Chương 97: Chinami Bị Cơn Buồn Ngủ Đánh Bại
Cạch.
Tôi cẩn thận đẩy cánh cửa lùa ra, giáo sư đang giảng bài liền dừng lại và quay sang nhìn tôi, tôi nở một nụ cười gượng gạo.
“Em xin lỗi. Em có chút việc... Giấy xin phép nghỉ học em đã nộp ở phòng giáo viên rồi ạ.”
“... Đang thắc mắc sao tự dưng cậu lại cúp học, hóa ra là có đến. Mau vào chỗ đi.”
Bình thường thì phải hỏi sao tự dưng lại vào lớp mới đúng chứ.
Được nghe trực tiếp đánh giá trái ngược từ miệng giáo sư, cảm giác thật mới mẻ.
Gật đầu xin lỗi giáo sư rồi bước vào lớp, tôi nhìn thấy Miyuki đang ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ.
Đi ngang qua cuối lớp, tôi vỗ nhẹ vào lưng Tetsuya rồi ngồi vào chỗ, Miyuki liền đưa cho tôi xem dòng chữ cô ấy vừa viết vào vở.
[Làm tốt lắm.]
Có vẻ cô ấy đang khen ngợi tôi vì đã ngoan ngoãn nghe lời cô ấy, đợi một lúc rồi mới vào lớp.
Cười khẩy, tôi gật đầu chào nhỏ bánh mì ngồi bàn trên rồi mở sách ra.
Liếc nhìn chỗ ngồi cách một bàn bên cạnh, Tetsuya đang cúi gằm mặt vào sách giáo khoa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía tôi.
Hôm nay mùi mận đậm quá nhỉ?
Tại tớ dùng sữa tắm mà Miyuki hay dùng đấy.
Bộp. Bộp.
Đang suy nghĩ xem nên lăng nhục Tetsuya thế nào, Miyuki vỗ nhẹ vào tay tôi, tôi liền quay sang.
Cô ấy đang viết chữ ở mép vở.
Bằng nét chữ lúc nào cũng đẹp đẽ, cô ấy viết [Tập trung vào bài học đi].
Tôi kéo ghế sát vào bàn, đặt tay lên đùi Miyuki thay cho câu trả lời.
Lập tức, Miyuki viết thêm một dòng mới ngay dưới câu vừa rồi.
[Hôm nay dừng lại đi. Nếu cậu còn định làm nữa là tớ sẽ mắng thật đấy. Thật đấy.]
Cảm giác như có luồng khí lạnh tỏa ra từ những dòng chữ.
Chép miệng, tôi ngoan ngoãn đặt hai tay lên bàn.
Sau khi kết thúc tiết học nhàm chán và đến giờ giải lao, Miyuki nói chuyện gì đó với lớp phó rồi đứng dậy khỏi ghế.
Đồng thời, cô ấy lén lút vuốt ve gáy tôi để không ai nhìn thấy rồi bước ra khỏi lớp.
Cô ấy bắt đầu thể hiện tình cảm ở những nơi có người khác rồi, rất tốt.
“Matsuda.”
Tôi đang định bắt chuyện với nhỏ bánh mì thì Tetsuya tiến lại gần gọi.
Tôi hất cằm nhìn cậu ta và đáp.
“Gì.”
“Cậu... dùng sữa tắm gì thế?”
Cậu hỏi cái này á? Dù nói bóng gió nhưng cũng bất ngờ thật.
Bình thường thì cậu ta sẽ lờ đi, nhưng hôm nay có vẻ cậu ta thấy khó chịu nếu cứ bỏ qua.
Kéo ghế ra sau, gác hai chân lên bàn, tôi đan hai tay ra sau gáy và tỏ vẻ hờ hững.
“Loại Miyuki bảo mua.”
“Của công ty Hikarino Shio à?”
“Tớ không biết tên công ty.”
“Chắc là đúng rồi. Tớ cũng đang dùng loại Miyuki giới thiệu mà.”
Tetsuya vênh váo với sắc mặt tươi tỉnh hơn một chút.
Có vẻ cậu ta hiểu lầm rằng tôi cũng dùng sữa tắm do Miyuki giới thiệu.
Thầm cười nhạo cậu ta trong lòng, tôi nói.
“Dạo này tập Kendo tốt chứ?”
“Tớ mới bắt đầu hiểu Kendo là gì thôi.”
“Ngầu đấy. Cố gắng lên.”
“Cậu cũng thế. Mà Miyuki bị ốm, lo quá. Rõ ràng lúc gặp nhau đi học sáng nay vẫn còn khỏe mà... Tự dưng lại bị cảm à?”
Hai người gặp nhau rồi cùng đi học à?
Với cái tài ăn nói dở tệ của cậu thì chắc Miyuki chán lắm.
“Ai biết. Tiết 2 tớ thấy vẫn ổn mà.”
“Thế à...? Nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, chắc tớ phải đi mua thuốc cảm Cát Căn Thang thôi.”
Cậu ta lập tức lấy ví rồi bước ra khỏi lớp.
Cái thằng vô duyên này.
Chắc tôi phải thể hiện sự thân mật với Miyuki nhiều hơn nữa thì cậu ta mới chịu tránh xa nhỉ?
Ngày đi dã ngoại là ngày nào ấy nhỉ.
“Oáp...”
Chinami quay lưng lại phía tôi, ngáp một cái thật dài.
Dáng vẻ cô ấy vươn vai, giơ hai tay lên trời trông thật đáng yêu.
Đang quét dọn sàn phòng bảo quản, tôi tiến lại gần phía sau Chinami và chọc chọc vào vai cô ấy.
“Á!?”
Chinami giật mình quay lại trong khi vẫn giơ hai tay lên trời.
“Sao thế? Em quét dọn xong rồi à?”
“Chưa ạ. Tại thấy chị ngáp to quá.”
Tôi dựng chổi vào một góc, nắm lấy hai cánh tay Chinami và hạ xuống.
Rồi tôi nói tiếp.
“Hôm qua chị thức khuya à?”
“Chị mải tìm đồ goods liên quan đến Ngài Momo nên đến rạng sáng mới ngủ được.”
“Con búp bê phiên bản giới hạn đó á?”
“Không. Đồ khác cơ.”
“Chị lại tìm trên các trang web đồ cũ à?”
“Ừ. Nếu giao dịch được thì em có thể giúp chị không?”
Chinami ngoan ngoãn của chúng ta... Vẫn nhớ lời tôi nói cơ đấy.
“Tất nhiên là em có thể giúp chị rồi.”
“Cảm ơn em, Hậu bối. Hậu bối đúng là một người đáng tin cậy.”
“Vì Sư phụ thì đó là việc đương nhiên em phải làm mà.”
Cô ấy cười bẽn lẽn, có vẻ rất vui trước những lời đường mật của tôi.
Tiến lại gần Chinami, tôi khuỵu gối xuống cho bằng tầm mắt cô ấy, rồi quan sát tỉ mỉ từng đường nét trên khuôn mặt cô ấy.
“E, em đang làm gì thế...?”
Cô ấy cúi gầm mặt, cơ thể cựa quậy không yên, khiến tôi muốn ôm chầm lấy cô ấy vào lòng.
Kìm nén sự bốc đồng đó, tôi nói.
“Bây giờ nhìn kỹ mới thấy quầng thâm dưới mắt chị rõ lắm đấy. Hôm qua chị ngủ lúc mấy giờ?”
“Bốn giờ...”
“Bốn giờ? Thế thì muộn quá rồi còn gì?”
“... Để có được đồ goods của Ngài Momo thì mức độ đó là chuyện bình thường mà...”
“Mắt chị trông như quả đào bị biến màu ấy.”
“Hảảả...?”
Hai mắt Chinami mở to.
Bị so sánh với quả đào, có vẻ cô ấy bị sốc nặng.
Cô ấy mân mê khóe mắt mình, nói lắp bắp.
“Nghiêm, nghiêm trọng đến mức đó sao...?”
“Nếu cứ để yên thì chắc sẽ thành ra như thế đấy.”
“Chắc chị phải vào phòng thay đồ một lát...”
Có vẻ cô ấy định dùng mỹ phẩm để che đi.
Ấy chết. Quả đào hữu cơ chín mọng thế này sao lại xịt thuốc trừ sâu là mỹ phẩm lên được.
Thế là lừa dối người tiêu dùng đấy. Để tôi giải quyết cho.
“Em sẽ xoa bóp cho chị.”
Mắt Chinami đảo liên hồi.
Tay nắm cửa phòng bảo quản, giá để Bogu, tủ đựng Shinai...
Ánh mắt cô ấy lần lượt lướt qua những thứ đó, và điểm dừng cuối cùng là khuôn mặt tôi.
“Bằng cách nào...?”
“Chị cứ đứng yên đi.”
Nói xong, tôi dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Chinami, dùng ngón cái vuốt ve, xoa bóp vùng dưới mắt cô ấy.
Giật mình trước hành động đột ngột, hai mắt Chinami tròn xoe.
“Hậu, Hậu bối...! Em đang làm cái trò gì thế...!?”
Cô ấy chất vấn tôi bằng giọng nhỏ như muỗi kêu.
Tôi vẫn lặng lẽ xoa bóp vùng dưới mắt cô ấy, nhẹ nhàng nói.
“Em muốn xoa bóp cho chị. Chị cứ coi như đây là bước chuẩn bị trước thì em sẽ rất biết ơn, được không ạ?”
“Chuẩn bị trước... sao...?”
“Chị đã hứa sẽ để em xoa bóp cho chị mà. Chị cứ nghĩ là mình đang được xoa bóp mặt đơn giản thôi.”
“... Trong đó có bao gồm cả xoa bóp mặt sao...?”
“Tất nhiên rồi. Lực ấn thế này được chưa ạ?”
“Ưm... H, hình như hơi mạnh...”
“Mức này thì sao?”
“Á...! Vâng... Ưm... Vừa phải rồi...”
Biểu cảm của Chinami - người đã bị tôi xoay mòng mòng trong chớp mắt - dần giãn ra khi tôi xoa bóp vùng dưới mắt cô ấy.
Đôi mắt mở to từ từ khép lại, có vẻ như cô ấy đang cảm thấy rất dễ chịu.
“Da chị đẹp thật đấy.”
Trước lời khen của tôi khi hai đứa ở gần đến mức trán chạm trán, hai má Chinami ửng hồng.
“Da củng Hậu bối củng đệp mờ...”
Lời nói của Chinami bị líu lưỡi do hai má bị lòng bàn tay tôi ép lại.
Đôi môi chu ra như cá vàng mấp máy trông vừa buồn cười vừa xinh đẹp.
Sao con người này lại có thể đáng yêu đến thế nhỉ.
Lúc chơi DokiAka tôi cũng từng nghĩ vậy, nhưng càng nhìn thực tế thì cảm giác đó càng mãnh liệt hơn.
Chớp, chớp.
Mí mắt Chinami rung rung, rồi cứ nhắm lại mở ra liên tục.
Cơ thể cô ấy khẽ run rẩy và lắc lư sang hai bên, có vẻ như việc được xoa bóp trong im lặng giữa phòng bảo quản yên tĩnh đã khiến cơn buồn ngủ ập đến.
Dù có thiếu ngủ đến mấy thì đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy có người ngủ gật trong tư thế đứng thế này.
Quả đúng là Chinami nhỉ? Thật kỳ quặc và thú vị.
“Chị thấy thoải mái không?”
“Tay Hậu bối... ấm quá...”
“May quá. Bây giờ chị buồn ngủ lắm à?”
“Vânggg...”
Đôi lông mày nhắm hờ đang run rẩy yếu ớt.
Vốn dĩ tôi định bắt đầu từ xoa bóp mặt rồi chuyển sang xoa bóp cơ thể, nhưng nhìn dáng vẻ lảo đảo như sắp nhắm mắt ngủ đến nơi của cô ấy thì có làm cũng vô ích.
Dù có chạm vào đâu thì chắc cô ấy cũng sẽ ngủ say sưa thôi.
Gật gù, tôi vẫn để tay trên mặt Chinami, bước lùi lại và nhẹ nhàng kéo cô ấy theo.
Dáng vẻ cô ấy lê bước theo tôi với đôi mắt lờ đờ trông hệt như người bị thôi miên.
Cẩn thận dẫn Chinami vào góc phòng bảo quản, tôi dừng xoa bóp và đứng cạnh cô ấy.
Sau đó, khi cô ấy ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thắc mắc, tôi nở nụ cười hiền từ và nói.
“Chị ngồi xuống đi.”
“Ưm...”
Bật ra một tiếng rên ngái ngủ, Chinami ngoan ngoãn làm theo lời tôi.
Tư thế khá thoải mái với mông chạm sàn và lưng tựa vào tường.
Ngồi phịch xuống cạnh Chinami, tôi vươn tay ôm lấy vai cô ấy và kéo lại gần.
“Ơ...?”
Tôi vỗ nhẹ theo nhịp đều đặn vào cánh tay của cô ấy - người đang bối rối bật ra tiếng cảm thán yếu ớt.
Để cô ấy có thể cảm thấy thoải mái và ấm áp.
Ý đồ này của tôi đã phát huy tác dụng, cơ thể Chinami hoàn toàn thả lỏng.
Tôi nở nụ cười dịu dàng với cô gái đang dính chặt lấy tôi.
“Chị chợp mắt một lát đi.”
“Không được đâu... Chị còn nhiều việc phải làm lắm...”
“Những việc quan trọng chị làm xong hết rồi mà. Ngủ một lát rồi dậy làm nốt cũng được.”
“... Cũng đúng, nhưng mà...”
“Sư phụ của chúng ta ngoan lắm đúng không? Nghe lời em đi. Ngủ một giấc thật ngon nhé.”
“Vậy thì... một chút thôi...”
“Vâng. Chị ngủ một chút đi. Tựa đầu vào vai em này.”
“Vânggg...”
Chinami trả lời bằng giọng mũi rồi tựa đầu vào vai tôi.
Bình thường thì cô ấy sẽ vô cùng xấu hổ và từ chối, nhưng nhìn cô ấy thế này thì có vẻ cơn buồn ngủ đã hoàn toàn lấn át lý trí rồi.
Chẳng bao lâu sau, từ mũi cô ấy bắt đầu phát ra những tiếng thở đều đều.
Liếc nhìn Chinami đã vứt bỏ sự cảnh giác và chìm vào giấc ngủ, tôi định chạm vào mũi cô ấy nhưng rồi lại lắc đầu.
Bao lâu đã trôi qua rồi nhỉ?
Khi gió lạnh lùa vào từ cửa sổ phòng bảo quản, Chinami cảm nhận được hơi lạnh liền nép sát vào tôi hơn, lúc đó,
Cốc cốc.
Có tiếng gõ cửa từ bên ngoài, rồi,
Cạch-!
Cửa phòng bảo quản mở ra khá mạnh.
“Chinami, hôm nay trông cậu có vẻ buồn ngủ nên tớ mua cà phê...”
Người bước vào là Renka.
Một tay cầm hai lon cà phê, cô ấy mở cửa ra, nhìn thấy Chinami đang ngủ say liền há hốc mồm.
Đồng tử rung lên như có động đất.
Có vẻ cô ấy rất bối rối khi thấy tôi và Chinami dính chặt lấy nhau.
Cũng phải thôi.
Tư thế của tôi và Chinami hiện tại, ai nhìn vào cũng thấy giống một cặp đôi đang yêu nhau say đắm.
“Cậu đang làm cái...”
Trước khi Renka kịp thắc mắc, tôi đã nghiêm mặt, đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ im lặng.
Thấy vậy, Renka mím môi lại.
“...”
Bị khí thế của tôi áp đảo trong chốc lát, lông mày cô ấy nhíu lại.
Một biểu cảm như thể lòng tự trọng bị tổn thương.
Cười khẩy với cô ấy, tôi nói rất khẽ.
“Có việc gì thì để sau đi.”
Môi Renka mấp máy.
Có vẻ cô ấy muốn chất vấn tại sao chúng tôi lại dính chặt lấy nhau mà ngủ thế này, nhưng vì Chinami đang ngủ say nên cô ấy đành nhịn.
“Ồn ào quá, chị đóng cửa lại giúp em được không?”
Nghe tôi nói tiếp, Renka giật mình.
Nhìn tôi và Chinami bằng ánh mắt phức tạp, cô ấy dường như quyết định tạm thời lùi bước nên đã đóng cửa lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
