Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

(Đang ra)

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

Naega Geurin Girin Geurim

Trước sự chấp niệm bất thường của cô bạn thanh mai trúc mã, cả cơ thể lẫn tâm hồn anh đều dần trở nên hoang phế...

100 106

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

(Hoàn thành)

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

Nakanishi Kanae

Vào đêm hạ chí, Mei đã thực hiện nghi thức thành công. Kể từ đó, mỗi ngày một người, Mei mượn sức mạnh của thần linh, cùng với Shiori lần lượt đoạt mạng những kẻ có liên quan đến cái chết của chị gái.

9 22

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

11 28

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

367 1303

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

567 1394

Web Novel - Chương 420: Chuyện xảy ra ở giải đấu toàn quốc (2)

Chương 420: Chuyện xảy ra ở giải đấu toàn quốc (2)

Bên trong nhà thi đấu vô cùng ồn ào và náo nhiệt.

Vì đây là giải đấu quy mô lớn nhất được tổ chức mỗi năm một lần nên có rất đông người đổ về.

Dù đã chia ra nhiều khu vực thi đấu nhưng thế này thì hơi quá.

Sơ sẩy một chút là lạc nhau ngay lập tức.

Khu vực thi đấu bóng chày vốn được yêu thích chắc chắn sẽ chật cứng người cho xem.

“Lúc nãy trên xe buýt cậu ăn gì với tiền bối Nanase và tiền bối Inoo thế?”

Tôi đang dỡ nước uống cho các thành viên tham gia thi đấu từ khoang hành lý xuống thì Tetsuya tiến lại gần hỏi, tôi không thèm nhìn hắn mà đáp.

“Thạch.”

“Cái loại thạch có ba vị trái cây ấy à? Loại hay ăn ở Học viện ấy?”

“Ừ.”

“Đó không phải là món Miyuki thích sao? Cậu tùy tiện cho người khác ăn thế có được không?”

Đang cố gắng gán ghép cái lý do kỳ quặc gì thế này?

Bắt bẻ thì cũng phải hợp lý một chút chứ?

Tôi đứng thẳng lưng, nhìn Tetsuya bằng ánh mắt hoang mang rồi nói.

“Chỉ có Miyuki thích thôi à? Loại đó nổi tiếng nên hầu như ai cũng thích mà.”

“Không, ý tớ là...”

“Tớ biết cậu định nói gì, nhưng đừng có gán ghép ý nghĩa vào từng hành động nhỏ nhặt nữa.”

“Tớ chưa từng làm thế.”

“Trong mắt tớ thì là thế đấy. Chắc người khác cũng nghĩ vậy thôi?”

“Thế à?”

Nhìn cái điệu bộ giả vờ ngây thơ của hắn chỉ muốn đấm cho một phát vào mồm.

Còn rất nhiều suy nghĩ tồi tệ khác muốn tuôn ra nhưng tôi đã cố gắng kìm nén hết mức để nói ra câu đó.

“Nhưng không phải cậu cũng tham gia thi đấu à?”

“Tớ cũng định thế, nhưng vì đây là giải đấu toàn quốc quan trọng về thành tích nên tớ quyết định rút lui. Chắc mùa đông tớ mới tham gia.”

Hắn đang đá đểu tôi - người có thực lực nhưng không tham gia thi đấu - đấy à, hay là tôi nhầm?

Không, với tên này thì khả năng cao là hắn có mục đích đó thật.

“Ừ, cố lên nhé.”

“Cảm ơn cậu. Cậu định bỏ hẳn Kendo à?”

A a... Mùi phân bốc lên nồng nặc... Thật sự rất ghét.

Tạm thời cứ ngoan ngoãn trả lời hắn đã. Cứ nghĩ tất cả là vì tương lai thì kiểu gì cũng chịu đựng được thôi.

“Không biết nữa, chắc là không bỏ hẳn đâu.”

“Cậu cũng có tài năng mà. Thử tập luyện nghiêm túc xem sao?”

Cậu "cũng" có tài năng cơ đấy.

Cái kiểu khen ngợi đãi bôi rồi ngấm ngầm nâng tầm bản thân lên sao mà chướng mắt thế không biết.

Giờ thì chỉ cần Tetsuya thở thôi tôi cũng thấy bực mình rồi.

“Việc của tớ tớ tự lo. Tớ phải dỡ đồ đây, cậu đi đi.”

“Biết rồi. Cậu vất vả rồi.”

Giọng điệu cứ như bề trên nói với kẻ dưới vậy.

Mới học boxing được một chút mà đã kiêu ngạo thế này, vừa cạn lời vừa buồn cười.

Người ta bảo tức giận là thua, nhưng hắn ta cư xử như vậy thì ai mà không nổi điên cho được.

Sự kiên nhẫn trong tôi đang dần cạn kiệt.

“Hậu bối, Hậu bối. Tôi cũng sẽ giúp cậu.”

Chinami tiến lại gần tôi - người đang lẳng lặng chuyển đồ - và nói.

Ăn thạch vị đào trên xe buýt xong tâm trạng cô ấy đang rất tốt, trông vô cùng đáng yêu.

Đánh giá rằng phải xóa sạch mùi của tên cặn bã lúc nãy, tôi ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé của Chinami.

Sau đó, tôi vùi mũi vào tóc cô ấy và hít một hơi thật sâu.

“Á...! C, cậu đang làm gì vậy?”

“Xung quanh có mùi phân bón nên tôi muốn dùng mùi hương của Sư phụ để át đi.”

“Mùi phân bón sao? Quanh đây làm gì có đất nông nghiệp nào?”

“Vậy ạ?”

“Vâng. Tôi không ngửi thấy gì cả.”

“Sư phụ không cần cố ngửi đâu. Hương thơm của Sư phụ rất tuyệt.”

“V, vậy sao...? Hậu bối cũng có mùi hương rất thơm.”

Trong lúc chúng tôi đang nói những lời sến súa và chia sẻ hơi ấm cho nhau,

“Trời ạ... Lại làm trò rồi.”

Một tiếng cằn nhằn vang lên.

Quay đầu lại, tôi thấy Renka đang nhìn về phía này với vẻ mặt bực bội.

Thấy vậy, tôi buông Chinami ra, xoay người cô ấy lại, nắm lấy cổ tay cô ấy giơ lên và vẫy vẫy chào.

Renka cắn chặt môi dưới vì thấy hành động phó mặc cơ thể cho tôi như robot của Chinami thật buồn cười.

Tôi ra hiệu gọi Renka lại gần, cô ta ngập ngừng bước tới rồi đứng trước mặt tôi.

“Gì. Sao.”

“Tôi sẽ cổ vũ nên Đội trưởng cố lên nhé.”

“... Không... thì... ừ.”

Thích mà còn giả vờ.

Bật cười khúc khích trước thái độ dễ đoán của cô ta, tôi lấy từ trong túi ra hai viên kẹo đưa cho hai người.

“Ăn vào rồi cố lên nhé.”

“Ăn kẹo thì lấy đâu ra sức?”

Khác với Renka vừa cằn nhằn vừa nhận lấy viên kẹo vị việt quất, Chinami lại rất vui vẻ cầm lấy phần kẹo vị đào của mình.

“Kẹo may mắn đây mà. Ăn cái này vào chắc chắn sẽ vô địch cho xem.”

Dáng vẻ nói những lời đầy hy vọng của cô ấy thật tích cực và dễ chịu.

Giá như Renka - người luôn nhìn nhận mọi việc theo hướng tiêu cực - hôm nay cũng giống Chinami một chút thì tốt biết mấy... Nhưng không sao.

Dù cô ta có làm gì thì quá trình giáo dục vẫn sẽ diễn ra như nhau thôi.

Bên trong nhà thi đấu vô cùng ồn ào và náo nhiệt.

Vì đây là giải đấu quy mô lớn nhất được tổ chức mỗi năm một lần nên có rất đông người đổ về.

“Matsuyama cố lên!”

“Câu lạc bộ Kendo Sena cố lên! Uwaaa!”

Trong số đó, có những thành viên câu lạc bộ Kendo của các Học viện khác đang cổ vũ một cách bình thường,

Cũng có những người hét lớn để khích lệ tinh thần.

Dù là khu vực thi đấu của nữ nhưng cảm giác như mùi mồ hôi đang tràn ngập khắp hội trường.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa ngồi ở khu vực dành riêng cho các thành viên Học viện Yeboni, nhìn Renka - người đi tiên phong - và Chinami - người đi thứ hai - đang kiểm tra trang bị cho nhau.

Vô địch ở đây là một vinh dự vô cùng to lớn. Học viện nào có câu lạc bộ Kendo vô địch hoặc đạt thành tích cao sẽ có khả năng nổi danh là cơ sở giáo dục Kendo danh tiếng.

Vốn dĩ câu lạc bộ Kendo nữ của Học viện Yeboni đã được biết đến là một câu lạc bộ danh tiếng rồi.

Dù sao thì nhìn quanh, tôi thấy không khí bên phía chúng tôi trầm lắng hơn hẳn so với các Học viện khác.

Cổ vũ cũng hời hợt, ai nấy đều mang vẻ mặt thong dong.

Có phải vì nghĩ câu lạc bộ nữ của chúng ta chắc chắn sẽ lọt vào top đầu nên mới kiêu ngạo thế không?

Cũng có cảm giác như phong thái của kẻ mạnh nên không đến nỗi tệ, nhưng bầu không khí này chán quá.

Thế này thì giống phản diện chứ đâu phải nhân vật chính của một bộ Love Comedy thanh xuân.

Nhếch mép tỏ vẻ không hài lòng, nhân lúc sức nóng trong hội trường hơi dịu xuống, tôi hét lớn cốt để Chinami, Renka và các tuyển thủ của chúng ta nghe thấy.

“Yeboni cố lên!”

“Ái chà... Giật cả mình...!”

“Gì thế... Matsuda à?”

Giọng nói lớn đến mức vang vọng khắp nhà thi đấu rộng lớn.

Nghe vậy, các nam nữ tiền bối ngồi trước và sau tôi đều có những phản ứng khác nhau tùy theo tính cách.

Có người giật mình vuốt ngực như vừa nãy, cũng có người cười khúc khích.

Trở thành tâm điểm chú ý vì tôi, họ nhìn nhau rồi chẳng ai bảo ai, bắt đầu cổ vũ nhiệt tình.

Tuy hơi ngượng một chút nhưng thế này mới đúng chất thanh xuân chứ.

Giờ mới giống câu lạc bộ mà nhân vật chính tham gia.

Nở nụ cười mãn nguyện, tôi nhìn Renka và Chinami giơ ngón tay cái về phía chúng tôi, rồi,

“Cậu giữ im lặng không được à? Phiền phức quá.”

Nghe câu nói của Tetsuya ngồi bên cạnh, tôi thầm thở dài một hơi thườn thượt.

“Phiền phức chỗ nào?”

“Thì cái việc la hét ấy. Chúng ta nên cổ vũ trong tĩnh lặng mới đúng chứ?”

Người khác cũng đang gào thét cổ vũ ầm ĩ mà hắn lại giở chứng gì đây.

Bất thình lình, trong một hoàn cảnh hoàn toàn không phù hợp mà lại phải nghe câu đó, chẳng ai là không nổi cáu.

Lúc này phải tỏ thái độ tức giận một chút mới được.

“Haizz... Này.”

Tiếng gọi kèm theo tiếng thở dài của tôi khiến Tetsuya giật mình.

Liếc nhìn khuôn mặt thảm hại của hắn rồi quay lại nhìn nhà thi đấu, tôi nói tiếp.

“Tôi biết cậu ghét tôi, nhưng ở chỗ này thì đừng có nói mấy lời đó. Bực mình lắm.”

“Hả...?”

Chắc không ngờ tôi lại làm bẽ mặt hắn công khai thế này nên hắn tỏ ra bối rối.

Chắc thấy tôi nhịn mãi nên tưởng tôi dễ bắt nạt lắm.

Tiếng ác của Matsuda ngày xưa... Có lẽ tôi hơi nhớ nó rồi đấy.

“Câu lạc bộ Kendo của chúng ta có hình tượng là phải cổ vũ trong tĩnh lặng từ bao giờ thế? Cậu thích làm theo cách của cậu thì cứ làm. Đừng có bắt chuyện với tôi.”

“Cậu nói hơi quá đáng rồi đấy.”

Sống trên đời, đôi khi ta sẽ bắt gặp những kiểu người tồi tệ.

Có những kẻ dù biết rõ mình sai nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối để không bị lép vế dù chỉ một lời,

Và cũng có những kẻ như Tetsuya hiện tại, chọc tức người khác rồi lại chĩa mũi dùi về phía đối phương như thể mình chẳng làm gì sai.

Bọn chúng làm vậy phần lớn là do lòng tự trọng quá cao.

Thừa nhận thì cảm giác như mình thua cuộc, và trong trường hợp của Tetsuya, vì hắn coi tôi là tình địch nên cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn.

Biết đâu, chỉ là biết đâu thôi, có thể có lý do khác, nhưng với Tetsuya thì dù là gì cũng mang ý nghĩa tiêu cực nên chẳng đáng để bận tâm.

“Tôi đã bảo đừng bắt chuyện với tôi rồi mà.”

“Không... Tớ không được đưa ra ý kiến của mình à?”

“Cái cậu vừa làm không phải là đưa ra ý kiến, mà là gây sự. Đừng có cố lết đến ngồi cạnh tôi rồi làm tôi mất hứng nữa, câm miệng lại đi. Không thích thì đi chỗ khác.”

“Có vẻ cậu đang rất kích động. Lát nữa chúng ta nói chuyện riêng nhé?”

Định kiếm chuyện đánh nhau à? Hay là định tiếp tục chọc tức tôi?

Chắc hắn nghĩ tôi đang kích động thật... Thật nực cười.

“Tôi nói lần cuối. Câm miệng.”

“...”

Giọng nói trầm thấp của tôi khiến hắn nhận ra lúc này nên lùi bước chăng?

Tetsuya ngậm miệng lại, không nói thêm lời nào nữa, ngoan ngoãn cùng các thành viên khác xem trận đấu sắp bắt đầu.

Muốn phá đám thì đợi giải đấu kết thúc rồi hẵng phá, sao cứ phải dội gáo nước lạnh vào ngày vui thế này.

Có lẽ hôm nay, sau khi giải đấu kết thúc, Tetsuya và tôi sẽ bước lên con đường không thể quay đầu lại.

Tôi có linh cảm như vậy. Tất nhiên, nếu chuyện đó xảy ra thì tôi sẽ dang rộng hai tay chào đón.

Để mọi chuyện diễn ra theo hướng có lợi cho tôi, hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

Làm vậy chẳng có gì là không tốt cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!