thì phải.”

“Chính xác. Nhưng nếu lau chùi cẩn thận thì không sao đâu. Á...! Túi xách cũng bị dính một ít thuốc nhuộm rồi...!”

Chinami thốt lên một tiếng thở dài.

Có vẻ cô ấy đang xót xa vì chiếc túi đeo chéo ngài Momo bị dính màu.

Tôi cười khẩy, lấy khăn ướt từ trong túi xách ra thay cho Chinami.

Sau đó, tôi bắt đầu nhẹ nhàng lau sạch đầu mũi cho cô ấy.

“Ơ...!?”

“Sư phụ cứ đứng yên.”

“V, vâng...”

Đôi mắt Chinami chớp chớp liên hồi vì bối rối.

Bộ dạng ngẩng hẳn đầu lên nhìn tôi trông đáng yêu đến mức muốn xỉu.

Cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn gãi nhẹ vào chiếc cằm trông có vẻ mềm mại kia, tôi lau sạch thuốc nhuộm trên mũi cô ấy rồi lấy một tờ khăn ướt mới.

Sau đó, tôi mở tờ khăn ra, bọc lấy từng ngón tay của Chinami và cẩn thận lau sạch.

“May mà thuốc nhuộm không bám chặt ngay lập tức. Chắc sẽ lau sạch nhanh thôi.”

“Vâng...”

Cô ấy vặn vẹo cơ thể trong khi bị tôi nắm lấy cổ tay.

Từ má, mũi, cho đến bàn tay này...

Cơ thể Chinami nhìn chung rất mềm mại.

Mùa đông mà ôm cô ấy cùng với Miyuki thì chắc sẽ thích lắm đây.

“Mua sản phẩm của Fuyo có ổn không ạ?”

“À, không... Tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng các sản phẩm khác rồi chọn cho hậu bối một bộ Giáp Kendo thật phù hợp...”

“Không cần phải dồn nhiều tâm huyết đến thế đâu ạ.”

“Ơ kìa...! Giáp Kendo là trang bị mua một lần dùng lâu dài đấy...! Chọn bừa bãi thì sau này kiểu gì cũng hối hận cho xem...!”

Cô ấy chống tay lên hông cố tỏ ra uy nghiêm, nhưng tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cô ấy.

Nếu làm thế thì cô ấy sẽ phản ứng ra sao nhỉ? Tò mò thật đấy.

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

“Vâng...! Cảm ơn cậu...!”

“Phần được khâu ở phía sau Mũ bảo vệ đầu này gọi là Houdou. Nếu gấp chéo phần này lại, lớp đệm sẽ rủ xuống rất đẹp. Nào, cậu xem thử đi.”

Chinami giơ chiếc Mũ bảo vệ đầu mới mua lên trước mặt tôi.

Nhìn phần cánh của Mũ bảo vệ đầu được gấp lại khá đẹp mắt, tôi đưa ra lời nhận xét nhạt nhẽo.

“Đẹp đấy.”

“Đúng không? Có thể sẽ phải điều chỉnh góc độ một chút theo đường vai của hậu bối, cậu mặc thử xem sao nhé?”

“Vâng.”

Vừa ngồi xuống chiếc ghế đặt trong cửa hàng, Chinami hắng giọng "khụ khụ" rồi tiến lại gần đội Mũ bảo vệ đầu cho tôi.

Sau đó, cô ấy siết khá chặt sợi dây buộc phía sau.

Trò này Renka cũng từng làm mà? Sao lại làm thế với tôi chứ?

Đang nghĩ vậy thì Chinami gõ gõ vào phần trên của Mũ bảo vệ đầu rồi hỏi.

“Cậu thấy độ siết thế nào?”

Độ siết à... Nghe nhạy cảm thật.

“Cằm và tai tôi hơi đau. Cảm giác như nhỏ hơn một size so với lúc mặc thử.”

“Cố chịu đựng đi. Làm quen dần thì sẽ thoải mái thôi. Giáp bảo vệ hông cũng nên siết chặt dây như Mũ bảo vệ đầu vậy. Ngày mai cậu mang Giáp Kendo đến phòng câu lạc bộ nhé. Cả bộ tập luyện và bộ thi đấu luôn.”

“Bộ tập luyện tôi muốn để ở nhà để tự tập riêng.”

“Cậu còn chưa biết cách mặc Giáp Kendo mà. Trước khi cậu biết mặc đúng cách, tôi sẽ kiểm tra cho cậu. Hơn nữa, bảo quản Giáp Kendo trong phòng bảo quản của câu lạc bộ sẽ tiện hơn.”

“Cũng đúng. Tôi hiểu rồi. Giờ chúng ta đi chọn Kiếm tre nhé?”

“Vâng...! Tôi sẽ chọn cho cậu một thanh Kiếm tre thật tuyệt vời...!”

Trước đây tôi cũng từng nghĩ, Chinami cứ nhắc đến Kendo là sự căng thẳng bay biến hết.

Dáng vẻ thục nữ vừa nãy cũng chẳng thấy đâu nữa.

Đúng là con người sinh ra để dành cho Kendo. Nhìn cô ấy hừng hực khí thế cũng tốt.

Nhưng Chinami hợp với vẻ ngượng ngùng hơn.

Phải làm cho cô ấy trở lại như thế mới được.

“Trước tiên đưa tay đây đã.”

“Tay á?”

“Bị dính một ít thuốc nhuộm rồi kìa. Dùng tay đó chạm vào Kiếm tre là phần da bọc chuôi kiếm sẽ bị xanh đấy. Để tôi lau cho.”

“... Tôi tự làm được mà...”

Miệng thì nói vậy, nhưng Chinami vẫn đặt tay lên lòng bàn tay tôi đang chìa ra.

Bật cười trước hành động lộ rõ tâm tư của cô ấy, tôi lấy khăn ướt ra.

Sau đó, tôi cẩn thận lau từng ngón tay cho Chinami.

“Tay Sư phụ đẹp quá, làm tôi cứ muốn chạm vào mãi thôi.”

“Vậy sao...? T, tay hậu bối cũng đẹp lắm... To lớn và vững chãi... Giống như gấu vậy...”

Bật cười nhẹ trước lời nhận xét đậm chất Chinami, tôi lau sạch những chiếc móng tay được sơn màu hồng đào của cô ấy.

Sau đó, tôi xoay tay Chinami qua lại để kiểm tra xem thuốc nhuộm đã sạch hết chưa, rồi,

Ấn...

Tôi dùng ngón cái ấn nhẹ từ mặt trong cổ tay lên đến cẳng tay, bắt đầu massage nhẹ nhàng.

“...”

Mắt Chinami liếc sang một bên nhìn về phía quầy thu ngân.

Nơi mà ông chủ già nua vừa ngồi lúc nãy giờ không có ai cả.

Thậm chí trong cửa hàng lúc này cũng chỉ có hai chúng tôi.

“Tình cờ thật, chỉ có hai chúng ta thôi nhỉ.”

“... Đ, đúng vậy... Giờ chúng ta đi chọn Kiếm tre... Á...!”

Chinami đang nói dở thì giật mình hoảng hốt.

Là do tôi đã xắn tay áo cô ấy lên đến tận khuỷu tay.

Cổ tay trắng ngần và mỏng manh. Khi tôi ấn nhẹ vào đó giống như vừa nãy,

“Hưm...”

Một hơi thở nóng hổi thoát ra từ miệng Chinami.

Cô ấy vặn vẹo cơ thể như một con giun bị kim đâm, phản ứng ngày càng tốt hơn rồi.

So với trước đây thì không còn vẻ muốn né tránh nữa... Rất tốt.

Nở nụ cười tinh quái, tôi đợi cơ thể Chinami dịu lại rồi hỏi với giọng điệu nghiêm túc.

“Tôi rất vui và thấy có ý nghĩa khi được massage cho Sư phụ. Nhưng Sư phụ có ghét việc tôi làm thế này không?”

Nghe vậy, Chinami thở hắt ra một hơi rồi lắc đầu.

“H, hậu bối bảo là đang học massage vì tôi mà...”

“Đúng vậy.”

“Nên là... tôi không ghét đâu...”

“Lần trước rõ ràng Sư phụ đã nổi giận bảo tôi dừng lại cơ mà?”

“T, tôi nổi giận lúc nào chứ...! Chỉ là do tôi bị nhột nên mới thế thôi...! Tuyệt đối không phải là ghét đâu nên mong cậu đừng hiểu lầm...!”

“Ra là vậy sao?”

“Vâng...! Là vậy đó...”

Vậy thì sau này tôi có thể thường xuyên làm cho cô rồi nhỉ?

“Đệ tử này thực sự khâm phục sự thấu hiểu rộng lượng như biển cả của Sư phụ. Sắp tới tôi muốn cho Sư phụ thấy những kỹ thuật mà tôi đã rèn luyện. Sư phụ cũng thích đúng không?”

“T, tất nhiên rồi...!”

Nghe được câu trả lời, tôi ngừng massage và đứng dậy.

Sau đó, tôi vuốt ve bờ vai cô ấy với vẻ mặt mãn nguyện.

“Hí...!”

Bờ vai Chinami rụt hẳn lên.

Đã quen với sự đụng chạm một chút rồi nhưng phản ứng vẫn còn non nớt lắm.

Chinami của chúng ta... Tôi chọn ngày nhé?

Tôi sẽ làm cho cô thực sự sung sướng.

Lâu lắm rồi tôi mới đi tàu điện ngầm.

Đây là toa tàu nơi xảy ra sự kiện kẻ biến thái của Miyuki... Cảm xúc cũng thật mới mẻ.

Đang ngáp ngắn ngáp dài giữa dòng người dù không đến mức chật cứng nhưng cũng khá đông đúc,

Rung!

Điện thoại trong túi rung lên, tôi lấy ra xem.

[Matsuda-kun, cậu đến chưa? Tớ không thấy xe ở bãi đỗ.]

Tin nhắn đầy lo lắng của Miyuki ngày càng trở nên gay gắt khi tôi càng đến gần trường.

[Matsuda-kun, cậu không đi muộn đấy chứ?]

[Sao cậu không có trong lớp?]

[Sao đọc rồi mà không trả lời?]

[Còn 5 phút nữa. Cậu thử đi muộn xem. Tớ không bỏ qua đâu.]

[Cậu đùa à...? Đừng bảo là định cúp học nhé?]

[Chuẩn bị tinh thần đi.]

Mỗi khi có tin nhắn mới, tôi có thể cảm nhận được cơn giận của Miyuki đang tăng dần theo cấp độ.

Đến trước cổng Học viện từ lúc nào, tôi thấy Miyuki đang khoanh tay đứng sừng sững từ xa.

Ánh mắt hình viên đạn kìa. Có vẻ cô ấy đang rất giận.

Tôi lững thững bước tới, giơ một tay lên chào Miyuki.

“Vất vả rồi. Tôi vào đây.”

Sau đó, tôi định cứ thế đi qua cổng.

Và trước thái độ trơ trẽn của tôi, Miyuki nhíu mày, tất nhiên là tóm lấy tôi.

“Cậu đi muộn. Điểm trừ.”

“Mới muộn có 2 phút thôi, linh động cho qua đi. Tôi xuất phát đúng giờ nhưng tàu điện đến muộn thì biết làm sao?”

“Đó không phải là lý do. Nếu Matsuda-kun đi sớm hơn 3 phút thì đã không muộn rồi.”

“Có lý do cả đấy.”

“Nói thử xem nào. Để tớ nghe xem.”

“Xe ô tô bị hỏng. Không nổ máy được.”

“... Thật không?”

“Ừ. Nên tôi mới phải đi tàu điện ngầm đến đây.”

Miyuki nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt đầy nghi ngờ.

Vẻ mặt như thể không tin một chữ nào.

“Thật á?”

“Thật mà. Giờ tôi vào được chưa?”

“Vào đâu mà vào. Ghi tên lại rồi hẵng đi.”

“Tên á?”

“Phải nhận điểm trừ chứ. Hay để tớ ghi thay cho?”

“Cậu muốn hành hạ tôi đến thế cơ à?”

“Hành hạ gì chứ, đây là nội quy nhà trường. Phải tuân thủ.”

“Tôi bị đuổi học thì sao?”

Miyuki bật cười ngớ ngẩn.

“Đuổi học gì chứ... Tích lũy vài điểm trừ thì chưa đến mức đó đâu. Tớ xem hồ sơ điểm trừ của Matsuda-kun rồi, vẫn còn dư dả chán.”

“Cậu được tự ý xem mấy thứ đó à? Đây là tập đoàn độc tài chứ Hội học sinh gì.”

Khi tôi hơi lớn tiếng vặn vẹo, Miyuki liếc nhìn tiền bối trong Hội học sinh đang đứng cách đó một đoạn.

Không biết có nghe thấy lời tôi nói không, nhưng chị gái đeo kính đó chỉ ngáp một cái như thể đang rất chán nản.

Liếc nhìn chị ta, Miyuki thở phào nhẹ nhõm rồi lườm tôi.

“Sao cậu cứ trẻ con thế hả...! Học sinh tiểu học à?”

“Tôi thích cậu, Miyuki.”

Lời tỏ tình bất ngờ bằng giọng điệu ngọt ngào khiến Miyuki run rẩy.

Cô ấy cắn nhẹ môi dưới rồi nói.

“Đừng hòng dùng mấy lời đường mật đó để lấp liếm...”

“Nhìn mặt cậu tự nhiên tôi muốn nói thế thôi.”

“Không có tác dụng đâu...”

“Hay tôi hét lên nhé?”

“Cái gì...! Cậu đùa à...?”

“Trông tôi giống đang đùa không?”

Chắc cô ấy nghĩ cần phải răn đe thái độ cợt nhả và hành động lợi dụng mối quan hệ để trốn điểm trừ của tôi ngày hôm nay?

“Đứng yên đây... Cậu mà đi là tớ mắng thật đấy. Tớ cũng không đùa đâu.”

Miyuki giơ ngón trỏ lên, nghiêm mặt bắt tôi đứng đợi, rồi tiến lại gần tiền bối Hội học sinh nói gì đó.

Sau đó, cô ấy quay lại nắm lấy cổ tay tôi, sải bước băng qua sân trường vắng vẻ hướng về phía nhà thể chất.

A... Cái motif Love Comedy 19+ này... Tuyệt quá đi mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!