Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

1 0

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

(Đang ra)

Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

KT

Một câu chuyện giả tưởng ấm áp mà dở khóc dở cười về năng lực tẩy não vô song và dàn harem tình cảm nồng nàn chính thức bắt đầu!

32 832

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

(Hoàn thành)

Đoá Hướng Dương Trên Bàn Cờ

Yuzuki Yuko

Một bộ hài cốt được phát hiện sâu trong núi Amagiyama thuộc thành phố Saitama. Manh mối duy nhất sót lại là quân cờ danh giá do đích thân nghệ nhân Kikusui Tsuki đời thứ nhất chế tác.

25 0

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

51 617

Web Novel - Chương 465: Biến nhục nhã thành khoái cảm

Chương 465: Biến nhục nhã thành khoái cảm

[Cố tình trả lời tin nhắn muộn đấy à?]

Chứng hoang tưởng của Renka lại tái phát rồi.

Nhưng chịu hỏi như vậy là tốt rồi.

Còn hơn là cứ ôm cục tức một mình rồi tự làm khổ bản thân.

Nghĩ vậy, tôi gọi điện thẳng cho cô ấy.

-Gì.

Có phải vì hôm qua vừa nghe giọng điệu hờn dỗi của Hiyori không nhỉ?

Lời chào hỏi bình thường của Renka tự dưng lại nghe đáng yêu lạ thường.

“Ai bảo tôi cố tình trả lời muộn chứ? Đội trưởng phải sửa cái tật tự suy diễn đi nhé.”

-Không phải suy diễn mà là nghi ngờ có cơ sở.

“Tôi đang bận nghe điện thoại.”

-Vậy à. Thế thì thôi.

“Đang làm gì đấy?”

-Ở nhà.

“Hôm nay gặp nhau nhé?”

-Tại sao tôi phải gặp cậu?

“Tôi bảo gặp thì gặp chứ sao lại hỏi lý do. 1 tiếng nữa tôi xuất phát, chuẩn bị đi nhé.”

-Cái gì... Đùa à đồ điên này?

“Trông tôi giống đang đùa không?”

-... Tự dưng gọi điện rồi nói mấy câu chẳng buồn cười chút nào. Thật cạn lời...

“Người liên lạc trước là Đội trưởng mà.”

-Im đi!

Thông báo cho Renka - người đang dùng lời chửi rủa để chấp nhận mệnh lệnh của tôi - đi tắm rửa chuẩn bị, tôi cúp máy rồi đi vào phòng tắm.

Nhắc mới nhớ, dạo này hình như ngày nào tôi cũng tắm hơn hai lần.

Cứ đà này không khéo da bị tẩy trắng luôn mất.

[Ý cậu là 1 tiếng nữa đến nơi? Hay là 1 tiếng nữa mới xuất phát?]

Tắm xong quay ra thì đã thấy tin nhắn của Renka.

Chắc sợ tự mình quyết định rồi lúc gặp tôi sẽ bị mắng... à không, bị giáo dục nên mới muốn hỏi cho rõ ràng đây mà.

[Xuất phát.]

[Nói chuyện khó hiểu thật đấy. Đồ rác rưởi.]

[Đội trưởng nói gì cơ?]

[Vậy là mất khoảng 1 tiếng 20 phút nhỉ?]

Cái kiểu đánh trống lảng này phải gọi là gì nhỉ...

Giống hệt mấy đứa học sinh tiểu học bấm chuông cửa rồi bỏ chạy.

[Vâng.]

[Biết rồi.]

Lúc gặp mặt thì co rúm lại, thế mà không có tôi ở đó là lại làm càn...

Gặp rồi tôi sẽ hành hạ cho ra bã.

Với ngọn lửa hiếu thắng bùng cháy, tôi đến nhà Renka sớm hơn 10 phút so với thời gian cô ấy dự tính.

Sau đó, tôi tắt máy trước cổng và thong thả chờ đợi.

Không lâu sau, cánh cổng mở ra, Renka bước ra với đôi chân dài miên man, phần ngực được che chắn kín mít.

Phát hiện chiếc xe đang đỗ ngay trước cổng, cô ấy trừng mắt nhìn tôi rồi mở cửa bước lên ghế phụ.

Và buông lời chào hờn dỗi.

“Chào.”

Renka đang mặc một chiếc áo khoác len mỏng, nếu cài cúc lại sẽ ôm sát vào cơ thể.

Dù trời mưa nên thời tiết khá mát mẻ, nhưng đó vẫn là một chiếc áo hơi dày để mặc vào giữa mùa hè, tại sao Renka lại đột nhiên phối đồ như vậy?

Câu trả lời có ngay lập tức.

Hiện tại cô ấy đang dán miếng dán nhũ hoa mà tôi đã mua cho.

Vì chỉ dán mỗi miếng dán mà không mặc áo lót, sợ mặc áo thun sẽ lộ ngực rung lắc nên cô ấy mới làm vậy.

Hóa ra cô ấy vẫn không quên lời hứa với tôi.

Thực ra gọi là lời hứa thì cũng không đúng, chỉ là tôi tiện miệng nhắc đến thôi, nhưng Renka của chúng ta tự nguyện tham gia khóa giáo dục nô lệ thế này thật đáng yêu quá đi mất.

Sao cô ấy cứ làm mấy hành động gợi tình thế nhỉ?

Không, chỉ riêng sự tồn tại của cô ấy thôi cũng đủ gợi tình rồi.

“Nhìn cái gì mà nhìn...! Không mau cụp mắt xuống...!?”

Renka mắng mỏ khi thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào ngực cô ấy.

Trừng mắt lên đấy nhưng chẳng có chút đe dọa nào cả.

“Sao Đội trưởng lại mặc áo khoác len thế?”

“... Tôi mặc gì thì liên quan gì đến cậu?”

“Không nóng à?”

“Không nóng. Lo lái xe đi.”

“Vậy thì thắt dây an toàn vào.”

“Ừ.”

Renka bĩu môi, kéo dây an toàn bên cạnh rồi khựng lại.

Cô ấy đang do dự vì sợ nếu thắt dây an toàn trong tình trạng này thì vòng một sẽ bị lộ rõ.

Cười khẩy trước hành động đó của Renka, tôi vươn tay ra định giúp cô ấy một tay.

“Á...?”

Renka giật mình thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi, thu mình lại như một thục nữ đoan trang.

Bởi vì tay tôi đã luồn sâu vào ngực cô ấy.

Tôi không hề giả vờ như vô tình chạm phải.

Cũng không chỉ chạm vào một phần. Mà là ngang nhiên bóp lấy.

“L-Làm gì thế cái thằng điên này...!”

Ngay sau đó, Renka trợn trừng mắt, tuôn ra một tràng chửi rủa, nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm mà cứ thế xoa nắn bầu ngực của cô ấy.

Làn da mềm mại không hề có cảm giác căng cứng đặc trưng của đồ lót.

Tôi gật gù hài lòng và nói.

“Giữ đúng lời hứa rồi nhỉ.”

“H-Hứa hẹn cái gì chứ! Bỏ tay ra rồi nói chuyện...!”

Cô ấy cố gắng vùng vẫy nhưng sức yếu nên chẳng thể hất tay tôi ra được.

Thoải mái lăng nhục Renka, tôi tiến xa hơn, luồn tay vào bên trong cổ áo thun đen cổ tròn mà cô ấy đang mặc.

“Ơ ơ...? Này! Cái thằng chó này!”

Lúc này, Renka hét lên một tiếng lớn đến mức vang vọng cả không gian trong xe.

Tôi khịt mũi, cảm nhận được sự mềm mại, hơi sần sùi ở giữa gò bồng đảo nhô cao và nở một nụ cười.

“Đội trưởng dán cái tôi mua cho rồi à?”

“Rút tay ra!”

“Từ nãy đến giờ sao nói nhiều thế. Ồn ào quá.”

“Đã bảo rút ra mà...! Giãn hết áo bây giờ...!”

Renka chộp lấy bàn tay đang luồn vào bên trong của tôi từ bên ngoài.

Nhìn Renka bắt đầu giậm chân bình bịch với ánh mắt vô hồn, tôi lặng lẽ cử động tay một lúc vừa đủ rồi mới ban phát sự nhân từ.

“Làm tốt lắm. Hôm nay cứ đi lại như thế này nhé.”

“Cậu là cái thá gì! Là cái thá gì mà dám ra lệnh cho tôi!”

“Chủ nhân.”

“Đừng có nói nhảm! Tôi giết cậu đấy!”

Mới sáng ra đã được nghe Renka chửi rủa, tôi cảm thấy tràn trề năng lượng.

Khởi động xe, tôi phớt lờ tiếng la hét the thé của Renka và hướng về phía trung tâm thành phố.

So với các nữ chính khác thì nhỏ hơn, nhưng so với người bình thường thì không thể nói là nhỏ, bầu ngực không có áo lót cố định của Renka khẽ rung lên theo mỗi nhịp chuyển động.

Dù đã kéo chặt áo khoác len nhưng vẫn lộ rõ, nên Renka không hẳn là đang bước đi mà gần như là đang lê bước một cách chậm chạp.

Hơn nữa, vì sợ làm phiền người khác nên cô ấy cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng, tốc độ của cô ấy còn chậm hơn cả rùa bò.

“Nhanh lên nào.”

Nghe tôi nói vậy sau khi đỗ xe và đi trước, Renka trừng mắt, nghiến răng ken két.

“Cậu đi chậm lại là được mà...!”

Cô ấy hạ giọng vì sợ người khác nghe thấy, nhưng toàn thân lại run lên vì tức giận, mang lại một sự thỏa mãn thị giác tuyệt vời.

“Nô lệ mà đòi hỏi nhiều thế.”

“Cái gì...? Cậu vừa nói gì cơ...!”

“Nô lệ ấy.”

“Tôi á?”

“Ừ. Đội trưởng đấy.”

“Nói trống không... Chà...! Tên này nực cười thật đấy...?”

Cô ấy quay mặt sang một bên, thở dài như thể cạn lời.

Cười thầm trong bụng, tôi ngạo mạn ngoắc ngoắc ngón tay, bồi thêm sự nhục nhã cho Renka.

“Đồ chó đẻ...”

Lời làm nũng của Renka khi chật vật đi theo tôi.

Nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô ấy, tôi nói.

“Đổi câu chửi khác đi. Chẳng có chút sát thương nào cả.”

“Im đi...! Định đi đâu đây...?”

“Nghe nói có cửa hàng bán đồ Momo-nim nên tôi định ghé xem thử.”

“Cửa hàng bán đồ Momo-nim? À... Cái mới mở hôm nay á?”

“Vâng. Đội trưởng rành quá nhỉ?”

“Vì Chinami có kể cho tôi nghe... Nhưng sao cậu lại đến đó? Chinami đâu có ở đây.”

“Đến xem có quà gì mua cho Sư phụ không.”

Nghe vậy, ngọn lửa bùng lên trong mắt Renka.

“Tên này đúng là tồi tệ thật đấy...? Toàn tặng tôi mấy thứ kỳ cục...!”

“Tủi thân à?”

“Không phải tủi thân... Mà là cái kiểu định giá trị mỗi người mỗi khác của cậu đúng là rác rưởi...!”

“Tôi định giá trị khác nhau lúc nào?”

“Bây giờ cậu đang làm thế còn gì...!”

“Không phải, là tôi đang chiều theo tính cách của mỗi người thôi. Đội trưởng theo kiểu của Đội trưởng, Sư phụ theo kiểu của Sư phụ.”

“Vậy ý cậu là vì tính tôi tồi tệ nên cậu mới đối xử tệ bạc với tôi sao!?”

Bỏ qua mọi lý do khác, chỉ là vì mỗi lần đối xử tệ bạc, sự đáng yêu lại tuôn trào nên tôi mới làm vậy thôi.

Mỗi lần như thế cô ấy đều phản ứng rất mạnh nên cảm giác mang lại cũng rất tuyệt.

“Muốn nghĩ sao thì nghĩ.”

“Đồ đ...”

“Chửi thêm một câu nữa là tôi xích chân Đội trưởng ngay tại đây đấy.”

“C-Cái gì...? Cậu mang theo à...?”

“Vẫn để trên xe.”

“Cậu nói thật đấy à...?”

“Tò mò thì cứ chửi thử xem.”

Toàn thân Renka run rẩy.

Tưởng tượng cảnh bản thân phải chịu đựng chuyện đó ở nơi công cộng chắc hẳn khiến cô ấy vô cùng xấu hổ.

“Lúc nãy còn bảo tôi đổi câu chửi khác cơ mà... Chắc là không muốn nghe chứ gì?”

Cô ấy cố gắng phản công bằng giọng điệu mỉa mai nhưng nghe thật yếu ớt.

“Tôi không muốn nghe cùng một câu chửi thôi, chứ câu khác thì tôi nghe bao nhiêu cũng được.”

“Còn câu chửi nào khác nữa!”

“Cái đó thì Đội trưởng tự nghĩ đi chứ. Chẳng lẽ tôi phải dạy Đội trưởng cả cách chửi à?”

“Bảo là Chủ nhân cơ mà...! Chủ nhân thì phải dạy n... Hưm!”

Renka đang nói dở thì vội vàng bịt miệng lại.

Có vẻ như cô ấy đã nhận ra sai lầm của mình khi lỡ thốt ra một câu hạ thấp vị thế của bản thân trong lúc quá khích.

Chắc cô ấy định vặn lại kiểu: Chủ nhân thì phải dạy cho nô lệ biết phải làm gì chứ...

Nhưng xem ra tâm lý của một nô lệ đã ăn sâu vào máu rồi.

Thật đáng khen.

“Đ-Đừng có cười khẩy như thế...! Tôi không cố ý nói vậy đâu...!”

“Biết rồi.”

Gật gù với vẻ mặt bao dung như đang dỗ dành một đứa trẻ, tôi khoác tay lên vai Renka đang hậm hực.

Ngay lập tức, Renka dùng hai nắm đấm nhỏ nhắn của mình nắm chặt lấy ngón cái và ngón út của bàn tay tôi đang trượt từ vai xuống ngực cô ấy.

Đó là hành động ngăn cản không cho tôi chạm vào ngực.

Không bảo tôi buông ra mà chỉ ngăn cản thế này trông vừa nực cười lại vừa đáng yêu.

Nhìn xuống Renka đang bị tôi kéo đi trong tư thế đó, cô ấy liền nhíu mày.

“Gì...!”

“Chúng ta hòa thuận chút đi. Đừng nhăn nhó nữa.”

“Tại cậu làm tôi phải nhăn nhó đấy chứ...! Cậu mắc bệnh một ngày không bắt nạt tôi là chết à?”

“Thế này mà gọi là bắt nạt à? Vì thích Đội trưởng nên tôi mới thể hiện tình cảm thôi.”

“Nực cười. Kẻ như cậu mà lại bắt tôi chỉ dán mỗi cái này rồi đến đây à?”

“Miếng dán nhũ hoa á?”

“Ừ...! Cái đó đấy...!”

“Tôi có bảo Đội trưởng dán đâu? Là Đội trưởng tự nguyện dán mà.”

“Cậu đã sủa... à không, nói với cái giọng điệu bắt tôi phải dán còn gì...!”

Nhớ lại lời cảnh báo sẽ xích chân nếu chửi thề thêm một lần nữa của tôi lúc nãy, Renka vội vàng hạ mức độ ngôn từ xuống, trông thật đáng yêu.

“Tôi nói lúc nào?”

“Lần trước cậu nói thế rồi còn giả vờ không biết...!”

Giọng điệu đầy bực dọc nhưng lại pha chút nũng nịu nghe thật thích...

Hôm nay tôi phải thử đủ trò để làm Renka xấu hổ mới được.

Giống như một người chủ đang khen ngợi cún cưng, tôi dùng tay kia gãi nhẹ cằm Renka, rồi cùng cô ấy - người đang vùng vằng phản kháng - dạo bước trên khu phố vẫn còn vắng vẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!