Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

1 0

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

(Đang ra)

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

KT

Một câu chuyện giả tưởng ấm áp mà dở khóc dở cười về năng lực tẩy não vô song và dàn harem tình cảm nồng nàn chính thức bắt đầu!

32 832

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

(Hoàn thành)

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

Yuzuki Yuko

Một bộ hài cốt được phát hiện sâu trong núi Amagiyama thuộc thành phố Saitama. Manh mối duy nhất sót lại là quân cờ danh giá do đích thân nghệ nhân Kikusui Tsuki đời thứ nhất chế tác.

25 0

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

51 617

Web Novel - Chương 466: Biến nhục nhã thành khoái cảm (2)

Chương 466: Biến nhục nhã thành khoái cảm (2)

Xếp hàng khoảng 15 phút thì cuối cùng cũng hết thời gian chờ và chúng tôi được vào trong cửa hàng.

Nhìn thấy tấm biển hiệu ngập tràn sắc hồng với hình ảnh Momo-nim đang cười ở chính giữa, tôi cùng Renka bước vào trong và xem xét các loại hàng hóa.

Giật mình.

Mỗi lần đi dạo quanh cửa hàng và chạm mắt với những khách hàng khác, Renka lại run rẩy như người có tật giật mình.

Tôi kéo sát cánh tay đang khoác trên vai cô ấy về phía mình và nói bóng gió.

“Đội trưởng cứ để ý như thế thì càng dễ bị lộ đấy.”

“T-Tại cậu làm tôi phải để ý đấy chứ...”

“Bỏ tay ra...! Rút ra đi...! Nóng quá...!”

“Vậy thì cởi áo khoác ra.”

“N-Nói vớ vẩn gì thế... Muốn chết à...”

Renka nhìn quanh, hạ giọng rồi liếc nhìn chiếc gối ôm Momo-nim và nói tiếp.

“Nhưng mà ở nhà Chinami có hết mấy thứ này rồi. Nếu không có thì giờ này cậu ấy đã ở đây rồi chứ?”

“Dù vậy tôi vẫn sẽ mua.”

“Cần thiết sao?”

“Được tặng quà thì vẫn ấm áp hơn là tự mua chứ.”

“Nói vớ vẩn.”

“Ghen à?”

“Gh-Ghen cái gì chứ...! Tại sao tôi phải ghen tị với món quà do hạng người như cậu mua? Cậu phải thấy may mắn vì tôi không bảo Chinami vứt ngay đi đấy...!”

“Nói nặng lời quá đấy.”

“Với cậu thì thế này cũng... Hưt...!?”

Một tiếng rên rỉ hơi cao vút bật ra từ miệng Renka khi cô ấy định quay ngoắt đi với vẻ đỏng đảnh.

Đó là vì tôi đã ấn mạnh vào phần ngực trên của cô ấy trong lúc cô ấy đang lẩm bẩm hờn dỗi.

Bất ngờ thốt ra âm thanh đó, Renka vội vàng ngậm miệng lại và nhìn quanh.

May mắn cho cô ấy là không khí trong cửa hàng không quá yên tĩnh nên tiếng rên vừa rồi đã bị lấp đi.

Thở phào nhẹ nhõm, Renka nhíu chặt mày, trừng mắt nhìn tôi.

“Làm gì thế...?”

“Giáo dục nô lệ.”

“Muốn chết thật à? Không đùa đâu, thật đấy.”

“Không.”

“Không muốn chết thì sao cứ lải nhải mấy lời như nô lệ thế...!”

“Lúc nãy chẳng phải chính Đội trưởng đã thừa nhận sao?”

“Đó là lỡ lời.”

“Không phải là lời thật lòng sao?”

“Không phải. Và tôi cũng chưa từng thừa nhận nên đừng có ảo tưởng hựt...!?”

Lần này tôi ấn nhẹ vào vùng xương quai xanh, cơ thể Renka liền giật nảy lên.

Hôm nay cơ thể cô ấy có vẻ đặc biệt nhạy cảm... Không mặc áo lót nên mới thế này sao?

Dù sao thì tôi cũng thấy rất thú vị nên không sao cả, nhưng cơ thể phụ nữ quả thật kỳ diệu.

Không, phải nói là cơ thể của Renka mới đúng.

“Làm ơn đừng làm khó tôi nữa...!”

Trước lời trách móc của Renka, tôi thản nhiên cầm một con gấu bông Momo-nim lên xem xét và đáp.

“Đừng có cằn nhằn nữa.”

“C-Cằn nhằn á...? Cậu nói xong chưa?”

“Im lặng đi. Trước khi tôi trói Đội trưởng vào cửa và dùng roi đánh lúc đi khách sạn cùng Sư phụ sau này.”

“Cái gì...?”

Nghe lời đe dọa spanking cụ thể và trắng trợn, Renka nín thở.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ thấy sợ hãi, toàn thân cô ấy run lên nhè nhẹ rồi nghiến răng.

“Cậu nghĩ tôi sẽ để yên sao...!?”

“Làm cho Đội trưởng phải để yên là được chứ gì. Có thiếu gì đồ để trói đâu.”

“Này... Cậu... Ha... Điên thật rồi à...? Đùa thôi đúng không...?”

“Chỉ cần Đội trưởng im lặng thì coi như chưa có chuyện gì xảy ra, sao cứ ép tôi phải làm thật thế?”

“... Dù tôi có im lặng thì sau này cậu cũng sẽ kiếm cớ ép buộc thôi...”

Điều đó là sự thật.

Renka phải làm mọi thứ tôi yêu cầu.

Tại sao ư? Vì là quan hệ chủ tớ mà. Nô lệ thì phải làm thế mới đúng.

“Nên bây giờ Đội trưởng định chống đối trước à?”

“Chống đối gì chứ... Đừng có ăn nói hàm hồ.”

“Được rồi. Cái này trông thế nào?”

Tôi đưa con gấu bông Momo-nim thân nhỏ đầu to ra hỏi.

Renka nhìn lướt qua con gấu bông với khuôn mặt vẫn chưa hết căng thẳng và nói.

“Ở nhà Chinami có rồi.”

“Tôi không hỏi là có hay chưa, tôi hỏi thiết kế thế nào cơ. Trông ổn không?”

“Thiết kế...? Trong mắt tôi thì bình thường...”

“Vậy thì mua cái này thôi.”

“Cậu bị ngu à? Hay là không nghe tôi nói? Đã bảo là ở nhà Chinami có rồi mà?”

“Đó là câu tôi muốn nói đấy. Lúc nãy tôi đã bảo được tặng quà thì sẽ cảm thấy ấm áp hơn mà.”

“Không... Được rồi. Thôi bỏ đi. Cậu tự lo đi. Tôi ra ngoài đây.”

Định kiếm chuyện nhưng không thành lại còn định bỏ chạy, thật nực cười.

Cười thầm trong bụng, tôi dùng sức giữ chặt Renka đang định hất tay tôi ra, rồi cầm con gấu bông đi về phía quầy thanh toán.

Sau khi thanh toán xong, tôi bước ra khỏi cửa hàng và nhìn quanh.

“Ở đây không có cửa hàng bán figure à?”

“Làm sao tôi biết được? Với lại buông ra coi...! Sao khỏe thế không biết...!”

“Chắc do Đội trưởng yếu thôi. Thật sự không biết à?”

“Không biết...!”

“Tôi sẽ giữ thế này cho đến khi Đội trưởng trả lời đấy.”

“... Rẽ ở góc kia là có một cửa hàng nhỏ.”

Cô ấy chỉ tay về phía dãy nhà bên cạnh lối qua đường dành cho người đi bộ ở phía đối diện.

Bảo không biết mà rành thế. Cảm giác giống như một điệp viên không chịu nổi vô vàn đòn tra tấn đành phải khai ra nhà an toàn cho kẻ địch để giữ mạng sống vậy.

“Đội trưởng từng đến đó rồi à?”

“Ừ...”

“Nhưng sao lại nói dối?”

“...”

“Muốn ăn đòn à?”

“A, không... Tại cậu cứ hay trêu tôi... Nên tôi sợ lần này cậu cũng thế...”

“Tôi trêu Đội trưởng lúc nào? Chưa từng có chuyện đó nhé?”

“Tôi bảo có là có, sao cậu nói nhiều thế...! Đi thì đi nhanh lên...”

Bị lép vế rồi. Nhìn mặt là thấy rõ vẻ chột dạ.

Tôi nắm chặt vạt áo khoác len của Renka khi cô ấy định đi trước, Renka giật mình như cảm nhận được lực kéo căng từ phía sau.

“A làm gì thế...!”

“Sao lại nổi cáu.”

“Hỏng áo mất...!”

Hỏng áo đâu phải là vấn đề.

Cô ấy đang nhạy cảm vì sợ lỡ cúc áo bung ra thì sẽ gặp phải tình huống khó xử, thế mà... lại nói dối nữa rồi.

“Vì áo thật à? Không phải vì ngực sao?”

“I-Im đi...! Nói nhỏ thôi...!”

“Chửi thề rồi nhé?”

“...”

“Tôi đã bảo nếu chửi thề thêm một lần nữa thì sẽ làm gì nhỉ?”

“Tại cậu nói mấy lời hoang đường... Nên tôi bất giác...”

Renka bỏ lửng câu nói, ánh mắt lướt xuống cổ chân mình.

Có vẻ cô ấy đã nhớ lại lời cảnh báo sẽ xích chân của tôi.

Cố nhịn cười trước dáng vẻ buồn cười đó, tôi nói.

“Tôi tha cho đúng một lần này thôi đấy.”

“...”

“Rõ chưa?”

“Nói cái gì thế...”

“Trả lời đàng hoàng đi. Ngay bây giờ, trước khi ra xe.”

“B-Biết rồi...”

“Còn nữa.”

“Còn gì nữa...!”

“Được tha lỗi thì phải nói gì?”

“A... Tôi thực sự sắp bực mình rồi đấy nhé? Nên dừng lại đi.”

Giọng Renka lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Nhưng tôi không mắc lừa đâu. Đó chỉ là kế sách nực cười của Renka, giả vờ mệt mỏi, giả vờ tức giận thật sự để lấp liếm tình huống thôi.

“Định làm căng à?”

Nghe câu nói trầm thấp kèm theo tiếng cười khẩy của tôi, Renka giật mình, từ từ quay mặt sang một bên.

Và nói.

“C-Cảm ơn.”

Ừm ừm. Cái giọng điệu tổn thương lòng tự trọng đó nghe thật kích thích.

“Cảm ơn vì điều gì.”

“Vì đã tha cho tôi...”

Nhìn cô ấy nhắm chặt mắt lại vì xấu hổ, tôi chỉ muốn lao ngay đến một nhà nghỉ tồi tàn nào đó trước mắt.

“Sau này cẩn thận nhé.”

“...”

“Lại không trả lời.”

“B-Biết rồi... Biết rồi mà...!”

Câu nói đầy vẻ phản kháng đó chắc là chút tự tôn cuối cùng còn sót lại của Renka, nên tôi không cần phải bắt bẻ làm gì, cứ cho qua vậy.

Bây giờ thì cô ấy diễn kịch để tránh bị nhục nhã, nhưng rồi sẽ đến ngày tôi được thấy Renka diễn kịch để chấp nhận nó.

Cho đến lúc đó, việc giáo dục Renka vẫn phải được tiếp tục.

“Này, kẹo của ngày hôm nay.”

“Không ăn.”

Renka khoanh tay, quay mặt đi từ chối.

Rõ ràng là từ lúc tôi mở hộp điều khiển trung tâm, ánh mắt cô ấy đã dán chặt vào tay tôi rồi, thế mà còn làm giá.

Trước hành động vụng về nhưng cũng rất đáng yêu đó của Renka, tôi làm mặt nghiêm và nói.

“Ăn đi.”

“...”

Chắc cô ấy nghĩ nếu từ chối thêm nữa thì sẽ phải chịu đủ mọi hình phạt dưới danh nghĩa giáo dục chăng?

Renka thở dài thườn thượt rồi hé miệng ra một chút.

Đây không phải là ý muốn của tôi.

Là bị ép ăn đấy. Nên đừng có mà đắc ý.

Khuôn mặt hờn dỗi như đang muốn nói điều đó khiến người ta phát điên.

Tôi nhìn Renka đang chậm rãi lăn viên kẹo trong miệng một lúc, rồi hất cằm về phía cổng nhà cô ấy.

“Vào đi.”

“Ừ.”

“Lần sau...”

“Tôi sẽ không bao giờ dán cái này nữa đâu nên đừng có mong đợi.”

“Đội trưởng nói gì thế. Tôi định bảo lần sau gặp cùng với Sư phụ cơ mà.”

“... Sao lại cùng với Chinami?”

Biết tỏng rồi mà còn hỏi.

Cố tình muốn nghe chính miệng tôi xác nhận chuyện 3P sao?

Hay là tò mò không biết tôi chỉ định đi chơi lành mạnh thôi?

Nhìn biểu cảm của Renka thì khả năng cao là vế trước.

“Cần thiết phải hỏi lý do sao?”

“Không... Gặp nhau làm gì thì cũng phải biết... để còn chuẩn bị cho phù hợp chứ...”

“Chuẩn bị gì?”

“Thì, thì trang phục ấy...! Xem có nên mặc đồ thoải mái hay không...! Sao cậu lại nghĩ bậy bạ thế!”

“Tôi chỉ hỏi thôi mà? Người phản ứng kỳ lạ là Đội trưởng chứ ai?”

“Ái chà... Thôi bỏ đi. Tôi về đây.”

“Khoan đã.”

“A gì nữa...!”

“Lúc nãy Đội trưởng nói gì cơ?”

“Nói gì là nói gì? Lúc nào?”

“Lần sau sẽ không bao giờ dán miếng dán nữa á?”

“Không dán...! Cậu có biết cái này làm người ta bất an đến mức nào không hả?”

“Biết chứ.”

“Biết mà cậu còn đối xử tàn nhẫn với tôi như thế à!? Thật sự quá đáng lắm rồi đấy!?”

Đột nhiên cảm thấy tủi thân hay sao mà Renka lớn tiếng hẳn lên.

Miếng dán nhũ hoa chỉ là cái cớ, có vẻ cô ấy nói vậy vì buồn bực chuyện hôm nay tôi cư xử áp đặt hơn bình thường.

Thế này thì tôi lại mềm lòng mất.

Xem ra Renka rất biết lúc nào nên khơi gợi sự đồng cảm.

Tôi rướn người tới, giữ nguyên viên kẹo ở một bên má và ôm chặt lấy cô ấy - người đang tuôn trào sự tủi thân.

Lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lách cách vang lên bên tai.

Khi ôm nhau, chỗ má phồng lên vì viên kẹo chạm vào cổ tôi nên cô ấy đã vội vàng chuyển kẹo sang bên kia.

Dù đang tủi thân nhưng được ôm thì vẫn thích nhỉ. Nhìn cách cô ấy làm vậy là biết.

Nghĩ vậy, tôi vỗ về lưng Renka một lúc lâu để xoa dịu cô ấy, và khi cô ấy - người đang thở phì phò tức giận - đã bình tĩnh lại một chút, tôi mới buông ra.

Sau đó, tôi nhẹ nhàng vuốt ve bên má đang phồng lên vì viên kẹo của cô ấy, người vẫn đang xị mặt, và nói.

“Hôm nay Đội trưởng phải nghỉ ngơi thật tốt ở nhà rồi.”

“... Ừ.”

Vừa mới dùng roi xong, giờ cho củ cà rốt là ngoan ngoãn ngay, trông thật xinh đẹp.

“Vào đi.”

“Sẽ vào.”

“Đừng có nói giọng hằn học thế.”

“Tôi vào đây.”

“Được rồi.”

Cuối cùng, tôi vuốt ve đùi Renka một cái, cô ấy liền nhấc một chân lên, đỏ mặt bước xuống xe, tôi vẫy tay chào.

Lần sau không chỉ bắt dán miếng dán nhũ hoa mà còn phải bảo cô ấy không được mặc quần lót mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!