Chương 363: Trơ trẽn nhưng lại ngại ngùng (2)
Bầu trời đã tối mịt khi mặt trời lặn hẳn.
Dưới bầu trời ấy, tôi cùng Hiyori đi ra bãi đỗ xe, lên xe và nổ máy.
Hiyori ngồi ở ghế phụ, đặt một túi nilon đen dưới gầm ghế.
Đó là túi đựng quần áo em ấy mặc hôm nay.
“Cái này bất tiện quá, em cứ phải kéo lên suốt thôi.”
Em ấy càu nhàu trong khi kéo chiếc quần của tôi lên tận eo.
Tôi hừ mũi một cái rồi nói.
“Không biết nói lời cảm ơn người lớn thì chớ, lại còn cằn nhằn à?”
“Ai là người lớn cơ...! Cách nhau có một tuổi chứ mấy.”
“Thấy khó chịu thì sinh ra sớm hơn tôi đi.”
“Anh không thấy mình quá độc đoán sao? Với lại, đưa mũ cho em đi.”
“Làm gì.”
“Tóc em hỏng hết rồi.”
Đúng như lời em ấy nói, tóc Hiyori lởm chởm những sợi tóc con chĩa ra tứ tung, rối bù như tổ quạ.
Đó là hậu quả của việc được massage da đầu trong một thời gian khá dài và để tóc khô tự nhiên trong tình trạng rối bời.
Nhìn mái tóc cứ như người vừa đi ngủ bụi của em ấy, tôi cười khúc khích rồi cởi chiếc mũ đang đội ra.
“Đằng nào cũng về nhà ngay mà, có sao đâu?”
“Đưa đây.”
Tôi ừ một tiếng rồi đội mũ lên đầu Hiyori sao cho phần lưỡi trai quay ra sau.
Kích thước đầu em ấy khá nhỏ nên mũ còn thừa rất nhiều khoảng trống.
Hôm nay Hiyori phải chịu nhiều khổ cực thật đấy. Dù có vẻ em ấy hoàn toàn không nghĩ vậy.
Đội sụp chiếc mũ của tôi, Hiyori vẫn chưa thắt dây an toàn.
Đường cong vòng một hiện rõ hơn hẳn so với lúc mặc áo ngực, chưa kể nếu áo thun bị dây an toàn kéo căng ra thì chắc chắn sẽ lộ cả nhũ hoa mất.
Thực ra thì hiện tại phần đó cũng đang nhô lên một chút rồi.
Chỉ là một chút thôi, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra được.
Biết rõ Hiyori đang ý thức được việc mình thả rông, tôi không cố tình ép em ấy thắt dây an toàn.
Vì tôi biết chắc hệ thống của xe sẽ tự động nhắc nhở.
Ting-! Ting-!
Xe vừa lăn bánh, âm thanh cảnh báo chưa thắt dây an toàn đã vang lên.
Nghe thấy tiếng chuông, tôi quay sang nhìn Hiyori thì thấy em ấy đang vội vã kéo dây an toàn và cắm vào chốt.
Hiyori không hề kéo dây xích xuống eo hay làm bất cứ hành động nào tương tự.
Có lẽ em ấy nghĩ làm vậy sẽ càng lộ rõ việc mình đang để ý đến vòng một chăng?
Không, đừng suy nghĩ xa xôi quá.
Dù rất muốn châm chước cho em ấy nhưng an toàn vẫn là trên hết.
Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn bộ ngực căng tròn với đường cong hiện rõ mồn một của Hiyori qua gương chiếu hậu rồi cho xe chạy.
“Về nhà nhớ xoa bóp chân cẩn thận đấy. Khéo lại căng cơ cho xem.”
Tôi vừa lái xe cẩn thận ra khỏi khu phố vừa dặn dò. Hiyori, với chiếc mũ đội sụp, thản nhiên đáp lời.
“Chỉ đi bộ thôi mà, làm gì đến mức đó ạ?”
“Cẩn thận vẫn hơn.”
“Không sao đâu ạ. Nếu đau thì em xuống phòng y tế trốn tiết là được.”
“Mấy cái đau cơ này cô y tế không cho vào đâu.”
“Thì em viện cớ khác.”
“Vốn dĩ ngay từ đầu em không nên có suy nghĩ trốn tiết mới phải chứ?”
“Hổng biết đâu.”
Thật là hết thuốc chữa.
Nhìn là biết ngày mai em ấy sẽ rên rỉ "ư a..." cho xem.
Một sự thôi thúc muốn đánh vào đùi Hiyori chợt lóe lên trong tôi.
Kìm nén lại, tôi kiên quyết nói.
“Nhớ massage đấy.”
“Em biết rồi.”
“Đừng có chỉ nói mồm.”
“Em sẽ làm thật mà, sao anh cứ cằn nhằn mãi thế...! Hay em chụp ảnh gửi cho anh xem nhé?”
“Ừ. Nhớ gửi đấy.”
“Em sẽ gửi. À đúng rồi, em có chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì.”
“Lần trước lúc tiền bối đến phòng y tế, em thấy anh có vẻ thân thiết với cô y tế lắm đúng không?”
“Thế à?”
“Vâng. Cô y tế còn bảo dạo này tiền bối ít đến nữa... Hồi năm nhất anh hay gây chuyện lắm ạ?”
Chuyện qua lâu rồi mà em ấy vẫn nhớ rõ chi tiết thế này, không biết nên cảm động hay thấy phiền phức đây.
Nhưng ít ra em ấy cũng biết hạ giọng hỏi dò, thế là ngoan rồi.
Tôi vừa nhìn thẳng phía trước vừa gãi má đáp.
“Cũng không nhiều lắm... một chút thôi.”
“Nhìn mặt anh là biết nhiều rồi? Giờ anh ngoan hơn rồi ạ? Cải tà quy chính?”
Bốp-!
Ngay khi Hiyori vừa dứt lời, một âm thanh trầm đục vang lên.
Tôi dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ vào đầu gối Hiyori, ra hiệu cho em ấy im lặng.
Thấy vậy, em ấy làm quá lên, giả vờ đau đớn rồi nói.
“Sao anh bạo lực thế hả?”
“Ồn ào quá.”
“Biết rùi.”
“Dùng kính ngữ đi.”
“Vâng.”
Đúng là đồ ương bướng.
Nhìn bộ dạng này, tôi lại càng mong chờ đến ngày được ngủ cùng em ấy.
Trải qua bao trắc trở, cuối cùng tôi cũng đưa Hiyori về đến nhà. Tôi ngồi nhìn em ấy cẩn thận tháo dây an toàn sao cho ngực không bị rung lắc.
Chuẩn bị xuống xe, Hiyori cởi mũ ra đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy chiếc mũ, thấy em ấy mở cửa xe rồi quay lại nhìn, tôi bình thản lên tiếng.
“Gì.”
“Quần áo em giặt rồi ngày mốt em trả nhé.”
“Sao cứ phải là ngày mốt?”
“Hôm nay giặt thì ngày mai phải phơi khô chứ ạ.”
“Hóa ra em cũng có kế hoạch đàng hoàng đấy nhỉ?”
“Cái giọng điệu bất ngờ đó là sao hả?”
“Nghe giống thế à?”
“Bực mình thật... Hôm nay tập thể dục vui lắm ạ.”
Hiyori vừa nói với giọng điệu nửa như càu nhàu nửa như không, vừa vươn tay ra.
Ý là muốn đập tay (high-five).
Tôi bất giác giơ tay lên, em ấy đập mạnh "Bốp!" một cái vào tay tôi rồi xách túi nilon xuống xe.
Sau đó, dù đã buộc dây nhưng chiếc quần vẫn cứ tụt xuống khiến em ấy khó chịu, em ấy vừa túm cạp quần kéo lên tận eo vừa đi về nhà.
Dù thời gian ở cạnh nhau không nhiều, nhưng tôi có cảm giác như đã trải qua rất nhiều chuyện. Khoảng thời gian bên Hiyori thật sự rất sống động.
Nghĩ vậy, tôi trở về nhà, rửa tay chân rồi nằm xuống giường. Lúc này, tôi nhận được một bức ảnh từ Hiyori.
[Lần sau lại cùng tập thể dục nhé!]
Kèm theo dòng tin nhắn đó là bức ảnh em ấy đang dùng tay xoa bóp cặp đùi trắng ngần của mình.
Bảo gửi là gửi thật thì không nói làm gì, nhưng sao lại không mặc quần thế kia?
Dù có tỏ ra bảo thủ thì em ấy vẫn quá táo bạo, cứ để mặc thế này thì không biết em ấy sẽ còn tiến xa đến đâu nữa.
Nghĩ thầm đôi chân thon dài kia thật sự rất gợi cảm, tôi nhắm mắt lại mà không nhắn tin trả lời.
Sáng hôm sau.
Đang bước xuống cầu thang để ra bãi đỗ xe, tôi chợt thấy...
“Cậu đi đứng đàng hoàng chút xem nào...! Hôm qua cậu làm gì mà từ lúc đến giờ cứ như thế này hả?”
“Ư a...”
Tôi bắt gặp Hiyori đang được Miho dìu đi, bước những bước đi loạng choạng, dặt dẹo.
Em ấy lê đôi dép đi trong nhà lết ra khỏi tòa nhà.
Nhìn là biết em ấy đang bị đau cơ chân rồi.
Tôi suýt thì bật cười.
Hôm qua tôi đã đoán trước được chuyện này, nhưng không ngờ nó lại ứng nghiệm hoàn hảo đến vậy...
Chắc là do không massage tử tế đây mà.
Bình thường chạy lăng xăng rõ giỏi mà giờ lại ra nông nỗi này... Không lẽ Hiyori bị mù thể thao thật sao?
Lúc ngủ cùng nhau em ấy cũng sẽ cứng đơ ra à? Nếu thế thì có khi lại kích thích phết đấy chứ.
Càng tưởng tượng, tôi lại càng mong chờ vào mối quan hệ với Hiyori.
Không biết sẽ có những tình huống buồn cười nào đang chờ đợi, phản ứng của em ấy sẽ ra sao, và khi nhìn thấy cơ thể trắng ngần đó tôi sẽ có cảm giác gì... Chỉ mới nghĩ đến việc muốn biết những điều đó thôi mà cơ thể tôi đã tự động nóng ran lên rồi.
Đứng từ xa nhìn Hiyori đang lảo đảo, tôi thầm nghĩ hôm nay có lẽ em ấy sẽ dọn đến ở hẳn trong phòng y tế mất. Sau đó, tôi bước ra khỏi tòa nhà.
Tôi lấy tập tài liệu mà Miyuki để quên trong xe, mua vài gói kẹo dẻo ở căng tin rồi quay lại lớp.
Tôi thấy Miyuki và Tetsuya đang trò chuyện trong một bầu không khí khá vui vẻ.
Nói chuyện thì không sao, nhưng vấn đề là Tetsuya đang ngồi ở chỗ của tôi.
Có ai lại thích kẻ rắc cứt lên ghế của mình không?
Kìm nén sự bực tức đang trào dâng, tôi đặt tập tài liệu lên bàn Miyuki, hất cằm về phía Tetsuya.
“Tránh ra.”
“Ừ.”
Nếu là trước đây, chắc chắn cậu ta sẽ bối rối và ngập ngừng đứng dậy, nhưng giờ thì cậu ta lại thản nhiên quay về chỗ ngồi của mình.
Có vẻ như cơ bắp của cậu ta càng phát triển thì sự tự tin cũng tăng lên theo tỷ lệ thuận.
Dạo này ở câu lạc bộ Kendo cậu ta cũng nhận được nhiều lời khen từ Renka, chắc ở phòng tập boxing người ta cũng rót mật vào tai cậu ta rồi nhỉ?
Tôi không thích cái ánh mắt cậu ta nhìn tôi chút nào.
Cái ánh mắt như thể đang nhìn kẻ thù truyền kiếp ấy... Thật nực cười.
“Dạo này Tetsuya-kun có vẻ tươi sáng hơn hẳn.”
Miyuki nói với tôi khi tôi vừa ngồi xuống ghế và ngả lưng ra sau.
Tôi chỉ hơi quay đầu lại nhìn cô ấy và hỏi.
“Thế cậu thấy vui à?”
“Tớ thì thích Matsuda-kun nhất.”
Hừm hừm... Câu trả lời khéo léo cho một câu hỏi ngớ ngẩn của Miyuki thật đáng yêu.
Đặc biệt là việc cô ấy thêm từ "nhất" vào, tôi rất thích.
“Cậu đang khen tớ vì tớ đi lấy đồ giúp cậu đấy à.”
“Tớ đã bảo để tớ đi mà Matsuda-kun cứ nằng nặc đòi đi, bảo tớ ở lại đây cơ mà.”
“Cũng đúng.”
“Cảm ơn cậu nhé.”
Nói lời cảm ơn xong, Miyuki luồn tay qua khoảng trống giữa tựa lưng và mặt ghế, vỗ nhẹ vào lưng tôi.
Từ sau cuộc đấu trí với Hiyori gần đây, có vẻ như tần suất thể hiện tình cảm của cô ấy đã tăng lên, là do bản năng cảnh giác trỗi dậy sao?
Hay chỉ là do tôi ảo tưởng?
Không biết rõ nữa, nhưng tôi thấy rất vui.
Bàn tay đang vỗ lưng tôi của Miyuki thay đổi động tác.
Cô ấy vuốt ve nhẹ nhàng theo chiều kim đồng hồ, mang lại cho tôi một sự kích thích.
Cảm thấy nhột, tôi ưỡn ngực ra ngoài, gồng cơ lưng lại và liếc nhìn Tetsuya.
Dù cố tình không nhìn nhưng tôi vẫn để lộ việc mình đang bận tâm.
Vẫn chưa từ bỏ được cơ à.
Cũng phải thôi, cô bạn thanh mai trúc mã mà mình thầm thương trộm nhớ từ nhỏ giờ lại đang hẹn hò với kẻ mà mình chướng mắt, cậu ta có phản ứng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Tại sao tôi lại thấy vui khi nhìn phản ứng của tên đó nhỉ.
Có lẽ là vì sự thù địch cậu ta dành cho tôi vẫn còn đó.
Giá như cậu ta cứ dứt khoát từ bỏ thì tốt biết mấy, nhưng chắc chắn tên đó sẽ không làm vậy đâu.
Tôi cho rằng việc công lược Miyuki sẽ hoàn tất khi chính cô ấy tự mình đẩy Tetsuya ra xa.
Vì họ đã làm bạn quá lâu nên việc đó sẽ không dễ dàng, nhưng chắc chắn sẽ có cơ hội để Miyuki nhận ra dã tâm đen tối của tên đó.
Cốc, cốc.
Lần này, Miyuki bắt đầu dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay tôi như đang đánh đàn. Tôi bật cười khan và nói.
“Vui lắm à?”
“Ừm.”
“Vậy là được rồi.”
“Đói quá... Biết thế lúc nãy ghé cửa hàng tiện lợi mua đồ.”
“Muốn tớ đi căng tin mua cho không?”
“Còn 5 phút nữa là vào lớp rồi mà?”
“Mua nhanh rồi vào lớp ăn cũng được mà.”
“Không được đâu.”
Nghe câu trả lời kiên quyết của Miyuki, tôi đành chịu. Chợt nhớ ra tiết 4 hôm nay là tiết Thể dục.
Hôm nay dục vọng của tôi có vẻ mãnh liệt hơn bình thường.
Là do hôm qua có vận động nhẹ chăng? Hết tiết, tôi sẽ giúp Miyuki dọn dẹp nhà thể chất rồi làm một nháy trong nhà kho mới được.
Đến giờ hoạt động câu lạc bộ thì lại làm trò đồi bại với Renka và Chinami để vun đắp tình cảm.
Tất nhiên, Hiyori cũng không ngoại lệ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
