Chương 503: Dạy Dỗ Lễ Nghi (2)
“Đợi đã...! Matsuda-kun...! N-nếu muốn làm thì ít nhất cũng ra ghế sau...”
Có vẻ như đã cảm nhận được thứ đó đang tiến vào giữa háng mình, Miyuki vội vã chỉ tay ra băng ghế sau với giọng điệu vô cùng khẩn thiết.
Chắc hẳn cô ấy lo sợ ai đó sẽ nhìn thấy chúng tôi qua lớp cửa kính không được dán phim cách nhiệt ở hàng ghế trước.
Ngay từ đầu tôi đã tính đến chuyện đó nên mới chọn một nơi cực kỳ vắng vẻ, thế nên tôi thẳng thừng từ chối lời thỉnh cầu tha thiết của Miyuki.
“Không thích.”
“Không... Sao cậu lại cư xử như trẻ con thế...! Á...! Khoan...”
Bàn tay Miyuki vươn dài ra sau lưng, hướng về phía mông của chính mình.
Nhìn cái cách cô ấy sờ soạng một bộ phận không thể nào chạm tới được, xem ra cô ấy đang cuống cuồng lắm rồi.
Từ phần đầu cự vật, tôi có thể cảm nhận được làn da mềm mại và đầy đặn của Miyuki.
Bây giờ thì không thể dừng lại được nữa rồi.
Nghĩ vậy, tôi khẽ gạt chiếc quần lót đang che chắn nơi đó sang một bên, và cứ thế đẩy phần thân dưới vào trong.
“Hya á...!”
Đúng lúc tôi tiến vào, eo Miyuki oằn xuống, ngược lại phần thân trên lại nảy bật lên.
Cô ấy ngửa cổ lên, cơ thể run rẩy một chặp. Có vẻ như cô ấy hưng phấn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Tôi và Miyuki đã từng ân ái ở nhiều địa điểm khác nhau.
Nhưng chưa bao giờ chúng tôi làm ở một nơi có phần công khai, nơi mà người khác có thể dễ dàng nhìn thấy như thế này.
Tình huống căng thẳng này kết hợp với thái độ khác thường của tôi dường như đã mang đến cho Miyuki một khoái cảm mới lạ.
Lực siết chặt từ cô ấy truyền đến rõ rệt khi cô ấy ôm ghì lấy phần tựa đầu của ghế phụ như muốn bóp nát nó.
Còn mãnh liệt hơn cả bình thường. Có vẻ Miyuki cũng âm thầm thích thú với thái độ thay đổi đột ngột của tôi, vậy thì cứ thế này mà triển thôi.
“Hức...!”
Tôi đẩy hông tới lui một nhịp, Miyuki lập tức phản ứng lại.
Tôi dùng sức ép mạnh một bên chân đang giơ cao của Miyuki xuống, làm động tác như thể định túm lấy phần tóc gáy đang xõa xuống vai cô ấy, rồi...
“C-cậu làm gì...”
Nhân lúc Miyuki giật mình quay đầu lại nhìn tôi, tôi lại rút phần thân dưới ra rồi đâm mạnh vào.
“Á á...!”
Một tiếng rên rỉ như thể đau đớn vang lên, nhưng tôi cá là 9 phần trong đó là khoái cảm.
“Dạo này sao cậu hay xấc xược thế hả?”
Tôi cúi người qua vai Miyuki, thì thầm. Cô ấy vốn đã thở dốc, nay lại cắn chặt môi dưới.
“T-tớ xấc xược hồi nào...!”
“Giọng điệu mang tính công kích thế này, tôi không thích đâu.”
“Không... Tự dưng cậu lại thế này... Á! Matsuda-kun...! D-dừng lại đi...!”
“Thật sự muốn dừng à?”
“...”
Miyuki lập tức câm như hến.
Tôi cười khẩy trước sự giả nai dễ dàng bị nhìn thấu của cô ấy rồi nói.
“Sao lại nói dối?”
“Không... Sao cậu lại trực tiếp...”
“Nói là cậu sai rồi đi.”
“T-tại sao tớ phải...? Người sai bây giờ là Matsuda-kun... Hya á...! Đừng đâm mạnh thế...!”
“Nói đi.”
“Sao tự dưng cậu lại đáng sợ thế này... Hức...!”
Đủ loại âm thanh rên rỉ bật ra, và mỗi lần như thế, bên trong Miyuki lại siết chặt lấy phân thân của tôi.
Không hẳn là cô ấy đã thức tỉnh sở thích bạo dâm, mà như tôi vừa nghĩ, có lẽ cô ấy đang tận hưởng khoái cảm mới lạ mang tính nhất thời này.
Dù sao đi nữa, tôi cũng phải khắc sâu vào tâm trí Miyuki ngay lúc này.
Phải cho cô ấy biết rõ một điều rằng, tôi không phải là người lúc nào cũng nhượng bộ.
“Tôi bảo nói đi.”
“Kh-không nói... Không nói được...!”
Bạch-!
“Á á...!”
Tôi thúc mạnh cự vật vào trong, tạo ra tiếng da thịt va chạm chát chúa, khiến đầu Miyuki gục hẳn xuống.
Nhìn cô ấy tì trán vào phần tựa lưng đã được hạ thấp, cơ thể run rẩy bần bật, tôi cảm thấy cảnh tượng này thật sự quá đỗi gợi tình. Tôi nắm chặt lấy hông cô ấy và tiếp tục.
“Nói.”
“...”
“Không nói à?”
“Tớ... cái đó... t-tớ sai rồi...”
Cô ấy cất lời xin lỗi với giọng điệu ngập tràn sự hưng phấn.
Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác thỏa mãn tột độ xẹt qua tâm trí. Tôi dừng lại một nhịp để điều hòa nhịp thở, rồi đặt tay lên eo Miyuki, vỗ nhẹ.
“Sai ở đâu?”
Tôi tỏa ra sát khí như thể sẽ đánh vào eo cô ấy nếu không trả lời đàng hoàng, Miyuki liền đáp lại bằng giọng điệu miễn cưỡng.
“N-nói dối...”
“Nói dối chuyện gì?”
“Chuyện này...”
“Chuyện này là chuyện gì.”
“Kh-không cần dừng lại cũng được...”
“Nhưng sao?”
“Tớ lại bảo cậu dừng lại...”
“Có hối lỗi không?”
“C-có đến mức phải hối lỗi không...? Á...!”
Eo Miyuki oằn lên dữ dội.
Dưới lớp áo thun bị vén lên chỉ vừa đủ che phần chân ngực, rãnh lưng sâu hoắm của cô ấy hiện ra trông vô cùng khiêu gợi.
Trong bóng tối, mọi thứ dường như càng trở nên dâm đãng hơn.
Cảm giác như não bộ sắp bốc cháy đến nơi, và có vẻ nó sẽ không dễ dàng nguội đi.
Cứ đà này, tôi có thể làm thêm mấy hiệp nữa cũng được.
“Tôi hỏi có hối lỗi không.”
“Sao cậu lại vô lý thế... Kh-không...! Tớ sẽ hối lỗi...! Thế nên nhẹ nhàng một chút... Á á...!”
Bây giờ thì cô ấy chẳng thèm kìm nén tiếng rên rỉ nữa rồi.
Lúc nãy còn cố hạ giọng vì sợ người khác phát hiện, nhưng xem ra khoái cảm đã vượt xa sự bất an mất rồi.
Tôi dùng một tay giữ chặt eo Miyuki đang buông những tiếng rên rỉ lớn, tay kia vuốt ve mái tóc bắt đầu bết dính mồ hôi của cô ấy như đang vuốt ve một chú cún ngoan ngoãn.
Và rồi, tôi bắt đầu thực sự xâm chiếm lấy bên trong cô ấy.
“Hà... Hà...”
Miyuki gục người về phía trước, kiệt sức.
Tôi kéo chiếc quần lót của cô ấy lên, che đi phần thân dưới đang dính đầy tinh dịch của cô ấy - người đang thỉnh thoảng co giật và thở dốc, rồi nói.
“Về nhà tôi sẽ tắm cho cậu, nên thay quần áo đi.”
Nghe đến đoạn "tắm cho", cơ thể Miyuki khẽ giật mình.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì cô ấy đã đạt được sự thỏa mãn to lớn từ cuộc ân ái mang tính cưỡng ép vừa rồi nên đang ôm ấp sự kỳ vọng.
“...”
“Không trả lời à?”
“Hưm... Tớ mệt...”
“Vẫn còn sức để kêu mệt cơ à. Làm thêm nháy nữa nhé?”
“Kh-không được... Tớ thay đồ ngay đây...”
“Ngoan lắm.”
Tôi rũ bỏ vẻ mặt nghiêm nghị nãy giờ, nhẹ nhàng xoa đầu Miyuki, khiến cơ thể vốn đã thả lỏng của cô ấy nay càng rũ rượi hơn.
“Xe ô tô... thế này thì làm sao...”
Tôi không thích việc cô ấy vẫn còn tâm trí để lo lắng cho những dấu vết ân ái vương vãi trên ghế phụ, nhưng chắc đi gặp Hiyori về rồi dạy dỗ lại cô ấy sau cũng được.
“Rửa xe là xong, đừng lo lắng vớ vẩn.”
“... Tớ biết rồi...”
Cứ thế, tôi lái chiếc xe ngập tràn hương vị tình dục về nhà. Tôi bế bổng Miyuki - người vẫn đang nằm thở dốc - đi vào trong.
Sau đó, tôi xả một ít nước vào bồn tắm, rồi đặt cô ấy xuống mà chẳng thèm cởi quần áo.
“C-cậu làm gì thế...! Tớ còn chưa cởi đồ mà...!”
“Đằng nào chả phải giặt.”
“...”
Miyuki bĩu môi trước câu nói dứt khoát của tôi.
Cô ấy có vẻ muốn cự cãi gì đó, nhưng vì chuyện xảy ra hôm nay nên không dám hó hé.
Nhìn vẻ mặt hờn dỗi ra mặt của cô ấy đáng yêu đến mức tôi suýt bật cười, nhưng tôi đã kìm lại và nói.
“Vậy thì bây giờ cởi ra đi.”
“Tại sao...? Đừng nói là cậu định làm nữa nhé...?”
“Chẳng phải cậu vừa bực mình vì chưa cởi đồ sao.”
“Tớ có bực mình đâu...”
Nhìn Miyuki - người dạo gần đây luôn tìm cách chơi khăm tôi - nay lại trở nên ngoan ngoãn thế này, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng.
Tuy cô ấy vẫn có chút phản kháng, nhưng nhẹ nhàng hơn Renka rất nhiều, nên chắc tôi không cần phải đau đầu suy nghĩ xem nên dạy dỗ cô ấy thế nào nữa.
Thỉnh thoảng cô ấy mà xấc xược thì cứ làm như hôm nay là được.
Một Miyuki ngang hàng với tôi cũng tốt, nhưng một Miyuki phục tùng cũng rất tuyệt.
“Tóm lại là cởi nhanh đi.”
“Á, sao hôm nay cậu cứ kỳ lạ thế...!”
“Tôi bảo cởi ra.”
“... H-hôm nay tớ ngủ ở đây à?”
“Đương nhiên.”
“Tớ ngủ rồi cậu sẽ đi ra ngoài sao...?”
“Ừ.”
“Đến chỗ Asahina à...?”
Trước khi thả Hiyori xuống xe, tôi đã bảo em ấy cứ đợi đấy.
Miyuki nhớ ra chuyện đó nên mới hỏi như vậy.
“Đúng vậy.”
“V-vậy thì tớ không cởi đâu.”
Dù đang bị lép vế nhưng Miyuki vẫn tỏ ra hờn dỗi, trông thật đáng yêu.
“Biết ngay là cậu sẽ nói thế mà. Để tôi tự cởi cho.”
“Hả...? Đ-đợi đã...! Đừng qua đây...!”
Nhìn Miyuki chống tay xuống đáy bồn tắm, lùi lại phía sau làm ướt sũng cả chiếc quần, tôi lại thấy rạo rực.
Thế này chẳng khác nào đang mời gọi tôi hãy cưỡng bức cô ấy sao?
Người ta đã tự nguyện dâng hiến thế này, tôi không thể phụ sự kỳ vọng đó được.
“Matsuda-kun...! Thật sự không được đâu...! Hôm nay tớ muốn nghỉ ngơi...!”
“Chuyện đó không phải do cậu quyết định.”
“Ch-cho tớ nghỉ đi... Tớ thật sự rất mệt...!”
“Vậy thì cậu cứ nằm im đi.”
“Không chịu đâu...! Nằm im cũng mệt lắm...! Với lại hôm nay tớ...”
Miyuki bỏ lửng câu nói, ánh mắt cô ấy chợt liếc xuống dưới rồi quay lại.
Không phải nhìn phần thân dưới của tôi, mà là nhìn phần thân dưới của chính cô ấy.
Ánh mắt đó chẳng phải có nghĩa đây là ngày nguy hiểm sao?
Đầu óc tôi dù có nghĩ thế nào cũng chỉ cho ra kết luận đó.
Chu kỳ kinh nguyệt của Miyuki rơi vào khoảng 4 tuần, nếu tính lại ngày cô ấy có kinh lần trước thì thời gian có vẻ khá khớp.
Tôi muốn hỏi trực tiếp, nhưng bắn vào trong rồi hỏi sau cũng không tồi.
Nghĩ xong, tôi dùng sức đè Miyuki - người đang dùng hai tay đẩy ngực tôi ra - xuống, đồng thời khóa vòi nước đang chảy.
Sau đó, tôi rẽ làn nước vừa đủ ngập mông Miyuki, đặt tay ra sau gáy cô ấy và ấn cô ấy nằm hẳn xuống.
“Đợi đã...! Matsuda-kun...! Tớ có điều kiện... điều kiện...”
Cô ấy khó nhọc kéo chiếc quần đang chực tuột ra, tha thiết gọi tôi.
Tôi nhìn xuống cô ấy - người lại một lần nữa mang ánh mắt mơ màng - rồi đáp.
“Điều kiện gì.”
“Nếu, nếu làm nữa thì hãy ra bên ngoài nhé...”
Đang nói cái chuyện nực cười gì thế này. Miyuki có biết mục đích của tôi là gì không vậy?
Tôi đã gián tiếp ám chỉ vài lần rồi mà cô ấy vẫn không nhận ra sao...
Hôm nay tôi phải đích thân dạy cho cô ấy biết mới được.
Tôi cười khẩy như thể lời đề nghị của Miyuki thật vô lý, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang đan xen giữa sự kỳ vọng và sợ hãi của cô ấy, lột phăng chiếc áo thun đang dính sát vào da thịt cô ấy ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
