Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

1 2

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

(Đang ra)

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

KT

Một câu chuyện giả tưởng ấm áp mà dở khóc dở cười về năng lực tẩy não vô song và dàn harem tình cảm nồng nàn chính thức bắt đầu!

32 832

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

(Hoàn thành)

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

Yuzuki Yuko

Một bộ hài cốt được phát hiện sâu trong núi Amagiyama thuộc thành phố Saitama. Manh mối duy nhất sót lại là quân cờ danh giá do đích thân nghệ nhân Kikusui Tsuki đời thứ nhất chế tác.

25 26

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

51 617

Web Novel - Chương 470: Dỗ dành Miyuki đang ốm (2)

Chương 470: Dỗ dành Miyuki đang ốm (2)

Trong miệng ươn ướt.

Cảm giác sột soạt ở răng, còn nướu thì bị một thứ gì đó mềm mại, lõm xuống gõ nhẹ vào.

Đây chẳng phải là hành động mà ngày xưa Miyuki rất thích làm sao?

Chắc chắn là cô ấy đang lén lút thò lưỡi vào khám phá đủ thứ trong lúc tôi đang ngủ rồi.

Nghĩ vậy, tôi mở mắt ra, đúng như dự đoán, Miyuki đang nhắm nghiền mắt, lăng nhục khoang miệng của tôi.

Cô ấy say sưa khám phá miệng tôi mà không hề biết tôi đã tỉnh, thật cạn lời.

Hết đau bụng kinh rồi à? Hay là chỉ đau từng cơn nên bây giờ không sao?

Người ta bảo tùy cơ địa mỗi người nhưng cũng phải biết rõ chứ... Cơ thể phụ nữ thật kỳ diệu.

Tôi thở hắt ra một hơi dài bằng mũi để báo hiệu mình đã dậy, nhưng Miyuki vẫn không nhận ra và tiếp tục uốn lưỡi.

Chương trung: Đến Mức Này Thì Cứ Để Yên Vậy

Chỉ đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn mờ tối.

Chắc là lúc mặt trời sắp mọc.

Tiếng mưa vẫn rơi. Mưa từ đêm qua đến giờ à?

Bắt đầu một ngày mới cùng với cơn mưa lúc nào cũng khiến tâm trạng tôi tốt lên.

“Ưm...”

Đang suy nghĩ xem hôm nay nên làm gì thì một tiếng rên rỉ uể oải pha chút giọng mũi phát ra từ Miyuki.

Hưng phấn rồi à? Chắc chỉ là âm thanh phát ra theo bản năng thôi.

Thả lỏng miệng trong trạng thái tỉnh táo thế này thật khó chịu.

Vì vậy, tôi đặt tay lên eo Miyuki để tạo tiếng động.

“Hức...”

Ngay lập tức, Miyuki vội vàng cúi đầu xuống giả vờ ngủ.

Giả vờ không biết chuyện này cũng khó xử, nghĩ vậy, tôi nuốt nước bọt của cả hai đang đọng trong miệng rồi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.

“Làm gì thế?”

“Làm gì là làm gì...?”

“Sao lại quấy rối tình dục tôi?”

“Q-Quấy rối tình dục gì chứ...! Tớ...”

“Đùa thôi, đừng cáu.”

“Tớ có cáu đâu...!”

“Biết rồi. Đỡ đau chút nào chưa?”

“Một chút... Nhưng Matsuda-kun, cậu đói không? Đi ăn ramen nhé?”

“Ở chỗ đó á?”

“Ừ, chỗ đó.”

“Được. Đi thôi.”

Thấy tôi đồng ý ngay tắp lự mà không hề do dự, mắt Miyuki nheo lại.

“Sao tự dưng tốt bụng thế?”

“Cái gì?”

“Nếu là ngày xưa thì cậu đã cằn nhằn sáng sớm mà ăn ramen gì rồi.”

“Đó là câu cậu hay nói mà?”

“Vậy à?”

“Không biết. Lẫn lộn hết rồi. Dậy đi đã.”

Miyuki ngoan ngoãn vâng lời rồi từ từ ngồi dậy.

Chắc do cả đêm phải đỡ đầu Miyuki nên cánh tay tôi mất hết cảm giác.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác tê rần ập đến hành hạ cánh tay tôi, giống như bị cù lét, không đau nhưng lại rất nhức nhối... một cảm giác rất khó tả.

“Phải để máu lưu thông nhiều vào. Thế này này...”

Miyuki xoa bóp liên tục cánh tay đang gào thét trong câm lặng của tôi.

Chắc cô ấy thấy có lỗi vì đã gối đầu lên tay tôi suốt đêm nên mới tận tình xoa bóp như vậy.

“Giờ ổn rồi.”

Cảm giác tê rần đã giảm bớt, tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của Miyuki rồi bước xuống giường.

“Cậu đi đánh răng à?”

“Ừ.”

“Không đi vệ sinh sao?”

“Phải đi chứ.”

“Đi tiểu à?”

“Sao tự dưng lại hỏi thế?”

“Tớ muốn xem lúc nó chảy ra.”

“Cái gì...?”

“Tớ xem được không?”

Lâu lắm rồi Miyuki mới làm tôi bối rối thế này.

Đó chẳng phải là nói thẳng ra muốn nhìn trộm tôi sao?

Nói ra những lời trắng trợn thế này... Đến kỳ kinh nguyệt là lại sinh ra chứng lệch lạc tình dục mới à?

“Tớ sẽ giữ cho.”

Nghe câu nói tiếp theo của Miyuki, tôi hơi hé miệng hỏi.

“Giữ cái gì cơ?”

“Cái đó... Hướng...”

“Dạo này cậu xem mấy phim người lớn kiểu đó à?”

“Tớ có xem đâu...”

“Vậy là nghe mấy đứa như Bánh Mì hay Lớp phó kể chuyện bậy bạ à? Hay là từ cô bạn Nanase gì đó?”

“Không có nghe...! Chỉ là tò mò thôi... Không được à?”

“Để sau đi, để sau.”

“Sau là bao giờ?”

“Suy nghĩ kỹ lại rồi hẵng nói.”

“Tớ đã suy nghĩ mấy lần rồi mà?”

“Nghĩ tiếp đi.”

“Tại sao? Matsuda-kun chưa chuẩn bị tâm lý à?”

“Tôi thì xong rồi nhưng sợ cậu hối hận thôi.”

“Ra vẻ ta đây nhỉ?”

Miyuki khiêu khích tôi trông còn yêu nghiệt hơn cả hôm qua.

Chắc do bị ốm phải nằm liệt giường cả ngày nên mới suy nghĩ lung tung rồi tò mò đến mức này đây mà... Đúng là đồ hồ ly tinh.

Tôi đặt tay lên đầu Miyuki - người đang vuốt lại tóc mai và nhìn thẳng vào tôi, rồi lắc nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy tới lui thay cho câu trả lời.

Hiểu được ẩn ý của tôi, Miyuki liền tỏ vẻ hơi đỏng đảnh.

Ánh mắt đó như muốn nói sẽ thử lại lần nữa.

Nếu lần sau cô ấy lại bảo muốn xem tôi đi tiểu trước mặt cô ấy, lúc đó tôi sẽ đồng ý.

Khi đến quán ramen, bầu trời vẫn còn tối.

Xuyên qua màn mưa bước vào trong, chúng tôi ngồi cạnh nhau ở một góc khuất, gọi món xong, không ai bảo ai, cả hai cùng nhìn lên bảng tin dán đầy giấy nhớ.

“Vẫn còn nguyên ở đó nhỉ?”

Cô ấy lẩm bẩm khi nhìn chằm chằm vào bức tranh mình vẽ.

Có vẻ như những kỷ niệm ngày xưa đang ùa về, lần nào đến đây cô ấy cũng vậy.

“Đâu cần thiết phải gỡ xuống.”

“Ý tớ không phải thế, ý tớ là trên tờ giấy nhớ không có nét vẽ bậy nào cả.”

“Tên tâm thần nào làm thế thì phải bắt lại đánh cho một trận chứ.”

“Đừng nói lời thô lỗ.”

“Điều đó chứng tỏ nó rất quý giá mà.”

“Tớ cũng nghĩ vậy nhưng...”

“Biết rồi.”

Miyuki bật cười khúc khích.

Có vẻ như cô ấy thấy buồn cười khi tôi buông xuôi và chấp nhận lời cô ấy nói.

Điểm gây cười ở đâu nhỉ? Biểu cảm? Hay là cử chỉ, sắc thái?

Dù sao thì cô ấy vui là tôi cũng vui rồi. Cứ nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu.

Khi ramen được bưng ra, mắt Miyuki sáng rực lên, cô ấy cầm chiếc thìa Renge lên.

Sau đó, cô ấy múc một thìa nước dùng, đưa miệng đến mép thìa và húp một cách từ tốn.

“Ngon không?”

“Ừ.”

“Ăn nhiều vào.”

“Biết rồi.”

Miyuki vốn ăn rất ít vào buổi sáng.

Nhưng hôm nay thì khác. Giống như lúc ngấu nghiến yakitori hôm qua, cô ấy ăn sạch phần Miso Ramen của mình mà không nói một lời.

Không chỉ mì mà cả đồ ăn kèm, rồi cả nước dùng cũng húp sạch sành sanh, cảm giác giống như đang nhìn một thai phụ thèm ăn vì mang thai vậy.

Cơ thể gầy gò thế kia mà chứa được hết ngần ấy thứ sao? Giờ nhìn lại thấy mới mẻ thật.

“Chuyện đó tiến triển tốt chứ?”

Câu hỏi của Miyuki sau khi uống một ngụm nước dài để tráng miệng.

Tôi đưa khăn giấy cho cô ấy và hỏi lại.

“Chuyện gì?”

“Chuyện đó... ừm... làm cùng với những người khác ấy...”

Đang nói đến chuyện Threesome sao? Giọng lí nhí như muỗi kêu thế kia thì chắc là đúng rồi.

Cô ấy từng bảo sẽ không bận tâm và để tôi tự lo liệu, không ngờ lại chủ động nhắc đến trước.

“Bảo là không tò mò lắm cơ mà?”

“Thì đúng là vậy nhưng tớ cũng phải biết tiến độ để còn... chuẩn bị chứ...”

“Chuẩn bị gì?”

“A đừng có trêu tớ nữa, mau nói đi...!”

Cái dáng vẻ làm nũng vì xấu hổ trông thật tươi tắn.

Nhìn dái tai cô ấy bắt đầu đỏ ửng lên, tôi mỉm cười đáp.

“Bây giờ làm luôn cũng được.”

“Th-Thật á...? Ngay bây giờ...?”

“Thực ra thì không nhanh đến mức đó đâu, chỉ cần chọn ngày cậu muốn là được.”

“Vậy à...? Các đàn chị cũng biết sao...?”

“Chuyện này tôi sẽ tự lo. Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận thế sao?”

“Thì đúng là vậy nhưng... À, tớ biết rồi.”

Có vẻ Miyuki cũng đã chuẩn bị tâm lý ở một mức độ nào đó rồi.

Đến mức chủ động nhắc đến chuyện này cơ mà.

Ăn sáng xong bước ra ngoài, bầu trời mới thực sự trong xanh đúng nghĩa.

Trời vẫn đang mưa nên hơi se lạnh, về nhà nằm cùng nhau là tuyệt nhất.

Miyuki lững thững bước theo tôi có vẻ cũng có cùng suy nghĩ, cô ấy bảo muốn về nằm.

Tôi vòng ra sau ôm lấy eo cô ấy, xoa xoa bụng và nói.

“Xem bụng căng tròn chưa kìa.”

“Sao lại mắng tớ?”

“Tôi có mắng đâu. Đang khen đấy chứ. Trông đẹp mà.”

“Lỡ tớ béo lên thì sao?”

“Thì sao đâu? Bắt cậu giảm cân là được.”

“Nếu tớ bảo muốn cứ sống thế này thì sao?”

“Cậu muốn làm gì cũng được. Bù lại phải giữ gìn sức khỏe nên chắc phải quản lý chế độ ăn uống thôi.”

“Matsuda-kun đâu có tư cách nói về chế độ ăn uống chứ?”

“Tại sao?”

“Ngày nào cậu chẳng mua cơm hộp thịt ở cửa hàng tiện lợi ăn.”

“Thế à? Vậy cậu quản lý chế độ ăn uống đi, tôi sẽ bắt cậu tập thể dục.”

“Một người phải làm cả hai chứ?”

“Không biết. Tôi đâu phải chuyên gia. Nhân cơ hội này chuyển hướng sang ngành thể thao luôn nhỉ?”

“Cũng được đấy chứ? Thể thao cũng phải thi đầu vào nên về nhà mở sách ra học đi.”

“Ồn ào quá.”

Tôi nhào nặn bụng dưới của Miyuki như thể không muốn nghe, cô ấy lắc đầu ngán ngẩm rồi lẩm bẩm.

“Lúc nào cũng chỉ nghe những gì mình muốn nghe...”

“Bớt cằn nhằn đi, mau lên xe. Về thôi.”

“Về nhà tớ à?”

“Ừ.”

“Hôm nay cậu cũng ngủ lại nhà tớ sao?”

“Ngủ lại hai ngày liên tiếp thì hơi ngại thật, nhưng để xem tình hình của cậu rồi quyết định.”

“Sao lại xem tình hình của tớ?”

“Nếu hôm nay cậu vẫn đau nhiều thì tôi sẽ ở lại cùng cậu.”

Hài lòng với câu trả lời của tôi, Miyuki cười tủm tỉm, bước đi cũng hoạt bát hơn hẳn.

Lên xe, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi đang cài đặt định vị, rồi như vẫn chưa từ bỏ sự lưu luyến lúc ở nhà, cô ấy lại buông lời dụ dỗ bóng gió.

“Cậu không muốn đi vệ sinh à? Tớ giữ cho.”

“Cậu bị sao thế hả? Cậu không đi à?”

“Tớ thì sao?”

“Tôi cũng muốn xem.”

“Tớ không muốn xem, tớ chỉ muốn giữ cho cậu thôi mà.”

“Nói nghe buồn cười thật. Hai tay có gãy đâu mà cứ đòi giữ cho bằng được?”

“À... Vậy nếu gãy tay thì tớ đi cùng được không?”

“Sao câu chuyện lại đi xa đến thế?”

“Matsuda-kun khơi mào trước mà.”

“Dù sao thì cũng đừng nói mấy lời đáng sợ đó nữa.”

“Biết rồi. Lát nữa tớ sẽ hỏi lại vậy.”

Trong ánh mắt Miyuki không hề có dấu hiệu của sự bỏ cuộc.

Cứ cố chấp với mấy thứ kỳ quặc thế này, nếu tôi cứ từ chối mãi, không khéo cô ấy lại ép tôi phải giải quyết cũng nên.

Tưởng tượng thử thì thấy cũng không tệ lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!