Chương 368: Chạm mặt (3)
“Sao thế ạ?”
Miyuki chặn trước mặt Hiyori - người đang định ngồi vào ghế phụ - và chỉ tay ra băng ghế sau.
Thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô ấy, Hiyori lên tiếng hỏi.
“Sao trăng cái gì? Sợ em lại làm trò kỳ quặc chứ sao.”
“Trò kỳ quặc ạ?”
“Em giả vờ không biết thật đấy à? Có ai lại đi ngửi áo bạn trai của người khác không?”
“À... Thế là kỳ quặc ạ?”
“Chứ không à? Em cũng làm thế với người khác sao?”
“Vâng.”
“...”
Trước câu trả lời đầy tự tin của Hiyori, Miyuki như bị á khẩu, ngẩn người ra và im bặt.
Nhìn là biết nói dối rồi, nhưng Miyuki nhà ta lại có cái tật dễ tin lời người khác, kể cả là người cô ấy không ưa.
À không, nói đúng hơn là diễn xuất của Hiyori quá đạt.
“D, dù sao thì cũng lên xe đi.”
“Ngồi ghế sau bất tiện lắm, em không thích đâu...”
“Rộng rãi thế kia thì bất tiện chỗ nào...! Với lại người xuống trước thì phải ngồi ghế sau, em không biết à?”
“Hổng biết đâu.”
“Giờ thì biết rồi đấy, mau lên xe đi...!”
Hiyori buông thõng vai như người mất hết sức lực, mở cửa ghế sau và chui tọt vào trong.
Sau đó, em ấy lấy cây kẹo mút mà tôi mua để ăn lúc buồn chán và để ở phòng khách ra ngậm.
Thấy vậy, lông mày Miyuki giật giật.
Có vẻ cô ấy định cằn nhằn vì Hiyori tự ý lấy kẹo mà không xin phép.
Tôi khẽ kéo tay cô ấy lại và nói nhỏ.
“Tớ bảo em ấy ăn được đấy.”
“... Thế à?”
“Ừ. Đưa em ấy về xong rồi mình đi ăn ramen nhé.”
“Trời đâu có mưa.”
“Nhất thiết phải trời mưa mới được đi à? Cứ đến ăn thôi. Trời cũng se lạnh nên ăn hợp mà?”
“Cũng đúng... nhưng tớ chỉ muốn đến đó lúc trời mưa thôi.”
“Vậy thì giữa đường mình ghé vào trung tâm thành phố ăn mì Ý hay gì đó nhé. Được không?”
“Ừm.”
Miyuki gật gù với vẻ mặt nửa như đang dỗi, nửa như không.
Tôi hạ tay xuống vỗ nhẹ vào mông cô ấy, rồi cùng hai người họ hướng về phía nhà Hiyori.
Trên đường đi, bầu không khí trong xe vô cùng nghiêm trang.
Ngoại trừ tiếng mút kẹo chùn chụt mà Hiyori cố tình tạo ra thỉnh thoảng lại vang lên.
“Tiền bối MatsuKen.”
Cuối cùng, vì không chịu nổi sự im lặng nên Hiyori đã lên tiếng phá vỡ nó.
Tôi nhìn em ấy qua gương chiếu hậu rồi đáp.
“Ừ.”
“Trước khi vào khu nhà em có một quán cà phê đấy ạ? Anh dừng xe ở đó nhé.”
“Định uống cà phê à?”
“Vâng.”
“Về nhà luôn đi. Uống cà phê muộn thế này mất ngủ đấy.”
“Em miễn nhiễm với caffeine mà?”
“Mấy người nói câu đó chẳng ai miễn nhiễm thật cả.”
“Biết rùi ạ.”
Ngoan ngoãn đồng ý thế thì lúc nãy đòi xuống xe làm gì?
Chỉ để cho Miyuki thấy cảnh tôi và em ấy thân thiết với nhau, chọc tức cô ấy thôi sao?
Trước đây tôi cũng từng nghĩ rồi, nhưng tôi thực sự muốn chui vào đầu Hiyori xem trong đó chứa cái gì.
Đến nhà Hiyori, tôi dừng xe lại. Em ấy bước xuống từ ghế sau rồi gõ gõ vào cửa sổ ghế lái.
Khi tôi hạ kính xuống, em ấy nói với vẻ mặt tươi rói.
“Lần sau lại cùng tập thể dục nhé.”
“Ừ.”
“Em sẽ liên lạc ạ. Bye bye!”
Nói lời tạm biệt xong, em ấy quay người bước vào cửa chính.
Miyuki nhìn chằm chằm theo bóng lưng em ấy.
Dù chỉ nhìn thấy gáy cô ấy, nhưng ai cũng có thể nhận ra luồng sát khí hừng hực tỏa ra từ ánh mắt đang trừng trừng đó.
Có vẻ câu "Em sẽ liên lạc" đã khiến cô ấy chướng tai gai mắt.
“Mình tìm quán nào ngon ngon rồi đi nhé? Hay cứ thấy quán nào thì vào quán đó?”
Nghe tiếng tôi, Miyuki mới quay đầu lại. Cô ấy không trả lời câu hỏi của tôi mà đưa ra nhận xét về Hiyori.
“Con bé đó kỳ lạ lắm.”
Nếu Hiyori là một người khác, chắc chắn cô ấy sẽ khen ngợi kiểu như "Con bé hòa đồng ghê", hay "Con bé tươi sáng thật"...
Một Miyuki hiếm khi nói lời cay đắng với ai nay lại bảo Hiyori kỳ lạ...
Điều đó chứng tỏ Hiyori đã lọt vào danh sách cảnh giác của cô ấy.
“Thân rồi thì thấy em ấy thú vị lắm... Cậu không thích à?”
Nghe tôi hỏi dò, Miyuki ngả người ra lưng ghế.
“Tớ vẫn chưa biết nữa.”
Một câu trả lời vô cùng hiền hòa.
Đến mức tôi không ngờ cô ấy lại nói ra câu đó.
Cô ấy đang phân vân không biết Hiyori có đang ve vãn tôi hay không sao?
Không, Miyuki không thể nào không nhận ra điều đó... Chắc là có lý do khác.
Có lẽ cô ấy biết rằng hồi đầu tôi rất khó chịu với Tetsuya, nhưng vì nể mặt cô ấy nên tôi đã nhẫn nhịn, nên giờ cô ấy mới có phản ứng như vậy.
Miyuki rất sâu sắc nên hoàn toàn có khả năng cô ấy nghĩ như thế.
“Nhưng tớ thấy hơi bực mình.”
Đang mải suy nghĩ thì tôi nghe thấy lời nhận xét của Miyuki.
Đó không chỉ là lời nói dành cho Hiyori, mà còn là lời cảnh cáo dành cho tôi.
Cảnh cáo tôi đừng có lại gần em ấy quá.
Dù thấy rất nhột, nhưng như tôi đã tự nhủ cách đây không lâu, để xây dựng một hậu cung thì cần phải ích kỷ.
Nhưng trong quá trình đó, việc Miyuki phải chịu nhiều khổ tâm hơn các nữ chính khác là sự thật.
Vì vậy, tôi phải cố gắng dỗ dành cô ấy thật tốt mới được.
“Nhắc mới nhớ, tớ thấy con bé đó có nét gì đó giống Matsuda-kun lúc tớ mới gặp cậu.”
“Giống ở điểm nào?”
“Bầu không khí, hay tính cách chẳng hạn.”
“Cậu thấy thế à?”
“Ừm. Nên Matsuda-kun mới có thiện cảm với Asahina sao?”
“Tớ lo em ấy sẽ đi chệch hướng giống tớ nên mớ... Á!”
Một cơn đau nhói truyền đến từ bên hông.
Tự hỏi có chuyện gì, tôi đang nói dở thì cúi xuống nhìn, thấy Miyuki đang véo eo tôi.
Có vẻ cô ấy có rất nhiều điều muốn nói, nhưng hôm nay cô ấy quyết định chỉ véo một cái rồi bỏ qua.
Tôi gỡ tay Miyuki ra, đặt lên đùi cô ấy rồi nhìn quanh và hỏi.
“Gần đây không có quán mì Ý nào mà có quán bít tết kìa, mình vào đó nhé?”
“Không, tớ muốn ăn mì Ý.”
Miyuki đang vòng vo thể hiện sự tức giận của mình.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, bật đèn khẩn cấp, tấp xe vào lề đường rồi cầm điện thoại lên.
“Vậy để tớ tìm thử xem.”
“Cùng tìm đi. Với lại hôm nay tớ sẽ ngủ lại.”
“Chẳng phải cậu đến đây vì mục đích đó sao?”
“Vốn dĩ tớ định đến lấy cuốn sách để quên thôi.”
Dù không nói thẳng ra nhưng Miyuki đang thể hiện rõ ràng sự ghen tuông của mình, làm sao tôi có thể không thấy cô ấy đáng yêu cho được.
Tôi đặt tay lên đùi Miyuki - người đang dùng điện thoại tìm quán ăn - rồi nói.
“Nhưng tớ đã bảo có việc gì đến thì phải gọi điện trước cơ mà.”
“Ăn tối xong tớ đi bộ coi như tập thể dục luôn.”
Đi bộ quãng đường đó đến đây á?
Thành thật mà nói thì khoảng cách cũng không xa lắm, nhưng thế cũng đáng nể thật.
Thảo nào lúc tập thể dục Miyuki lại mệt mỏi đến vậy.
Hôm nay tôi phải massage cho cô ấy thật tử tế mới được.
“Lần sau nhớ gọi điện đấy. Không biết tớ đã nói câu này bao nhiêu lần rồi nữa.”
“Tớ biết rồi.”
“Trả lời thì giỏi lắm. Rồi lại không làm cho xem.”
“Từ giờ tớ sẽ làm mà.”
“Lần trước cậu cũng nói y hệt câu này đúng không?”
“Thế à?”
“Chứ sao. Nhưng mà cậu ăn tối rồi mà giờ lại ăn tiếp à?”
“Tập thể dục xong nên tớ đói.”
Tôi luồn tay vào trong áo thun của Miyuki, đặt lên bụng cô ấy.
Cô ấy không hề ngăn cản tôi, chỉ liếc nhìn một cái rồi tiếp tục bấm điện thoại.
Dù đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng mỗi lần tôi dùng đầu móng tay gãi nhẹ vào bụng cô ấy, cô ấy lại khẽ giật mình và cố nhịn cười, trông thật đáng yêu.
“Cậu mau tìm quán đi chứ?”
Miyuki cằn nhằn với khóe miệng chực chờ nhếch lên.
Xác nhận được tình cảm không hề thay đổi trong giọng nói của cô ấy, tôi thầm nghĩ thật may mắn và lặng lẽ vuốt ve làn da mềm mại của cô ấy.
Ngày hôm sau.
Vừa xuống xe ở bãi đỗ, Miyuki đã đan mười ngón tay vào tay tôi, không những thế còn bám chặt lấy người tôi và bước về phía tòa nhà.
Từ khi quen tôi, tư duy của cô ấy đã cởi mở hơn rất nhiều.
Nghĩa là những hành động skinship thế này đã trở nên thường xuyên hơn.
Nhưng đó chỉ là khi ở trong lớp học - nơi mọi người đều biết chúng tôi đang hẹn hò, hoặc trong những tình huống ít người qua lại.
Trong những tình huống có nhiều học sinh qua lại như giờ đi học thế này, vì chức vụ trong Hội học sinh nên cô ấy thường hạn chế skinship.
Thế mà nay lại chủ động tiếp cận, như muốn thông báo cho cả Học viện biết về mối quan hệ của chúng tôi, xem ra chuyện hôm qua vẫn còn in đậm trong tâm trí cô ấy.
Nhận được những ánh nhìn đầy ẩn ý của các học sinh khác, tôi vừa trò chuyện với Miyuki vừa bước vào lớp. Để cô ấy lại chào hỏi thân thiết với lớp phó, tôi bước ra ngoài.
Sau đó, tôi định đến căng tin mua kẹo dẻo để lén ăn trong giờ học thì tình cờ chạm mặt Hiyori đang đi ra từ tòa nhà.
“Chào anh, Matsu-Matsu-Ken.”
“Ừ. Đi đâu đấy?”
“Căng tin ạ.”
“Làm gì?”
“Mua bánh kẹo.”
Chắc là có cùng suy nghĩ với tôi rồi.
Tôi đã hiểu chính xác lý do tại sao Miyuki lại bảo Hiyori và tôi giống nhau.
“Vậy lát gặp nhé. Bye bye.”
Chào xong, Hiyori quay ngoắt đi luôn.
Tôi gọi với theo cô gái đang sải những bước chân dài miên man.
“Này.”
Nghe vậy, Hiyori chỉ quay đầu lại một nửa rồi đáp.
“Gì ạ.”
“Lại đây.”
Tôi chỉ tay xuống đất ngay trước mặt mình, Hiyori lững thững bước tới với dáng điệu kiêu ngạo rồi đứng trước mặt tôi.
Nhìn chiếc áo sơ mi bung hai cúc của em ấy, tôi nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
“Không cài cúc áo vào à?”
“Nóng lắm.”
“Nóng cái gì mà nóng? Mát mẻ thế này cơ mà.”
“Nóng mờ.”
Nhìn cái ánh mắt trơ trẽn kia, có vẻ em ấy định giả vờ không biết đến cùng đây mà.
“Cài vào.”
“Không thích đâu?”
“Bớt nói trống không đi.”
“Cái đó em cũng không thích đâu.”
Hôm nay con bé này lại bị sao thế nhỉ.
Đứng vắt chéo chân tỏ vẻ bất cần, lại còn tuôn ra một tràng nói trống không ngay từ đầu... Thật là cạn lời.
Tôi giơ ngón giữa đang co rúm lại về phía Hiyori, em ấy liền vội vàng lấy hai tay che trán.
“Á không chịu đâu...! Đừng có đánh em...!”
Cái kiểu giả vờ ngây thơ, yếu đuối để thoát khỏi tình huống này thật là nực cười.
Tôi hừ mũi một cái, Hiyori trở lại trạng thái bình thường và bắt đầu xoa bóp đùi mình, tôi hỏi.
“Đau à?”
“Vâng. Chắc hôm qua em tập quá sức rồi. Nhưng mà trông nó mềm mại lắm đúng không ạ?”
Em ấy vén váy lên một nửa rồi kéo phần thịt ở mặt trong đùi ra cho tôi xem.
Nhìn hành động táo bạo hơn hẳn hôm qua của em ấy, tôi thản nhiên đáp.
“Tại không có cơ bắp đấy.”
“Tiền bối Hanazawa cũng thế này ạ?”
“Sao em lại tò mò chuyện đó?”
“Anh muốn so sánh thử không?”
Đang bảo tôi sờ thử đấy à.
Nếu tôi sờ thật thì chắc mặt em ấy sẽ đỏ bừng lên như sắp nổ tung cho xem.
Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy sân trường khá vắng vẻ vì sắp đến giờ vào lớp.
Một môi trường hoàn hảo để dạy dỗ con cáo nhỏ đang vẫy đuôi này.
Tôi cười khẩy rồi nói.
“Cài cúc áo vào đi.”
“Anh cài cho em đi.”
“Cũng được thôi.”
“Dạ...?”
Tôi sải bước tiến lại gần Hiyori - người đang bối rối vì không ngờ tôi lại trả lời như vậy, rồi đưa tay về phía chiếc cúc áo sơ mi đang để lộ khe ngực của em ấy.
Sau đó, tôi liếc nhìn em ấy đang nuốt nước bọt theo bản năng, cẩn thận cài cúc áo lại sao cho không chạm vào ngực em ấy.
“Làm ơn đi đứng cho ý tứ vào.”
“Tại sao ạ...?”
“Người ta sẽ đánh giá em là đứa dễ dãi đấy.”
“Làm gì có ai nghĩ thế...?”
“Chỉ là họ không thể hiện ra ngoài thôi.”
“Thì liên quan gì đến tiền bối chứ...!”
“Tôi đang lo cho em đấy nên đừng có mà làm càn.”
“... Vâng...”
Đúng như dự đoán, khuôn mặt Hiyori đỏ bừng lên như ngọn núi lửa sắp phun trào.
Cái cơ thể yếu ớt đến mức này mà cũng đòi tỏ ra cởi mở cơ đấy.
Tôi tặc lưỡi, nắm lấy bờ vai đang rũ xuống của Hiyori và xoay người em ấy về phía căng tin.
“Đi thôi. Tôi mua kẹo mút Sweety em thích cho.”
“Chuyện lạ nha? Anh mua cho em vì được sờ ngực em à?”
“Bớt nói mấy lời lả lơi đi. Trước mặt tôi thì không sao, nhưng đừng có nói thế trước mặt người khác.”
“Tại sao ạ? Sao trước mặt anh thì lại được ạ?”
Thái độ ngượng ngùng vừa nãy đã bay biến đi đâu mất, Hiyori chớp chớp đôi mắt sáng rực, hối thúc tôi trả lời.
Thay cho câu trả lời, tôi khẽ đẩy lưng Hiyori, để lại một khoảng trống đầy ẩn ý, rồi cùng em ấy - người đã bắt đầu liến thoắng trở lại - bước về phía căng tin.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
