Chương 93: Từ đào cứng thành đào mềm
Xoẹt, xoẹt.
Chinami đang lau phần da bọc giáp ngực thì liếc nhìn tôi.
Tôi đang lặng lẽ lau chùi bên cạnh, từ từ quay đầu lại,
“Á!”
Chinami khẽ kêu lên một tiếng rồi vội vàng cụp mắt xuống nhìn phần da bọc giáp ngực.
Tôi bật cười và hỏi.
“Sao thế? Sư phụ có chuyện muốn nói à?”
“H, hậu bối...! Cậu có biết là có thể vẽ nhiều hình khác nhau lên da bọc giáp ngực không...?”
Kỹ năng chuyển chủ đề vụng về thật đấy.
Muốn trêu chọc cô ấy ghê, nhưng chắc giờ tim Chinami đang đập thình thịch nên tha cho vậy.
“Hôm qua lúc đi chọn Giáp Kendo với Inoo-senpai, tôi cũng có thấy mấy cái da bọc giáp ngực có vẽ nhiều hoa văn.”
“Vậy sao...! Thế bộ giáp mới mua của hậu bối có hoa văn gì vậy?”
“Màu đen. Tôi thích sự đơn giản.”
“Ừm ừm...! Màu đen cơ bản thì ai cũng hợp mà...!”
“Da bọc giáp ngực của Sư phụ có thiết kế như thế nào?”
“Tôi cũng có hai bộ màu đen. Nhưng bộ Giáp Kendo dùng để tập luyện thì có hình ngài Momo ở phần eo. Do tôi tự thiết kế đấy.”
Cái ngài Momo đó đi đâu cũng không thoát được nhỉ.
Đức tin mãnh liệt thật.
Tôi đang nghĩ vậy thì chợt nảy ra một ý kiến hay.
“Hình ngài Momo có thể in lên bất cứ lúc nào sao? Tự nhiên tôi cũng thấy hứng thú rồi đấy.”
Nghe vậy, mắt Chinami sáng rực lên.
Cô ấy cẩn thận đặt phần da bọc giáp ngực lên kệ trưng bày trong phòng bảo quản rồi trả lời.
“Được chứ. Dù sẽ mất chút thời gian để thiết kế.”
Thái độ ngượng ngùng đã bay biến từ lúc nào.
Chỉ cần chia sẻ sở thích về ngài Momo là cô ấy lại trở nên hoạt bát ngay, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
“Nếu Sư phụ và đệ tử cùng mặc chung một kiểu da bọc giáp ngực thì chắc sẽ đẹp lắm, Sư phụ thấy sao?”
“Ưm...! Tuyệt vời lắm...! Lâu lắm rồi hậu bối của chúng ta mới có một suy nghĩ đáng khen như vậy...!”
Dù không đến mức nhảy cẫng lên vì sung sướng, nhưng nhìn là biết cô ấy đang rất vui.
“Nhưng nếu in hình lên da bọc giáp ngực ngay thì sau này có thể cậu sẽ hối hận, nên tạm thời tôi sẽ dán sticker ngài Momo cho cậu nhé. Cậu xem thử xem sao.”
Trước lời nói tiếp theo của Chinami, tôi nở nụ cười hiền hòa và gật đầu.
“Tôi hiểu rồi.”
“Ufufu... Thấy hậu bối có vẻ thích ngài Momo, tôi cũng thấy vui lây.”
“Vì dễ thương mà. Giống như Sư phụ vậy.”
“Tất nhiên là dễ thươ... Dạ...? Cậu nói gì cơ...?”
Chinami đang định gật đầu đồng ý với khuôn mặt rạng rỡ bỗng khựng lại.
Nhìn đôi mắt cô ấy ngày càng mở to, tôi điềm nhiên trả lời.
“Không có gì đâu. Lần sau chúng ta cùng đi mua goods của ngài Momo nhé.”
“... Vâng... T, tôi biết rồi...”
Cô ấy lại trở về với khuôn mặt ngượng ngùng.
Tôi khao khát được chạm vào đôi má phúng phính kia quá.
Đặt bộ Giáp Kendo đã lau xong lên kệ và bật máy hút ẩm, tôi vuốt lại bờ vai của Chinami đang ngước nhìn tôi chằm chằm, cùng với mái tóc đang xõa xuống dưới đó.
“Ơ...?”
Cơ thể Chinami co rúm lại, chiếc áo võ phục hơi lỏng ra, để lộ lấp ló chiếc áo lót qua khe áo.
Không mặc áo thun bên trong võ phục sao? Sao người này lại bất cẩn thế nhỉ.
Quả nhiên Chinami phải được chăm sóc từng li từng tí mới được.
Màu sắc là màu hồng đặc trưng của Chinami, nhưng chắc không đến mức in hình ngài Momo lên dây áo lót đâu nhỉ?
Tôi không nghĩ công ty tạo ra ngài Momo lại ra mắt cả thương hiệu đồ lót.
“Dây buộc ngực sắp tuột rồi kìa?”
Khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt với Chinami, tôi cẩn thận thắt lại dây buộc ngực cho cô ấy, cố gắng không để áo võ phục bị hở sang hai bên.
“Ư...”
Nhìn tôi đang tỉ mỉ thắt nút nơ, sắc mặt Chinami trắng bệch.
Cô ấy thốt ra một tiếng kêu kỳ lạ, duỗi thẳng hai tay xuống dưới, mu bàn tay dựng đứng lên, trông hệt như nữ chính trong truyện tranh thiếu nữ.
“Đừng có đi lại bất cẩn thế này. Lỡ người khác nhìn thấy thì sao?”
Nghe giọng nói dịu dàng của tôi sau khi thắt xong nút và chỉnh lại phần dây thừa, đầu Chinami gật gật như cái máy.
“V, vâng...! T, tôi sẽ cẩn thận...”
Khuôn mặt và cả đôi tai của Chinami đỏ bừng lên, như thể chỉ cần ấn nhẹ là sẽ nổ tung "bùm" một cái.
Vì sợi dây nằm ở phần ngực bên, nên dù tôi không hề chạm vào một cách gián tiếp, cô ấy vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.
“Giờ chúng ta dọn dẹp nốt nhé?”
“Vâng... dọn nẹp thôi...”
“Dọn nẹp?”
“Á...! Dọn dẹp ạ... dọn dẹp...”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy mất bình tĩnh đến mức nói nhịu như vậy.
Nhìn phản ứng ngoan ngoãn này thì có vẻ cô ấy không hề thấy phản cảm.
Thấy nhẹ nhõm, tôi mỉm cười rạng rỡ với Chinami.
“Tôi sẽ đi phơi võ phục.”
“V, vậy thì tôi sẽ lau Giáp Kendo nhé...?”
“Giáp Kendo lau xong rồi mà?”
“Tôi có nói là Giáp Kendo sao...? Rõ ràng tôi bảo là Kiếm tre mà...”
“Thế à?”
“Vâng... Hình như tai hậu bối có vấn đề rồi... T, tôi thực sự lo lắng đấy, hay là cậu đến bệnh viện khám thử xem sao...?”
“Ra vậy. Tấm lòng lo lắng cho tôi, tôi xin ghi nhận. Nhưng phải làm sao đây? Kiếm tre tôi đã lau sạch sẽ hết trước khi lau Giáp Kendo rồi.”
“...”
Nói năng lộn xộn rồi cuối cùng chẳng vớt vát được gì, Chinami mím chặt môi, bĩu môi ra một khúc.
Tôi cười khúc khích, từ từ vuốt ve lưng Chinami từ trên xuống dưới.
“Cũng chẳng còn việc gì mấy, để tôi làm nốt cho. Sư phụ cứ nghỉ ngơi đi.”
“Sao có thể...”
“Sư phụ của chúng ta ngoan mà. Nghe lời đi.”
“... V, vậy thì tôi sẽ đi mua kem...”
“Không cần đâu. Dạo này Sư phụ không có thời gian tự tập luyện, nên trong lúc tôi dọn dẹp nốt, Sư phụ cứ tham gia hoạt động câu lạc bộ đi. Rõ chưa?”
“...”
Cô ấy không trả lời.
Chắc là áy náy vì để tôi làm việc một mình.
Tấm lòng sao mà lương thiện thế không biết... Chậc chậc...
“Nếu Sư phụ không muốn để tôi làm một mình thì chúng ta cùng làm nhé?”
“Vâng... cùng làm đi... Tôi muốn phơi võ phục cùng hậu bối...”
Chinami của chúng ta... đã chín muồi lắm rồi đấy.
Nếu ví như quả đào, thì đang từ đào cứng chuyển sang đào mềm rồi.
Chẳng mấy chốc nữa là nước ép sẽ chảy ra lênh láng cho xem.
“Được rồi. Cùng làm nào.”
[Khách sạn tình yêu tuyệt vời nhất Tokyo ★Trang bị đầy đủ các phòng theo nhiều concept★]
[Giảm giá 50% phòng tắm lộ thiên cho dịch vụ kính tiềm vọng! ♣Cung cấp miễn phí dầu massage không tan trong nước♣]
Tại sao hầu hết các quảng cáo khách sạn tình yêu đều trông lộn xộn thế nhỉ?
Thật không thể hiểu nổi.
Chỉ cần vài bức ảnh và vài dòng chữ ngắn gọn là người ta tự biết đường đặt phòng rồi mà.
Nhưng có nhiều phòng với các concept khác nhau cũng tốt.
Lướt tìm khách sạn trên một ứng dụng đặt phòng nổi tiếng, mắt tôi sáng lên khi thấy một căn phòng có trang bị giường massage ở khu phố sầm uất cách đây không xa.
Nhìn ảnh thì thấy không khí cũng mờ ảo, êm dịu... lại là chỗ mới mở nên chắc cũng ổn.
Tôi đặt căn phòng đó trong một tuần.
Vì không biết khi nào sẽ đi cùng Chinami đến đó, nên tôi chỉ gọi điện bảo họ cứ giữ phòng, khi nào đến lúc thì tôi sẽ đến.
Phía khách sạn tình yêu không phải dọn dẹp, lại được nhận tiền thì chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Vừa đặt phòng vừa thanh toán xong, tôi cất điện thoại vào túi và ngước nhìn bầu trời.
Trời vừa tạnh mưa, mây đen vẫn chưa tan hết nên trông hơi âm u, nhưng tôi lại khá thích màu sắc này.
“Oa!”
Đang ngẩn ngơ nhìn trời, có ai đó hét lên rồi vỗ vào vai tôi, tôi mỉm cười quay đầu lại.
“Làm gì đấy? Trẻ con thế.”
Miyuki mở to mắt ngạc nhiên.
“Cậu không giật mình à?”
“Giật mình nỗi gì?”
“Tớ cứ tưởng Matsuda-kun sợ mấy trò này chứ? Ở nhà ma cậu cũng thế, lúc tớ đến tìm vào rạng sáng cậu cũng suýt ngất cơ mà.”
“Nếu cậu không phát ra tiếng bước chân thì đã được như ý rồi.”
“A, cậu nghe thấy à? Tớ đã cố đi nhẹ nhất có thể rồi mà... Sao tự nhiên tai cậu thính thế?”
Ở bên Miyuki, thời gian trôi qua thật vui vẻ.
Cảm giác như tôi mới là thanh mai trúc mã của cô ấy chứ không phải Tetsuya.
Nói chính xác hơn là thanh mai trúc mã kiêm bạn trai.
“Tự nhiên gì chứ... Đồ tăng động...”
Vuốt lại phần tóc mái đang rối của Miyuki, tôi mở cửa ghế phụ và hất cằm về phía ghế ngồi.
“Lên xe đi. Đưa túi đây.”
“Sao cậu hộ tống hời hợt thế?”
“Được hộ tống là may rồi, biết ơn đi.”
“Biết rồi. Nhưng Tetsuya-kun đâu?”
“Cậu ta bảo buồn vệ sinh nên nhờ đợi một lát. Nhưng tôi định đi luôn đây.”
Miyuki hoảng hốt trước câu trả lời dửng dưng của tôi.
Cô ấy tháo túi xách móc vào ngón tay tôi, hỏi với giọng điệu không thể tin nổi.
“Cậu không định đi luôn thật đấy chứ...?”
“Tôi muốn đi luôn thật mà.”
“Nhu cầu sinh lý thì phải thông cảm chứ...”
“Đùa thôi. Lên xe nhanh đi.”
“Ừm... À, ngày mai cậu đừng ghé nhà tớ mà đến thẳng trường luôn nhé? Tớ cũng muốn đi cùng cậu và Tetsuya-kun lắm nhưng thế thì tham lam quá... Cậu cứ ngủ thêm một lát ở nhà rồi đến, đừng để muộn nhé.”
“Sao thế?”
“Tớ phải đến sớm để trực cổng trường. Kiểm tra đồng phục học sinh đến trường, rồi ghi điểm trừ cho những bạn đi muộn nữa.”
Cái này... chẳng lẽ là cái sự kiện tôi từng nghĩ đến sao?
Miyuki của Ủy ban Phong kỷ trực cổng trường?
“Cậu trực cổng trường á?”
“Ừm. Cùng với một tiền bối trong Hội học sinh, hai người. Nên cậu tuyệt đối không được đi muộn đâu đấy. Biết chưa?”
Một sự kiện không thể bỏ lỡ.
Nhất định phải đi muộn mới được.
“Biết rồi.”
Đang trò chuyện vui vẻ với Miyuki, thấy Tetsuya từ xa đi tới, tôi khẽ chạm vào hông cô ấy.
Miyuki giật mình, huých nhẹ vào eo tôi.
“Matsuda-kun, cậu cố tình làm thế đúng không...? Định làm tớ khó xử trước mặt Tetsuya-kun à?”
Hiểu rõ đấy.
“Ừ. Vui mà?”
“Chẳng vui chút nào...? Bỏ ra đi.”
Miyuki hờn dỗi gạt tay tôi ra rồi leo lên ghế phụ.
Bật cười "phì" một tiếng khi nhìn cô ấy, tôi liếc nhìn Tetsuya đang tất tả chạy tới.
Thằng ranh đó, rửa tay rồi chứ hả?
“Hậu bối...! Ở đây này!”
Chinami vươn hai tay lên trời và vẫy vẫy qua lại.
Nhờ vậy mà gấu áo nỉ của cô ấy hơi xếch lên, để lộ một chút da thịt ở vòng eo.
Rốn dọc nằm giữa làn da trắng ngần.
Kích thước nhỏ hơn của Miyuki một chút, nhưng trông cũng nhỏ nhắn đáng yêu y như ngón chân của cô ấy vậy.
Sải bước tiến lại gần Chinami, cô ấy cười hì hì đưa cho tôi một gói đồ, tôi theo thói quen nhận lấy.
“Cái gì đây ạ?”
“Bánh kem vị đào đấy.”
“...”
Lại bắt tôi ăn cái này à?
Giờ thì tha cho tôi được không?
“Sao cậu không nói gì? Cậu ăn tối rồi à?”
Nếu không ăn chắc cô ấy sẽ bắn tia laze từ mắt ra mất.
Thôi được rồi... Dù sao cũng đỡ hơn bột đào.
Đây cũng là sản phẩm thỉnh thoảng mới thấy chứ không phải lúc nào cũng có.
Tôi lắc đầu yếu ớt và nói.
“Không ạ. Đúng lúc tôi đang đói, may quá. Nhưng bánh đào này Sư phụ mang từ nhà đi à?”
“Đúng vậy. Lúc đi mẹ tôi đã chuẩn bị cho đấy.”
“Ra vậy...”
Mẹ của Chinami chắc cũng ngốc nghếch và dễ thương như cô ấy nhỉ?
Hay là mang vẻ trưởng thành và quyến rũ như Midori?
Bao giờ phải gặp thử một lần mới được, nhưng cá nhân tôi mong là vế sau hơn.
Khuôn mặt giống nhau nhưng tính cách khác biệt, sự đối lập đó lại là một điểm kích thích khác.
“Đi thôi chứ? Tôi đang nóng lòng muốn mua bộ Giáp Kendo do Sư phụ chọn lắm rồi đây.”
“Fufu... Tôi sẽ chọn cho cậu một bộ thật đáng đồng tiền bát gạo, cậu cứ mong chờ đi. À, tôi có mang theo cả sticker nữa. Khi nào hậu bối mua Giáp Kendo xong, tôi sẽ đích thân dán cho cậu.”
Cô ấy khoanh tay, hếch mũi lên đầy tự hào.
Nhìn thái độ đắc ý của Chinami, tôi nở nụ cười hiền từ như một người cha, vừa trò chuyện rôm rả với cô ấy vừa rảo bước trên con phố vắng vẻ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
