Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

(Đang ra)

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

Naega Geurin Girin Geurim

Trước sự chấp niệm bất thường của cô bạn thanh mai trúc mã, cả cơ thể lẫn tâm hồn anh đều dần trở nên hoang phế...

50 1

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phản Diện Trong Game Rom-Com Và Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Nữ Chính Mình Yêu Thích

(Đang ra)

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phản Diện Trong Game Rom-Com Và Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Nữ Chính Mình Yêu Thích

Sora Chiaki

Mashiro đã lựa chọn và khao khát được cùng tôi vượt qua mọi gian khó. Cùng với cô nàng nữ chính tuyệt vời ấy, lần này tôi nhất định sẽ nắm giữ lấy một thanh xuân hạnh phúc.

70 2

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

(Đang ra)

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

Nakanishi Kanae

Vào đêm hạ chí, Mei đã thực hiện nghi thức thành công. Kể từ đó, mỗi ngày một người, Mei mượn sức mạnh của thần linh, cùng với Shiori lần lượt đoạt mạng những kẻ có liên quan đến cái chết của chị gái.

9 1

Người Đàn Ông Đã Chết Bảy Lần

(Hoàn thành)

Người Đàn Ông Đã Chết Bảy Lần

Nishizawa Yasuhiko

Sau chuỗi ngày đơn thương độc mã chiến đấu, rốt cuộc giải pháp mà cậu thiếu niên thám tử vắt óc nghĩ ra là gì! Một trò chơi giải đố trinh thám dài kỳ, xoay quanh sự phi lý của không thời gian.

14 1

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

10 26

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

364 1273

Web Novel - Chương 362: Trơ trẽn nhưng lại ngại ngùng

Chương 362: Trơ trẽn nhưng lại ngại ngùng

Bắt đầu đi bộ nhanh theo đúng tư thế tôi đã chỉ, em ấy lúc đầu còn hăng hái bắt chuyện, nhưng một lúc sau đã có dấu hiệu im bặt. Và khi thời gian tập luyện trôi qua khoảng 20 phút, em ấy ngậm chặt miệng lại.

Khuôn mặt vốn dĩ láng mịn của em ấy dần ướt đẫm mồ hôi.

Chứng kiến cảnh đó theo thời gian thực, tôi nhếch mép cười khi thấy sải bước của Hiyori chậm dần.

“Mệt rồi à?”

“Không ạ...? Mệt gì chứ...”

Không mệt cái nỗi gì. Mới đó mà miệng đã thở ra mùi ngòn ngọt rồi kìa.

Tôi cười khẩy như thể đang chế giễu em ấy rồi nói.

“Tăng tốc độ lên.”

“... Vâng.”

“Chỉnh lại tư thế đi.”

“Thế, thế này ạ...?”

“Đã bảo là hóp bụng vào cơ mà.”

“Thế này ạ...?”

“Đúng rồi, như thế. Nhưng tư thế lại sắp hỏng rồi kìa?”

“Á bực mình...! Hỏng một tí thì có sao đâu...! Đâu cần phải chuẩn chỉ như sách giáo khoa chứ...!”

Vừa hét toáng lên vừa hờn dỗi, trông đáng yêu phết.

“Phải nắm vững tư thế cơ bản thì sau này mới đỡ mệt. Lúc tự tập một mình cũng tập đúng được.”

“Em không tập một mình đâu...! Hôm nay là buổi tập cuối cùng rồi...! Em sẽ đến phòng gym tập cơ...!”

“Nói lẫy đấy à?”

“Không hề nhé?”

“Tôi thì muốn tiếp tục tập cùng em cơ.”

“... Dạ?”

Đang cáu kỉnh bỗng dưng ngơ ngác, rồi thái độ của Hiyori thay đổi ngoắt 180 độ, trở nên bẽn lẽn trong chớp mắt.

Thấy vậy, tôi tặc lưỡi trong lòng, nhíu mày và cất giọng nghiêm khắc.

“Mở rộng sải bước ra một chút nữa.”

“Hà... Nóng quá...”

Hiyori gãi mái tóc rối bù, thở dài thườn thượt rồi mở rộng sải bước với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.

Ít ra cũng phải mang theo dây thun buộc tóc chứ... Để xõa thế kia trông càng nóng bức hơn.

Trải qua lần này rồi thì chắc lần sau em ấy sẽ buộc tóc gọn gàng trước khi đến.

Cơ thể mệt mỏi nên tinh thần lại tỉnh táo hơn chăng?

Hay là vì được mở lời nói chuyện với tôi nên em ấy thấy phấn khích?

Dù đang thở hồng hộc, Hiyori vẫn liến thoắng không ngừng nghỉ y như lúc mới bắt đầu tập.

Nhưng khoảng 10 phút sau, em ấy lại ngậm chặt đôi môi dày của mình lại, và trông còn mệt mỏi hơn cả lúc nãy.

“Kh, không nổi nữa rồi...”

Giờ thì chẳng thèm quan tâm đến tư thế nữa, cơ thể em ấy nhũn ra như bún, tựa hẳn vào cột đèn đường gần đó.

Vứt bỏ hết cả hình tượng, em ấy đặt mông ngồi bệt xuống nền nhựa đường.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm, trách móc cô gái đang ngửa cổ lên trời thở dốc.

“Làm cái gì đấy? Đứng dậy đi.”

“Mệt lắm... Hôm nay em nghỉ ở đây thôi...”

“Đã cất công đến tận đây mà mới tập được 30 phút đã về, em không thấy phí à?”

“Chẳng phí chút nào cả...? Tiền bối không thấy mệt sao?”

“Tôi thì bình thường. Mau đứng dậy đi.”

“Anh không thấy chân em đang run lên à? Thế này thì đứng dậy kiểu gì...!”

“Tôi giúp cho.”

Nói rồi tôi chìa tay ra. Hiyori chùi tay vào áo thun rồi nắm lấy tay tôi đứng dậy.

Không có cái cliche kiểu như vì kiệt sức mà lảo đảo ngã vào lòng tôi à?

Tiếc thật đấy.

“Tay anh to thật đấy...”

Nghe tiếng cảm thán của Hiyori, tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ, tinh nghịch đặt tay lên đầu em ấy.

Sau đó, tôi dồn lực vào năm đầu ngón tay, ấn mạnh xuống da đầu em ấy.

Cùng lúc đó, từ sâu trong cánh mũi nhỏ nhắn của Hiyori, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra.

Có vẻ em ấy rất thích bài massage nhẹ nhàng này.

“Thích không?”

“Không ạ...?”

Mí mắt vừa giật giật một cái mà bảo không à.

Tôi massage qua loa cho cái đầu đang nói dối trắng trợn của Hiyori rồi chỉ tay về hướng nhà mình.

“Giờ thì về thôi.”

Nghe vậy, mắt Hiyori sáng rực lên.

“Tập xong rồi ạ?”

“Sao? Muốn tập thêm à?”

“Không ạ...! Không đời nào. Em muốn đi tắm nhanh cơ.”

“Tập được 30 phút rồi nhỉ? Lần sau tăng thêm 5 phút nữa nhé.”

“Không phải là giảm đi ạ?”

“Làm gì có ai đi giảm thời gian tập thể dục bao giờ?”

“Có em đây.”

“Bớt nói nhảm đi, mau về thôi. Trời tối rồi.”

“Mệt quá à.”

“Thay vì lề mề ở đây thì về tắm rửa rồi uống nước chẳng phải tốt hơn sao?”

“Cũng đúng ạ.”

Cứ thế, cùng với Hiyori đang lê bước chậm chạp như rùa bò, tôi tận hưởng cơn gió mát lạnh đã lâu không gặp và trở về nhà.

Và có vẻ Hiyori rất ưng ý ngôi nhà của tôi. Vừa bước qua hiên nhà và cửa sổ để vào trong, em ấy đã khẽ thốt lên đầy kinh ngạc.

“Nhà đẹp quá...”

Em ấy ngó nghiêng khắp nơi, từ phòng khách nối liền với nhà bếp, cho đến tận cửa phòng tắm có bồn tắm lớn, rồi gật gù liên tục và nói tiếp.

“Bên ngoài nhìn to lắm mà bên trong lại ấm cúng ghê nhỉ?”

“Thế à?”

“Vâng. Chắc là do bãi đỗ xe với sân vườn chăng?”

“Cũng có thể. Đợi chút.”

Tôi đi đến tủ lạnh, lấy một chai nước suối lạnh rót đầy nửa cốc sứ rồi đưa cho Hiyori.

Em ấy nhận lấy chiếc cốc và tu ừng ực.

Đang định bảo em ấy uống chậm lại một chút thì em ấy nở nụ cười rạng rỡ đầy mãn nguyện, hất cằm về phía phòng tắm đang mở hé cửa.

“Em tắm ở đó được không ạ?”

“Ừ. Có cả bồn tắm đấy, muốn ngâm mình thì bảo tôi.”

“Bồn tắm lớn (Tang) á? Không phải bồn tắm thường (Yokujo) sao?”

“Là bồn tắm lớn.”

“Nhà kiểu gì mà lại có bồn tắm lớn vậy...?”

“Thì cũng có thể có chứ sao.”

“À thì... cũng đúng... Em tắm trước nhé?”

“Tắm trước đi.”

“Còn tiền bối thì sao?”

“Có phòng tắm nhỏ riêng mà, tôi tắm ở đó là được.”

“A ha... Vậy thì tắm cùng lúc cũng được nhỉ?”

Tôi chẳng hề nhấn mạnh gì cả, nhưng sao từ "cùng lúc" nghe lại kích thích thế nhỉ.

Bản thân Hiyori luôn toát ra một bầu không khí như vậy.

“Đừng có lải nhải nữa, đi tắm đi kẻo mồ hôi lạnh.”

“Em biết rồi. Nhưng mà tiền bối này.”

“Lại chuyện gì nữa.”

“Anh cho em mượn quần được không? Em không có đồ dự phòng.”

Nhắc mới nhớ, Hiyori đến đây tay không mà.

Sao tôi lại không nghĩ ra chuyện này nhỉ.

Vậy có nghĩa là em ấy cũng không có quần lót... Không lẽ cố tình không mang theo?

Không, dù Hiyori có hơi cởi mở thật, nhưng em ấy sẽ không dùng cách đó để phô bày sự gợi cảm của mình đâu.

Chắc chỉ là vì quá háo hức muốn tập thể dục cùng tôi nên quên béng mất đồ cần mang thôi.

Hoặc là cứ thế đến mà chẳng suy nghĩ gì cả.

Nghĩ lại thì vế sau có vẻ hợp lý hơn.

Cạn lời, tôi bật cười khan rồi nói.

“Biết rồi. Lấy loại có dây rút là được chứ gì?”

“Cho em mượn cả áo thun nữa nhé.”

Đòi hỏi nhiều thật đấy.

Dù biết là em ấy không mang gì theo nên đành chịu, nhưng nếu sống chung chắc cả nhà sẽ ồn ào lắm đây.

“Tiền bối.”

“Gì.”

“Cái này to quá.”

Nghe tiếng Hiyori bước ra từ phòng tắm, tôi - người đã tắm xong trước và đang nằm trên nệm - quay đầu lại nhìn em ấy.

Chiếc quần đùi màu kaki to đùng, nhìn qua là biết nếu không buộc dây cẩn thận thì sẽ tụt xuống ngay lập tức.

Dù là size quần lửng được thiết kế để gấu quần vừa vặn với bắp chân, nhưng vì sự chênh lệch kích thước chân nên trông nó rộng thùng thình đến buồn cười.

Chưa kể chiếc áo thun đen vốn đã là form rộng nay lại càng trông to hơn...

Nhìn bộ dạng lôi thôi lếch thếch toát ra từ em ấy, tôi phải cắn chặt môi dưới.

Nếu không làm vậy, chắc tôi sẽ phá lên cười mất.

“Hợp đấy. Trông giống mấy bà chị mặc đồ xuề xòa ra cửa hàng tiện lợi trước nhà.”

“Anh đang trêu em già đi đấy à?”

Bất ngờ là em ấy không tỏ vẻ bất mãn cho lắm. Hiyori nhà ta thỉnh thoảng cũng thể hiện khía cạnh ngoan ngoãn thế này cơ đấy.

Đang mải suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng Hiyori rên rỉ kêu đau chân nên liền ngồi dậy khỏi nệm.

“Đi thôi. Tôi đưa em về.”

“Em muốn nghỉ một lát rồi mới về. Em mệt lắm.”

“Vậy thì tùy em.”

Nghe câu trả lời của tôi, Hiyori cười bẽn lẽn rồi lao tới chiếm luôn chỗ trên nệm.

Em ấy nằm ịch xuống, dang tay dang chân thành hình chữ đại.

Hành động tự nhiên đến mức trong khoảnh khắc, tôi còn nhầm tưởng đây là nhà em ấy chứ không phải nhà tôi.

Nhìn xuống Hiyori, tôi bật cười một tiếng đầy ngỡ ngàng. Đang định trách móc thì tôi buộc phải khựng lại.

Bộ ngực nằm bên dưới lớp áo thun của Hiyori đang rung lên và hơi bè ra hai bên.

Trong lúc em ấy tắm, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện áo ngực.

Tôi từng cân nhắc việc ra cửa hàng tiện lợi mua, nhưng vì khoảng cách khá xa và tôi cũng vừa tắm xong nên thấy không hợp lý về mặt thời gian, đành thôi.

Tất nhiên, một phần cũng vì tôi muốn nhìn thấy bộ dạng này của Hiyori.

Đó cũng là lý do tôi chuẩn bị một chiếc áo thun đen size cực lớn.

Vì nếu đưa áo sáng màu, chắc chắn Hiyori sẽ thấy xấu hổ.

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Hiyori vươn thẳng tay lên trời như đang vươn vai.

Giữ nguyên tư thế đó, em ấy ngáp một cái rõ dài. Chiếc quần bị kẹt giữa nệm và mông em ấy căng ra, để lộ lấp ló đường cong của vùng đồi mu dưới hạ bộ.

Thật là bổ mắt.

Từ xưa đến nay, so với việc phô bày da thịt lộ liễu thì kiểu... gợi tình ngấm ngầm kích thích trí tưởng tượng thế này mới là dâm đãng nhất.

Nhưng dù chắc chắn là rất bất tiện và vướng víu, em ấy vẫn không hề mở miệng xin đồ lót của Miyuki.

Có lẽ bản thân em ấy cũng nghĩ rằng việc mặc đồ lót của Miyuki là đi quá giới hạn rồi.

“Không về à?”

Khó khăn lắm mới thoát khỏi sự cám dỗ, tôi cất tiếng hỏi. Hiyori kéo chiếc chăn đang vứt lăn lóc bên cạnh đắp lên người, kéo lên tận ngực.

“Em nằm thêm một lát nữa thôi.”

Dù mới nằm chưa được bao lâu, nhưng giọng Hiyori đã yếu xìu.

Tắm nước ấm xong lại được hứng trọn luồng gió điều hòa mát lạnh, chắc cơ thể em ấy tự động rã rời ra rồi.

“Không được ngủ đâu đấy.”

“... Vâng...”

Hiyori đáp lại một cách yếu ớt, miệng em ấy từ từ hé mở.

Mới đó mà cơn buồn ngủ đã ập đến rồi sao?

Từ việc sử dụng gối và chăn của tôi một cách không chút e dè... sao con người này lại có thể hớ hênh đến mức này cơ chứ.

Chỉ muốn đè em ấy ra để làm cho tỉnh ngủ hẳn thôi.

Một khi Hiyori đã bám dính lấy chỗ này như jibakurei thì tôi cũng muốn làm gì đó... nhưng nhìn bộ dạng ngủ say sưa bất chấp mọi thứ thế kia, chắc hôm nay tôi cứ để yên vậy.

Dù sao thì cơ hội vẫn còn nhiều mà.

Chép miệng tiếc nuối, tôi nhẹ nhàng đứng dậy đi vào bếp uống nước.

Sau đó, tôi ngồi bệt xuống chiếu Tatami nghịch điện thoại. Chợt, tôi phát hiện mí mắt của Hiyori - phần đang lấp ló phía trên màn hình điện thoại - khẽ giật giật.

'Hửm?'

Cảm giác cứ như em ấy đang lén nhìn tôi, nhưng vì tôi đang ngồi quay mặt về phía em ấy, sợ bị bắt gặp ánh mắt nên vội vàng nhắm tịt lại vậy...

Nghi ngờ trào dâng, tôi xòe bàn tay ra, huơ huơ qua lại trước mắt Hiyori.

Nhưng Hiyori không có phản ứng gì.

Giờ thì nhắm mắt thật rồi à?

“Này.”

“...”

Gọi thử cũng không thấy trả lời, vậy thì phải động tay động chân thôi.

Nghĩ vậy, tôi duỗi ngón trỏ ra, chọc nhẹ vào eo Hiyori.

Cốc.

Ngay lập tức,

“Á á á!?”

Hiyori hét toáng lên như người vừa thấy ma, bật người ngồi dậy.

“A, anh làm cái gì thế...! Sao tự dưng lại chọc vào eo em...!?”

Vì tôi thấy em có vẻ đang giả vờ ngủ chứ sao.

Nghe cái giọng lanh lảnh kia thì tôi càng chắc chắn suy nghĩ của mình là đúng.

Mà nhắc mới nhớ, lần trước ở quán cà phê phức hợp cũng vậy, bây giờ cũng thế...

Eo là điểm nhạy cảm của em ấy à? Nếu vuốt ve nhẹ nhàng, lướt qua lướt lại chắc em ấy sẽ thích lắm đây.

“Em đâu có ngủ đúng không?”

“... Em ngủ thật mà?”

Xóa cái vẻ ngượng ngùng trên mặt đi rồi hẵng nói... Trơ trẽn cũng vừa vừa phai phải thôi chứ.

Bản thân Hiyori chắc cũng nhận ra lời bào chữa của mình vô lý đến mức nào, em ấy gãi má đầy xấu hổ.

“Tại em sợ cứ lề mề thì tiền bối lại cằn nhằn...”

Nghe vậy, tôi thở hắt ra một hơi chán nản, đặt tay lên mái tóc vẫn chưa khô hẳn của Hiyori.

Và rồi, tôi vừa massage cho em ấy giống như lúc nãy, vừa lên tiếng.

“Tôi sẽ không cằn nhằn đâu nên em cứ nghỉ ngơi bao lâu tùy thích. Bù lại đừng về muộn quá. Bố mẹ em sẽ lo lắng đấy.”

Chưa quen với giọng điệu dịu dàng đột ngột của tôi sao?

Hiyori mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình, ngước lên nhìn tôi.

“Vâng ạ...”

Cái đứa lúc nào cũng liến thoắng không ngừng nay lại trả lời ngoan ngoãn thế cơ đấy.

Nghĩ thầm một Hiyori ngoan ngoãn thế này cũng không tệ, tôi tiếp tục xoa đầu em ấy cho đến khi mái tóc rối tung rối mù lên mới thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!