Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Web Novel - Chương 68: Cách Tăng Cơ Hội Hẹn Hò

Chương 68: Cách Tăng Cơ Hội Hẹn Hò

“Dạo này cậu vẫn viết nhật ký chứ?”

Trước câu hỏi của Tetsuya đang ngồi ở ghế sau, Miyuki khẽ quay đầu lại và đáp.

“Ừ. Vẫn viết.”

“Mỗi ngày à?”

“Tớ cũng đang cố gắng viết mỗi ngày... nhưng nếu hôm nào bận quá thì tớ để dành sang ngày hôm sau viết. Dạo gần đây tớ cũng bỏ lỡ vài lần.”

“Thế à...? Cậu không thấy tiếc sao? Nếu ở trường thì coi như mất giải chuyên cần rồi đấy.”

“Tớ viết bù nhiều lần rồi, chuyên cần gì nữa. Nhưng nghe cậu nói thế tớ cũng thấy hơi tiếc nhỉ? Biết thế tớ đã chăm chỉ viết hơn.”

Nghe hai người trò chuyện, tôi chợt tò mò về cuốn nhật ký của Miyuki.

Lúc tôi cứu cô ấy khỏi tên biến thái, hay lúc ở lễ hội mùa hè...

Lúc tôi gọi tên cô ấy lần đầu tiên, lúc tôi cứu cô ấy ở bãi biển, và cả lần đầu tiên của hai đứa...

Tôi muốn biết những suy nghĩ chủ quan của Miyuki lúc đó.

Liệu có cơ hội nào để tôi được xem không nhỉ?

Tôi ôm một niềm hy vọng như vậy.

Đến Học viện, tôi cùng hai người họ đi về lớp.

Chào hỏi nhỏ bánh mì và các bạn trong lớp rồi ngồi vào chỗ, điện thoại trong túi tôi rung lên, tôi lấy ra xem.

[Đại ca sắp trở lại rồi đây.]

Xác nhận đó là tin nhắn của Takashi, tôi nhíu mày.

Cứ tưởng là Chinami nên tôi đã rất mong đợi, ai ngờ lại là tin nhắn của thằng khốn này.

Mới sáng sớm đã tụt hết cả cảm xúc.

Nhưng dù sao thì lúc tôi rời băng đảng, nó cũng định giúp tôi khi tôi bị Shimoyama đánh...

Cứ nói chuyện tử tế với nó vậy.

[Thì sao.]

“Chào buổi sáng, Hậu bối Matsuda. Một buổi sáng thứ Hai tốt lành. Đúng không nào?”

Lời chào của Chinami với hai tay chắp sau lưng trông thật đáng yêu.

Tôi mang vẻ mặt hờ hững đáp lại.

“Một buổi sáng thứ Hai đáng ghét thì có.”

“Trông biểu cảm của Hậu bối có vẻ rất u ám. Cố lên nào. Thứ Sáu sẽ đến nhanh thôi.”

Ừ, phải cố gắng chứ.

Vì Học viện này là nơi tôi có thể gặp cả Miyuki, Renka và chị cùng một lúc mà.

Nếu các người mà học ở Học viện khác thì tôi đã bỏ học từ lâu rồi.

Tetsuya cúi chào Chinami, người đang vỗ lưng tôi với vẻ mặt tươi tắn.

“Chào buổi sáng, Nanase-senpai.”

“Hậu bối Miura cũng có một buổi sáng tốt lành chứ? Sắc mặt của Hậu bối trông tốt hơn Hậu bối Matsuda nhiều đấy. Chị có thể cảm nhận được ý chí của em.”

“Em khá thích thứ Hai ạ. Em cũng muốn học Kendo thật chăm chỉ nữa.”

“Thái độ tích cực đó rất đáng khen. Biết đâu một cao thủ Kendo mới sắp ra đời cũng nên...!”

“Chị, chị đề cao em quá rồi...”

“Chị không nói suông đâu. Những người có nhiệt huyết sẽ được Renka và Huấn luyện viên kèm cặp riêng để nâng cao thực lực một cách nhanh chóng. Tất nhiên là chỉ hướng dẫn một chút sau giờ sinh hoạt câu lạc bộ thôi, nhưng cả hai người họ đều có tài năng xuất chúng và biết cách truyền đạt nên em sẽ nhận được sự giúp đỡ rất lớn đấy.”

Nghe vậy, mắt Tetsuya sáng rực lên.

Nghe Chinami nói Renka - người giỏi nhất câu lạc bộ Kendo - có thể sẽ kèm cặp riêng cho mình, cậu ta vểnh tai lên nghe ngóng.

Sau trận đấu tập, cậu ta đã công khai ngưỡng mộ Renka khi nhìn cô ấy tập luyện, có vẻ như lời nói của Chinami đã thổi bùng lên ý chí rực lửa trong cậu ta.

“Cảm ơn chị đã cho em lời khuyên! Em sẽ cố gắng ạ!”

“Đúng rồi! Cố lên!”

Chinami nắm chặt hai tay động viên Tetsuya, sau khi cậu ta chào tôi rồi bước vào phòng câu lạc bộ, cô ấy nở nụ cười rạng rỡ.

“Đến khi nào Hậu bối của chúng ta mới sửa được cái thái độ nhũn nhão này đây?”

Chinami vung vẩy hai cánh tay lên xuống giống như lần trước chúng tôi gặp nhau.

Tuy cũng khá dẻo dai nhưng sự cứng nhắc lại nổi bật hơn nên trông rất buồn cười.

Nhìn chằm chằm vào cổ tay trắng ngần, mỏng manh của Chinami lộ ra khi ống tay áo rung rinh, tôi nói.

“Em nghĩ Sư phụ dạy giỏi hơn Huấn luyện viên hay Đội trưởng đấy.”

“Tự dưng em nói vậy là sao?”

“Em chỉ nói vậy thôi. Bắt đầu kiểm tra từ Bogu đúng không ạ?”

“Đúng rồi. À, thứ Bảy em về nhà an toàn chứ? Mưa to quá nên chị lo lắm. Chị cũng muốn gửi lời cảm ơn đến em...”

“Nếu vậy thì chị nhắn cho em một tin cũng được mà.”

“À, chuyện đó... Chị nghĩ gặp mặt trực tiếp để cảm ơn sẽ lịch sự hơn là để lại tin nhắn. Hôm đó thực sự cảm ơn em, Hậu bối.”

Vì đang ở câu lạc bộ Kendo nên cô ấy cúi đầu chào, mái tóc màu hồng nhạt mềm mại rủ xuống trông không hiểu sao lại rất gợi tình.

Chinami của chúng ta lễ phép quá mức quy định rồi đấy.

Chắc lúc sang đường cô ấy cũng giơ tay lên cao mất.

“Không có gì đâu ạ. Em cũng thấy rất vui.”

“Chị cũng thấy rất vui. Bây giờ chúng ta phải thanh toán khoản quan trọng nhất nhỉ? Chị sẽ đưa cho em phần của em và phần của chị là 2600 yên. Em đợi ở đây một lát nhé. Chị phải vào phòng thay đồ lấy tiền...”

Tôi lướt qua cô gái cẩn thận đến bất ngờ ấy và nói với vẻ không bận tâm.

“Không cần đâu. Chị cứ mua kem là được.”

“Hả...? Sao lại thế được... Ơ, em đi đâu đấy...?”

“Phòng bảo quản ạ.”

“Cho chị đi cùng với...! Trước tiên phải thanh toán đã chứ...!”

Cạch.

“Hậu bối...! Hậu bối ơiii...! Lại đây đi...! Nhanh lên...!”

Khi tôi mở cửa phòng câu lạc bộ, giọng Chinami nhỏ lại như tiếng muỗi kêu.

Quay lại nhìn cô ấy và cười khẩy, tôi chào các thành viên trong câu lạc bộ rồi liếc nhìn Renka.

Cô ấy đang nói chuyện nghiêm túc với một nam sinh năm 3, chắc là về Kendo nhỉ?

Lúc nào nhìn cũng cao ráo. Nếu cho cô ấy cosplay Bunny Girl chắc sẽ hợp lắm đây.

Tưởng tượng cảnh cô ấy đặt hai tay lên đầu, nhăn nhó làm những động tác gượng gạo trước mặt tôi khiến tôi nứng lên.

Đã đến lúc phải thu thập event của Renka chưa nhỉ?

Tôi muốn chuẩn bị sẵn sàng đến mức không gặp trở ngại gì khi bắt đầu huấn luyện cô ấy trước khi câu lạc bộ Kendo đi tập huấn...

Nếu vậy thì tôi phải chọn những lựa chọn khác với event hiện tại.

Hoặc là cứ tập trung huấn luyện Thượng Đoạn Thế cho đến lúc đi tập huấn, rồi lúc đó mới tóm gọn Renka cũng được.

Chọn một ngày đẹp trời, đấu tập cả ngày để bước những bước đầu tiên hướng tới sự khuất phục cũng không phải là một lựa chọn tồi.

Đang vạch ra đủ loại kế hoạch, tôi cười khẩy khi ánh mắt Renka hướng về phía mình.

“... C, cái gì...?”

Cô ấy rùng mình như cảm thấy ớn lạnh, linh cảm tốt đấy.

Giơ ngón cái lên với cô ấy, tôi bước vào phòng bảo quản.

Chẳng bao lâu sau, Chinami bước vào với vẻ mặt hậm hực, cô ấy đóng cửa lại một cách vô cùng cẩn thận.

Và rồi bắt đầu trách móc tôi.

“Hậu bối...! Sao em lại đi trước thế...!”

Tôi giả vờ như đang kiểm tra Bogu và đáp.

“Em phải làm việc chứ.”

“Chị đã bảo là thanh toán trước cơ mà...?”

“Em đã bảo là không cần rồi mà?”

“Tại sao? Tại sao chứ?”

Cô ấy ngẩng cao đầu như muốn chất vấn, khiến tôi trào dâng ham muốn chọc vào cặp má phúng phính kia.

Khó khăn lắm mới lấy lại được sự tự chủ đã đánh mất, tôi nhún vai.

“Chỉ là em thích thế thôi.”

“Đó không thể là lý do được.”

“Chị ăn thạch không? Em có mang vị đào đến này.”

“Hơ...? Thật sao...?”

“Vâng. Em đưa cho chị bây giờ nhé?”

“Vậy thì ngại quá... Kh, không phải thế này! Suýt chút nữa là chị bị lừa rồi...! Trêu chọc người khác như vậy em thấy vui lắm sao?”

Vì chị phản ứng như thế nên em mới thấy vui đấy.

Tôi nở nụ cười mờ ám, bước một bước về phía Chinami.

Cô ấy giật mình lùi lại đúng bằng khoảng cách tôi vừa bước.

“E, em làm gì thế...?”

“...”

“Chị sẽ không nhận xoa bóp đâu đấy...! Đừng quên lời hứa trước đây...!”

“...”

Dồn Chinami vào góc tường mà không nói một lời, tôi giơ một tay lên phía cô ấy - người đang ôm chặt lấy gáy mình.

“Á...!”

Chinami mang vẻ mặt bối rối, rụt cổ lại phía sau trái ngược hẳn với lúc chất vấn ban nãy.

Nhờ thế mà cô ấy có nọng cằm, nhưng ngay cả dáng vẻ lúng túng đó cũng thật xinh đẹp.

Nhe răng cười với cô gái đã hoàn toàn đánh mất vẻ sắc sảo vừa rồi, tôi,

Sột.

Nhặt sợi chỉ dính trên tóc mai của cô ấy ra.

Sau đó, tôi ném nó ra ngoài cửa sổ và nói.

“Có bụi dính nên em định lấy ra thôi. Chị ghét em à?”

Đồng tử của Chinami - người đang nhìn hành động của tôi với ánh mắt mờ mịt - đã lấy lại được ánh sáng.

“Ơ hay...! Gh, ghét gì chứ...! Sao chị lại ghét Hậu bối Matsuda được?”

“Thế sao em vừa tiến lại gần chị đã giật nảy mình?”

“Chuyện đó...”

“Chị lạnh lùng quá... Cứ như đang vạch rõ ranh giới vậy, em buồn lắm đấy.”

“Không phải chị lạnh lùng đâu... Chị chỉ muốn tính toán cho rõ ràng... Hậu bối cũng bảo chị cứ làm vậy khi chị nói sẽ trả tiền mà...!”

“Em không nhớ.”

“Hảảả...? Sao có thể...!”

Cô ấy há hốc mồm.

Nhìn phản ứng ngây thơ của Chinami, tôi bất giác muốn bật cười.

Nếu vẽ tình huống này thành truyện tranh, chắc chắn trên đầu Chinami sẽ có một dòng chữ [Đoàng-!] to đùng.

“Chị cứ coi như đó là tấm lòng của đệ tử dành cho Sư phụ không được sao? Dù sao thì Sư phụ cũng sẽ mua kem cho em mà. Thế này là có qua có lại rồi còn gì.”

“... Nh, nhưng mà... Hậu bối đã vì chị mà lái xe đến tận trung tâm thương mại...”

“Chúng ta đã đi chơi vui vẻ cùng nhau là được rồi mà? Hay chỉ có mình em nghĩ vậy thôi?”

“Kh, không phải đâu...! Chị cũng đã nói là chị rất vui mà...! Nhưng mà...”

Cô ấy vẫn đang do dự, nhân cơ hội này tôi sẽ giúp cô ấy bớt cảm giác tội lỗi, đồng thời tăng thêm cơ hội gặp gỡ.

“Nếu chị thấy ngại thì em có một cách rất hay, chị có muốn nghe thử không?”

“Cách hay? Là gì vậy?”

“Chị mua kem cho em thêm một lần nữa. Như vậy thì số tiền cũng xấp xỉ nhau... Chị thấy sao?”

“Ưưưm...”

Chinami phát ra một âm thanh kỳ lạ rồi chìm vào suy nghĩ.

Trông cô ấy như đang ôm nỗi lo lắng lớn nhất đời người nên tôi tưởng cô ấy sẽ suy nghĩ lâu lắm, nhưng bất ngờ thay, cô ấy lại đưa ra quyết định rất nhanh.

“Được thôi... Chỉ lần này thôi, vì mối quan hệ tốt đẹp của hai chúng ta, chị sẽ nhượng bộ sự cố chấp của Hậu bối. Chị sẽ làm vậy.”

Mối quan hệ tốt đẹp à...

Sao tôi lại có cảm giác đây là một câu nói đầy ẩn ý sâu xa nhỉ?

“Chị suy nghĩ rất thấu đáo. Vậy là mua kem hai lần. Đúng không ạ?”

“Ừ, đúng rồi.”

“Sư phụ có thể tự mình nói lại một lần nữa được không?”

Chinami nghiêng đầu.

Có vẻ như cô ấy thấy ngữ điệu của tôi hơi kỳ lạ.

Giọng điệu của tôi giống hệt mấy tên tóc vàng hoe, mấy gã thôi miên béo ú, hay bọn Orc trong truyện NTL nhỉ.

Kiểu như 'Thử tự mình nói xem côn thịt của ai ngon hơn nào?'.

“Ưm... Chị sẽ mua cho Hậu bối Matsuda Ken... hai ly Yogurt Peach Triple Pop.”

“Triple Pop là gì ạ?”

“Là cốc size lớn có thể chọn ba vị.”

“Vậy Sư phụ chỉ chọn vị đào trong đó...”

“Là Yogurt Peach.”

“... Vâng. Chị chỉ chọn vị Yogurt Peach để ăn thôi sao?”

“Tất nhiên rồi. Đâu có lý do gì để không làm vậy.”

Thế này thì... đúng là cuồng tín vị đào rồi.

Lúc ở trung tâm thương mại tôi đã nghĩ vậy rồi... nhưng thật đáng nể.

Nhưng chị thích đào mềm hay đào giòn.

Khả năng cao là chị thích cả hai.

“Chúng ta đã thỏa thuận xong rồi nhé? Không được nói lời khác đâu đấy?”

“Chị sẽ ngoắc tay.”

Cô ấy tự tin đưa ngón út ra.

Ngoắc ngón tay mình vào ngón tay nhỏ nhắn và xinh xắn đó, tôi hỏi.

“Em chọn ngày được không?”

“Ừ, được thôi.”

Sau khi thả cục nợ phiền phức mang tên Miura Tetsuya xuống, tôi vừa lái xe về nhà Miyuki vừa trò chuyện với cô ấy.

“Chị cậu nói gì?”

“Chuyện gì cơ?”

“Chuyện hôm thứ Bảy ấy.”

“À... Chuyện đó...”

Khuôn mặt Miyuki đỏ bừng lên, cô ấy cúi gầm mặt xuống.

“T, tớ cố tình tránh mặt chị ấy... Hôm Chủ nhật chị ấy chẳng nói câu nào...”

“Cậu sợ cái gì chứ?”

“Không phải là sợ...”

“Cậu xấu hổ không dám nói à?”

“... Ừ.”

Tôi đã nghĩ chuyện này từ lâu rồi, Miyuki lo lắng quá nhiều.

Cứ trốn tránh rồi ôm nỗi bất an trong lòng thì thà nói thẳng ra còn hơn...

Nhưng can thiệp vào đời sống riêng tư của gia đình cô ấy thì hơi quá đáng, nên tôi sẽ không nhắc đến chuyện này nữa.

Miyuki sẽ tự biết cách giải quyết thôi.

“Công việc ở Hội học sinh có ổn không?”

“Ừ. Vui lắm. Từ Hội trưởng đến những người khác đều rất tốt...”

“Cậu vẫn chỉ làm mấy việc như photocopy hay sắp xếp tài liệu thôi à? Có cần tớ đến tận nơi đòi giao cho cậu nhiệm vụ quan trọng không?”

“Nếu cậu làm thế thì tớ sẽ bị đuổi khỏi Hội học sinh mất.”

“Lòng người bạc bẽo thật. Chắc phải lập một cái công đoàn thôi.”

“Matsuda-kun là nhân vật nguy hiểm, cậu mà định làm gì là bị đuổi học ngay đấy.”

Vừa cười khúc khích với những câu đùa nhạt nhẽo, chẳng mấy chốc chúng tôi đã về đến nhà Miyuki.

Tôi định để Miyuki xuống xe, nhưng cô ấy tháo dây an toàn rồi nhìn thẳng vào tôi.

“Matsuda-kun. Cậu đợi tớ ở trong ngõ một lát được không?”

“Sao thế? Cậu định đi chơi đâu à? Hay mình đi ăn tối rồi hẵng về?”

“Không... Rạng sáng hôm qua cậu bảo tớ mang quần áo đến mà... Hôm nay tớ sẽ chuyển một ít sang.”

“Cứ từ từ cũng được mà sao cậu vội thế?”

“Tớ không thích chần chừ...”

Nếu chỉ mang quần áo đến thì đưa cho tôi là xong...

Bảo tôi đợi thế này thì chắc hôm nay cô ấy lại định ngủ lại nhà tôi rồi.

Có phải vì bài xoa bóp hôm qua mà cô ấy đang hưng phấn không?

“Tớ biết rồi. Vậy tớ đỗ xe trong ngõ nhé?”

“Ừ. Tớ ra ngay.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!