Chương 415: Xoa nắn Hiyori đến khi lên đỉnh
Buổi tối gặp lại, hai má Miyuki đỏ bừng.
Biểu cảm yếu ớt đặc trưng của người đang ốm toát lên vẻ thanh thuần và đáng thương, khiến tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cô ấy.
“Người ngợm sao rồi?”
“Nặng trĩu.”
“Chưa uống thuốc đúng không?”
“Ừ. Vẫn chưa.”
“Có ho không?”
“Một chút?”
“Người ta bảo chỉ có đồ ngốc mới bị cảm vào mùa hè đấy. Suốt ngày mắng tớ là đồ ngốc, đồ ngốc, giờ bị quả báo rồi nhé.”
“Công nhận...”
Miyuki cười bẽn lẽn, kéo chăn lên che kín cằm.
Ngồi cạnh cô ấy, tôi lấy chai thuốc cảm dạng nước từ trong túi nilon ra, mở nắp rồi đưa cho cô ấy.
“Uống cái này đi.”
“Gì thế?”
“Thuốc cảm. Giúp giảm ho đấy.”
Tôi luồn tay xuống dưới lưng Miyuki rồi dùng lực nâng nửa thân trên của cô ấy lên một cách chậm rãi.
Khi tôi đưa miệng chai lại gần, cô ấy chu môi ra như đang hôn.
Vừa lén lút nhìn sắc mặt tôi, cô ấy vừa nhấp từng ngụm thuốc nhỏ, rồi nhíu mày vì vị đắng, trông thật xinh đẹp.
Mới sáng nay Miyuki còn sung sức đến mức chỉ cần chạm nhẹ là đã "ra", giờ lại yếu xìu thế này, thấy cũng tội nhưng đồng thời cũng rất kích thích.
Cảm giác như đang đối xử với một mỹ thiếu nữ ốm yếu vậy, kích thích thật đấy nhưng phải nhịn thôi.
“Cậu cứ nhấp từng ngụm nhỏ thế không thấy đắng hơn à?”
Thấy tốc độ uống thuốc của cô ấy, tôi mỉm cười bất lực hỏi, Miyuki liền lắc đầu nguầy nguậy.
Sao hôm nay Miyuki lại đáng yêu thế này nhỉ?
Cả cái giọng nghẹt mũi lúc nãy nữa... Chỉ muốn hôn lên khắp khuôn mặt cô ấy thôi.
Từ từ đặt đầu Miyuki - người đã uống xong thuốc - xuống gối, tôi hỏi.
“Tớ ra quán mua ramen về nhé?”
“Hả? Quán đó á?”
“Ừ. Quán đó.”
“Trời có mưa đâu.”
“Đâu phải ra ngoài ăn thì trời mới cần mưa? Với lại dự báo thời tiết bảo tối nay có mưa đấy.”
“Cậu xem dự báo thời tiết rồi à?”
“Ừ.”
“Thế thì tối đi cùng nhau là được mà...”
“Đang ốm dở thế này mà cậu đòi ra ngoài à?”
“Có ốm đến mức sắp chết đâu? Đồ ngốc này.”
“Cậu mới là đồ ngốc ấy.”
“Thì đúng là vậy.”
Trò chuyện dăm ba câu vớ vẩn, trao nhau những ánh mắt ấm áp khiến những cảm xúc tươi mới dâng trào trong lòng.
Dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve má Miyuki đang nằm trên giường, tôi đặt một nụ hôn sâu lên đỉnh đầu cô ấy.
Rồi tôi khẽ nói.
“Đừng có ốm nữa.”
“... Ừ.”
Thái độ nghiêm túc của tôi khiến Miyuki vô cùng xấu hổ, cô ấy kéo chăn lên cao hơn nữa.
Khuôn mặt bị che khuất một nửa, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi chằm chằm trông thật buồn cười.
Tôi đặt lòng bàn tay lên trán Miyuki để kiểm tra nhiệt độ, đột nhiên cô ấy ngọ nguậy cơ thể như một con giun rồi gối đầu lên đùi tôi.
Vuốt ngược phần tóc mái của cô ấy - người hôm nay bỗng dưng làm nũng dữ dội - lên trên, tôi không giấu nổi nụ cười mãn nguyện đang hiện rõ trên môi, cất lời.
“Thích à?”
“Ừ. Nhưng nhỡ lây cảm cho cậu thì sao?”
“Làm sao là làm sao. Thì bị lây thôi.”
“Thế cũng được à? Sắp tới cậu phải đi thi đấu mà?”
“Chỉ đi cổ vũ thôi mà. Với lại rửa tay sạch sẽ là không bị lây đâu.”
“Ý cậu là tớ không rửa tay sạch sẽ nên mới bị cảm à?”
“Chắc là vậy rồi.”
“Không phải đâu nhé?”
“Không phải thì thôi.”
Nghe giọng điệu nhẹ nhàng của tôi, có lẽ cô ấy muốn làm nũng thêm chút nữa chăng?
Miyuki vén áo phông của tôi lên rồi rúc mặt vào trong đó.
Sau đó, cô ấy áp môi vào lớp da mỏng manh ở vùng bụng dưới của tôi và mút chùn chụt.
Rõ ràng là đang muốn để lại dấu vết.
Hành động như thể đang khắc dấu ấn khẳng định chủ quyền này khiến tôi bật cười khẩy, tôi định mắng cô ấy nhưng,
“Đau. Dừng lại đi.”
Miyuki thay cho câu trả lời bằng cách vùi mặt sâu hơn nữa, tiếp tục mút mát da tôi.
Sự kích thích từ đôi môi cô ấy - giờ đã tụt xuống gần sát vùng gò mu - khá mạnh mẽ, khiến phần thân dưới của tôi dần cương lên.
Nhận ra điều đó, bàn tay Miyuki luồn xuống dưới chiếc quần đùi tôi đang mặc, rồi từ từ trượt lên.
Chẳng mấy chốc, bàn tay ấy đã chạm nhẹ vào phần gốc của cậu nhỏ.
Phần thân dưới giật thót, Miyuki từ từ quay đầu sang một bên, dùng một mắt lén lút nhìn tôi như đang thăm dò.
“Nhìn gì.”
Giọng điệu cộc lốc của tôi khiến cô ấy phật ý, đôi mắt Miyuki nheo lại.
Cô ấy lại rúc đầu vào trong áo phông của tôi.
Đồng thời, một cảm giác ẩm ướt và ngứa ngáy truyền đến từ vùng bụng dưới của tôi.
Miyuki đang liếm tôi.
Cảm giác như có thứ gì đó mềm mại lướt qua làn da trần khiến cơ bụng tôi căng cứng, đầu gối hơi nhô lên.
Rất hài lòng với phản ứng này của tôi, Miyuki bắt đầu di chuyển lưỡi và tay một cách vô cùng chậm rãi.
Vừa đáng yêu lại vừa quyến rũ, đúng là yêu nghiệt mà.
Sao con người Miyuki lại hoàn hảo đến thế nhỉ?
Ngoại hình và tính cách chẳng có điểm nào để chê cả.
Thảo nào Tetsuya dù biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Miyuki mà vẫn không thể từ bỏ.
Dù không muốn hiểu nhưng hình như tôi cũng hiểu được phần nào...?
Lộp bộp.
Đang tận hưởng sự âu yếm của Miyuki được một lúc, bỗng có tiếng vật gì đó va đập vào khung cửa sổ phòng cô ấy.
Những giọt mưa lấm tấm trên cửa kính.
Thấy vậy, tôi đặt tay lên cái đầu nhỏ nhắn của Miyuki và khẽ lay.
“Ra đi. Tớ đi mua ramen đây.”
“Trời đang mưa à?”
“Ừ. Mua bốn suất là được nhỉ?”
“Sao lại bốn suất?”
“Của cậu, của chị Kana, và của cô chú.”
“Thế của Matsuda-kun đâu?”
“Tớ ăn chung với cậu là được.”
“Không được đâu? Ăn chung là lây cảm thật đấy.”
“Thế cái trò cậu vừa làm lúc nãy thì không lây chắc?”
“Cái đó... giờ đi tắm là không sao.”
“Sao cậu biết?”
“Thì cứ biết thế thôi.”
Cái kiểu cãi cùn này hơi giống Hiyori đấy.
Nghĩ vậy, tôi đặt Miyuki nằm ngay ngắn lại rồi đứng dậy khỏi giường.
“Tớ về ngay.”
“Ừ.”
Tôi gọi điện đặt hàng trước rồi rời khỏi nhà Miyuki, vừa đến quán ramen là có đồ mang về ngay, tôi xách túi đồ ăn quay lại.
Cả Midori, Kana và Wataru đều ăn ramen tôi mua về rất ngon miệng.
Đến mức họ còn hỏi tôi tìm đâu ra quán ngon thế này.
Trừ Wataru ra, chắc tôi có thể giới thiệu quán này cho hai người kia cũng được.
Ăn xong ramen, tôi nán lại phòng Miyuki một lúc, đến tối muộn mới ra hiệu bằng mắt về phía cửa để chuẩn bị ra về.
Nhận ra tín hiệu đó, Miyuki làm vẻ mặt như có điều muốn nói.
Chắc là muốn bảo tôi ngủ lại đây mà.
Nhưng vì đang bị cảm, lại chưa nói gì với bố mẹ mà tự dưng đề cập đến chuyện ngủ qua đêm thì họ sẽ giật mình, nên cô ấy đành ngậm ngùi im lặng.
Ngăn Miyuki định ra ngoài tiễn tôi, tôi nói thay những lời cô ấy muốn nói.
“Lần sau tớ sẽ ngủ lại.”
Nghe vậy, đôi mắt Miyuki tròn xoe, rồi cô ấy từ từ gật đầu.
“Ừ, lần sau nhất định phải ngủ lại đấy.”
“Biết rồi.”
“Tạm biệt.”
Miyuki bẽn lẽn vẫy tay.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác đang tán tỉnh thế này, tôi nhe răng cười tươi rói.
“Ừ.”
Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm khi thức dậy ở nhà là kiểm tra tình trạng cơ thể.
Để xem có bị lây cảm không.
Phát ra tiếng "A a" để kiểm tra cổ họng, rồi xem đầu có nặng không, tôi bật cười yếu ớt.
Hôm qua ở cạnh Miyuki nhiều như vậy, cứ tưởng kiểu gì cũng bị lây, thế mà cơ thể lại hoàn toàn khỏe mạnh.
Đợi đến chiều xem sao, nếu vẫn ổn thì tôi sẽ đi gặp Hiyori.
Rửa mặt xong, tôi liên lạc cho Miyuki.
-Ừm...
Gọi điện thì nghe thấy giọng cô ấy trầm hẳn xuống.
Không phải do cảm, mà là do vẫn còn ngái ngủ.
Dù không ốm nặng nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi, nên tôi bảo Miyuki hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe rồi nhắn tin cho Hiyori.
[Đang làm gì đấy?]
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.
[Em đang ở trung tâm thành phố.]
[Sao lần nào tôi liên lạc em cũng đang ở ngoài đường thế, không sót ngày nào luôn?]
[Tại em năng động mà, biết làm sao được.]
[Giỏi thật đấy. Đang đi chơi với bạn à?]
[Vâng. Đang ở quán cafe.]
[Thế à? Chơi vui vẻ nhé.]
[Hết rồi á?]
[Hết rồi.]
[Sao thế? Không phải anh liên lạc để rủ em đi chơi à?]
[Em bảo đang đi với bạn mà.]
[Bọn em vừa định giải tán xong.]
[Mới mấy giờ mà đã giải tán? Em nói dối để đi gặp tôi đúng không?]
[Nói dối gì chứ? Vốn dĩ bọn em chỉ định uống ly cà phê thôi mà. Anh nghĩ em là cái loại không gặp anh thì mắc bệnh chết chắc?]
Sự thật là thế còn gì?
Đột ngột đến nhà tôi mà không báo trước, rồi lúc nào cũng tìm cách thả thính tôi...
Đúng là không thành thật chút nào.
[Tôi hơi kiêu ngạo quá à?]
[Cực kỳ kiêu ngạo luôn.]
Nhìn thái độ này, có vẻ em ấy đang cố gắng xóa sạch chuyện lần trước khỏi ký ức.
Nếu vậy thì tôi không thể không nhắc lại cho em ấy nhớ được nhỉ?
Tự dưng tôi muốn sờ soạng em ấy một chút ở một nơi chỉ có hai người như quán cafe phức hợp.
[Vậy em đợi ở trung tâm thành phố nhé? Cùng đi ăn cơm.]
[Biết rồi ạ. Lúc đến anh mua cho em một cái Suichu nhé.]
[Em tự đi mà mua. Gần đó thiếu gì cửa hàng tiện lợi.]
[Haizz.]
[Thở dài cái gì đấy?]
[Làm nũng đấy.]
[Cái gì em cũng gán ghép được nhỉ. Gửi định vị rồi đứng đó đợi đi.]
[Anh định đi đâu?]
[Không biết. Cứ đi dạo rồi thấy chỗ nào được thì vào.]
[Vâng.]
Gần như ngay lập tức sau câu trả lời, Hiyori gửi định vị đến.
Không phải ngay sát vách nhưng cũng khá gần.
Dạo này em ấy hay tụ tập bạn bè ở khu vực đó... Có phải cố tình chọn địa điểm hẹn ở đây để dễ dàng gặp tôi không nhỉ?
Hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ.
Dù sao thì cũng chẳng quan trọng, tôi gạt bỏ những tạp niệm, bước vào phòng tắm tắm rửa nhanh chóng.
Sau đó, tôi lấy vài bộ quần áo cho Hiyori thay rồi bước ra ngoài.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
