Chương 498: Khăng Khăng Đòi Hỏi (3)
“Cái gì đây...?”
Ánh mắt Renka trở nên đờ đẫn khi nhìn thấy chiếc khóa miệng có lỗ tròn ở giữa đang nằm gọn trong tay tôi.
Nhìn cô nàng đang trân trối nhìn mình với khuôn mặt ngơ ngác, tôi điềm nhiên đáp.
“Khóa miệng đấy.”
“... R-Rồi sao...?”
Nghe giọng điệu là biết cô nàng đã lờ mờ đoán được chuyện gì sắp ập đến với mình.
“Tôi sẽ đeo nó cho Đội trưởng, quay lưng lại đi.”
“Không thích...? Tại sao tao phải đeo cái đó chứ?”
“Tôi bảo đeo thì đeo đi, sao nói nhiều thế nhỉ? Quay lưng lại.”
“Đừng có nói trống không...! Tao giết mày đấy!?”
“Quay lại mau.”
“Ở đây thì quay kiểu gì! Gì! Thế này hả? Thế này đã vừa lòng mày chưa!?”
Renka xoay người lại, trừng mắt nhìn phần tựa lưng của ghế phụ.
Cái dáng vẻ hậm hực, thở phì phò vì tức giận của cô nàng trông đáng yêu vô cùng.
“Quay giỏi đấy. Nhưng phải quay lưng về phía tôi chứ. Đội trưởng là đồ ngốc à?”
“Ng-Ngốc...? Mày vừa nói cái gì cơ?”
“Bản thân thì tuôn ra đủ lời lẽ thô tục với tôi, thế mà chỉ nghe mỗi từ 'ngốc' đã nổi trận lôi đình rồi.”
“...”
“Đội trưởng hết thuốc chữa thật rồi.”
“Đã bảo là đừng có nói trống không...! Tao là tiền bối của mày đấy!”
Lúc nào cũng lặp đi lặp lại một bài, nhưng sao mỗi lần nghe lại thấy có một hương vị mới mẻ thế nhỉ?
Chẳng thấy chán chút nào.
“Muốn tôi đeo vòng cổ cho Đội trưởng trước mặt Sư phụ không?”
“Mày đang nói cái thứ nhảm nhí gì vậy...!”
“Thế thì im lặng và quay lưng lại đi.”
“Không qu... Ưm!”
Miệng Renka ngay lập tức bị bịt kín.
Chuyện xảy ra ngay khoảnh khắc tôi nhét ngón tay vào cái miệng đang định quát tháo của cô nàng.
Tôi cứ thế giữ nguyên ngón cái bên trong, chằm chằm nhìn Renka. Cô nàng dùng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay tôi, rồi bắt đầu uốn éo đầu lưỡi.
Lực đẩy truyền đến từ đầu ngón tay. Cái cách cô nàng không thèm kéo tay tôi ra mà lại dùng lưỡi để đẩy thật là ngoan ngoãn.
“Không định đeo cái này à?”
Tôi giơ chiếc khóa miệng lên trước mặt Renka, cô nàng liền lắc đầu nguầy nguậy.
Nhìn đôi lông mày nhíu chặt của cô nàng, tôi thầm nghĩ trông thật xinh đẹp. Tôi nán lại tận hưởng xúc cảm ấm áp, ươn ướt và mềm mại của chiếc lưỡi thêm một chút rồi mới rút ngón tay ra.
“Cái đồ...”
Ngay khi Renka chuẩn bị khởi động để tuôn ra những lời chửi rủa, tôi nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô nàng.
“Hức...!”
Nhìn cô nàng giật mình rụt rịt đôi vai, dục vọng trong tôi lại dâng trào.
Vốn dĩ chỉ định dọa một chút để thỏa mãn thôi, nhưng hay là bây giờ gập ghế sau lại rồi làm luôn nhỉ?
Sự cám dỗ cứ thế len lỏi, gặm nhấm tâm trí tôi.
“Đ-Đừng làm thế...”
“Đồ của tôi thì tôi chạm vào, không được sao?”
“Tao không phải là đồ vật của mày...!”
“Được rồi, được rồi.”
“Đã bảo là đừng có nói trống không cơ mà...!”
Cứ thế này lại càng muốn tiếp tục trêu chọc hơn.
Cảm giác của Hiyori khi bị tôi giáo huấn cũng giống thế này sao?
Không, hiện tại Renka chẳng có chút uy nghiêm nào cả, nên chắc là khác.
“Biết rồi. Bình tĩnh đi.”
“Mày vứt hết phép tắc đi đâu rồi mà bảo tao bình tĩnh...!”
Thay vì dỗ dành sự hờn dỗi của Renka, tôi nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra, hệt như một người đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
Tôi cũng không quên khẽ hạ khóe môi xuống.
“...”
Đọc được biểu cảm của tôi, Renka lập tức mím chặt môi lại.
Cô nàng đã nhận ra nếu còn tiếp tục chống đối thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Cái dáng vẻ tự giác đọc bầu không khí tỏa ra từ Chủ nhân rồi tự biết đường mà cẩn thận thật đáng khen, nhưng vẫn còn kém xa lắm.
“Cẩn thận cái miệng đấy.”
“...”
“Rõ chưa?”
“Tao... cái đó... mày...”
“Tôi hỏi là rõ chưa.”
“B-Biết rồi...!”
“Tốt, ngoan lắm.”
Thực ra Renka cũng chẳng làm gì sai.
Nhưng biết sao được. Ai bảo cô nàng cứ phản ứng thú vị thế này cơ chứ.
Chuyện này thì dù không phải tôi mà là một bậc thánh nhân giáng trần chắc cũng chẳng nhịn nổi.
“Hôm nay tôi sẽ bỏ qua. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng đấy. Thử giở cái thái độ đó ra một lần nữa xem chuyện gì sẽ xảy ra.”
“...”
“Không trả lời à?”
“Tao... sẽ nhớ kỹ...”
Vẫn muốn giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng nên không chịu ngoan ngoãn nói "vâng" đây mà.
Dù đã nói là sẽ bỏ qua nhưng vẫn thấy hơi tiếc.
Nên chắc sắp tới phải dành thời gian để làm tất cả những gì mình muốn mới được.
Sau khi thả Renka xuống, tôi lái xe đến trước khu chung cư của Chinami và gặp cô ấy.
Hôm nay cô ấy vẫn diện một bộ đồ dễ thương, và như thường lệ, trước khi lên xe, cô ấy cúi đầu chào tôi một cách vô cùng lễ phép.
“Xin chào, Hậu bối.”
“Chào Sư phụ. Hôm nay Sư phụ vẫn đẹp lắm.”
“Dạ...? C-Cảm ơn Hậu bối...”
Chỉ một lời khen nhỏ nhoi cũng đủ khiến Chinami bối rối và vui sướng ra mặt, nhìn cô ấy mà lòng tôi thấy thật ấm áp.
Renka cũng nên học hỏi phẩm chất này mới phải... nhưng chắc là bất khả thi rồi.
“Chúng ta đi chứ?”
“A, vâng. Chúng ta đi đâu vậy?”
“Đến công viên.”
“Ý Hậu bối là công viên trước nhà sao?”
“Vâng.”
“Tôi hiểu rồi. Nhưng nghe nói từ đêm nay trời sẽ đổ mưa...”
“Vậy sao?”
“Vâng. Nên tôi đã mang theo ô rồi.”
“Sư phụ chuẩn bị chu đáo thật đấy.”
“Ư hự hự... Tôi cũng có mang theo đào nữa, chúng ta vừa nói chuyện vừa ăn nhé.”
“Sao đây ta? Tôi lại không muốn ăn thì sao?”
“Á... V-Vậy sao?”
“Tôi đùa thôi.”
“A, a ha...”
Nhìn Chinami bối rối thực sự trước trò đùa ác ý của mình, tôi chỉ muốn đưa tay lên nắn bóp đôi má kia.
Không kìm nén được sự bốc đồng, tôi gọi Chinami quay sang nhìn mình, rồi dùng hai lòng bàn tay ép chặt lấy hai má cô ấy.
“Ưm...?”
Sau đó, tôi dùng lòng bàn tay xoa nắn đôi má đang phát ra tiếng kêu đặc trưng của Chinami theo đủ hướng lên xuống trái phải.
“H-Hậu bối đhang... l-làm ghì vhậy...”
Ngay cả cái dáng vẻ mấp máy đôi môi đang chu ra như miệng cá kia cũng đáng yêu làm sao...
Nếu có con với Chinami, tôi nhất định muốn đó là một bé gái.
“Không có gì. Chỉ là tôi muốn làm thế thôi.”
“R-Rha l-là vhậy...”
Tôi cứ thế nắn bóp làn da mềm mại, mịn màng trên khuôn mặt của Chinami - người đã hoàn toàn chấp nhận hành động của tôi - cho đến khi nạp đủ chỉ tiêu chữa lành của ngày hôm nay mới chịu buông tay ra.
Đôi má Chinami hơi ửng đỏ do bị ép chặt.
Tôi thầm nghĩ dáng vẻ đó thật đoan trang, rồi cất lời.
“Đi thôi chứ?”
“Vâng...”
Đến công viên, tôi cùng Chinami tìm một chiếc ghế đá sạch sẽ.
Chắc do làm bằng gỗ nên dù hôm nay trời chưa mưa, chiếc ghế vẫn còn thấm hơi ẩm.
Đang phân vân không biết có nên quay lại xe lấy tấm bạt trải ra không thì,
“Nếu khó ngồi thì chúng ta lót cái này nhé.”
Chinami định cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra, nhưng tôi đã ngăn cô ấy lại.
“Không cần đâu. Đừng làm thế.”
“Vậy chúng ta đứng nói chuyện nhé?”
“Thế cũng không hay lắm.”
“Vậy lót áo xuống nhé? Á...!? Chỗ đó ướt mà...!”
Chinami đang ngây thơ nghiêng đầu thì giật nảy mình.
Bởi vì tôi đã ngồi phịch xuống ghế.
Tôi vỗ nhẹ vào mặt ngoài đùi Chinami như thể bảo không sao đâu, rồi nắm lấy cánh tay của cô ấy - người đang tròn xoe mắt ngạc nhiên - và kéo cô ấy ngồi lên đùi mình.
“Á...”
Sau đó, tôi ôm chặt lấy vòng eo đang giật thót của cô ấy và kéo sát vào người.
“H-Hậu bối... ừm...”
“Sao thế? Sư phụ thấy khó chịu à?”
“Không phải vậy... nhưng Hậu bối không thấy khó chịu sao?”
“Không hề.”
“V-Vậy sao... Vậy tôi xin phép... Nhưng sao tay Hậu bối lại...”
Chinami cúi xuống nhìn bàn tay tôi đã đặt trên đùi cô ấy từ lúc nào.
Tôi nhẹ nhàng vỗ về đôi chân đang hơi khép lại vì bắt đầu nóng lên của cô ấy, rồi đáp.
“Không có gì. Sao thế?”
“A, không có gì... Hậu bối thích hành động theo cảm hứng nhỉ...”
“Vâng. Sư phụ không thích à?”
“Làm gì có chuyện đó... Nhưng Hậu bối muốn nói chuyện gì vậy...?”
“À, tôi định hỏi xem sau khi tốt nghiệp, Sư phụ có muốn dọn về sống chung nhà với chúng tôi không.”
“Hảảả...!?”
Toàn thân Chinami cứng đờ.
Chuyện này sốc đến thế sao? Đặt mình vào vị trí ngây thơ của Chinami mà suy nghĩ thì chắc cũng đúng là vậy.
“Miyuki, Đội trưởng, Hiyori và Sư phụ. Chúng ta dự định sẽ sống chung năm người với nhau.”
“Hảảảả...!?”
Giờ thì cả người cô ấy đang run lên bần bật.
Tôi đi quá xa rồi chăng? Đáng lẽ phải để cô ấy bình tĩnh lại một chút rồi mới nói... nhưng bát nước đã hắt đi thì không lấy lại được.
Tóp, tóp.
Tôi dùng tay gõ nhẹ vào bụng Chinami theo một nhịp điệu đều đặn, chẳng mấy chốc cơ thể cô ấy đã mềm ra.
Cô ấy đã tìm lại được chút bình tĩnh.
“H-Hậu bối có kế hoạch như vậy sao...?”
Trước câu hỏi của Chinami khi đã hoàn hồn, tôi áp mặt vào lưng cô ấy, phả một hơi thở ấm nóng rồi đáp.
“Vâng.”
“Tôi... tôi cũng không... rõ nữa... Phải hỏi ý kiến của những người khác nữa chứ...”
“Đội trưởng đã đồng ý rồi. Miyuki và Hiyori chắc cũng sẽ đồng ý thôi.”
“R-Renka đã đồng ý rồi sao...?”
“Trước khi đến gặp Sư phụ, tôi đã gặp và nói chuyện với Đội trưởng rồi.”
“S-Sao có thể...”
“Hôm nay hoặc ngày mai Sư phụ cứ gọi điện hỏi thử xem. Nếu tất cả đều đồng ý thì Sư phụ có muốn sống chung không?”
“Chuyện này q-q-q-quá đột ngột... Trước tiên phải bình tĩnh...”
“Sư phụ có muốn ăn chút đào cho bình tĩnh lại không?”
“C-Có lẽ vậy...?”
Chinami thở hắt ra những luồng hơi dài qua mũi, rồi dùng đôi tay run rẩy mở túi xách.
Cô ấy lấy ra một hộp nhựa kín, mở nắp, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau, dùng chiếc nĩa nhựa xiên một miếng đào định đưa lên miệng.
Nhưng rồi chợt nhớ ra tôi, cô ấy vội vàng đưa chiếc nĩa ra sau vai.
“Hậu bối ăn thử chút đi...”
“Sư phụ cứ ăn trước đi.”
“Vâng... Vậy tôi không khách sáo...”
Chắc do khoảng cách giữa hai người quá gần chăng?
Tiếng Chinami nhai đào nhóp nhép vang lên mồn một bên tai tôi.
Tại sao đến cả âm thanh đó nghe cũng đáng yêu thế nhỉ?
“Ngon không?”
Cái dáng vẻ không thốt nên lời mà chỉ biết gật đầu của cô ấy cũng thật tuyệt.
Nở một nụ cười mãn nguyện trên môi, tôi nhẹ nhàng đung đưa người tới lui như đang chơi xích đu, kiên nhẫn chờ đợi Chinami bình tâm trở lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
